View Single Post
  #9 (permalink)  
Old 09-04-2007, 05:44 PM
TPhuong's Avatar
TPhuong TPhuong is offline
Super Moderator
 
Join Date: Jul 2007
Posts: 160
Nghe vậy tôi liền nói: "Cha chưa bao giờ đánh một em nhỏ da đen nào cả con gái bộ nhỏ ạ" Marta nói: "Nhưng đó là người cha kia của con mà; bị đánh em nhỏ kêu khóc và cầu cứu con: Sinhazinha hăy cứu tôi! và con đă xin cha đừng đánh nó nữa và thằng nhỏ chạy ngay đi múc nước về".

Tôi hỏi: "Vậy ai là Sinha hay Sinhazinha? ". Marta trả lời: "Chính là con đấy, con c̣n có tên là Maria và một cái tên nữa mà con không nhớ".

Tên đầy đủ của Sinha la Maria Januaria De Oliveiro.

Để thử xem Marta nói có đúng không, Ida cũng hỏi một câu: "Mẹ thường đến nông trại thăm Sinha, vậy Sinha thường làm ǵ để đón tiếp mẹ?" Marta nói nó thường pha sẵn cà phê, vừa đứng chờ trước nhà vừa nghe máy hát để trên thềm đá.

Sau khi phỏng vấn người em gái của Sinha, Tiến Sĩ Ian Stevenson được biết quả đúng như vậy. Sinha thường làm thế để tiếp đón người bạn quư của ḿnh tức người mẹ hiện tại.

Ida hỏi Marta là Sinha đă nói thế nào khi Ida đến thăm Sinha lần cuối cùng trước khi Sinha chết. Marta đă diễn tả: "Nàng thều thào bên tai Ida, chỉ vào cuống họng ḿnh rằng nàng không thể nói được v́ đau cuống họng". Cảnh này chỉ một ḿnh Ida biết mà thôi.

Liên tiếp mấy năm sau, Marta kê khai 120 bản về đời sống của Sinha và về những người mà Sinha quen biết. Người cha hiện nay của nàng c̣n giữ tất cả những tài liệu này. Có nhiều điều ông ta, vợ ông ta và ngay cả đến những đứa trẻ khác trong gia đ́nh hoàn toàn không biết nhưng sau khi phối kiểm th́ thấy đều rất trung thực.

Bấy giờ Marta thường nhắc đến căn nhà của Sinha và mong ước được về thăm nhưng măi đến năm 12 tuổi vào cái tuổi mà Marta ít nhắc đến tiền kiếp của ḿnh th́ Marta mới được măn nguyện. Vừa đặt chân tới nhà có Marta đă nhận ra cái đồng hồ treo tường và nói là của ḿnh. Nàng c̣n nói đằng sau cái đồng hồ có in tên nàng bằng chữ vàng. Người cha ở tiền kiếp nghe vậy bèn lấy cái đồng hồ xuống, quả nhiên đằng sau có in ḍng chữ vàng: "Maria Januaria De Oliveiro". Cái đồng hồ do Sinha mua và tự ḿnh lên dây. Đó là đồ vật duy nhất mà Marta nhận được tại nông trại.

Sau chuyến viếng thăm của Marta, một người bà con của Sinha nghe nói Sinha tái sanh, đă không báo trước mà t́m đến nhà ông bà Lorenz và hỏi Marta như sau: "Nếu quả cô là Sinha, xin cho tôi biết quan hệ giữa chúng ta như thế nào?" Không chút ngặp ngừng Marta đă trả lời đúng: "Bà là chị họ và cũng là mẹ đỡ đầu". Người đàn bà này hoàn toàn chưa bao giờ biết làng Dom Feliciano, nơi mà gia đ́nh và Marta đang sống.

Một chuyện khác xảy ra khi Marta 19 tuổi và được một nông trại mời đến kèm trẻ. Gia đ́nh này theo đạo Cơ Đốc Giáo gốc nên không bao giờ Marta đề cập đến luân hồi. Một phụ nữ già da đen cũng làm tại nơi đây thấy Marta đă nói với mọi người: "Cô gái này giống hệt như Sinha ". Hóa ra người đàn bà da đen chính là người đầy tớ trước đây của nông trại Oliveiro mà lúc lên 2 tuổi rưỡi Marta đă có lần nhắc tới.

Sinha t́m cái chết bằng cách tự hủy hoại thân thể ḿnh với bệnh lao phổi và thanh quản - nay hai bệnh nghiệp chướng trên đă trở lại với nàng - Marta rất dễ bị cảm lạnh và sưng phổi trong khi những đứa con khác của gia đ́nh Lorenz không một ai bị bệnh này cả. Tiến Sĩ Ian Stevenson đă b́nh luận: "Bệnh đau về hệ thống hô hấp và yết hầu của Marta hiện nay đúng là bệnh t́nh trước đây của Sinha. Tôi tin rằng trong hiện tại Marta hay mắc chứng bệnh này là v́ có sự liên quan đến tiền kiếp và cái chết của Sinha".

Hậu quả thứ hai là hoàn cảnh trái ngang có thể đưa nàng đến ư định tự hủy hoại thân ḿnh. Marta có xác nhận với Tiến Sĩ Ian Stevenson, mặc dù chưa bao giờ có ư định tự tử cả, xong có thể làm việc ấy nếu có sẵn một khẩu súng.

Trên b́nh diện xác thực và khích lệ, nàng đă vượt đến sự tốt đẹp của bản thân tiền kiếp. Nàng đă được nhiều người đặc biệt nhớ đến nàng v́ t́nh thương yêu và ḷng nhân ái đă được thể hiện trong cuộc sống hiện tại của nàng. Với kinh nghiệm tái sanh nàng đă t́m được cách hữu hiệu để làm giảm bớt sự đau khổ và ưu sầu của những người chung quanh.

Tiến Sĩ Ian Stevenson đă viết trong báo cáo:

"Một ngày nọ một thiếu phụ đến thăm gia đ́nh Lorenz và ta thán về cái chết của người cha. Thiếu phụ này nói: "Ồ các bạn thân mến, người chết rồi không bao giờ trở lại được". Nghe vậy Marta đă lên tiếng: "Xin bà đừng nói thế, tôi cũng đă chết và bà có thấy không tôi đang sống lại đấy".

Một bửa khác trong cơn mưa băo, một người chị của Marta đă lo lắng cho người em Emilia mới chết có thể bị ướt dưới mộ sâu. Marta đă nói: "Chị đừng nói vậy, Emilia đâu c̣n ở nghĩa địa, Emilia đă ở một nơi an toàn tốt đẹp hơn nơi của chúng ta hiện nay, linh hồn không bao giờ bị ướt cả".

-ooOoo-

-12-

SHAMLINIE PREMA

Tác Giả: Ian Stevenson

Shamlinie Prema sanh ngày 16 Tháng 10 năm 1962 tại Sri Lanka Colombo. Cha mẹ của Shamlinie sống ở Gonagela, cách Colombo 60 cây số về phía nam và lớn lên tại đó.

Cha mẹ của Shamlinie nhận thấy ngay từ khi biết nói, Shamlinie đă rất sợ nước, thường dẫy dụa khóc thét lên mỗi khi có ai muốn đem em nhúng xuống nước. Em cũng sợ cả xe buưt và thường khóc lóc mỗi khi cha mẹ đem lên xe buưt hay nh́n thấy xe buưt từ đằng xa. Sự việc này làm cho cha mẹ em bối rối, ông bà cho rằng những biến cố ở kiếp trước đă ảnh hưởng tới đời sống hiện tại của em.

Đến khi biết nói em đă liên tiếp kể chuyện tiền kiếp của em cho cha mẹ cũng như những người thân thuộc. Em cho biết ở tiền kiếp em sống tại làng Galtudawa cách xa Gonagela 2 cây số. Em nói rằng cha mẹ tiền kiếp của em c̣n đang sống tại Galtudawa và em thường nhắc đến bà mẹ Galtudawa. Em cũng nói tới mấy người chị và hai người bạn học cùng trường. Em tả căn nhà ở tiền kiếp mà em đă sống, địa thế cũng như đặc điểm khác hẳn cái nhà mà em đang sống. Em kể nguyên do cái chết của em xảy ra như thế nào. Một buổi sáng để điểm tâm trước giờ đi học em đi mua bánh ḿ trên con đường bị ngặp nước. Một chiếc xe buưt chạy ngang làm bắn tung nước và em bị hất xuống ruộng. Em chỉ c̣n biết dở tay vẫy gọi "Mẹ" và sau đó em cảm thấy như ngủ thiếp đi.

Ở Galtudawa có một cô gái tên là Hemaseelie Guneratne bị chết đuối ngày 8 tháng 5 năm 1961 trong hoàn cảnh tương tự. Hemaseelie đă lùi một bước để tránh xe buưt và cô bị rơi xuống ruộng lúa ngặp nước. Hemaseeli là một học sinh 11 tuổi. Cha mẹ Shamlinie không hề quen biết gia đ́nh Hemaseelie và cũng chưa gặp Hemaseelie lần nào cả. Tuy nhiên cha mẹ Shamlinie có được nghe chuyện cô học sinh chết đuối, cũng cảm thấy buồn nhưng sau đó rồi ông bà cũng quên bẵng đi.

Lần đầu tiên nghe em kể câu chuyện bị chết đuối cha mẹ em không nghĩ rằng em có liên quan đến cô bộ Hemaseelie bị chết đuối cả. Khi Shamlinie lên 3 tuổi em nhận ra một người anh em họ của Hemaseelie khi người này đang đi trên đường phố ở Gonagela. Hơn một năm sau, Shamlinie lại nhận ra người chị của Hemaseelie cũng tại Gonagela. Đồng thời Shamlinie đ̣i đi Galtudawa để thăm "Mẹ Galtudawa" và em cho rằng người mẹ hiện tại không sánh bằng "Mẹ Galtudawa" ở tiền kiếp.

Cuối cùng cha mẹ của em đă đưa em đến nhà Hemaseelie Gueratne ở Galtudawa. Nhiều người tụ tập nơi đây v́ họ nghe nói có một cô gái tái sanh trở về thăm làng có. Sự hiện diện của những người lạ mặt khiến Shamlinie thấy thiếu thoải mái. Tuy nhiên Shamlinie cũng nhận ra "bà mẹ của Hemaseelie tên là W.L. Podi Nona" trong khi đó gia đ́nh Guneratnes vẫn c̣n hoài nghi. Cuộc viếng thăm rất ích lợi v́ đă xác minh được những việc mà Shamlinie đă từng tuyên bố. Hầu hết những chuyện Shamlinie kể về tiền kiếp đều trùng hợp với đời sống của Hemaseelie tại Galtudawa. Thêm vào đó, hai gia đ́nh trong khi trao đổi tin tức đều nhận thấy Hemaseelie và Shamlinie đều có nhiều điểm giống nhau về cách thức ăn mặc cũng như sở thích ăn uống.

Tôi (Ian Stevenson) bắt đầu điều tra vụ này và năm 1966, vài tuần lễ sau khi Shamlinie viếng thăm Galtudawa lần đầu tiên. Tôi đă phỏng vấn một số người c̣n nhớ rơ những điều Shamlinie đă kể và đă làm, về cả cuộc đời tiền kiếp của Hemaseelie. Mấy năm sau tôi có đến thăm cả hai gia đ́nh để có thể kiểm chứng và cũng để xem sự tiến triển của Shamlinie ra sao. Ngoại trừ một vài điều cách biệt nho nhỏ, c̣n tất cả những tin tức mà tôi thâu lượm được đều rất xác thực và các nguồn tin mới này vẫn rất phù hợp với những điều mà họ nói trước kia.

Sau lần viếng thăm đầu tiên Galtudawa, Shamlinie trở lại thêm vài lần nữa thăm gia đ́nh Guneratnes và sau đó các chuyến viếng thăm thưa dần ngày càng ít đi và Shamlinie càng lớn lên th́ những kư ức về tiền kiếp của em mờ dần đi. Đến năm 7 tuổi th́ Shamlinie không c̣n kể về tiền kiếp của em nữa. Khi lên 11 tuổi vào năm 1973, Shamlinie đă hoàn toàn quên hẳn kư ức về tiền kiếp ngay cả đến những việc trước đây em thường nhắc đến. Em cũng không c̣n sợ nước như hồi 4 tuổi nữa và khi em lên 8 tuổi th́ em cũng không c̣n sợ hăi khi trông thấy xe buưt tuy nhiên vẫn c̣n một chút sợ sệt.

Năm 1973 tôi có trở lại thăm Shamlinie và thấy em đă trở thành một cô gái Sinhalese b́nh thường.

Trường hợp luân hồi của Shamlinie rất trung thực. Hai gia đ́nh ở cách xa nhau 2 cây số và cũng không là thân thuộc mà Shamlinie lại hiểu biết đời sống của Hemaseelie với nhiều chi tiết rơ ràng.

Theo sự xét đoán của tôi (Ian Stevenson) sự liên hệ của hai gia đ́nh không có, nên không thể nào giải thích nổi tại sao Shamlinie lại có thể hiểu biết tường tận đời sống cũng như cá tính khác thường của Hemaseelie. Phải chăng Hemaseelie đă tái sanh thành Shamlinie?
Reply With Quote