|
Khi Corliss vừa được 13 tháng Bà Chotkin thường tập cho Corliss gọi tên của nó, th́ Corliss thường nóng nảy nói rằng: "Mẹ không biết con là ai à? Con là Kahkody mà". Kahkody là cái tên do Bà lúc đặt cho Victor Vincent khi c̣n sống. Bà Chotkin có kể lại cho một người cô th́ bà này cho biết là sau khi Victor Vincent qua đời được ít lâu bà có nằm mơ thấy Victor Vincent trở về sống với gia đ́nh Chotkin. Bà Chotkin chưa bao giờ cho bà cô ấy biết là chính Victor Vincent đă nói trước với bà là sẽ tái sanh làm con trai bà.
Khi được chừng 2, 3 tuổi Corliss đă nhận ra nhiều người mà trước đây Victor Vincent đă từng quen biết trong đó có người vợ của Victor Vincent. Corliss c̣n kể 2 biến cố xảy ra trong cuộc đời của Vincent mà chỉ có ḿnh Vincent biết được mà thôi. Thêm nữa c̣n có nhiều nét đặc biệt giống như Victor Vincent, chẳng hạn như cách chải đầu. Corliss đă chải kiểu tóc giống như Vincent trước đây. Cả hai cùng nói lắp (cà lăm), cùng thích bơi lội và tầu bè, cùng thuận tay trái, cùng có chung khuynh hướng về tôn giáo. Cũng như Vincent, Corliss có khiếu về máy móc, có khả năng về sử dụng và sửa chữa. Mẹ của Corliss cho biết đă tự học một ḿnh cách làm sao cho chiếc thuyền máy chạy được. Khác hẳn với cha là ông Chotkins, một người không mấy thích máy móc và càng không có năng khiếu về máy móc.
Khi lên 9 tuổi, Corliss ít nói đến tiền kiếp của ḿnh, cho đến năm 1962 th́ hầu như Corliss không c̣n nhớ ǵ nữa.
Tôi (Ian Stevenson) đă gặp Corliss và gia đ́nh cả thảy 3 lần và đầu năm 1960 và 1 lần vào năm 1972. Lần gặp cuối cùng tôi thấy Corliss không c̣n nói lắp (cà lăm) như trước nữa, khuynh hướng về tôn giáo của anh cũng giảm đi song anh vẫn c̣n thích máy móc. Trong cuộc chiến tranh tại Việt Nam, Corliss đă được gửi sang chiến đấu trong đoàn Pháo Binh. Một trái đạn nổ gần bên đă làm Corliss bị điếc. Năm 1972 lần cuối cùng gặp lại Corliss, tôi thấy anh vẫn mạnh khoẻ và đang làm việc tại một nhà máy xay bột gần nhà của anh tại Sitka Alaska'
-ooOoo-
-10-
MA TIN AUNG MYO
Tác Giả: Ian Stevenson
Ma Tin Aung Myo sanh ngày 26 Tháng 12 năm 1953 tại làng Nathul miền thượng Miến Điện. Cha Cô là U Aye Maung và mẹ cô là Daw Aye Tin. Khi c̣n đang mang thai Ma Tin Aung Myo, 3 lần Bà mơ thấy một người lính Nhật cởi trần, mặc quần soọc đă theo bà và nói rằng ông ta sẽ đến ở với vợ chồng Bà.
Khoảng 3, 4 tuổi, Myo đă có những hiện tượng nhớ đến tiền kiếp của ḿnh. Mỗi lần thấy máy bay bay ngang làng Nathul, Myo đều sợ hăi và khóc. T́nh trạng này kéo dài nhiều năm. Lúc lên 4 tuổi có lần Myo khóc sướt mướt; được hỏi lư do cô trả lời là cô khao khát được về nước Nhật. Rồi sau đó Myo kể là Myo là người lính Nhật đóng quân ở Nathul trong thời Đệ Nhị Thế Chiến khi Quân Đội Nhật Bản chiếm giữ Miến Điện. Myo nói rằng cô là hỏa đầu quân và bị bắn chết trong một cuộc oanh tạc của máy bay Đồng Minh. Myo cung cấp vài chi tiết khác về tiền kiếp mà cô c̣n nhớ. Trước kia Myo ở phía Bắc nước Nhật, đă lập gia đ́nh và có một con. Trước khi nhập ngũ gia đ́nh có một cửa hàng nhỏ.
Trong lúc Quân Đội Nhật rút lui khỏi Miến Điện, Cô bị máy bay bắn chết. (Có thể sự việc xảy ra vào năm 1945). Cô đă mô tả lối ăn mặc của người lính Nhật và cách thức ẩn tránh khi bị máy bay oanh tạc. Riêng cô bị kẹt ngoài bờ đê nên đă bị bắn chết. Myo không nhớ tên cũng như quê quán của người lính Nhật. Tuy nhiên những ǵ Myo kể lại rất phù hợp với những biến chuyển trong thời gian Quân Đội Nhật chiếm đóng Miền Thượng Miến Điện. Mẹ của Myo cho biết có quen thân với một người lính Nhật làm hỏa đầu quân khi quân đội Nhật Bản đóng tại nơi đây, nhưng không biết anh lính Nhật này chết tại đâu.
Lối xử sự của Myo rất khác thường, giống như phong cách của một người lính Nhật. Myo không thích khí hậu nóng bức tại miền thượng Miến Điện và cũng không thích các món ăn nấu theo kiểu địa phương, Myo thích ăn đồ ăn có đường, cá sống. Myo thường tỏ vẻ mong đợi ngày trở về Nhật Bản và có nhiều khi nằm úp mặt khóc v́ nhớ nhà. Myo cũng thường tức giận mỗi khi có ai nhắc tới người Anh hoặc người Mỹ trước mặt Myo.
Điều đặc biệt nhất là Myo thích làm con trai. Cô hay mặc quần áo đàn ông và thích cắt tóc kiểu con trai. V́ vậy khi đi học Myo bị nhà trường bắt buộc phải ăn mặc theo kiểu phụ nữ. Myo đă từ chối và năm lên 11 tuổi Myo đă bỏ học. V́ học vấn kém nên Myo đă phải làm nghề tầm thường. Năm 1974 khi tôi (Ian Stevenson) gặp Myo lần đầu tiên th́ cô đang bán rong đồ ăn ở ga xe lửa.
Thưở c̣n nhỏ, Myo thích chơi tṛ đóng vai người Lính. Myo đ̣i cha lần nào đi Mandalay cũng phải mua cho cô một cây súng giả. Ba người chị cũng như người em trai độc nhất của cô lại không thích tṛ này. Myo thích chơi đá banh và khúc côn cầu, hai môn thể thao chỉ dành cho con trai.
Cha mẹ Myo đă có 3 người con gái trước khi sanh Myo. Tuy cả hai ông bà đều muốn có một đứa con trai, nhưng điều đó không có nghĩa là hoan nghênh tinh thần thích làm con trai của cô. Người mẹ phản đối con kịch liệt c̣n người cha th́ khoan dung hơn.
Càng lớn, Myo càng có vẻ đàn ông, Myo thích ăn mặc theo kiểu con trai và không nghĩ đến việc lấy chồng. Ngược lại Myo nói rằng thích một người vợ. Myo coi ḿnh như một nam nhi và không thích được đối xử như một phụ nữ. Khi U Win Maung, người phụ tá của tôi (Ian Stevenson) tại Miến Điện gọi Myo bằng "Ma", tiếng lịch sự để chỉ người phụ nữ Miến, th́ cô yêu cầu được gọi cô là Maung, tiếng thông dụng để chỉ thanh niên Miến hoặc không dùng danh từ nào cả. Trong một cuộc phỏng vấn, cô đă nói với tôi và U Win Maung rằng cô sẽ rất hài ḷng nếu chúng tôi chọn bất cứ cách nào để giết cô miễn là bảo đảm cho cô khi được sanh trở lại cô sẽ là đàn ông. Gia đ́nh Myo cho rằng sự luyến ái của Myo khác thường như vậy v́ tiền kiếp Myo là đàn ông và cũng xác nhận cái tính khí y hệt thanh niên của cô là do tiền kiếp cô là người lính Nhật Bản.
Tuy rằng chi tiết để xác minh người lính Nhật không được đầy đủ nhưng tất cả những hành động cũng như tính t́nh của Myo đă phản ảnh rơ ràng Myo đúng là hiện thân của một người Lính Nhật Bản.
Tôi (Ian Stevenson) đă gặp lại Myo vào năm 1975 và sau đó th́ không gặp nữa nhưng U Win Maung, người phụ tá của tôi tại Miến Điện đă gặp Myo vào năm 1970, sau này c̣n gặp lại cô 2 lần nữa vào năm 1977 và năm 1981.
-ooOoo-
-11-
MỐI T̀NH TUYỆT VỌNG
Tác Giả: Ian Stevenson
Đây là một trường hợp Tiến Sĩ Ian Stevenson đăng trên tờ Journal of Nervous and Mental Disease (T́ Báo nói về Bệnh Thần Kinh và Tâm Trí) và năm 1983.
Tại Rio Grand Do Sul, một Tiểu Bang cận nam của Ba Tây, một bé gái của một trại chủ giàu có tên là Senor C.J. De Oliveiro ra đời. Tên bé gái là Maria nhưng thường gọi là Sinha và thân mật hơn là Sinhazinha.
Khi lớn lên Sinha rất yêu mến đời sống thôn dă nơi quê cha và thỉnh thoảng nàng thường đến chơi làng Dom Feliciano cách 12 dậm. Nơi đây Sinha quen với Ida Lorenz, vợ một giáo viên.
Rồi th́ 2 lần t́nh yêu đến nhưng lần nào nàng cũng đều bị người cha nghiêm khắc bảo thủ ngăn cản và một trong 2 thanh niên đă tự tử v́ tuyệt vọng. Sinha ngày càng héo hon sầu năo. Lo lắng người cha đă thu xếp cho nàng đi du ngoạn Pelotes, một thị trấn ven biển trong mùa hội nhưng t́nh trạng của nàng cũng không khả quan hơn.
Với mục đích hủy hoại thân ḿnh nàng đă tự hành xác bằng cách dầm thân dưới trời giá lạnh cho đến khi kiệt sức. Nàng bị khan tiếng, nhiễm trùng cổ họng, sưng phổi rồi ho lao. Vài tháng sau nàng chết.
Trước khi chết nàng có tâm sự với người bạn thân Ida Lorenz rằng bệnh hoạn là tự nàng làm ra. Nàng c̣n căn dặn 2 điều:
"Một, tôi sẽ tái sanh làm con gái của Ida và hai, khi biết nói tôi sẽ kể lại mọi điều về đời sống hiện tại của tôi lúc đó chị sẽ nhận ra".
Ida có nói cho chồng biết và hai người cùng chờ xem sự việc xảy ra sao. Ngoài ra không một ai trong gia đ́nh biết cả.
Vài tháng sau khi Sinha chết, Ida sanh được một bộ gái đặt tên là Marta. Marta có những nét đặc biệt tương tự như Sinha. Khi Marta chưa đầy 1 tuổi, người cha của Sinha đến thăm gia đ́nh Ida Lorenz, một gia đ́nh khác ông Valentin cũng đến chơi cùng lúc ấy. Ông Valentin có vẻ thương yêu chiều chuộng Marta, nhưng ngược lại Marta cứ đeo theo cha của Sinha mặc dầu ông này thường không thích trẻ nhỏ. Marta đă vuốt râu ông và nói: "Chào Ba". Lúc đó với ông lời chào ấy không có ư nghĩa ǵ nhưng rồi 11 năm sau ông mới công nhận là Sinha tái sanh thành Marta.
Sau đây là lời của ông Ida Lorenz, người cha hiện tại của Marta kể lại do Tiến Sĩ Ian Stevenson, người điều tra vụ này chuyển dịch Người chị tên Lola của Marta đă thấy một chuyện sau:
"Lúc Marta được 2 tuổi rưỡi, một hôm sau khi giặt xong quần áo ở một con suối gần nhà Marta và Lola trở về nhà. Marta nói với chị: "Lola cơng em đi" Lola (cũng như tất cả trẻ con hàng xóm của chúng tôi) không biết ǵ về lời hứa sẽ tái sanh của Sinha nên trả lời: "Em đi được đâu cần chị cơng". Marta nói: "Dạo trước lúc em lớn và chị nhỏ em thường cơng chị đó". Lola vừa cười vừa vặn lại: "Em lớn lúc nào?" Marta trả lời: "Lúc em không ở đây, mà ở xa chỗ này, nơi có nhiều ḅ đực, ḅ sửa, có nhiều cây cam, và có nhiều con vật như dê, nhưng không phải các con dở này (nó muốn nói các con cừu mà nó chưa bao giờ thấy ). Câu này mô tả cái nông trại của cha mẹ Sinha.
Rồi vừa đi vừa chuyện tṛ Marta và Lola về tới nhà. Lola kể cho chúng tôi những ư tưởng lạ lùng của Marta và tôi nói với Marta: "Này con gái nhỏ của Ba, Ba chưa bao giờ ở đấy sao con lại nói con ở đấy?" Marta trả lời: "Đúng vậy, lúc đó con có cha mẹ khác".
Một người chị khác của Marta trêu em:
"Thế em cũng có một người đầy tớ da đen như bây giờ phải không?" (muốn nói đến đứa con gái da đen mồ côi mà chúng tôi đang nuôi). Marta trả lời ngay: "Không, lúc đó người đầy tớ da đen của chúng tôi đă lớn và biết cả nấu ăn, chúng tôi cũng có một em da đen nhỏ, và một hôm em nhỏ này quên không múc nước về nên bị cha tôi đánh".
|