View Single Post
  #1 (permalink)  
Old 05-21-2010, 08:32 PM
HoangYen's Avatar
HoangYen HoangYen is offline
Super Moderator
 
Join Date: Aug 2007
Posts: 135
Ngũ Uẩn hay Ngũ Ấm năm pháp cái trong vũ trụ

1. NGŨ UẨN HAY NGŨ ẤM

NGŨ UẨN hay ngũ ấm năm pháp cái trong vũ trụ. Mỗi vật chi trên thế gian nầy, dầu có h́nh tướng, dầu không h́nh tướng, đều thuộc về những chi tiết của ngũ uẩn cả. Năm pháp cái ấy là:

1. Sắc uẩn (h́nh sắc thể chất).

2. Thọ uẩn (thọ cảm ưa chịu).

3. Tưởng uẩn (tư tưởng hay tưởng tượng.

4. Hành uẩn (hành vi tức việc làm).

5. Thức uẩn (thức trí phân biệt).

Chữ uẩn là súc tích, chứa nhóm, gom kết, khối to cả thể như kho tàng.

Chữ ấm là che đậy, thể rộng lớn trùm chứa (nghĩa tương tợ với chữ uẩn).

Ngũ uẫn hay ngũ ấm có ra, là nương sang bởi pháp nầy và pháp kia. Như đất, nước, lửa, gió nóng lạnh, dung hợp sanh thọ cảm. Thọ ấm là ấm của tứ đại, nên kêu là thọ ấm, c̣n tứ đại là sắc ấm. Thọ ấm dung hợp với sắc ấm tứ đại, mà sanh tưởng ấm. Tưởng ấm dung hợp với sắc ấm, thọ ấm, tưởng ấm nảy sanh thức ấm. Thế là ngũ ấm nương sanh lấy nhau, v́ ấm là sự sanh nảy giữa cái nầy và cái kia.

Ngũ ấm là chơn lư chung của vũ trụ vạn vật, là sự sanh hóa, kết quả của ác pháp.

Không có cái chi ngoài ấm, v́ chính nó là sự nảy sanh mọi vật, cũng như có nước, có bột, rồi làm thành bánh; ấm hay là uẩn đây là bánh, mà cũng là nước và bột, hay đúng hơn hết là “sự nảy sanh, sự thành tựu”, nghĩa là có bột có nước th́ có bánh. Nước, bột, bánh, đều ở trong sự nảy sanh sự thành tựu. Cho nên nói rằng: ngũ uẩn hay ngũ ấm, là năm pháp cái thế gian vũ trụ và vạn vật, v́ khắp trong thế gian, vũ trụ và vạn vật, đâu đâu cũng ở trong cái thể rộng lớn, súc tích, chứa nhóm, gom kết, che đậy, trùm khắp tất cả rồi.

2. NHÂN DUYÊN CỦA SẮC UẨN

Sắc uẩn tức là mọi vật có h́nh sắc trong thế gian, như: đất, nước, lửa, gió, quả địa cầu, vạn vật chúng sanh muôn loại… Có đất, nước, lửa, gió, mới có quả địa cầu. Vậy muốn biết quả địa cầu từ đâu mà có? Đất, nước, lửa, gió từ đâu mà sanh ra? Ta nên xét về nhơn duyên của sắc uần từ đâu mà sanh ra? Ta nên xét về nhơn duyên của sắc uẩn!

- Sắc uẩn từ đâu mà có?

- Sắc uẩn vốn sẵn nơi không, không là sự thay đổi không thường của quả địa cầu, khi nổi khi xẹp. Sắc uẩn không có nhơn duyên chi cả, v́ nó là cái có không đầu không đuôi, tự nhiên như vậy (cũng có thể nói: quả địa cầu trước kia là nhơn, sau đến lúc tan hoại là duyên), có nhơn duyên đó mới sanh ra sắc uẩn, đất, nước, lửa, gió, là nguồn gốc tạo sanh vạn vật (sắc uẩn).

3. SẮC UẨN ĐẾN THỌ UẨN

Đất nước vốn sẵn có mầm sống. Lâu ngày đất sanh nhựa chỉ mồ hôi, lâu cũng biến sanh rễ cây, cỏ (và thú). Nước sanh bèo, rong, đặc lền, lâu cũng biến sanh rễ cây cỏ (và thú). Cỏ cây đă có sự biết sống khá trỗi, cái biết sống này gọi là thọ cảm (chữ thọ cảm nghĩa lần lần tự cảm ứng hay bị cảm hóa, lănh nạp niệm cảm của giống khác). Cây nhỏ th́ thọ cảm rất yếu ớt, những cây to lớn sống nhiều năm, thọ cảm được già, như ta thấy các cây to hay có thọ thần, lắm kẻ ngỡ là ma quỉ hoặc thần thánh; chính cái thọ cảm đă già, Do sự sống lâu ngày súc tích (thọ uẩn).

4. THỌ UẨN ĐẾN TƯỞNG UẨN

Cây sống nhiều năm thọ cảm đă già mà tập lần tưởng tượng. Khối tưởng tượng làm cho linh hồn yếu ớt kia (thọ cảm càng cứng vững. Linh hồn đă có, nên nhập thai bằng tư tưởng rất mạnh mà tượng h́nh động vật thành con thú. Thú có tư tưởng hay tưởng tượng và mạng kiếp kéo dài, tư tưởng ấy càng già cứng, sức khôn ngoan chứa đựng càng nhiều. Nó đă có một linh hốn chắc thiệt. Đến đây tư tưởng đă già nhờ lâu ngày chứa nhóm (tưởng uẩn).

5. TƯỞNG UẨN ĐẾN HÀNH UẨN

Thú sống nhiều năm tư tưởng đă già, mà tập lần hành vi. Sự hành vi làm cho linh hồn khờ dại yếu ớt kia (tưởng tượng), lần lần khôn ngoan cứng vững, linh hồn đă khôn ngoan cứng vững, nên nhập thai bằng hành uẩn, tập h́nh người. Người sống chung chạ trong thế gian, nhờ hành vi mà khéo xảo khôn ngoan, lần lần tấn hóa vượt trỗi. Tuổi sống kéo dài, hành vi nhờ kinh nghiệm càng vững chăi, linh hồn càng khôn ngoan. Ấy là hành vi đă đến mức tối cao tột điểm, nhờ lâu ngày nhiều kiếp gom kết đầy đủ (hành uẩn).

6. HÀNH UẨN ĐẾN THỨC UẨN

Người sống nhiều năm tuổi, sự hành vi đă kinh nghiệm mà lần sanh thức trí. Khiếu thức trí, là cái biết già dặn kia, làm cho linh hồn càng tiến hóa đến bậc Siêu nhơn loại (người vượt trỗi hơn chủng loại người), cũng gọi là Trời. từ kiếp thường nhơn đến lớp Siêu nhơn, là trải qua một quảng đường dài của thức trí, tức là cái biết phân biệt, cái biết phân biệt chẳng phải chỉ trong một kiếp một đời mà có được. Nhờ trăi qua ngàn vạn ức kiếp, cái biết ấy mới càng già dặn, vững chăi kết gom thành khối to cả thể như kho tàng (thức uẩn).

7. THỨC UẨN ĐẾN GIÁC CHƠN

Trời sống rất lâu, thức trí thông minh sáng suốt, lần đến giác chơn là tỏ ngộ chỗ thoát trần; tâm chơn chẳng vọng, tánh giác không mê thường gọi là Phật.

Phật là đấng Toàn giác, Toàn chơn, Toàn thiện, Toàn mỹ, Toàn năng, Toàn trí, Toàn đức, Toàn nhân, sau khi đă làm xong phận sự giáo hóa (qua khỏi lớp Trời) đến lúc nghỉ ngơi, công viên quả măn.

8. NGŨ UẨN HAY NGŨ ĐẠO

Thân h́nh đứa trẻ mới tượng trong thai là sắc.

Lúc sanh ra là thọ.

Đến sáu tuổi là tưởng.

Khi mười hai tuỏi là hành,

Chừng ba mươi tuổi là thức.

(Bốn mươi tám tuổi là giác).

Địa ngục là tứ đại, hay thân h́nh trong thai, có sắc.

Ngạ quỉ là cây cỏ, hay đứa trẻ mới sanh, có thọ.

Súc sanh là con thú, hay em nhỏ sáu tuổi, có tưởng.

Nhơn là người, hay người nhỏ, có hành.

Thiên là Trời, hay Trời lớn, có thức.

(Phật hay người già, bốn mươi tám tuổi, có giác).

A) ĐỊA NGỤC

Canh của một đứa trẻ, ngồi trong bụng mẹ, bọc thai như bao vỏ hột giống, da bụng mẹ như đất. Ở trong ấy nhờ cái ấm mà tượng h́nh. Lúc ban đầu mê như người ngủ, vốn chưa có cái biết, về sau bởi có sự xao động bên ngoài là pháp hành, mới sanh thức biết lần lần. Cái thức mới ấy gọi là thọ cảm, có thọ cảm mới chun ra; cũng như kẻ ngộp nhô t́m ánh sáng, vượt bỏ chốn vô minh si mê (địa ngục).

B) NGẠ QUỈ

Đứa trẻ sanh ra chỉ biết đ̣i ăn, đ̣i bú, cũng như cỏ mọc ra, là chỉ biết đói khát, đ̣i ăn phân, uống nước, gốc tham lam (ngạ quỉ).

C) SÚC SANH

Trẻ con sáu tuổi vọc đất chơi bùn, ưa lùm thích bụi khác nào con vật; lại thêm ngịch ngợm phá phách, hung dữ, ham gây, gốc sân giận (súc sanh).

Ba hạng này ở trong cái ác mà không tự biết, sống bằng cách hại kẻ khác, chung quanh, mà vẫn không hay. Như cây cỏ sanh ra bởi đất nước, rồi ăn đất nước mà sống, khác nào như đứa con sống bằng thân mẹ, ăn máu thịt mẹ ? Đứa trẻ lấy máu thịt mẹ làm thân (địa ngục) sanh ra rồi lại c̣n bú là ăn máu thịt mẹ nữa, thêm vào sự thèm đói như ma đói (ngạ quỉ).

Lớn lên sáu tuổi biết hết giết mẹ, lại đến tuổi đùa nghịch, phá phách, gây gỗ khổ hại cha ông (súc sanh).

Ấy bởi chỉ có sắc thân như địa ngục; thọ cảm như ngạ quỉ, tư tưởng như súc sanh thôi! Nào ta có nên chấp trách, kẻ chưa có cái biết đầy đủ, ấy v́ theo từng lớp tiến hóa, ai ai cũng vậy. Chính ta, chúng ta mỗi người đă phải trải qua ba lớp ác ấy rồi: Ta đă ở trong cảnh mê ngộp của địa ngục thai bào (sắc) mà tiến đến cơi đói khát t́m ṭi của ngạ quỉ (thọ), rồi vượt lên đến lớp nghịch ngợm phá phách của súc sanh (tưởng). Nhưng lần lượt ta sẽ đến với cái thiện của lớp người (hành), Trời (thức) mà tha thứ cùng giúp đỡ cho bao kẻ khác. Người giúp ta, ta giúp lại kẻ khác, ai cũng sanh nơi cha mẹ gốc vốn, và phải nương theo chỗ sanh gốc vốn ấy một lúc đầu. Về sau ta mới biết tự lo cho ta và đền ơn cha mẹ, là ta giúp đỡ nuôi dạy lại kẻ khác.

D) NHƠN, THIÊN

Khi tuổi mười hai, không làm ác, tha thứ cha mẹ, không giết hại, ḷng nhơn nhỏ hẹp, tự làm nuôi sống, có hành vi phụ giúp gia đ́nh, lần lần biết thương quyến thuộc. Tập ăn chay, giảm tha mạng thú vật, bắt đầu ham sống vật chất, chú trọng cho ḿnh nhiều, gọi là người nhỏ (nhơn).

E) THIÊN TRỜI

Chừng tuổi ba mươi, ḷng nhơn to rộng, gọi là người lớn, giao du cùng xứ. sống trong xă hội, biết thương chủng tộc người. Nói việc lớn, làm việc lớn, mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ư, đều hạp theo lẽ lớn, sự lành. Quên ḿnh mà lo cho thiên hạ, giúp đỡ kẻ dưới ḿnh, gần là con vợ, xa là một xứ. Thanh cao quảng đại, gác ḿnh bực bề trên, kêu gọi là Trời. Sống với tinh thần, chồng vợ lâu ngày xem ra như bạn, giúp nương coi là bổn phận. Hiểu lẽ trắng, biết điều thiện, có thức trí, ăn chay, phóng sanh, trọng mạng sống của thú người, ḷng nhơn đă rộng lớn (thiên).

F) PHẬT

Trên bốn mươi tuổi, tuổi đă giác ngộ, trong sạch sáu căn, từ bi, trí huệ, sống nơi thanh tịnh, biết kinh nghiệm chơn lư thấy rơ vô thường, khổ năo, không cái ta. Chuyên dạy lành cho trẻ nhỏ, nết hạnh trang nghiêm, giác ngộ hoàn toàn; không giống như người lớn cùng trẻ nhỏ; qua khỏi sự làm ác và làm thiện bằng vật chất; chỉ nói chút lẽ đạo, no đói không cần, có chi ăn nấy. Ngày ăn một bữa để nuôi tâm chơn như, rảnh rang không bạc tiền. Ai chôn giết chừng nào cũng được. Thương tất cả chúng sanh. B́nh đẳng cỏ, thú, người, thuận theo lẽ một, thế gian người nuôi để xin lời vàng ngọc. Không sống cho ḿnh, sanh, già, bịnh, chết, rơ biết. vui khổ, hết ham.

Trên sáu mươi tuổi, không c̣n đi đây đó, ở trụ một chỗ hưu trí, thôi dạy, nín nghỉ chơn như: Trí đầy tâm đủ, gọi Niết Bàn sáng láng. Như hột giống sen khô cứng, cất để đời đời, trường sanh bất diệt.

9. TỪ NGŨ UẨN ĐẾN GÁIC CHƠN

Sắc là thân phàm (địa ngục).

Thọ (ngạ quỉ).

Tưởng (súc sanh). Là tâm phàm vọng

Hành (nhơn loại).

Thức là trí phàm (thiên đường).
Reply With Quote