View Single Post
  #2 (permalink)  
Old 03-03-2009, 05:54 PM
HuyVu's Avatar
HuyVu HuyVu is offline
Member
 
Join Date: Aug 2008
Posts: 51
Như vậy, vô minh kết hợp với ái dục : vô minh sinh ái dục, và ái dục nuôi dưỡng vô minh. Cứ như thế, toàn bộ khổ uẩn của con ngườI bắt đầ từ đó, như Lư MườI Hai Nhân duyên đă nêu rơ.

Sau khi dạy cho chúng ta hiểu được khổ là ǵ và nguồn gốc của khổ, Đức Phật đă chỉ rơ cho chúng ta con đường diệt khổ.

Đây quả thực không phải là một vấn đề đơn giản cho những người phàm phu như chúng ta. Ta có thể hiểu được khổ và nguồn gốc của khổ, nhưng ta không thể nào diệt được khổ nếu ta không có trí tuệ. Vai tṛ của trí tuệ thật hết sức quan trọng đối với người muốn đoạn tận khổ đau và giác ngộ giải thoát.

Vậy thế nào là người có trí tuệ ?

Trong Kinh Trung Bộ, Đức Phật đă nhiều lần đề cập đến người có trí. Người có trí là người có nghe lời dạy của Đức Phật, có tu tập hành tŕ đúng như lời dạy của Đức Phật, biết rơ sự sanh diệt của các pháp. Người ấy biết rơ: đây là lậu hoặc, đây là lậu hoặc tập khởi, đây là lậu hoặc đoạn diệt, đây là con đường đi đến lậu hoặc đoạn diệt. Từ đó, người ấy tinh tấn tu tập hành tŕ để dần dần đoạn trừ các lậu hoặc, đưa đến đoạn diệt các mầm mống của sanh y, tiến tới an lạc, giải thoát, Niết Bàn.

Đức Phật đă dạy: ‘ Này, các tỷ kheo, phàm như có sự sợ hăi, nguy hiểm, tai họa nào khởi lên, chúng chỉ khởi từ người ngu, không khởi từ người trí ’. V́ sao ? V́ người trí đă có tri kiến như thật về sự sanh diệt của các pháp, người ấy đă biết rơ thế nào là khổ, đâu là nguyên nhân, và con đường diệt khổ. Từ đó, ngườI ấy biết rơ việc ǵ nên làm và việc ǵ không nên làm. Người ấy biết rơ các pháp bất thiện sẽ đem lại sự sợ hăi, nguy hiểm, tai họa...nên người ấy cương quyết không làm. Người ấy biết rơ các thiện pháp sẽ đem lại hạnh phúc, an lạc nên người ấy cố gắng tinh tấn thực hiện. Do đó, sự sợ hăi, nguy hiểm, tai họa, khổ đau sẽ không đến gần người có trí.

Đối với chúng ta đang c̣n là những phàm phu, bản chất chúng ta vốn yếu đuối cả về trí tuệ lẫn thể xác, v́ vậy, khi một việc bất hạnh, phiền năo xảy ra, chúng ta như người bị trúng hai mũi tên độc: thân ta đau đớn và tâm ta cũng đau đớn. Muốn nhổ mũi tên độc trong thân, chỉ cần có thầy hay thuốc tốt là ta có thể lành bệnh, nhưng muốn nhổ mũi tên độc trong tâm thật vô cùng khó khăn, đ̣i hỏi chúng ta phải có một sức mạnh tinh thần phi thường, sức mạnh ấy phát xuất từ trí tuệ.

Do đó, muốn có trí tuệ, ta phải biết thân cận với người có trí để nghe pháp, tuỳ pháp và hành pháp. Nhờ nghe pháp nhiều, tâm trí ta ngày càng được soi sáng, ta hiểu được Lư Duyên Khởi, sinh ḷng tin vào Phật, Pháp, Tăng. Ta cố gắng giữ ǵn giới luật, hộ tŕ các căn, sống thiểu dục tri túc, chế ngự không cho tham ái khởi lên, giữ vững chánh niệm tỉnh giác trong mọi sinh hoạt hằng ngày. Ta hiểu được nguyên nhân v́ sao ta có mặt trong đời, v́ sao ta gặp bất hạnh hay được sung sướng, v́ sao cùng là con người mà lại có muôn vàn sai khác cách biệt nhau. Tất cả đều do hành động của ta, do nghiệp của ta đă tạo trong quá khứ và hiện tại.

Cảnh giới ta thọ hưởng trong hiện tại hay tương lai đều tùy thuộc vào hành động của ta trong quá khứ hay hiện tại. Hành động thiện tạo nghiệp lành sẽ đưa đến an lạc, hành động ác tạo nghiệp dữ sẽ đem lại khổ đau. Ta đau khổ hay hạnh phúc đều do chính hành dộng của ta quyết định. Ta là chủ nhân của nghiệp và cũng là kẻ thừa tự nghiệp. Bởi thế ta phải cố gắng tạo nghiệp lành và từ bỏ những hành động bất thiện.

Sự đau khổ trong hiện tại là do nghiệp của ta đă tạo trong quá khứ. Vậy, muốn chấm dứt đau khổ, ta phải tích cực làm những hành động thiện để chuyển nghiệp. Nhưng thế nào là hành động thiện ? Đức Phật đă định nghĩa rất rơ :’ Hành động nào đem đến lợi ḿnh, lợi người, lợi cả hai là hành động thiện. Hành động nào đem đến hại ḿnh, hại người, hại cả hai là hành động bất thiện’.

Bởi thế, trước khi làm một việc ǵ, ta phải suy nghĩ, cân nhắc, đắn đo, xem hành động sắp làm là thiện hay bất thiện; kể cả hành động nào chỉ có lợi cho ḿnh mà không lợi cho người, ta cũng nên tránh. Ngay cả trong tâm ta, ta phải luôn luôn giữ vững chánh niệm, tỉnh giác để kiểm soát gịng tư duy của ḿnh. Khi một ư niệm bất thiện chưa khởi, ta cố gắng chế ngự đừng cho nó khởi; và khi nó đă khởi, ta cố gắng t́m cách đoạn trừ. Khi một ư niệm thiện chưa khởi, ta hăy t́m cách tạo điều kiện cho nó sinh khởi, và khi một ư niệm thiện đă khởi, ta cố gắng nuôi duỡng cho nó tăng trưởng ngày càng tốt đẹp hơn.

Ta cố gắng tu tập trong từng lời nói, từng cử chỉ, từng hành động nhỏ hằng ngày. Cố gắng giữ ǵn thế nào để tâm chỉ nghĩ đến điều thiện, miệng chỉ nói những lời thiện, thân chỉ làm những việc thiện. Đó chính là quá tŕnh rèn luyện để có chánh tri kiến, chánh tư duy, chánh ngữ, chánh nghiệp và chánh mạng.

Đây quả thực là một con đuờng tu tập rất khó khăn đối với chúng ta. Bởi v́, ư nghiệp đă ăn sâu vào tiềm thức, đă chi phối, h́nh thành nếp suy nghĩ, thói quen và hành động thường ngày của ta. Bây giờ, ta phải thanh lọc ngay từ ư nghĩ của ḿnh để ngăn cản không cho phát sinh lời nói hay hành động bất thiện. Bản chất của chúng ta vốn do ái dục sinh, và ta đang trầm ḿnh trong dục giới với đầy đủ tham, sân, si, mạn, nghi, tà kiến..., do đó, ta rất dễ bị dục vọng lôi cuốn và trở nên yếu đuối, dễ quên mất lời Phật dạy, và ch́u theo dục vọng, buông thả với chính ḿnh. Chỉ cần thiếu tỉnh giác, buông lơi phóng dật, dễ dăi với chính ḿnh là ta đă rơi ngay vào ṿng tay của Ác Ma dục vọng !

V́ thế, ta phải luôn luôn phản tỉnh để thanh lọc tâm. Chính quá tŕnh phản tỉnh để thanh lọc tâm là một quá tŕnh tu tập để tịnh hóa tam nghiệp. Tu tập chính là một quá tŕnh thanh lọc tâm để chuyển nghiệp và tiến tới chấm dứt nghiệp.

Muốn tu tập có kết quả, ta phải nghiêm khắc với chính ḿnh. Giữ giới là một h́nh thức kỷ luật tự giác của bản thân, giúp ta chế ngự bản năng, dục vọng để hướng tâm về các điều thiện. Tiếp đến, hành thiền là con đường giúp ta thanh lọc tâm và tịnh hóa tam nghiệp một cách hữu hiệu nhất. V́ như Đức Phật đă dạy: ’Thiền là thay thế năm triền cái bằng năm thiền chi ‘. Trong quá tŕnh thanh lọc tâm, ban đầu ta từ bỏ các pháp bất thiện về thân, lời, ư; cố gắng thành tựu các thiện pháp về thân, lời, ư. Rồi tiếp đến, từng bước, từng bước một..., ta cột tâm vào một đối tượng, dần dần thay thế Tham, Sân, Hôn Trầm Thụy Miên, Trạo Hối, Nghi, bằng Tầm, Tứ, Hỷ Lạc và Nhất Tâm.

Đây là một quá tŕnh tu tập lâu dài và khó khăn đối với ta. V́ ta biết rằng năm triền cái là kẻ thù bên trong ta. Tiêu diệt kẻ thù bên trong bản thân ḿnh quả thật vô cùng khó khăn gian khổ, đ̣i hỏi ta phải có nghị lưc lớn, quyết tâm cao để có thể tinh tấn hành tŕ mà không nản ḷng. Chỉ có hành thiền mới giúp ta có một nội lực, một định lực, một sức mạnh tinh thần để đối trị với các dục, giúp ta vượt qua được những cơn khủng hoảng, yếu đuối trước sức cám dỗ của Ác Ma.

Khi tâm ta đă được định tĩnh, ta đă t́m được nguồn vui do thiền đem lại, ḷng ta trở nên nhẹ nhàng thư thái, xả bỏ dần những trói buộc của dục vọng đă làm ta đau khổ bấy lâu nay. Khi ta đă hiểu được vô thường là qui luật của vạn pháp, không có ǵ là thường hằng, vĩnh cữu; và các pháp đều vô ngă, không có ǵ là ta, là của ta. Ta chỉ là một tập hợp của năm uẩn, của tứ đại, và rồi sẽ có ngày tan ră thành cát bụi. Như vậy, tiền tài, sắc đẹp, địa vị, danh vọng, t́nh yêu..., nói chung là tất cả các dục của thế gian và ngay cả tấm thân này, tất cả đều như bọt bước, như mây trôi, như giấc mộng..., tất cả rồi sẽ trở về với cái thực tướng của nó là KHôNG. Vậy có ǵ đáng cho ta tham đắm ? C̣n ǵ đáng cho ta chấp thủ, phiền năo, khổ đau ? Chúng đến hay đi, c̣n hay mất, ta hăy b́nh thản nhận biết và cố giữ cho tâm không giao động, không hoảng hốt, không sợ hăi, không khổ đau. Ta hăy chuẩn bị tinh thần để đón nhận vô thường như một người khách có hẹn trước. Nhờ vậy, khi vị khách Vô Thường đến, ta không ngạc nhiên, không hoảng hốt, không sợ hăi, chỉ b́nh thản nhận biết;’ A, vị khách Vô Thường đă đến !’.

Khi ta đă giữ được tâm thanh tịnh, b́nh thản trước mọi biến cố của vô thường, ấy là lúc ta đă thấy được đạo, ấy là lúc ta hưởng được cảnh Niết Bàn nơi trần thế, ngay trong hiện tại này. Hạnh phúc chính là đây! Và đây mới là hạnh phúc đích thực.

Khi ta đă thấy được chân lư, đă t́m được an lạc cho chính ḿnh, ḷng ta bỗng trở nên bao dung, rộng lượng. Ta cảm thấy thương yêu mọi người, nh́n mọi người bằng cặp mắt từ bi, nh́n cuộc đời với cơi ḷng rộng mở. Ta bỗng cảm thấy xót xa khi nh́n chung quanh ta có biết bao người đang đau khổ. V́ thế, ta quyết tâm dấn thân vào đời với tinh thần vô tham, vô sân, vô si, vô chấp thủ. Với ḷng thương yêu tất cả chúng sanh, ta nguyện đem hết khả năng ḿnh để phục vụ chúng sanh, giúp cho mọi người bớt khổ dược vui. Đó là lư tưởng mà bất cứ người Phật tử chân chính nào cũng ước mơ thực hiện.

Như vậy, người Phật tử chân chính là người hạnh phúc nhất, v́ người ấy biết sống thiểu dục tri túc, không tham ái, không chấp thủ. Nhờ nội tâm nhẹ nhàng, thanh thản, người ấy luôn luôn vui vẻ, yêu đời, an nhiên tự tại, biết thương yêu, giúp đỡ mọi người, biết sống thích nghi với mọi hoàn cảnh, và t́m được an lạc ngay giữa ḷng cuộc sống xô bồ, đầy biến động của thế gian.

Tóm lại, những bài học thực tiển rút ra từ Kinh Trung Bộ đă giúp cho người Phật tử tại gia t́m thấy con đường tu tập ngay trong ḷng cuộc đời, để vừa có thể đạt đến một cuộc sống hạnh phúc đích thực cho bản thân, vưà góp phần xây dựng một xă hội thanh b́nh, an lạc. Điều này đă chứng minh rằng Đạo Phật không phải là một tôn giáo tiêu cực, bi quan. Đức Phật nêu lên vấn đề đau khổv́ đó là một sự thật không thể phủ nhận, ta cần phải mạnh dạn nh́n thẳng vào nó để t́m cách diệt trừ. Biết khổ và hiểu được nguyên nhân gây ra đau khổ để t́m phương pháp diệt khổ hầu đem lại an vui hạnh phúc cho ḿnh và cho xă hội, đó chính là một trong những điểm tích cực nhất của giáo lư đạo Phật.
Reply With Quote