View Single Post
  #2 (permalink)  
Old 07-26-2007, 05:17 PM
SongLinh's Avatar
SongLinh SongLinh is offline
Moderator
 
Join Date: Jul 2007
Posts: 77
Bằng cách đó, họ có thể đem người thí sinh sự hiểu biết về tính chất của linh hồn, và khi bắt buộc linh hồn y tạm thời rút lui ra khỏi thể xác, họ làm cho y nhận thức được sự hiện hữu củ cơi thế giới bên kia cửa Tử, mà những h́nh ảnh trên ḥm được xác ướp có vẽ những biểu tượng đầy ư nghĩa. Bởi đó, người cổ Ai Cập khắc trên nắp những cổ quan tài bằng đá, hoặc vẽ bằng màu trên những ḥm đựng xác ướp, hoặc tô điểm ngoài b́a những kinh sách tôn giáo của họ những h́nh chim dị kỳ, bay ra khỏi hoặc đứng trên cái xác ướp. Đó là một con chim có đầu người và tay người, thường được h́nh dung một tay cầm một cánh buồm, tượng trưng cho hơi thở, và tay kia cầm một h́nh thập tự cuốn tṛn, tượng trưng cho sự sống. Những biểu tượng này dù khắc trên đá hay vẽ trên giấy, đều ngụ ư tượng trưng dạy cho ta biết rằng ngoài cơi phàm trần vật chất này c̣n có một cơi giới tâm linh. Trong quyển sách Tử Thư (sách của người chết) có chỗ đề cặp đến những người chết, nhưng thật ra đó là nói về những người chết giả, nằm mê trong cơn đồng thiếp, vô tri bất động như ngươi chết thật, và linh hồn đă đi qua một kẻ khác. Đoạn sách ấy đề cập đến cuộc điểm đạo. Cơi giới bên kia đi xuyên qua cơi trần một cách huyền diệu, và những vong linh ở cơi ấy có thể ở gần bên chúng ta. Một từ ngữ khoa học nói rằng trong thiên nhiên vốn không có ǵ mất đi đâu. Khi một người từ bỏ cơi trần, bỏ lại cái thể xác vô tri bất động, linh hồn y lại xuất hiện trên cơi vô h́nh, vô h́nh đối với mắt phàm chúng ta, nhưng hữu h́nh đối với những nhân vật tinh anh trên đó.

Tuy rằng phương pháp điểm đạo này có những đặc tính bề ngoài giống như khoa thôi miên hiện đại, nhưng nó vượt rất xa những phương pháp thôi miên, v́ khoa này chỉ thức động đến chỗ tiềm thức, mà không thể làm cho đương sự có ư thức được sự sinh hoạt trên các cơi giới thâm sâu huyền diệu hơn.

Theo sự tin tưởng của quần chúng, th́ Osiris là một nhân vật đă chịu pháp nạn và bị giết, rồi được phục sinh và chui lên khỏi mồ. Tên của ngài đă trở nên đồng nghĩa với sự hồi sinh, sự bất tử của ngài gây cho mọi người một niềm hy vọng trở nên bất tử y như người sau khi chết.

Hồi thời ấy, người ta đă tin tưởng ở sự bất diệt của linh hồn và ở đời sống bên kia nấm mồ. Người ta cũng tin rằng trong khi con người bước vào đời sống mới đo, những đấng thần minh xét đoán linh hồn và duyệt xét lại những hành động thiện ác của y trong quá khứ. Kẻ dữ sẽ bị trừng phạt thích dáng, người hiền sẽ được và cảnh thiên đàng hạnh phúc, và hợp nhứt với Osiris. Những điều đó khá thích hợp với quần chúng và đem đến cho những tâm hồn chất phác những viễn ảnh mà họ có thể quan niệm được dễ dàng. Người ta không nhồi sọ dân chúng với những triết lư thâm sâu hoặc những giải thích tế nhị về tâm lư. Tất cả những huyền thoại hoang đường và chuyện ngụ ngôn b́nh dân phải được hiểu như là những biểu tượng có hàm xúc một ư nghĩa hợp lư và chứa đựng một chân lư thâm sâu. Để duy tŕ cho giáo lư ấy luôn luôn tồn tại trong dân gian, giai cấp tăng lữ trong trong các đền thờ không những chỉ dùng nghi thức lễ bái thờ phượng, mà thỉnh thoảng c̣n tổ chức những buổi tŕnh diễn kịch nghệ công cộng có tính cách tượng trưng dể tŕnh bày cho dân chúng biết lịch sử của Osiris.

Những nghi thức lễ bái và tŕnh diễn công cộng là để dành cho quần chúng v́ nó thích hợp với phần đông, nhưng có c̣n một phần giáo lư thâm sâu hơn và pháp môn huyền bí th́ để truyền thụ cho những người trí thức. Những người Ai Cập có học thức, có văn hóa và những người có giai cấp quư tộc cũng biết rơ điều ấy, nếu họ cảm thấy có khuynh hướng về con đường này th́ họ t́m cách để xin được nhập môn.

Các ngôi đền gồm có những gian pḥng kiến trúc đặc biệt và cô lập một nơi dành cho những cuộc lễ điểm đạo, mà chỉ có những vị tăng lữ ưu tú và chọn lọc mới có quyền hành lễ, những người này được gọi là Đạo Trưởng hay Thượng Tọa. Những cuộc lễ Điểm đạo này được cử hành trong ṿng bí mật và ngoài phạm vi những nghi lễ hằng ngày để chiêm bái các vị thần. Người Ai Cập gọi những cuộc lễ đặc biệt này là những lễ Điểm Đạo Huyền Môn.

Những vị đạo đồ (đệ tử Huyền Môn đă được điểm đạo, Initié) đă từng nói đến tính cách khác thường của những cuộc điểm đạo, không giống như những nghi lễ thông thường. Thí dụ, một vi đạo đồ đă tuyên bố rằng" nhờ những lễ điểm đạo mà người ta biết rằng sự chết không phải là một điều dở mà là một điều hay cho người thế gian". Chính v́ vị đạo đồ ấy đă trở nên một xác chết và đă thu hoạch được những điều lợi ích rất lớn sau cái kinh nghiệm đó. Những bài văn viết bằng chữ ám tự nói về người ấy như là" được hồi sinh", và y có thể thêm vào tên họ của y ḍng chữ này: "Người đă tái sinh hai lần". Trên vài ngôi mộ cổ, các nhà khảo cổ đă phát hiện ra câu này, nó diễn tả tŕnh độ tâm linh của người chết.

Những vị môn đồ chọn lọc đă học được những điều bí mật ǵ trong những cuộc điểm đạo ấy? Điều nay tùy nơi tŕnh độ mà họ đă vượt qua, nhưng đại khái người ta có thể đúc kết những kinh nghiệm của họ thành hai loại kết quả chính, tiêu biểu những ǵ họ đă được tiết lộ cho biết.

Ở những tŕnh độ sơ khai, các thí sinh được hiểu biết về Tiểu Ngă, tức linh hồn con người mà khoa ám tự h́nh dung bằng một "Người chim" nhỏ, do đó họ đă giải đáp được điều bí mật về sự chết. Họ biết rằng người ta chỉ thoát ra một trạng thái sinh hoạt này để bước vào một trạng thái sinh hoạt khác, và sự chết chỉ là của thể xác h́nh hài chứ không tiêu diệt được linh hồn, tức Chân Ngă. Họ cũng biết rằng không những linh hồn c̣n tồn tại sau khi cái thể xác đă mất c̣n tiến hóa lên những cơi giới thanh cao hơn.

Ở những tŕnh độ điểm đạo cao hơn, người thí sinh được biết về Đại Ngă,họ được giao cảm trực tiếp với đấng tạo hóa, nà tiếp ngay với đấng thiêng liêng. Họ nhận được sự giải thích đúng đắn về sự đọa lạc của con người, ngày nay đă xuống quá thấp từ cái trạng thái tâm linh nguyên thủy. Ho đượcï cho biết về huyền sử của châu Atlantide, có liên hệ chặt chẽ với sự suy vong của nó. Kế đó được đưa lần lần lên những cơi thanh cao huyền diệu hơn, cho đến khi họ đạt tới cái ư thức tâm linh cao cả mà con người đă từng có từ thời kỳ nguyên thủy. Như thế trong khi họ tiếp tục con đường hành hương trong thời gian họ thu thập được những kho tàng tân linh quư báu của cơi vô cùng.

Khi tôi thực lại những cảm tưởng du hành của tôi đến điểm này, có lẽ tôi không ra ngoài đề nếu tôi ghi chép nơi đây vài lời diễn tả những sinh hoạt khác trong các đạo viện Huyền Môn thời cổ, do lời tường thuật của một người đă từng sống vào một thời kỳ cổ điển và đă từng họ điểm đạo, ít nhất là ở vào những cấp bậc đầu tiên. V́ y có lời thề nguyền là sẽ không tiết lộ từng chi tiết rơ ràng những ǵ y đă kinh nghiệm trong cuộc điểm đạo, y chỉ có đưa ra những lời giải thích đại cương và những sự ngụ ư mơ hồ. Tuy thế, lời tường thuật này cũng là một văn kiện đầy đủ nhất mà chúng ta được biết của một vị đạo đồ để lại. Vị ấy là Apuleé, được điểm đạo ở cấp bậc đầu tiên của phái Huyền Môn Isis. Tác giả một cuốn sách tự thuật nhan đề Lucius. Trong quyển sách này, tác giả tự thuật lại cuộc đời của ḿnh khi ông ta gơ cửa đền với tấm ḷng nhiệt thành cầu Đạo.

Từ lâu đời, khoa Huyền Môn Ai Cập vẫn được giử kín và được khép chặt đối với người ngoại quốc. Chỉ trong một thời kỳ về sau này mới có một số ít những người đó được thu nhận và được điểm đạo. Họ luôn luôn tôn trọng lời cam kết giữ ǵn bí mật. Những luật lệ nhập môn đều rất chặt chẽ và nghiêm khắc.
Reply With Quote