View Single Post
  #10 (permalink)  
Old 06-09-2009, 05:02 PM
MatNgoc's Avatar
MatNgoc MatNgoc is offline
Member
 
Join Date: Feb 2009
Posts: 40
Tuy nhiên, trước đó, ngày 9/9/1945 ông bị Trần Văn Giàu ám hại. Thoát chết, ông vẫn giữ im lặng, mai danh ẩn tích, cải trang lưu lạc không ai biết rơ ở đâu trong suốt nhiều tháng trời. Chớ tuyệt đối không hề xuất hiện, tuyệt đối không hề lên tiếng tố cáo âm mưu sát nhân của đối thủ, hay lên tiếng thanh minh, giải oan. Và cũng tuyệt đối không hề có một hành động nào để phản công, trả đủa, gây thiệt hại cho kẻ thù nghịch, dù rằng khi đó ông cũng đă có một lực lượng tín đồ hàng trăm ngàn người.

Im lặng, ra đi và không hề tạo sự tranh cải hay sự đổ máu giữa người Việt Nam, dù bị oan ức, bị bôi đen, bị ám hại. Phong thái này thể heiẹn ḷng khoan dung, từ bi, độ lượng, siêu thoát cố hữu của ông. Biết đâu ông đă vượt thoát cuộc ám hại đêm 16/4/1947 và như lần trước, ông đă im lặng ra đi. Về cuộc đổ máu giữa tín đồ PGHH và Việt Minh phải chăng đó là duyên nghiệp máu xương từ nhiều đời, nhiều kiếp trước, mà tuy biết trước, và tuy nổ lực ḥa giải, nhưng ông biết rơ là không thể nào hóa giải nổi những ân oán hận thù có tính cách nghiệp lực nầy?

Tác giả cuốn Thất Sơn Mầu Nhiệm, cũng như nhiều người PGHH khác tin rằng Huỳnh Phú Sổ đă thoát thân một cách dễ dàng như lần bị ám hại trước đêm 9/9/1945 bị Trần Văn Giàu ch công an đến ám hại) và ông sẽ trở về... Sự tin tưởng này vẫn c̣n cho đến ngày nay, 48 năm sau đêm 16/4/1947. Nếu c̣n ẩn, Huỳnh Phú Sổ năm 1995 này vừa tṛn 75 tuổi, cùng tuổi với John Pail II, đương kim Giáo Hoàng Thiên Chúa Giáo La Mă và cùng trang lứa với các Ḥa Thượng Trí Quang, Huyền Quang, Thanh Từ, Nhất Hạnh...

Lư do có sự tin tưởng này, theo cuốn Thất Sơn Mầu Nhiệm, là:
"1/ Trước khi xẩy ra tai nạn, đức Thầy có hỏi một nhân viên hầu cận Ngài bữa nay ngày mấy âm lịch. Nhân viên này có trả lời là ngày 25 tháng 2 nhuần. đức Thầy bèn chép miệng than rằng: "Ngày nay là ngày đau khổ nhứt. ôi, sao mà khổ quá vậy".
2/ Chính đức Thầy có hỏi ông Mười Tỷ biết hướng nào về Phú Thành chăng. Khi anh này chỉ hưóng th́ đức Thầy nói: Phải. Th́ ra chính anh Mười Tỷ là người sống sót để chạy về báo tin, c̣n ba tự vệ quân kia đều bị giết hết.
3/ đức Thầy có nói với ông Ngô Thành Bá tức Biện đài trong dịp dẫn ông đài đi núi Tà Lơn rằng sau này Ngài xa vắng bổn đạo trong một thời gian, và trong khi đó không một người tín đồ nào biết Ngài ở đâu. Ngài cũng nói với nhiều tín đồ câu ấy.
4/ Trong sấm giảng của Ngài, đức Thầy cũng có nói:

"Rán nghe lời dạy của Thầy,
để chừng đến việc kiếm Thầy không ra".
Và:
"Tu kíp kíp nếu không quá trễ,
Chừng đối đầu khó kiếm điên Khùng".

Bốn khoản trên đây chứng minh một cách hùng biện rằng đức Thầy biết trước những nạn tai mà Ngài sắp phải gánh vác" (trang 282-283).

Có những nghiệp lực, tích lũy từ nhiều đời trước, bùng nổ trong đời này, mà ngay cả những người đă giác ngộ, như đức Phật Thích Ca, cũng không thể nào tránh khỏi, dù biết trước. Như trường hợp chính gịng họ đức Phật bị tàn sát khi Phật c̣n tại thế.

Tạm kết về việc Huỳnh Phú Sổ bị ám hại trong đêm 16/4/1947:
Theo một số báo chí đương thời th́ ông bị Việt Minh bắt, bị đem ra xử án và bị hành quyết. Theo báo Phục Hưng ngày 16/4/1949, viết hai năm sau đó, được trích lại trong cuốn Thất Sơn Mầu Nhiệm th́ Huỳnh Phú Sổ bị bắt. "Trần Văn Nguyên đă tranh cải kịch liệt với Bửu Vinh về số phận của Huỳnh Phú Sổ. Trần Văn Nguyên nói "đồng chí không có quyền xử đoán một Uỷ Viên đặc Biệt của Nam Bộ trong khi đồng chí chỉ là ủy viên tỉnh". Bửu Vinh trả lời: "Cái đó thuộc về một việc xẩy ra ở địa phương tôi, vả lại t́nh thế đang nguy ngập". Rốt cuộc Trần Van Nguyên phải nhượng bộ v́ trong tay không có binh lực. Nguyên đổ trách nhiệm: "Có chuyện ǵ sau này với Nam Bộ, trách nhiệm về đồng chí hết"... Sau đó Bửu Vinh ra lịch cho ba người hành quyết Huỳnh Phú Sổ, nhưng ba người này đă được Huỳnh Phú Sổ thuyết phục, cảm hóa, cuối cùng họ nói: "Thưa ông Tư, chúng tôi đă hiểu rồi. Xin ông đi đi, đi ngay bây giờ... ông hăy đi cho thoát và độ tŕ cho ba chúng tôi". Thế rồi vị Giáo Chủ họ Huỳnh lại khoan thai lên đường và đi hút lẩn vào bóng tối. Và cũng đêm ấy, tại chỗ ấy có một người bị chặt làm ba, liệng xuống hố vùi đất lên...".

Một số nguồn tin khác th́ quả quyết ông đă bị Việt Minh giết chết, chặt làm nhiều khúc và bị đem đi chôn dấu ở nhiều nơi.
Tuy nhiên, theo quan niệm Phật Giáo, th́ việc Huỳnh Phú Sổ dù mất hay c̣n sống nhiều năm nữa sau đêm 16/4/1947 không phải là chuyện chính yếu. Nếu ông không mất khi 27 tuổi, và sống đến ngày nay, thọ 75 tuổi th́ 5, 10 năm nữa ông cũng sẽ chết như mọi người đă sinh trên thế giới này. Và dù sống thêm 50 năm nữa, ông cũng khó ḷng thay đổi được hoàn cảnh lịch sử Việt Nam, bị chế ngự bởi các thế lực quốc tế và bị điều động bởi cộng nghiệp nhiều đời của cả dân tộc.

điều chính yếu là những thông điệp của ông có được hiểu và áp dụng hay không? Thông điệp của ông là ḷng từ bi, là t́nh yêu thương không giới hạn, là sự tha thứ, ḥa giải, đoàn kết giữa mọi người Việt Nam với nhau, là quyết tâm xây dựng một nước Việt Nam độc lập, thống nhất, tự do, dân chủ, công bằng và nhân bản, là nổ lực thực hiện hạnh tứ ân và tinh tấn học Phật, tu Nhân. Huỳnh Phú Sổ c̣n sống trong mọi tín đồ PGHH và mọi người Việt Nam biết áp dụng những thông điệp cao đẹp này của ông.

Tôi tin ông là một Bồ Tát hóa thân. ông, là một Bồ Tát ở một thế giới có mức độ tâm linh cao hơn thế giới này, v́ thương Việt Nam, ông đă đầu thai làm Huỳnh Phú Sổ tại làng Ḥa Hảo vào năm 1920, v́ duyên nghiệp đến năm 1947 là hết nên ông đă ra đi và, với ḷng yêu thương Việt Nam một cách sôi nổi, với hạnh nguyện cứu khổ vĩ đại, ông đă trở về, hóa hiện làm người Việt Nam, và hiện ông vẫn c̣n sống và thầm lặng thi hành hạnh Bồ Tát nhập thế cứu đời dưới một h́nh tướng nào đó. Giống hệt như các vị Hóa Thân của Phật giáo Tây Tạng. So với đạt Lai Lạt Ma, cũng là một vị Hóa Thân, th́ tŕnh độ chứng đắc của Bồ Tát Huỳnh Phú Sổ cao hơn các vị Hóa Thân này.

Khi tôi ngồi viết quyển sách này, nh́n xuống vịnh San Francisco xanh ngát chảy ra biển Thái B́nh gió lộng, tôi thấy rơ Huỳnh Phú Sổ vẫn c̣n sống, trong tôi, trong quyển sách này, trong mọi người Việt Nam hiểu rơ và làm đúng lời dạy của ông.

ông vẫn c̣n sống bên gịng sông Cửu Long thân thương, tŕu mến, trên đồng bằng Nam Bộ hiền ḥa nhân ái, trong mỗi tiếng ḥ trữ t́nh, trong mỗi nụ cười đôn hậu, trong mọi đời sống hồn nhiên, đạo đức của mọi người dân Việt Nam.

Huỳnh Phú Sổ tự nhận ḿnh là một đệ tử trung thành của đức Phật Thích Ca Mâu Ni. đức Phật dạy hăy lấy t́nh thương xóa bỏ hận thù. đức Thầy Huỳnh Phú Sổ cũng dạy "Ta thứ người, người thứ ta". Tôi tha thiết mong quư vị độc giả và mọi người Việt Nam hăy áp dụng lời dạy này của đức Phật Thích Ca và của Bồ Tát Huỳnh Phú Sổ để tha thứ nhau, ḥa giải nhau và thương yêu nhau.

đối với những người Việt Nam đă phạm những sai lầm, tội lỗi với những đồng bào của họ trong suốt hơn nửa thế kỷ nay, tôi trân trọng mong họ hăy suy gẫm kỹ và thực hành ngay lời dạy sau đây của đức Phật:
"Có hai hạng người đáng tán dương ca ngợi. Hạng thứ nhất là những người không bao giờ sai lầm, phạm tội. Hạng thứ hai là những người đă sai lầm, phạm tội, nhưng nay biết thành tâm ăn năn, hối cải".

Lịch sử là chính chúng ta. Quê hương và thế giới cũng là chính chúng ta. Tâm b́nh, thế giới b́nh, tâm tịnh, quốc độ tịnh. Cách hay nhất để thay đổi đất nước và thay đổi thế giới là thay đổi chính ḿnh trước. Làm cho ḿnh b́nh an, tươi đẹp, hạnh phúc, độ lượng, nhân từ chính là làm cho thế giới và quê hương b́nh an, tươi đẹp, an lạc, độ lượng và nhân ái. Không thể có một quê hương Tịnh độ, an vui, hiền lương, đạo đức khi những công dân của xứ sở đó vẫn c̣n mang tâm hận thù, đen tối, cuồng tín, quá khích.

Và đặc biệt, trước tham vọng và hiểm họa khủng khiếp của đế quốc Trung Hoa, người Việt yêu nước chân chính nghĩ sao để sống c̣n...?
Giai đoạn lịch sử bi thảm vừa qua đă làm cho mọi con dân Việt đau ḷng, nên xem đây là điều tai nạn cho dân tộc, nhất định sẽ không bao giờ tái diễn, để người Việt là một khối đoàn kết cùng nhau bảo vệ, xây dựng và quang hưng đất nước Việt Nam.

Tôi cầu mong quê hương của chúng ta sẽ vượt thoát những chướng ngại tai hại của hận thù, bất khoan dung và bạo động, và các thế hệ con cháu của chúng ta sẽ trở về truyền thống từ bi, nhu ḥa, độ lượng của Tổ Tiên, cha ông cũng như của thế giới tỉnh thức hôm nay.

Dân tộc chúng ta, sau bao lầm lẫn và đau thương, đang vượt thoát thời đại của bản năng và thù hận để bước và kỷ nguyên của Trí Tuệ và Từ Bi. Của khoan dung và tha thứ.

Chúng ta phải chiêm nghiệm lịch sử, với tất cả sự thật phủ phàng, đau đớn của nó, để học hỏi, để khoan dung, độ lượng, để trưởng thành khôn lớn, chớ không phải để đào sâu những hận thù và khơi dậy những vết thương.

Tất cả đă qua đi. Tất cả đang ra đi. Và tất cả sẽ biến mất. Thế hệ Phan Chu Trinh, Phan Bội Châu, Nguyễn Thái Học, Hồ Chí Minh nay c̣n ai? Thế hệ Huỳnh Phú Sổ nay cón mấy người? Và thế hệ chúng ta sẽ c̣n sống được bao lâu? 75-95 đă trôi qua nhanh như một chuyến tàu lửa tốc hành.
Chỉ thêm một ṿng 20 năm nữa, 1995-2015, là hầu như tất cả mọi người của thế hệ Cách Mạng Mùa Thu, thế hệ Kháng Chiến, sẽ chẳng c̣n ai hiện hữu trên trái đất này.
Tất cả đều chết và phải từ bỏ tất cả.
Trừ những vĩ nhân. Di sản của họ không mất đi, trái lại, càng ngày càng rực rỡ.
Reply With Quote