View Single Post
  #3 (permalink)  
Old 03-13-2010, 07:30 PM
DuyTam's Avatar
DuyTam DuyTam is offline
Member
 
Join Date: Apr 2008
Posts: 61
d. Ư nghĩa Đế Thích răi hoa sen trên lối đi của Bồ-tát.

Khi Bồ-tát mới đản sanh, trời Đế Thích liền đem hoa sen răi trên lối đi của Ngài. Đế Thích đem hoa sen răi trên lối đi không ngoài hai nguyên do sau:

Thứ nhất, sở dĩ Đế Thích đem hoa sen răi trên lối đi của Bồ-tát lúc Ngài đản sanh, là do lời phát nguyện trong tiền kiếp quá khứ của Đế Thích đối với Bồ-tát. Trong kiếp quá khứ Đế Thích đă từng có lời thệ nguyện: “Bất cứ vị Bồ-tát Nhất sanh bổ xứ nào lúc mới đản sanh, tôi nguyện sẽ đem hoa sen răi trên lối đi của các Ngài”.

Lư do thứ hai, là Bồ-tát muốn hàng phục tâm kiêu ngạo của các vị trời, rồng, quỷ thần, A tu la... bởi xưa nay các chúng sanh này đều tôn sùng Đế Thích. Nhân sự kiện Đế Thích cung kính đem hoa sen răi trên lối đi của Bồ-tát, họ sẽ tự nghĩ rằng: “Ngay cả trời Đế Thích, vị chúa tể mà chúng ta hằng tôn sùng, c̣n sanh tâm cung kính đem hoa sen răi trên lối đi của Bồ-tát, hà huống ǵ là bọn đệ tử chúng ta”. Do tâm suy nghĩ như vậy, ḷng kiêu ngạo, tự đắc tự măn của họ sẽ tiêu trừ, phát tâm quy hướng với Phật.

e. Ư nghĩa Bồ-tát chân đi trên hoa sen.

Sau khi Đế Thích đem hoa sen răi trên lối đi, Bồ-tát chân đi trên hoa sen bảy bước. Bồ-tát chân đi trên hoa sen nói lên ư nghĩa ǵ? Như chúng ta biết, hoa sen là một loài hoa rất tôn quư tại Ấn Độ. Hoa sen có các đặc tính mà các loài hoa khác không thể có, như hương tinh khiết, cánh hoa mềm mại, ai thấy cũng yêu thích... nhưng điểm quư hơn cả, hoa sen là loài hoa mọc giữa bùn nhơ nước đục nhưng không bị vấy nhiễm, hôi tanh mùi bùn.

Bồ-tát khi mới sanh ra chân đi trên hoa sen, nói lên ư nghĩa Bồ-tát thị hiện vào cuộc đời đầy đen tối nhưng không bị ngũ dục lạc cuộc đời làm vấy nhiễm. Sự trong sáng của Bồ-tát ví như hoa sen, tuy mọc từ bùn nhơ nước đục nhưng không vướng chút bợn nhơ.

Bồ-tát tuy sống giữa đám người ác độc, thù hằn, hăm hại... nhưng Ngài đă vươn lên trên tất cả với tâm hồn ngập tràn thánh thiện, làm cho những tâm hồn cấu uế của chúng sanh được hoán chuyển, chẳng khác nào hoa sen mọc giữa bùn nhơ nước đục, tỏa ngát hương thơm khắp hồ. Sự hiện hữu của các Ngài giữa cuộc đời là sự hiện hữu của hương và sắc làm thăng hoa sự sống. Hương ấy là hương đạo đức và sắc ấy là sắc trí tuệ, khiến Bồ-tát tỏa ngát và rực rỡ giữa vũng bùn lầy tội lỗi của vạn loại chúng sanh.

f. Ư nghĩa Bồ-tát chân đi bảy bước.

Bồ-tát khi mới sanh ra, chân đi bảy bước. H́nh ảnh Bồ-tát đi bảy bước không phải là vô nhân hay tự nhiên, mà đều có mật ư trong việc đi bảy bước. Bồ-tát chân đi bảy bước không ngoài ba ư nghĩa sau:

- Bồ-tát chân đi bảy bước nói lên ư nghĩa thứ nhất, Ngài là chúng sanh duy nhất trong tam giới, đă thoát ly sáu đạo luân hồi.
Số bảy nói lên ư nghĩa, Ngài là bậc đă vượt thoát sáu cảnh giới luân hồi. Sáu cảnh giới luân hồi là thiên, nhân, A tu la, địa ngục, ngạ quỷ và bàng sanh.
- Bồ-tát chân đi bảy bước nói lên ư nghĩa thứ hai, Ngài là vị Phật thứ bảy xuất hiện ở thế gian.
Bảy vị Phật gồm ba vị thuộc Quá khứ trang nghiêm kiếp là Tỳ-bà-thi Phật, Thi-khí Phật và Tỳ-xá-phù Phật; bốn vị thuộc Hiện tại hiền kiếp là Câu-lưu-tôn Phật, Câu-na-hàm mâu-ni Phật, Ca-diếp Phật và Ngài Thích-ca mâu-ni Phật.
- Bồ-tát đi bảy bước nói lên ư nghĩa thứ ba, giáo pháp của Ngài trong mai hậu sẽ lan tràn khắp năm châu và bốn bể.

Số bảy là số bao quát cả không gian lẫn thời gian. Không gian không ra ngoài bốn hướng là Đông, Tây, Nam, Bắc; thời gian không ra ngoài ba th́ quá khứ, hiện tại và vị lai.

g. Ư nghĩa mỗi bước chân.

Theo kinh Ưu bà di tịnh hạnh, Bồ-tát khi mới sanh ra đă đi bảy bước và nh́n về sáu phương. Ư nghĩa của mỗi bước chân của Ngài nh́n về một phương nhằm nói lên ư nghĩa ǵ?

- Bồ-tát đi bước thứ nhất và nh́n về phương Đông, để chỉ cho tất cả chúng sanh biết rằng, Ngài là bậc đạo sư tối thượng xuất hiện trong đời này.
- Bồ-tát đi bước thứ hai nh́n về phương Nam, để chỉ cho tất cả chúng sanh biết rằng, sự xuất hiện của Ngài như đám ruộng phước mát mẻ đến với tất cả chúng sanh.
- Bồ-tát đi bước thứ ba nh́n về phương Tây, để chỉ cho tất cả chúng sanh biết rằng, đây là thân cuối cùng của Ngài trong ṿng sanh tử luân hồi.
- Bồ-tát đi bước thứ tư nh́n về phương Bắc, để chỉ cho tất cả chúng sanh biết rằng, Ngài sẽ đắc A-nậu-đa-la tam-miệu tam-bồ-đề trong đời này.
- Bồ-tát đi bước thứ năm nh́n xuống phương dưới, để chỉ cho tất cả chúng sanh biết rằng, sự xuất hiện của Ngài trong cuộc đời là để hàng phục tất cả các loài ma.
- Bồ-tát đi bước thứ sáu và nh́n lên phương trên, để chỉ cho tất cả chúng sanh biết rằng, sự xuất hiện của Ngài trong cuộc đời này là để làm chỗ quy y cho tất cả trời người.
- Bồ-tát đi bước thứ bảy, một tay chỉ lên trời một tay chỉ xuống đất và nói lời rằng: “Thiên thượng thiên hạ duy ngă độc tôn” (Trên trời dưới đất, chỉ có một ḿnh ta là tôn quư nhất).

h. Ư nghĩa câu kệ đản sanh.

Trong câu kệ Bồ-tát tuyên thuyết lúc Ngài đản sanh, ư Ngài muốn khẳng định cho tất cả chúng sanh khắp trong tam giới biết rằng, Ngài là bậc thù thắng nhất, bậc siêu tuyệt nhất, bậc tôn quư nhất ở thế gian, không có bất cứ một chúng sanh nào trong thế gian, dù phạm thiên, ma vương... có thể sánh phước đức và trí tuệ bằng Ngài.

Lại theo quan điểm kinh Đại Bảo Tích, Bồ-tát Hộ Minh khi mới đản sanh, tuyên bố lời này, ngoài việc Ngài tuyên cáo cho tất cả chúng sanh biết rằng Ngài là bậc tôn quư nhất của thế gian, c̣n là lời biểu lộ tâm đại từ bi, thương tưởng các vị như Phạm thiên, Chư thiên, Ma vương, Quỷ thần, A tu la… tức các vị giáo chủ đương thời. Bồ-tát muốn họ dứt trừ tâm kiêu căng, ngă mạn để thoát ly cảnh giới khổ đau đọa lạc. Đồng thời cũng là lời báo hiệu cho tất cả chúng sanh ở tam giới biết rằng Ngài, bậc Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác đă xuất hiện ở thế gian.

k. Ư nghĩa Long vương đem hai gịng nước ấm và mát đến tắm cho Bồ-tát.

H́nh ảnh Long vương từ trên hư không phun hai làn nước ấm và mát, đến tắm cho Bồ-tát lúc đản sanh nhằm nói lên ư nghĩa ǵ? Hai luồng nước ấm và mát biểu trưng cho mọi nghịch duyên và thuận duyên mà trong cuộc đời hoằng hóa sau này Ngài gặp phải. Và trước mọi sóng gió của cuộc đời, Ngài đều hoàn toàn bất động, không bị hoàn cảnh chi phối, không bị nghịch duyên tác động.

Nh́n lại cuộc đời tám mươi năm trụ thế của đức Phật, chúng ta sẽ thấy rơ được điều đó. Đức Phật đă được mọi người, mọi tầng lớp trong xă hội từ vua chí dân hết ḷng sùng kính ngưỡng mộ… Tuy nhiên, bên cạnh những người cung kính ngưỡng mộ, vẫn c̣n không biết bao nhiêu người thù hằn, chống đối, chửi mắng, dùng đủ mọi h́nh thức mưu toan phá hại Ngài.

Giữa hai hoàn cảnh thuận duyên nghịch duyên, hay sự vinh quang tuyệt vời cùng những sự khinh chê tột cùng mà xă hội ban tặng cho Ngài, ám chỉ qua hai làn nước nóng và mát mà Long Vương đem tắm cho Bồ-tát lúc mới đản sanh. Giữa hai hoàn cảnh ấy, đức Phật vẫn b́nh thản, không bị hoàn cảnh lay động, chi phối… Ngài không v́ sự cung kính, ngưỡng mộ, lễ bái mà sanh tâm kiêu căng, ngă mạn, hống hách. Cũng như không v́ sự khinh chê, chửi mắng mà sanh tâm thối thất, phẫn chí, đúng như Thánh hiệu của Ngài được thế gian xưng tụng “Năng Nhân Tịch Mặc”.

l. Ư nghĩa hoàng hậu sau khi hạ sanh Bồ-tát bảy ngày rồi băng hà.

Theo lịch sử ghi lại, sau khi hạ sanh Bồ-tát bảy ngày, hoàng hậu Ma-gia băng hà và sanh lên cung trời Đao-lợi? Với sự kiện, người mẹ sau khi sanh con một thời gian quá ngắn ngủi đă mất, thông thường theo quan niệm của thế gian cho đó là điềm dữ. Và có đôi người c̣n nghĩ rằng Bồ-tát sanh ra đă đem điềm họa tới cho hoàng hậu.

Vấn đề này, chúng ta đừng nên đem tâm niệm kiết hung theo thế gian để phán xét. Sự kiện hoàng hậu băng hà sau khi hạ sanh Bồ-tát bảy ngày, không phải do điềm họa bởi hoàng hậu sanh Bồ-tát, mà v́ nhân duyên thọ mạng của hoàng hậu chỉ có thời gian từng ấy mà thôi.

Trong kinh Đại Bảo Tích, có ghi lại nguyên nhân hoàng hậu sau khi hạ sanh Bồ-tát bảy ngày, băng hà sanh lên cung trời Đao-lợi. Nguyên nhân không phải lỗi của Bồ-tát, mà do thọ mạng của hoàng hậu đến giai đoạn này đă chấm dứt… Lúc bấy giờ, Bồ-tát ở cung trời Đâu-suất, dùng Phật nhăn quan sát, thấy thọ mạng hoàng hậu Ma-gia chỉ c̣n mười tháng bảy ngày, Bồ-tát dùng phương tiện biết thọ mạng của hoàng hậu sắp hết nên Ngài đến thọ sanh. V́ thế hoàng hậu sau khi hạ sanh Bồ-tát bảy ngày th́ băng hà.

C. KẾT LUẬN.

Với thần lực bất khả tư ngh́, nhưng Bồ-tát không thẳng xuống nhân gian thành Phật, mà thị hiện vào thai mẹ trước khi thành Phật, là v́ Bồ-tát muốn khích lệ hàng phàm phu tiến tu đạo nghiệp ngơ hầu thoát ly sanh già bệnh chết, v́ muốn ngăn ngừa tà thuyết của ngoại đạo sau này dựng lên có hại cho Phật giáo, v́ muốn dẫn dắt hàng Thích chủng thân thuộc đi vào chánh pháp, v́ muốn lưu thân giới cho chúng sanh cúng dường, để tô bồi cho chúng sanh phước điền… Phải chăng những sự thị hiện vi diệu đó của Ngài, cũng không ngoài trí tuệ vô biên và t́nh thương vô hạn của một vị Bồ-tát Nhất sanh bổ xứ đầy ḷng lân mẫn chúng hữu t́nh; t́nh thương không phân biệt đối tượng, như trong Di đà sớ sao nói “Phật ái chúng sanh, như phụ mẫu ái tử” (Phật thương chúng sanh, chẳng khác nào như cha mẹ thương con). ❑

Nguyên Liên

Source: QuĂ¡ trình nhập thai, Trụ thai vĂ  xuất thai
Reply With Quote