|
NHỮNG GIAI ĐOẠN TRONG ĐỜI NGƯỜI
Những người Ấn Độ Giáo thời cổ đă biết có những thời kỳ trong đời sống của một con người có thể đạt được mục tiêu dễ dàng hơn thời kỳ khác. Họ chia đời sống thành một số giai đoạn, rồi họ cố gắng vạch ra những lạc thú hay hành động thích hợp cho mỗi giai đoạn. Chỉ dẫn về bốn mục tiêu sẽ được cung cấp tùy theo sự sẵn sàng học hỏi về những mục tiêu này và khả năng để hoàn thành mục tiêu vào lúc ấy.
Thí dụ, trẻ nhỏ không cần phải lo lắng về những bổn phận kinh tế và đạo đức sau này của nó đối với xă hội. Trẻ nhỏ sẽ có th́ giờ học hỏi về những thứ ấy khi trưởng thành. Trẻ nhỏ cũng chẳng cần sẵn sàng cho việc thực hành tôn giáo của người lớn. Cho nên, sẽ là dại dột đi trông đợi đứa trẻ hoàn thành những mục tiêu của người lớn. Những người có bổn phận đối với những luật lệ đẳng cấp đ̣i hỏi họ phải bỏ nhiều th́ giờ và nỗ lực vào hoạt động kinh tế không phải quá lo lắng về mục tiêu quan trọng nhất là thống nhất cái Ta với Bà La Môn. Điều này rất đúng cho nhóm đẳng cấp thấp nhất, công nhân. Tuy nhiên, những người Ấn Độ không bao giờ cho rằng những người thuộc đẳng cấp thấp nhất không thể hiểu được sự thống nhất này trong đời sống hiện taị của họ. Hoàn toàn không được đ̣i hỏi họ v́ họ đă quá bận với những trách nhiệm khác.
Tất cả nam giới của ba đẳng cấp cao hơn được khuyên nhủ theo đuổi kế hoạch sống đă được đề nghị, qua đó họ có thể đạt được tất cả mục tiêu. Những đạo sư thời cổ phát triển kế hoạch này nhấn mạnh đến tầm quan trọng của nghiên cứu và làm sáng tỏ đời sống. Theo kế hoạch này, người ta sẽ lần lượt trải qua các giai đoạn là học sinh, chủ hộ, người nghỉ hưu, và đang đi khỏi kiếp trầm luân tinh thần. Giai Đoạn Học Sinh. Thời gian bỏ ra trong giai đoạn này th́ khác nhau, tùy theo đẳng cấp riêng. Tất cả nam giới trẻ của những đẳng cấp cao hơn đều phải sống một thời gian với vị gia sư tôn giáo dạy về trí tuệ cổ xưa của Ấn và hướng dẫn đọc sách thánh. Mỗi học sinh được giúp đỡ trực tiếp học về ư nghĩa cuộc đời và được khuyến khích t́m một chỗ thích hợp trong đó.
Theo truyền thống, không một người thanh niên nào đang c̣n ở trong giai đoạn học sinh lại lập gia đ́nh. Tuy nhiên, ở Ấn Đô thời nay, nhiều tập tục cổ không được nghiêm túc ǵn giữ như trước đây. Ngày nay một số cuộc hôn nhân nay xẩy ra trước khi người thanh niên hoàn tất giai đoạn học sinh thường lệ -- nhưng số này cũng chỉ là số ít nếu đem so sánh. Nhiều bậc cha mẹ người Ấn vẫn chọn vợ cho con. V́ những sắp xếp lứa đôi do cha mẹ, thường thường khi đôi lứa này c̣n rất trẻ, người thanh niên không bị mất th́ giờ học hành để t́m hiểu người vợ tương lai của ḿnh.
Nói chung, không có một thói quen xă hội nào có thể so sánh được với ḥ hẹn tại Hoa Kỳ ngày nay. Người lớn không có ư cho rằng giới trẻ không lưu ư đến người khác giới. Họ chỉ lo liệu để mối quan tâm này sẽ không bị khơi gợi quá mức trước khi những thanh niên này sẵn sàng biết trách nhiệm về con cái. Đối với ba đẳng cấp trên, điều này thường có nghĩa là sau khi người thanh niên đă qua giai đoạn học sinh của đời họ. Hiện nay luật của Ấn Độ qui định người con gái ít nhất phải mười lăm tuổi trước khi có thể đi lấy chồng; con trai không thể lấy vợ trước mười tám tuổi.
Có những lư do tại sao giai đoạn học sinh lại đă quan trọng phải được hoàn tất. Mỗi người đều có khả năng tự nhiên để lo lắng về đời sống và nêu câu hỏi về cuộc đời. Nhiều những câu hỏi này lớn đến mức chưa có ai có thể t́m được một phần câu giải đáp, nhưng con người dường như bằng cách này hay cách khác cố gắng t́m câu trả lời, để học hỏi và tiếp tục học hỏi. Giai đoạn học sinh xúc tiến tiến tŕnh học tập.
Theo người Ấn Độ Giáo, việc này cũng cho thêm một may mắn, cái mà họ gọi là "sự ra đời lần thứ hai". Sự ra đời lần thứ nhất là một biến cố mà ta không kiểm soát được, nhưng sự ra đời lần thứ hai là một phần của sự thành công do nỗ lực của chính ḿnh. Người Ấn Độ gọi đó là tái sinh tinh thần: người thanh niên bắt đầu thấy có ư nghĩa cuộc đời. Chủ yếu là ta phải hiểu ư nghĩa cuộc đời trước khi ta gánh vác bổn phận gia đ́nh. Giai Đoạn Chủ Hộ. Mặc dầu ta phải giữ sự ham muốn học hỏi của học sinh, nhưng ta không thể ở măi với vị đạo sư. Không bao lâu, người học sinh thành gia thất và phải nắm trách nhiệm làm cha mẹ. Trong giai đoạn chủ hộ, người Ấn Độ Giáo có thể đạt được ba trong số bốn mục tiêu của cuộc đời. Họ có thể t́m thấy ư nghĩa cuộc đời trong lạc thú, v́ quan hệ hôn nhân giúp giải tỏa tất cả những sức lực và ham muốn căn bản con người. V́ là một thành viên trong gia đ́nh đ̣i hỏi người ấy phải đóng góp phần ḿnh vào sự ổn định kinh tế của xă hội do năng xuất. Và chắc chắn người chủ hộ có cơ hội chu toàn bổn phận theo luật lệ đạo đức của đẳng cấp ḿnh. Nếu Ấn Độ đă thay đổi chậm chạp qua nhiều năm, th́ đó là v́ quyền lợi và bổn phận riêng biệt họ phải tuân theo đă ràng buộc từng người ở từng đẳng cấp. Giai Đoạn Nghỉ Hưu. Ba mục tiêu có thể đạt được trong giai đoạn chủ hộ rất quan trọng. Nhưng những mục tiêu này phải đóng góp vào một mục tiêu lớn hơn -- t́m ra cái ngă thực sự và bản chất thực sự của vũ trụ. Cho nên, người Ấn Độ Giáo cung cấp cho bước thứ ba, rút lui khỏi đời sống công cộng, và vào thời điểm này người ta (cùng với vợ, nếu họ muốn như vậy) có thể quay trở lại những lợi ích của một học sinh. Sau khi đứa cháu đầu tiên sinh ra, ta được phép rút khỏi công việc hay hoạt động nghề nghiệp, không c̣n phụ trách trách nhiệm trực tiếp về gia đ́nh, và về sống ẩn dật trong rừng để nghiên cứu. Trong một nhóm những người về hưu có cùng khuynh hướng, người học sinh trung niên bây giờ có cơ hội đẩy mạnh hơn nữa những câu hỏi trong những ngày c̣n là học sinh: Ư nghĩa của đời sống là ǵ? Thượng Đế như thế nào?
Không phải mọi người tại Ấn Độ có thể tiếp tục tới giai đoạn này. Những người của đẳng cấp cao có nhiều may mắn hơn để tiếp tục v́ hoàn cảnh kinh tế thuận lợi hơn. Người dân Ấn Độ sống trong nhóm gia đ́nh lớn thay v́ gia đ́nh một vợ một chồng như người Mỹ thường sống. Nếu một người rời bỏ đại gia đ́nh, người ấy không thấy thiếu thốn nhiều như trong kiểu gia đ́nh một vợ một chồng. Ngay cả tại Mỹ quốc, một số người thôi không kinh doanh nữa sau khi con cái có gia đ́nh. Ở Ấn Độ, một người nghỉ hưu không những rút lui khỏi công việc mà cũng rút lui khỏi những hoạt động thường nhật của một người chủ hộ hay giai đoạn gia đ́nh. Người ấy đă bỏ những nhu cầu về những loại thú vui và hoạt động trước đây. Người ấy muốn ngẫm nghĩ, nghiên cứu và thiền định. Giai Đoạn Người Hành Hương Tinh Thần Giai đoạn thứ tư có thể được thực hiện -- nhưng ít người đi vào giai đoạn này. Nếu người ấy cảm thấy sẵn sàng làm được việc này, người ấy có thể rời bỏ nơi ẩn dật, làng xóm và nhóm bè bạn tương đắc. Mang theo gậy và b́nh bát khất thực, người ấy lang thang chỗ này đến chỗ kia không có lo âu hay không lo lắng- ăn bất cứ cái ǵ được cho từ ân t́nh của những người dân trong làng mà người ấy đi qua. Người ấy giúp dân bằng cách chia sẻ trí tuệ của ḿnh về ư nghĩa đời sống hay bằng sự hiện diện của ḿnh. Người ấy có thể sống một thờ́ gian làm gia sư cho học sinh trẻ; nhưng khi đă hoàn tất nhiệm vụ, người ấy lại cất bước lên đường lang thang.
Người Tây Phương thường hay khinh miệt lư tưởng này. Tuy nhiên, v́ những người Ấn Độ biết chuyện Jesus vạch ra, Jesus cũng đ̣i hỏi như vậy nơi các đệ tử thân cận của ḿnh. Họ phải từ bỏ mọi thứ -- kể cả bổn phận gia đ́nh - để theo Jesus. Với những ai sẵn sàng theo bước đi, Ngài mời: Hăy rời bỏ mọi thứ. T́m kiếm ư nghĩa c̣n quan trọng hơn bất cứ thể chế nào - cả đến gia đ́nh. Người Ấn Độ Giáo đi hành hương lang thang bộc lộ ḷng tin vững chắc này một cách ấn tượng khi người ấy rời bỏ mọi dấu vết của tiền kiếp, hoàn toàn tận tụy vào cố gắng hiểu cái ngă thực sự. Sự cố gắng này có thể dẫn đến khổ sở vật chất và cô đơn, những những người Ấn Độ Giáo hành hương tin những điều ấy không quan trọng, v́ cái Ta nằm bên kia an nhàn và t́nh bè bạn.
Ấn Độ Giáo dạy chúng ta rằng chúng ta có thể t́m thấy cái ngă thực sự chỉ khi chúng ta t́m kiếm một cách thành thực. Sự t́m kiếm bắt đầu trong những ngày c̣n là học sinh. Nó tiếp diễn qua thời kỳ gia đ́nh và thời kỳ nghỉ hưu. Việc t́m kiếm không dính líu ǵ đến việc từ bỏ bất cứ thứ ǵ tự nhiên. Ta không nên cố gắng trấn áp hay triệt phá một phần đời sống của ḿnh, cảm nghĩ của ḿnh hay cảm xúc của ḿnh. Ta nên cố gắng hiểu mọi ham muốn, thôi thúc, và những cảm nghĩ xem chúng là ǵ.
Đối mặt với những điều này một cách thành thật, người ta có thể khám phá ra nhiều thứ về chính ḿnh. Khi người ấy khám phá ra ḿnh là ǵ, người ta khám phá ra khả năng làm ǵ nhất. Làm điều đó với tất cả tâm tư chỉ v́ muốn làm việc đó, và làm việc đó với ḷng thương yêu, người ta khám phá ra người ấy đang thờ phụng. Để tôn thờ Thượng Đế là đồng thời t́m thấy cái ngă thực sự và ư nghĩa của nó. Những giá trị này chỉ có thể t́m thấy bởi có ḷng ham thích thành thật muốn biết những câu trả lời về những câu hỏi căn bản của ḿnh, kế hoạch và sống cuộc đời chu toàn mục tiêu cao nhất của ḿnh.
|