| TẤm VẢi LiỆm Jesus Là HỐ Chôn ĐẠo Công Giáo
Phúc âm của John (20: 1-18) đă cho chúng ta biết Peter (Phêrô) là người đầu tiên nhặt tấm vải liệm xác Jesus mà Joseph và Nicodemus đă bỏ lại tại nhà mồ. Đối với mọi người, thường th́ đó là một vật ghê gớm chẳng ai dám mang về nhà, nhưng đối với các môn đệ và tín đồ sùng kính Chúa Kitô th́ nó lại là một thánh tích (holy relic) thiêng liêng vô giá. Và quả thật, tấm vải liệm xác của Chúa Jesus cho đến nay vẫn là một di vật độc nhất vô nhị có in h́nh khuôn mặt và thân thể Ngài. Nó cũng là một nhân chứng thầm lặng (the silent witness) duy nhất nói lên tất cả sự thật về cái chết của Chúa cũng như nói lên cái thực chất của đạo Kitô và Ṭa Thánh La Mă.
Theo một cuốn sách của Thánh Nino (chết năm 335) th́ tấm vải liệm lúc đầu đă lọt vào tay bà vợ của quan toàn quyền La Mă Pilate. Bà này rất có thiện cảm với Chúa Jesus và đă từng yêu cầu chồng đừng giết Ngài. Theo cuốn Lịch Sử Hội Thánh của giám mục Eusebicus viết năm 325 th́ sau khi Chúa chết được ít lâu, một tông đồ thuộc ṿng ngoài (outer circle) của Chúa tên là Addai đă đem tấm vải liệm đến Edessa (Thổ Nhĩ Kỳ) để tặng cho vua xứ này là Abgar V. Lúc Chúa Jesus c̣n sống, vua Ablgar đă nghe tin Chúa làm nhiều phép lạ nên đă cho người đến mời Chúa sang Edessa chữa bệnh cho vua. Nhưng Chúa chưa kịp đi th́ đă bị bắt và bị giết. Theo sách của Eusebicus, nhà vua có ḷng tin Chúa đă tôn thờ tấm vải liệm và đă được Chúa ban ơn khỏi bệnh (Ghi chú: Phúc âm của Luke 10:1 cho biết Chúa Jesus có 12 tông đồ thuộc ṿng trong và 70 tông đồ thuộc ṿng ngoài). Khoảng năm 57, vua Abgar V chết, người con lên thay là Abgar VI lại rất ghét đạo Kitô và ra lệnh cấm đạo. Các giáo dân ở Edessa đă đem tấm vải liệm cất dấu cẩn mật, đến nỗi mấy thế kỷ sau tấm vải liệm biệt tích.
Bỗng nhiên, vào năm 525, Edessa bị cơn lụt lớn tàn phá khiến cho trên 3000 người bị chết đuối, nhiều nhà bị cuốn trôi và cổng thành phía tây của hoàng cung bị sập. Lúc đó người ta mới thấy tấm vải liệm được dấu trong hốc tường của cổng thành này. Vào thời kỳ đó, Edessa bị lệ thuộc đế quốc La Mă. Hoàng đế La Mă Justinien hay tin rất mừng rỡ và ra lệnh xây cất tại Edessa một thánh đường lớn, nay gọi là nhà thờ Haiga Sophia, để tôn kính thánh tích tấm vải liệm.
Năm 639, Edessa bị quân Hồi Giáo chiếm đóng nên tấm vải liệm được đem đi nơi khác cất giấu.
Năm 670, tấm vải liệm xuất hiện tại Palestine. Nhân dịp đi hành hương tại Palestine, giám mục người Pháp tên Arcurf Pirigeux thấy một đám đông kéo tới một ngôi nhà thờ để kính viếng tấm vải liệm. Ông đi theo và đă được diễm phúc hôn lên tấm vải liệm này. Sau khi trở về Pháp, ông đă viết sách kể lại chuyện trên.
Năm 944, không biết do nguyên cớ nào, tấm vải liệm xuất hiện tại nhà thờ St. Mary ở Constantinople (Thổ Nhĩ Kỳ).
Năm 1203, thánh tích này được đưa về nhà thờ Balachermal (Hy Lạp). Nhà thờ này mở cửa suốt ngày thứ sáu hàng tuần cho mọi người vào kính viếng thánh tích.
Năm 1418, tấm vải thánh tích được chuyển về pháo đài Monfort (Pháp) thuộc ḍng họ Charny.
Năm 1452, Công chúa Magaret Charny tổ chức một cuộc triển lăm cho công chúng đến chiêm ngưỡng tấm vải liệm tại lâu đài Germolles. Cuối cùng v́ quá cảm mến ông quận công Savoy, công chúa đă tặng cho quận công tấm vải liệm thánh tích vô cùng quí giá này. Bù lại, quận công tặng cho công chúa Magaret một lâu đài tráng lệ tại Genève và toàn bộ lợi tức bất động sản của quận công tại thành phố Lyon. Quận công Savoy cho xây một thánh đường tại Chambery để tôn thờ tấm vải liệm.
Năm 1506, Giáo Hoàng Julius II ban hành sắc lệnh của ṭa thánh công nhận tấm vải liệm là thánh tích thật của Chúa Jesus và ra lệnh cho toàn hội thánh phải dâng lễ kính thánh tích này vào ngày 4 tháng 5 hàng năm. Đây là một ngày lễ chính thức của hội thánh La Mă (The Feast Day of the Holy Shroud). Từ đó, thánh đường riêng của ḍng họ Savoy trở thành một nơi hành hương của các tín đồ Kitô Giáo khắp thế gíới.
Ngày 17.9.1578, quận công Philibert de Savoy dời đô về Turin (nay thuộc nước Ư) và đặt tấm vải liệm tại nhà thờ chính của thành phố này. Kể từ đó người ta gọi tấm vải liệm là "khăn liệm Turin" (The Turin Shroud).
Nhân dịp mừng đám cưới của hoàng tử Umberto Savoy vào tháng 5/1931, hoàng gia tổ chức cuộc triễn lăm thánh tích trong 3 tuần lễ đă thu hút rất đông tín đồ từ khắp nơi kéo về chiêm bái.
Umberto sau đó lên làm vua nước Ư, đến thế chiến thứ hai, ông bị lật đổ, phải lưu vong tại Bồ Đào Nha. Ngày 2.3.1983, Giáo Hoàng John Paul sang Bồ Đào Nha gặp cựu hoàng Umberto để yêu cầu cựu hoàng chuyển giao quyền sở hữu tấm vải liệm cho ṭa thánh. Cựu hoàng đồng ư trao tặng ṭa thánh thánh tích quí giá này. Hai tuần sau, cựu hoàng qua đời v́ quá già yếu. Thế là phải đợi gần 2000 năm sau khi Chúa chết, di vật duy nhất của Chúa mới thuộc về người đại diện Ngài ở thế gian này (Vicar of Christ)! Đối với niềm tin tôn giáo, tấm vải liệm là một thánh tích thiêng liêng về công ơn cứu chuộc vô cùng của Thiên Chúa đối với loài người. Nhưng đối với các nhà khoa học, tấm vải liệm là một di vật quí giá sẽ nói lên những sự thật về con người của Chúa. Họ coi đó là một nhân chứng thầm lặng có khả năng tố giác sự thật về cái chết của Ngài. Các nhà khoa học không cần quan tâm đến các khía cạnh triết lư hay thần học. Cái họ quan tâm duy nhất là đi t́m sự thật khách quan, với mục đích cuối cùng là để phụng sự những lợi ích của nhân loại.
Nước Pháp là nơi đầu tiên có sáng kiến điều tra sự thật về tấm vải liệm hoàn toàn trên phương diện khoa học.
Năm 1900, trường đại học Sorbonne (Paris) thành lập một phái đoàn gồm các nhà sinh vật học (biologists), do giáo sư Paul Vignon cầm đầu, đă tới Turin nghiên cứu và khảo nghiệm vải liệm. Ngày 21.4.1902, giáo sư Paul Vignon đă đến Viện Hàn Lâm Khoa Học Pháp để đọc bản tường tŕnh về h́nh ảnh của Chúa Jesus trên thánh tích vải liệm (The image of Christ visible on the Holy Shroud of Turin). Trong đó có đoạn viết: "Về phương diện y khoa, những vết thương và những dữ kiện khác trên tấm vải liệm thật là hoàn hảo, không có chỗ nào hư hỏng và không có một nghệ sĩ nào có thể làm giả được". (From a medical point of view, the wounds and the other data so automatically flawless that it seemed impossible that the work of any artist). Để giải thích nguyên nhân nào h́nh ảnh của Chúa Jesus đă được tạo thành trên tấm vải liệm, giáo sư Paul Vignon khẳng định: "Tôi cho rằng h́nh ảnh trên tấm vải liệm là của Chúa Kitô được cấu tạo bởi tiến tŕnh vừa vật lư vừa hóa học trong lúc Ngài nằm trong mộ". (I considered the shroud image to be of Christ, created by a special physio-chemical process while he had laid in the tomb). Giáo sư Vignon và phái đoàn sinh vật học của ông đồng nhận định: những dấu vết in trên tấm vải liệm phù hợp với vóc dáng của một người cao lớn miền Địa Trung Hải. Hai vai rộng và chân tay gân guốc phù hợp với nghề tay chân hay nghề mộc của Chúa.
Năm 1930, một cuộc điều tra thứ hai do bác sĩ Barlet và một số các bác sĩ chuyên gia giải phẩu thuộc bệnh viện Saint Joseph Paris thực hiện với kinh nghiệm lâu năm trong việc giải phẩu người sống và xác chết, phái đoàn này đă đến Turin nghiên cứu tấm vải liệm và đưa ra nhiều nhận xét tỉ mỉ: "Người để lại dấu vết trên vải liệm đúng là một tử tội bị đóng đinh, tuổi từ 30 đến 35, cao 6 feet và nặng 175 pounds, thân h́nh rắn chắc gân guốc" (Well-built and muscular). Phái đoàn của Barbet không t́m ra được loại máu (blood type) hay tài liệu về răng (dental record), nhưng quả quyết các dấu vết là máu người chứ không phải là sơn hay bất cứ một hợp chất nào khác.
Bác sĩ Barbet báo cáo thêm rằng: Trong quá tŕnh bị đóng đinh, xương cổ tay của nạn nhân đă bị gẫy (the wrist bones would have been broken in the process). Điều này trái với lời tiên tri trong Cựu Ước về Chúa Kitô: "Không một xương nào của Chúa sẽ bị găy". (PS 34:20, EX 12:46) (Not a bone of his should be broken).
|