View Single Post
  #3 (permalink)  
Old 07-23-2007, 06:44 PM
TPhuong's Avatar
TPhuong TPhuong is offline
Super Moderator
 
Join Date: Jul 2007
Posts: 160
THIÊN NHIÊN KHÍ CÔNG TRONG VIỆC CHỮA TRỊ

1./ Cách không trị bệnh. ( cách không đả tật )
º Không đụng chạm vào cơ thể bịnh nhân.
° Giữ khoảng cách 1’’ đến 2 “á từ ḷng bàn tay của người trị bịnh đến
chỗ bị đau của người bịnh.
° Đồng thời vận hành hơi thở xuống đan điền và chuyển lên mạch
đạo số bảy và số sáu mục đích khai mở toàn bộ mạch đạo.
° Hơi thở thoát ra từ mũi.
° Miệng ngậm lại, lưỡi co lên đụng vào hàm lợi răng cửa hàm trên.
° Giữ hơi thở nhẹ nhàng, b́nh thường, cứ như vậy cho đến hết thời
gian trị bịnh.
º Không dùng thuốc men.
º Không châm cứu, điểm huyệt xoa bóp.
2./ Đau đâu chữa đó:
Bịnh nhân đau chỗ nào chữa ngay chỗ đó
Ví dụ
-Bệnh nhân đau ở cổ tay trái, th́ trị bịnh cách không đả bịnh ở cổ tay trái ( cách cổ tay từ 1’’ đến 2’’ ).
-Bệnh nhân đau ở tay phải , th́ trị bịnh ở tay phải.( cách tay phải từ 1’’ đến 2’’ ).
-Nhức đầu, cách không đả bịnh ở đỉnh đầu (cách đỉnh đầu từ 1’’ đến 2’’ ). . .

B./ CẢM ỨNG CỦA NGƯỜI TRỊ BỊNH
Cảm nhận một luồng khí công phát ra từ ḷng bàn tay:
Có lúc nóng, ấm.
Có lúc lạnh.
Có lúc như một lực mạnh phát xuất từ ḷng bàn tay đè xuống.Ø
Có lúc nhưØ một gịng điện chạy lăn tăn.
Những cảm ứng này không nhất thiết những người trị bịnh phải giống nhau, không nhất thiết phải hội đủ những cảm ứng nêu trên. Mỗi người một vẻ, không nên đặt nặng, quan tâm vào những cảm ứng. Cảm nhận chỉ là biểu tưởng, ấn chứng .

C./ THEO DƠI
Muốn biết trong lúc chữa bịnh có hiệu quả tốt hay không ? bằng cách :
Theo dơi phản ứng, cảm nhận củaØ bệnh nhân trong lúc truyền lực .
Nếu bịnh nhân không cảm nhận được phải ngưng ngay việc chữa trị,
v́ không hiệu nghiệm, không nên thử mất thời giờ vô ích.

D./ CẢM ỨNG CỦA BỊNH NHÂN
Những cảm nhận của bịnh nhân bắt buộc phải có trong lúc chữa trị tryền lực như sau:
Cảm ứng rất rơ : Nóng, hoặc lạnh, hoặc có gió thổi nhẹ ngay cơ phận
đang chữa trị.
Cảm ứng rấtØ rơ : Như có gịng điện chạy vào cơ thể.
Cảm ứng rất rơ : Như có áp xuất đềØ lên chỗ bị đau.
Cảm ứng rất rơ : Cơ thể bị giựt bắt lên tù những ngón tay,Ø ngón chân, tay, chân, hoặc cả thân thể.
Cảm ứng rất rơ : Những chân tócØ chuyển động, nhúc nhích.
Cảm ứng rất rơ : Chóng mặt, buồn nôn, tim đập mạnh – trường hợp này giải thích rơ ở trong đề mục NHỮNG TRƯỜNG HỢP NGOẠI LỆ

Bệnh nhân chỉ cần cảm nhận một trong nhiều trường hợp nêu trên, th́ cuộc chữa trị cách không truyền lực có kết quả tốt.

E./ THỜI GIAN TRỊ LIỆU

Thời gian trị liệu tối thiểu ba phút, đối đa bảy phút
Số lần chữa trị cho một bịnh nhân trong một ngày : Một lần trong ngày.
Ngoại trừ nhũng trường hợp đặc biệt có thể chữa trị cho một người hai ba lần trong ngày.

“ Trong trường hợp đặc biệt. Sau khi chữa trị, nếu bịnh nhân cảm thấy bịnh thuyên giảm từ 50%, 70% hoặc 100%, ( xét hoàn cảnh của người bịnh ) người bịnh nên ngồi chờ thêm một thời gian từ 30 phút đến 45 phút để xem có đau trở lại hay không ? Nếu đau th́ chữa thêm 1, 2 lần nữa căn bệnh có thể khỏi hẳn 100%.”

Khoảng cách mỗi lần truyền lực 45 phút.

Cố gắng tuân theo giới hạn thời gian chữa trị cho một bịnh nhân một lần một ngày, v́ nếu chữa nhiều lần liên tiếp bịnh nhân không chịu đựng nổi năng lực huyền năng khí công truyền vào, cơ thể phản ứng bằng cách xuất mồ hôi, hoặc mất ngủ trong đêm , gây hoang mang vô ích cho bịnh nhân.

II - QUYỀN TỪ CHỐI
Hoàn toàn được quyền từ chối trong việc chữa trị cho bất cứ cá nhân nào, mà ḿnh cảm thấy không được thoăi mái, vui vẻ.

III – LỆ PHÍ
- Không đ̣i hỏi lệ phí.
- Không ngăn cấm nhận tài vật trong tấm ḷng tuỳ hỉ ( Donation ) để trang trải chi phí.

IV – NHỮNG ĐIỀU LƯU Ư
Một khi đă chữa trị khỏi, hoặc giảm hẳn những cơn đau nhức bằng phương pháp THIÊN NHIÊN KHÍ CÔNG có nghĩa là căn bịnh bắt đầu khỏi bịnh. Muốn hết bịnh tận gốc bịnh nhân phải tuyệt đối kiêng cữ, tránh những cử động gây tổn hại đến chỗ bị đau mới được chữa lành, nên thư giản nghỉ ngơi. Hoặc tham khảo bác sỹ gia đ́nh của ḿnh để có những lời chỉ dẫn của bác sỹ những phương thức tốt nhất trong việc kiêng cữ những cơ phận đă được phục hồi ( lành bệnh ) để tránh những tổn thương đau trở lại, bệnh tái phát.Và cũng v́ lư do siêu linh, căn nguyên nguồn gốc của các căn bệnh cần phải phân định rơ ràng trong phương thức riêng của THIÊN NHIÊN KHÍ CÔNG.

3- BỊNH

Bịnh là ǵ ?
Bịnh có mấy loại ?

Nhận định riêng của THIÊN NHIÊN KHÍ CÔNG.
Bịnh của con người, cũng như muôn loài động, thực vật sống trên quả địa cầu, được cấu tạo bởi những nguyên nhân sâu xa, và thầm kín.

Trong cơ thể con người những bộ phận không hoạt động b́nh thừơng gây nên đau đớn, hơặc gây trở ngại trong việc sinh hoạt hàng ngày đều được gọi là bịnh.

Bịnh gây ra bởi 2 nguyên tác chính: Ngoại, và nội.

NGOẠI :
Là do kư sinh trùng, vi trùng, siêu vi trùng, nấm v.v... đột nhập làm tổn hại những cơ phận trong cơ thể, hoặc ngoài da, hoặc do sự ăn uống thiếu dinh dưỡng, hoặc quá độ mất quân b́nh về dinh dữơng.

NỘI :
Là do cơ phận trong cơ thể bị suy yếu, hao ṃn – lăo hóa – hoặc do phản ứng rối loạn sinh hoá của hệ thần kinh, của nội tiết, của kháng thể không c̣n thích nghi với cơ thể, hoặc do cuộc sống trái nghịch với trật tự thiên nhiên nên sinh ra bịnh. Bịnh cũng nằm trong sự phát triển không đúng cách của tế bào, hoặc do tế bào hư hại từ trong nguyên thủy, hoặc do di truyền, hoặc do những nguyên nhân kéo dài từ nhiều kư ức sâu thẳm khác nhau v́ đời sống này là sự tiếp nối không gián tiếp qua những cơi giới khác nhau của kiếp sống.

Những nguyên nhân trên tác động chia bịnh làm hai thể loại:
1-/ Bịnh về thể chất.
2-/ Bịnh về tâm.
Bao gồm hai h́nh thức:
- Thể xác hay thể hữu h́nh.
- Thể tâm linh hay thể vô h́nh.

Ngoài ra những thương tật do tại nạn gây ra làm tổn thương cho cơ thể không được gọi là bịnh, trừ những trường hợp bị tổn thương ( do tại nạn ) về thần kinh – trong năo bộ, trong cột sống – hoặc sợ hăi kinh hoàng về tâm lư.
Cơ thể con người là tổng hợp thực thể phức tạp, gồm nhiều thể vô h́nh khác nhau, như năng lượng Energy, linh hồn, cũng như thể vô h́nh ở dưới dạng tế bào, những hợp chất hoá học do nội tiết tạo ra.

Cơ thể được nuôi dưỡng và điều khiển bởi năng lượng Energy, bởi hoá chất, bởi mệnh lệnh hoá học phản ứng sinh hoá do tế bào tạo ra.

Căn bịnh thành h́nh là do những mệnh lệnh vô h́nh sai lạc, hoặc suy yếu không c̣n chính xác, hoặc do ngoại vật đột nhập tiết những chất hoá học làm hư hại , xáo trộn trật tự của mệnh lệnh, hoặc do nhiều nguyên nhân khác như sống và hành động trái với trật tự thiên nhiên gây nên tổn hại, vô trật tự ở thể vô h́nh, ảnh hưởng trực tiếp trên thể hữu h́nh, sau một thời gian dài bịnh chín mùi trên thể vô h́nh, căn bệnh mới lộ diện tác động vào thể hữu h́nh, đó là kết quả cuối cùng của căn bịnh.

Hầu hết chúng ta cần đến sự trợ giúp của Y Khoa khởi sự chữa trị trong giai đoạn cuối cùng này là quá trễ, cơ may khỏi bịnh chiếm tỷ lệ nhỏ nhoi kiêm nhường.

Ở thể hữu h́nh:
Các căn bệnh gây ra thành tật, khuyết tật, hoặc mọc ra dư thừa như vôi, xương mọc nhánh, hoặc mất một phần cơ thể ( như mất sụn, ḷi đĩa sụn . . . ) v.v. . . năng lực huyền năng THIÊN NHIÊN KHÍ CÔNG không thể tái tạo, tiêu huỷ được.

Ở thể vô h́nh:
Các căn bệnh bẩm sinh, hay nghiệp qủa, có thể chữa được tuỳ theo công năng huyền năng khí công THIÊN NHIÊN cao hay thấp , nhưng điều này rất khó, căn bịnh có thể chữa khỏi bởi chính người bịnh bằng niềm tin tôn giáo.
THIÊN NHIÊN KHÍ CÔNG trong khoa chữa bịnh ( bịnh bẩm sinh, nghiệp quả ) nếu có thể chữa được chỉ là tạm thời, đẩy lùi căn bịnh trong một thời gian nào đó, để giúp bịnh nhân suy ngẫm về đạo đức của ḿnh trong dĩ văng, trong hiện tại và những tính toán tương lai, để sửa đổi cách sống từ vật chất đến tinh thần.

Bịnh là kết quả cuối cùng của những chuỗi phản ứng xấu ở hai thể hữu h́nh và vô h́nh. Để vô hiệu hoá những phản ứng trên ta cần phân biệt hai h́nh thức :

º Thế nào là thể hữu h́nh ảnh hưởng trên thể vô h́nh.
º Thế nào là thể vô h́nh tác động vào thể hữu h́nh.
Reply With Quote