View Single Post
  #2 (permalink)  
Old 07-26-2007, 03:52 PM
DjDoan's Avatar
DjDoan DjDoan is offline
Super Moderator
 
Join Date: Aug 2007
Posts: 175
Trước khi vĩnh viễn ĺa trần, Trâm - tên người con gái vắn số - không quên để lại một tia nh́n tuy yếu ớt song tràn đầy oán hận về phía người thanh niên tên Đức khiến cho anh ta luôn luôn bị ám ảnh triền miên măi cho đến suốt những năm tháng sau này.

Sau khi hả hê cướp bóc, giết chóc dă man và hăm hại những người tỵ nạn xa cơ vô tội, bọn cướp biển xua đuổi những người c̣n sống sót sau cơn kinh hoàng trở lại con thuyền nhỏ của họ và ném theo cho vài "can" dầu cùng một ít lương khô vặt vănh, chúng quay mũi tàu phóng đi mất hút trong ḷng biển đêm đầy gió lộng.

Ít ngày sau, chiếc thuyền nhỏ bé như chiếc lá lênh đênh của đám người vượt chết ra đi t́m tự do may mắn trôi dạt đến được một dàn khoan dầu, họ được tiếp cứu và được đưa tới một trạm tiếp nhận thuộc phía bắc quần đảo Mă Lai. Khoảng một năm sau, đám người này được phân tán nhận cho đi định cư tại các quốc gia đệ tam. Riêng người thanh niên tên Đức được một cơ sở thiện nguyện Hoa Kỳ nhận cho anh vào Mỹ.

Bước chân lưu lạc của Đức nổi trôi theo ḍng đời. Anh sớm ư thức được thân phận đơn lẻ của ḿnh nơi xứ lạ quê người, tứ cố vô thân, không một ai là bà con ruột thịt. Đức vùi đầu vào việc trau dồi Anh ngữ cho đến khi chấm dứt thời hạn thụ hưởng trợ cấp xă hội th́ anh cũng vừa vặn học xong nghề điện tử, kiếm được công ăn việc làm với đồng lương khiêm tốn, thăng tiến dần theo năm tháng. Nhờ vậy, Đức đă sớm ổn định được cuộc sống cá nhân, lại có dư điều kiện để viện trợ kinh tế đều đặn cho gia đ́nh c̣n ở lại quê nhà.

Những tưởng cuộc đời thường nhật của một thanh niên tỵ nạn mẫu mực như Đức được vậy kể cũng đă tạm yên nếu thỉnh thoảng anh không bị nỗi ám ảnh kinh hoàng về tấn bi kịch hải tặc diễn ra trên biển đông năm nào với đôi mắt lạc thần van lơn của người con gái tên Trâm cùng cái chết thảm thiết đau ḷng, khiến anh không thể nào nguôi ngoai quên lăng. Luôn luôn Đức cảm thấy vô cùng khiếp sợ bối rối cộng thêm niềm tiếc hận mỗi khi mường tượng lại từng chi tiết trong thảm kịch này. Nhất là ánh mắt đáng thương đầy tuyệt vọng van nài của cô gái đẹp đẽ năm xưa, dường như có một ma lực huyền bí nào đó vẫn cố t́nh đeo đuổi, ám ảnh và trách cứ trong tâm tư hằng ngày.

Đă bao đêm từ khi được rời đảo định cư tại xứ này, Đức chập chờn thao thức hoặc choàng tỉnh giấc sau những cơn ác mộng nặng nề với h́nh ảnh bi thương quằn quại của người con gái khốn khổ trong đôi tay hoang dại của bầy cướp biển hung bạo cùng với ánh mắt kinh hoàng lạc thần của Trâm đến nỗi, anh có cảm tưởng nàng đang lẩn khuất đâu đây, và chừng như nàng vẫn bám sát theo anh đêm ngày và thường xuất hiện trong anh với những giấc mơ đầy kinh dị, không thể nào tẩy xóa và có thể quên đi trong đời, cho đến một ngày, giống như một người thua cuộc, Đức không c̣n đủ nghị lực để duy tŕ sự b́nh yên sáng suốt trong tâm năo. Anh cảm nhận như thấy có niềm hối hận vô bờ, tâm tư anh mỗi ngày một thêm hoang mang ray rứt và ư thức rơ ràng anh thật đáng tội ươn hèn trước khổ nạn của những đồng bào ruột thịt và của người con gái tên Trâm. Nhưng giờ đây, anh không biết phải làm ǵ để xua tan nỗi niềm ăn năn tiếc hận của một người thanh niên không chu toàn nghĩa khí đàn ông trước thảm cảnh bi thương.

Đức hay ngao ngán thở dài, anh lắc đầu xua đuổi những ư nghĩ đen tối quấy nhiễu tâm thức của anh và thường đổ vấy cho số phận đă an bài, rồi âm thầm cầu nguyện cho oan hồn người con gái đẹp mà anh vẫn c̣n thầm yêu trộm nhớ đă bị uổng tử năm xưa để nàng được sớm siêu thăng tịnh độ trong cơi ta bà.

Nhưng sau cùng, tự nhiên Đức trở nên một người không c̣n lư trí. Mọi sinh hoạt của anh trở nên xáo trộn bê trễ rồi anh tự ư bỏ ngang công việc đang làm, đi lang thang như người hành khất, miệng lảm nhảm những lời lẽ vô nghĩa không đâu. Tia mắt của anh dại đi như kẻ mất hồn. Khốn thay! Anh lại không có lấy một người thân thiết để mà nhắc nhở hoặc chạy thày chạy thuốc cho anh, săn sóc giúp đỡ anh có được những bữa cơm độ nhật qua ngày. T́nh trạng đó diễn tiễn mỗi ngày một thêm trầm trọng, Đức đói khát triền miên rồi dần dần mất hết trí khôn. Thân thể của anh sa sút năo nề, không c̣n giữ được chút phong độ khi xưa, sắc khí anh trở nên xanh xao ốm yếu lạ thường. Quần áo tóc tai anh bờm sờm rách rưới tả tơi và hôi hám đến lợm người, không ai chịu nổi mùi xú uế thoát ra từ áo quần thân thể của anh. Đức thường lom khom lầm lũi bước những bước chân chuệnh choạng yếu ớt lê lết đến những ngơ ngách vắng người và t́m đến nơi có những thùng chứa rác để bươi móc t́m ṭi miếng ăn. Gặp được bất cứ cái ǵ có thể nhai được trong miệng là anh vơ lấy ăn nghiến ngấu không c̣n biết phân biệt được sạch dơ hay thúi rữa ghê hồn.

Nhiều người cảm thấy rất bất nhẫn khi t́nh cờ chứng kiến một kẻ đồng hương dở ngây dở dại, lem luốc dơ bẩn, đáng thương như Đức lê la lam lũ ở lề đường khiến họ động mối từ tâm, cố gắng bịt mũi nín thở tiến lại bên anh để ủy lạo, cho tiền hoặc cho phẩm vật thức ăn và ân cần hỏi han tương trợ. Nhưng đối với Đức, anh đâu c̣n lư trí sáng suốt để phân biệt phải quấy ra sao, tâm thức anh dường như đang chịu sự chi phối nặng nề của một kẻ vô h́nh nào đó chứ không c̣n thật tính người, anh cũng chẳng c̣n có thể nhận biết được điều ǵ, chẳng c̣n nghe và hiểu được những lời chuyện tṛ mọi người thăm hỏi. Ngày lại ngày, anh vẫn lầm lũi chân thấp chân cao bước tới những chỗ có rác rến để t́m ăn uống những phế vật hôi hám dư thừa.

May sao có người đồng hương nhận ra được t́nh trạng đáng thương và khác lạ nơi anh. Ông ta vội vă đưa Đức đến một ngôi đền, nơi đang có các vị pháp sư cao minh hành đạo, các vị này trong bao nhiêu năm tạm dung trên đất Mỹ, từng khiển dụng âm lực cao cường để làm việc phước đức hoặc thực hành các bí pháp chân truyền nhằm ḥa giải những xung đột, bất măn, nợ nần oan khiên giữa hai miền âm dương cách biệt và chế ngự các tà ma hung hăng ác nghiệt để cứu nhân độ thế.

Đến ngôi đền, mặc cho người đồng hương xô đẩy tŕ kéo, oan hồn cô Trâm trong Đức khăng khăng không chịu bước vào, cho đến khi nhiều người hợp sức lại khiêng anh vào nội thất tôn nghiêm trước bàn thờ khói hương nghi ngút th́ bỗng nhiên, Đức tỉnh táo được phần nào. Tuy vậy, anh trừng mắt láo liên nh́n ngó quanh quẩn, thái độ đầy cao ngạo ngang bướng. Họ cố đẩy anh đến trước bàn thờ, thay v́ cung kính nghiêm trang đảnh lễ, trái lại, bằng một thái độ cố t́nh ngang nhiên trịch thượng, Đức ngă vật ra giữa nền nhà, tay chân quơ cào loạn đả, miệng lảm nhảm la lối huyên thuyên.

Thốt nhiên, các vị đạo gia thuộc đủ mọi cấp độ hành đạo ở ngôi đền này, thần nhăn cao thâm, đạt tới mức công năng chuyên cần tu tập, nhận biết ngay Đức mắc phải t́nh trạng nan giải do một vong hồn nào đó đang hoành hành, lưu trú. Vị pháp sư chủ tŕ ban rải tâm từ bi đưa mắt hướng nh́n về nơi Đức đang ngạo nghễ nằm với thái độ bất măn đầy gây hấn.

Không cần t́m hiểu sâu xa, thoạt trông thấy dáng điệu và khí sắc bất thường của người thanh niên, ông đă thừa kinh nghiệm để thấu suốt anh ta đang mắc phải căn bệnh tà, ông dụng thần lực bắt ấn, chuyển đạt sức mạnh vô h́nh nhằm trói thúc tứ chi của hồn ma trong thân xác của Đức, mục đích chỉ để chế ngự thái độ hung hăng, khiến cho anh phải nằm co quắt rên la và như không thể tiếp tục chịu đựng thêm sự đau đớn càng lúc càng xiết lại như một cực h́nh, Đức vật vă gào lên như đang chịu một h́nh phạt kinh hồn, anh van xin cởi trói. Lúc bấy giờ vị pháp sư chủ tŕ mới ôn tồn nói chuyện với anh:

- Th́ ra... "cô" cũng biết đau đớn như mọi người! Tại sao đứng trước bàn thờ tôn nghiêm mà "cô" không chịu cúi đầu đảnh lễ? V́ sao "cô" tỏ ra quá hỗn hào? "Cô" có biết đó là hành động vô phép và rất thất lễ đối với các đấng bề trên đă khiến cô phải chịu sự trừng phạt? Sự trói buộc và nỗi đau đớn năy giờ thật ra chưa phải là h́nh phạt duy nhất, thiêng liêng mới chỉ tạm chế ngự thái độ hung hăng vô lễ để giúp cho "cô" lấy lại tâm trí tỉnh táo yên b́nh...

Lúc đó, những tín hữu thường đến ngôi đền này để đọc kinh lễ Phật, hiện diện khá đông đảo, nghe vị pháp sư soi rơ tường tận và nói đúng chân tướng hồn ma đang trú ngụ trong thân xác và đang khống chế tinh thần của người thanh niên tên Đức, họ cảm thấy thất kinh hồn vía, vội đứng nhích ra xa quan sát.

Ngừng nói trong giây lát như có ư dành thời gian để cho "cô" ma nữ lấy lại b́nh tĩnh cố hữu, vị pháp sư mới ôn tồn đưa ra một đề nghị:

- Bây giờ nếu "cô chịu hứa lễ Phật và nghiêm trang nói chuyện, ta sẽ thỉnh ư chư thần xin mở trói cho cô, để cô được thoải mái tự do như lúc thường! Cô bằng ḷng chứ?

Vong linh người con gái tên Trâm chiếm ngụ trong thân xác của Đức bấy giờ mới chịu nh́n nhận chân tướng và khuất phục trước oai lực vô biên của thiêng liêng qua trung gian huyền bí của vị pháp sư. Chân tay của cô ta vừa thoát khỏi những dây nhợ trói buộc đớn đau, quấn quít vô h́nh. Cô đă nhận được huyền lực, lấy lại tự do cho thân thể. Cô đứng dậy nghiêm trang lễ Phật, thái độ tỏ ra từ tốn khoan ḥa. Đợi cho hồn ma nữ thi hành xong mọi nghi thức, vị pháp sư bắt đầu hỏi chuyện:

- "Cô" cho ta biết, v́ lẽ ǵ cô không chịu lễ Phật, c̣n tỏ ra thái độ hung hăng quá khích? Hồn ma nữ (ngụ trong xác thân của Đức) ngước đôi mắt đáng thương chứa đựng giận hờn nh́n pháp sư. Cô nghiện ngào cho biết:

- Ông không hiểu tại sao tôi tỏ ra như vậy cũng đúng! Tôi vốn là một Phật tử thuần thành biết lễ trên kính dưới chứ đâu phải hạng vô thần ngỗ nghịch như bây giờ, nhưng từ lâu lắm rồi, kể từ sau khi tôi bị hải tặc hăm hại, mặc dù đă chí thiết khấn xin cứu độ mà vẫn bị làm ngơ, trong tâm tư tôi tuyệt nhiên không c̣n chỗ cho thần linh ngự trị, tiêu tán tất cả mọi niềm tin. Ông biết được tại sao rồi chứ?
Reply With Quote