| Giải thích ư nghĩa quan trọng về sự văng sanh của công hạnh niệm Phật
Viết bởi Thanh Quang
Đối với pháp môn niệm Phật văng sanh th́ không luận là người mang tội thập ác(1) hay tội ngũ nghịch(2) đều được đức Phật A-di-đà đến nghênh tiếp, dù chỉ niệm một tiếng hay là mười tiếng.Việc thành Phật của các tông phái thuộc Thánh đạo(3) th́ hàng thượng căn, kẻ lợi trí là gốc, lấy hàng Thanh văn và Bồ-tát làm đối cơ.
Nhưng trong thời mạt pháp này, người người đều mang đầy dẫy những ác nghiệp, nếu đối với những pháp môn tu tập gian khổ của các tông thuộc Thánh đạo th́ khó thành tựu chỉ bằng xưng tụng danh hiệu của đức Phật A-di-đà. Trong đời này, nếu chúng ta ra khỏi căn nhà sanh tử th́ sẽ vĩnh viễn cắt đứt tận gốc rễ luân hồi. Tuy có người nói rằng: Tất cả kinh luận đều là kinh giáo của đức Phật thuyết, cho nên tu hành theo các kinh Đại thừa như là Pháp Hoa, Niết Bàn... th́ việc thành Phật đâu khó khăn ǵ? Đặc biệt kinh Pháp Hoa, chư Phật trong ba đời cũng nuơng theo kinh này mà thành Phật, các đức Như Lai trong mười phương cũng y cứ theo kinh này mà thành Chánh giác. Bởi vậy chỉ đọc tụng kinh Pháp Hoa sao vẫn chưa đủ? Tuy là như vậy, nhưng căn cơ của chúng ta không thể thấu triệt được giáo nghĩa trong kinh này. Tại sao vậy? Bởi lẽ căn cơ mà có thể tu hành theo kinh Pháp Hoa này th́ chỉ có hàng Thanh văn và Bồ-tát, cho nên không thích hợp đối với hàng phàm phu chúng ta. C̣n bản nguyện của Phật A-di-đà là v́ những chúng sanh trong thời mạt pháp như chúng ta đây mà phát nguyện, có lợi ích trong hiện tại và tương lai chắc chắn sẽ được văng sanh. Đừng nghĩ rằng ḿnh là thân người nữ hữu lậu, cũng đừng cho rằng thân ta mang đầy những phiền năo thuộc ác nghiệp mà phải nghĩ rằng đức Phật A-di-đà cứu độ những chúng sanh tội ác thâm sâu đă bị các đức Phật trong mười phương ba đời bỏ rơi như chúng ta đây. Nay chúng ta gặp được thệ nguyện này phải tin chắc chắn là sẽ được văng sanh không nghi ngờ ǵ cả chỉ xưng tụng danh hiệu Nam mô A-di-đà-Phật th́ cho dù người thiện hay kẻ ác, người nam hay người nữ, mười người niệm th́ mười người văng sanh, trăm người niệm th́ trăm người văng sanh.
1. Hỏi: Phải chăng bất cứ người nào hễ xưng danh hiệu th́ đều được văng sanh có đúng không?
Đáp: Niệm Phật có tha lực niệm Phật và tự lực niệm Phật. Tha lực niệm Phật th́ được văng sanh c̣n tự lực niệm Phật th́ khó được văng sanh.
2. Hỏi: Thế nào là Tha lực?
Đáp: Chỉ một ḷng tin vào bản nguyện của đức Phật A-di-đà, không cần quan tâm đến việc thiện hay ác nơi ḿnh, phải nghĩ rằng niệm Phật th́ nhất định sẽ được văng sanh. Đây là tha lực niệm Phật. Điều này cũng giống như con ruồi bám vào đuôi con kỳ lân mà có thể đi đến hàng ngàn dặm, như người hèn mọn nương vào xe của Luân vương một ngày có thể đi khắp thiên hạ. Đó là tha lực, cũng giống như tảng đá lớn nhờ vào thuyền mà được chuyển qua bờ bên kia một cách mau chóng. Đây hoàn toàn không phải là do lực của tảng đá mà là lực của thuyền vậy. Bởi thế không phải do lực của chúng ta có thể được văng sanh mà chính do lực của đức Phật A-di-đà. Đây chính là Tha lực.
3. Hỏi: Thế nào là Tự lực?
Đáp: Nếu dùng thân đầy dẫy phiền năo ác nghiệp này muốn đoạn trừ phiền năo chứng được Niết-bàn thành Phật th́ dầu có ngày đêm tinh cần cố gắng đi nữa nhưng thân này đầy dẫy các nghiệp tham sân si từ vô thủy cho nên vĩnh viễn không thể đoạn trừ phiền năo được. Nếu dùng tâm có đủ tam độc (4) muốn đoạn trừ phiền năo th́ giống như dùng cây kim mà muốn phá hủy núi Tu di, lấy cọng cỏ làm cái muỗng mà muốn tát cạn nước trong biển Đông vậy. Giả sử dùng cây kim phá hủy núi Tu di, dùng muỗng cỏ tát cạn biển Đông đi nữa nhưng tâm phiền năo ác nghiệp của chúng ta dẫu trăi qua nhiều đời nhiều kiếp cũng khó thành Phật được. Tại sao vậy? Bởi lẽ mỗi niệm mỗi niệm không bao giờ gián đoạn trong chúng ta đều là các nghiệp thuộc về tam đồ bát nạn(5).Lúc ngủ lúc thức đều không thể dứt trừ sự trói buộc trong tứ sanh lục đạo(6). Thân tâm như vậy làm sao chúng ta tu học để thành Phật? Đây chính là Tự lực.
4. Hỏi: Người xuất gia niệm Phật và người tại gia niệm Phật có sai khác ǵ không?
Đáp: Người xuất gia niệm Phật và người tại gia niệm Phật công đức như nhau không có cao thấp.
5. Nghi rằng: Điều này không công bằng, tại sao vậy? Người niệm Phật không gần gũi người nữ không ăn đồ bất tịnh th́ thật đáng quí, c̣n người niệm Phật mà sớm tối gần gũi người nữ uống rượu ăn thịt th́ nhất định là thấp kém làm sao công đức bằng nhau được?
Đáp: Từ xa xưa về trước, đức Phật A-di-dà ở trước đức Phật Thế Tự Tại Vương đă quán sát hai trăm mười ức (21tỉ) các cơi Tịnh độ trang nghiêm thanh tịnh của chư Phật cho đến các thệ nguyện lợi ích, nhưng các cơi Tịnh độ này, hàng phàm phu vọng tưởng điên đảo như chúng ta đây không thể văng sanh được. Ư của đoạn văn này: Mặc dù tất cả các cơi Phật tuy rất trang nghiêm thù thắng nhưng hàng phàm phu loạn tưởng th́ không thể văng sanh được. Chúng ta phải tự quán xét bản thân ḿnh, v́ sao vậy? Do bởi chúng ta tuy miệng tụng kinh, thân lạy Phật nhưng tâm th́ suy nghĩ toàn những chuyện không đâu vào đâu cả. Thân tâm chúng ta như vậy làm sao có thể xa ĺa sanh tử? Từ nhiều kiếp đến nay coi tam đồ bát nạn là nhà của ḿnh nên bị đồng sôi, lửa bỏng thiêu cháy thân tâm không khi nào ra khỏi được. Thương thay! Tâm lành tùy theo năm tháng mà giảm đi ngược lại tâm ác ngày qua ngày lại càng tăng trưởng. Cho nên cổ nhân nói: Phiền năo theo thân như bóng theo h́nh, muốn xa rời mà không thể được; c̣n Bồ-đề như bóng trăng đáy nước muốn vớt cũng chẳng xong. V́ thế đức A-di-đà Như Lai đă suy ngẫm sâu xa trong năm kiếp mới kiến lập bản nguyện thâm trọng này. Ngài không luận người lành hay kẻ dữ, ai phá giới hay kẻ tŕ trai, bậc xuất gia hay người cư sĩ, người trí thức hay kẻ u mê mà phát tâm đại từ đại bi thành bậc Chánh giác. Bất cứ người nào tin sâu vào bản nguyện (trụ vào tâm tha lực) mà niệm Phật th́ chỉ trong một niệm ngắn ngủi Như Lai A-di-đà sẽ đến tiếp dẫn. Những người xuất gia mà từ khi mới sanh cho đến ngày nay, cho dù mắt không nh́n nữ sắc miệng không ăn thịt uống rượu, cử ngũ tân(7), giữ năm giới hay mười giới, không có mảy may sai phạm đi nữa, nếu cho rằng niệm danh hiệu Phật vẫn chưa đủ (trụ nơi tâm tự lực) mà tu tập những công hạnh khác th́ sẽ không được đức Phật A-di-đà đến nghênh tiếp. Ḥa thượng Thiện Đạo(8)nói: Người tu các công hạnh khác mà không chí tâm th́ dẫu có ngàn người tu đi nữa cũng không có được một người văng sanh. Đối với bản nguyện của đức A-di-đà, chúng ta không cần phải thanh lọc nội tâm, không cần phải thanh tịnh thân tâm mà chỉ cần lúc thức hay ngủ chúng ta một ḷng xưng tụng danh hiệu th́ lúc lâm chung A-di-đà Như lai nhất định, chắc chắn sẽ đến tiếp dẫn. Hành giả chỉ trụ vào tâm này niệm Phật th́ khi mạng chung được đức A-di-đà đến nghênh tiếp không nên nghi ngờ ǵ cả. Đừng cho rằng ḿnh là thân nữ hay người tại gia mà phải biết rằng nhất định sẽ được văng sanh.
6. Hỏi: Khi tâm thanh tịnh niệm Phật và lúc tâm tán loạn niệm Phật có ǵ sai khác nhau không?
Đáp: Công đức bằng nhau không sai khác mảy may nào cả!
7. Nghi rằng: Như vậy th́ không công bằng, tại sao? Bởi v́ khi tâm thanh tịnh niệm Phật th́ không có các tạp niệm khác chỉ một ḷng suy ngẫm về thế giới Cực lạc mà niệm danh hiệu đức Phật A-di-đà, c̣n lúc tâm tán loạn, ba nghiệp không được thuần thục dù miệng niệm danh hiệu, tay lần chuỗi hạt đi nữa nhưng đó là niệm Phật không thanh tịnh làm sao có thể bằng nhau được?
Đáp: Người có nghi vấn này thật sự không hiểu được nghĩa lư của bản nguyện. Đức Phật A-di-đà v́ muốn cứu độ những chúng sanh mang đầy ác nghiệp trong ḍng sanh tử mà thiếp lập thuyền nguyện vĩ đại, cũng giống như tảng đá nặng và vỏ hạt mè nhẹ đặt trên thuyền và được chuyển qua bờ bên kia. Sở dĩ bản nguyện thù thắng siêu việt là ở chỗ bất kỳ chúng sanh nào chỉ một ḷng xưng tụng danh hiệu là đủ không cần tu tập bất kỳ các công hạnh khác.
8. Hỏi: Một tiếng niệm Phật và mười tiếng niệm Phật công đức thù thắng và thấp kém ra sao?
Đáp: Hoàn toàn giống nhau.
9. Nghi rằng: Như thế th́ không công bằng, v́ sao? V́ một tiếng và mười tiếng tức là chỉ cho số lượng nhiều ít khác nhau, sao có thể giống nhau được?
Đáp: Một tiếng hay mười tiếng chính là thời gian sau cùng vậy. Lúc lâm chung th́ cho dẫu niệm một tiếng cũng được văng sanh, mười tiếng cũng được văng sanh. Khi chúng ta được văng sanh th́ giống nhau, công đức sao có thể thấp kém được?
Văn Bản nguyện có chép: Nếu như tôi được thành Phật, chúng sanh trong mười phương chí tâm tín nhạo muốn sanh nước tôi th́ cho đến mười niệm nếu không được văng sanh th́ tôi không thành Chánh giác.
Ư của đoạn văn này là Tỳ-khưu Pháp Tạng đă thề rằng: Khi tôi thành Phật, chúng sanh trong mười phương nếu muốn văng sanh cơi Cực lạc mà xưng danh hiệu Nam mô A-di-đà Phật từ một tiếng cho đến mười tiếng mà không được tiếp dẫn văng sanh th́ tôi sẽ không thành Chánh giác. Bởi vậy không luận là niệm nhiều hay niệm ít th́ cũng văng sanh như nhau. Văn Bản nguyện đă quá rơ rồi c̣n nghi ngờ ǵ nữa?
|