| T́m hài cốt nhờ gọi hồn
Cuộc t́m mộ bằng sự hướng dẫn của nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Nhă coi như thất bại. Mặc dù thất vọng lắm, song Giáo sư Trần Phương vẫn thử lần cuối với nhà ngoại cảm nổi tiếng nhất, mà nhiều người ở Hà Nội biết đến, đó là Phan Thị Bích Hằng.
Mọi người đồn đại rằng, nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng có khả năng “gọi hồn”, song Giáo sư Phương vẫn không tin trên đời lại có linh hồn. Việc gặp chị Hằng ngoài t́m kiếm thông tin về ngôi mộ cũng là kiểm nghiệm xem có linh hồn thật hay không. Buổi tiếp xúc với nhà ngoại cảm hôm đó chỉ có Giáo sư và hai chị em gái của ông. Giáo sư dặn trước hai người không được nói ǵ kẻo để lộ thông tin cho “thầy bói nói dựa”.
Khác với anh Nhă, chị Hằng yêu cầu Giáo sư đặt lên bàn một chiếc cốc, một vốc gạo để cắm hương, một ngọn nến và một bức ảnh của cô Khang. Khi đó chị Hằng nói rằng: “Bác không thờ trong căn pḥng này bao giờ nên có thể cô Khang khó về”. Nghe chị Hằng nói vậy, Giáo sư Phương giật ḿnh. Chẳng những ông không thờ bao giờ mà từ 10 năm nay ông không ở ngôi nhà này, mà giao cho con ở.
Sau đó, theo lời kể của Giáo sư Phương, “linh hồn” cô Khang đă về theo tiếng gọi của chị Hằng. Chuyện này được ông chép lại rất tỉ mỉ:
Sau mấy phút dán mắt vào tấm h́nh cô Khang, chị Hằng bỗng hớn hở: “Cháu chào cô ạ. Cháu là Phan Thị Bích Hằng. Bác Phương nhờ cháu mời cô về để hỏi hài cốt của cô hiện nay ở đâu?”. Rồi chị Hằng quay sang phía Giáo sư Phương hạ giọng: “Có một người đàn ông về đây cùng với cô Khang. Chú ấy nói tên là Sơn”. Giáo sư Phương rùng ḿnh xúc động. Người tên Sơn chính là người anh, người đồng chí, người bạn thân thiết nhất của ông đă hy sinh.
Qua “phiên dịch” của chị Hằng, “linh hồn” cô Khang nói: “Anh không có duyên rồi. Anh đi t́m em, đối mặt với em rồi mà không đến được với em. Từ hôm anh đến, mấy chị em trong Đội Hoàng Ngân của em cứ bảo sao lâu không thấy anh Phương trở lại. Chỗ em nằm chỉ cách chỗ anh đào ba bước chân về phía bờ ao”.
Giáo sư Phương hỏi: “Vậy em nằm trên vườn hay dưới ao?”. “Đến bờ ao cũng c̣n 3 bước chân nữa. Phía trên em chừng 2m là chị Nguyễn Thị Bê, đội viên Đội Nữ du kích Hoàng Ngân, quê ở ngay làng La Tiến. Cách chỗ em nằm cũng chừng 2m về phía đông là một người đàn ông bị bắt từ Hải Dương về, em không biết tên, ba cái mộ dường như nằm trên một đường thẳng. Hai người kia bị giết cùng một ngày với em.
Chúng cột tay ba người lại với nhau rồi vứt xuống sông lúc nửa đêm. Dân pḥng ta có đi t́m nhưng không thấy. Măi mấy ngày sau xác mới nổi lên. Dân vớt được mới đem về đây chôn. Xa hơn c̣n 7 người nữa cơ. Mấy người nổi lên trước th́ dân c̣n cho được manh chiếu, c̣n nổi lên sau th́ đến manh chiếu cũng không có nói ǵ đến quan tài”.
Sau đó, “cô Khang” c̣n chỉ dẫn tỉ mỉ chỗ cô nằm, với các đặc điểm về cây cỏ xung quanh mà Giáo sư Phương nhận ra ngay. Giáo sư Phương hỏi tiếp: “Em có biết chỗ em nằm thuộc đất của ai không?”. “Cô Khang” bảo không biết đang nằm trên đất của ai. Giáo sư Phương và nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng.
Chị Hằng nh́n vào khoảng không hỏi: “Hài cốt của cô c̣n nguyên vẹn không?”, th́ “cô Khang” nói với Giáo sư Phương: “Chúng đánh em găy xương sườn, găy xương cánh tay và xương đ̣n tay bên phải, găy hai chiếc răng hàm trên bên phải, dập g̣ má bên trái. Xương cốt hiện nay vẫn c̣n nhưng đă mủn, v́ chôn có quan tài đâu”.
Giáo sư Phương hỏi với ư tứ điều tra: “Răng em màu ǵ?”. “Bây giờ màu đen”. Ông vội căi: “Nhưng trước đây răng em trắng cơ mà?”. “Cô Khang” nói tiếp: “Em chưa nói hết. Răng em đen xỉn do bùn đất ngâm vào chứ không phải đen hạt na. Ngày xưa, các anh ấy hay trêu em là có hàm răng đẹp nhất, tươi tắn nhất đội du kích. Nếu anh có đào nhầm sang mộ khác th́ anh vẫn có thể nhận ra ngay, v́ hàm răng của em không thể lẫn được.
Cả khuôn mặt em cũng vậy. Tuy g̣ má bên trái có bị dập, nhưng cả khuôn mặt th́ vẫn c̣n. Anh có thể dễ dàng nhận ra em. Nhưng khi đào anh phải cẩn thận, v́ chỉ cần xúc một xẻng đất là nó vỡ ra ngay”.
Nghe “cô Khang” nói vậy, Giáo sư Phương xúc động trào dâng. Mặc dù chỉ được nhắc đến một cách kín đáo, nhưng ông nhận ra ngay những đặc điểm của người em gái. Người con gái đă ĺa đời 50 năm mà vẫn không quên niềm tự hào về nhan sắc của ḿnh, được các chàng trai ngưỡng mộ. Nghĩ vậy, ḷng ông chợt xót xa.
“Cô Khang” c̣n dặn tiếp: “Khi đào, anh chú ư cổ tay em vẫn c̣n cái ṿng bằng sắt. Thực ra đó là cái c̣ng sắt chúng xích tay em vào tay người đàn ông bị bắt ở Hải Dương”. Giáo sư Phương hỏi: “Nếu t́m được hài cốt của em th́ đưa em về quê ḿnh, cạnh mộ bố mẹ hay là đưa em về nghĩa trang liệt sĩ của huyện, nơi anh Sơn đang nằm?”.
“Cô Khang” nói: “Mẹ bảo em rằng: Con là phận gái th́ về với bố mẹ để sau này cháu chắt c̣n viếng thăm, hương khói cho con. Nhưng anh Sơn th́ bảo: Em đă đi theo Đội du kích Hoàng Ngân em cứ về nghĩa trang liệt sĩ. Tổ quốc ghi công ḿnh đời đời người ta thắp hương cho ḿnh chứ đâu chỉ có con cháu trong gia đ́nh”.
Sau một hồi Giáo sư Phương tṛ chuyện cùng em gái, th́ “anh Sơn” lên tiếng “tṛ chuyện” với ông. Giáo sư Phương xúc động quá, không ḱm được ḷng, thốt lên như muốn khóc: “Trời ơi, anh Sơn!”.
Người tên Sơn hơn Giáo sư Phương 4 tuổi, từng là Ủy viên Thường vụ Tỉnh ủy Hưng Yên, Sơn Tây, Hà Đông, được điều vào bộ đội khi thành lập Đại đoàn 320 làm Trưởng ban Tuyên giáo của Đại đoàn. Anh hy sinh trong chiến dịch Hà Nam Ninh, vào tháng 6/1951.
Để kiểm nghiệm tiếp tính xác thực của “linh hồn”, Giáo sư Phương đưa cho chị Hằng bức ảnh đă thủ sẵn trong túi định bụng sẽ hỏi “linh hồn” về người này, nếu “linh hồn” không nhận ra th́ hẳn là chuyện tào lao, những câu giao tiếp như với "linh hồn" chỉ là do Hằng bịa ra cho sinh động.
Nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng xem ảnh và bảo đúng là bác Sơn, nhưng trông già hơn trong ảnh. Thực tế, bức ảnh chụp năm 1948 trong tư thế rất bảnh trai, khi Giáo sư Phương đang công tác ở Sơn Tây.
“Anh Sơn” nói: “Chú t́m em Khang mà không nói với anh một câu. Lần sau báo trước cho anh, anh sẽ dẫn đường chú đến tận nơi. Ai khoanh cho chú chỗ ấy là họ hiểu biết đấy. Cũng may là khúc sông ấy hơi cong lại, xác em ḿnh dạt vào, nếu không đă trôi tuột đi rồi”. Giáo sư Phương hỏi: “Anh bảo sẽ dẫn đường cho em, nhưng làm cách nào em nhận ra được?”.
“Anh Sơn” nói tiếp: “Anh không thể nắm tay chú nhưng anh sẽ t́m một con vật nào đấy, con ong, con bướm chẳng hạn, rồi sai khiến nó để nó dẫn đường cho chú. Chú cứ đi theo nó đến chỗ nó đậu”.
Dưới đây là câu chuyện lần thứ nhất giáo sư Phương đi t́m mộ em gái dưới sự giúp đỡ của nhà ngoại cảm Bí ẩn hiện tượng t́m mộ bằng ngoại cảm Nguyễn Văn Nhă, trước khi ông nhờ cô Hằng t́m giúp.
... Nhớ lại hành tŕnh t́m hài cốt người em gái qua các nhà ngoại cảm, GS Trần Phương (tên thật là Vũ Văn Dung), nguyên Phó Thủ tướng Chính phủ, Hiệu trưởng Trường ĐH Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội, xúc động: “Hài cốt em tôi đă t́m thấy, nhưng những con đường dẫn đến kết quả ấy th́ vẫn là bí ẩn”.
GS Trần Phương có cô em gái, sinh năm 1929, tên là Vũ Thị Kính. Trong kháng chiến chống Pháp, cô lấy bí danh là Trần Thị Khang. 16 tuổi, cô Khang đă tham gia cách mạng, làm giao liên rồi trở thành cán bộ phụ vận có uy tín. Năm 1950, cô là Huyện ủy viên Đảng bộ Phù Cừ, Bí thư Phụ nữ cứu quốc huyện, người tổ chức và chỉ huy Đội nữ du kích Hoàng Ngân nổi tiếng một thời.
Tháng 6/1950, trong trận càn quét, địch đă bắt được cô dưới hầm bí mật, đưa về bốt La Tiến, là một bốt khét tiếng tàn ác, án ngữ phía nam tỉnh Hưng Yên. Giặc Pháp đă dùng mọi thủ đoạn cực h́nh tra tấn ḥng buộc cô khai báo, thế nhưng, cô không hé răng nửa lời. Biết không thể thu thập được thông tin ǵ từ cô, chúng đă giết cô rồi vứt xác xuống sông Luộc. Sau khi cô hy sinh. Đội nữ du kích Hoàng Ngân của huyện đă phát động tuần lễ giết giặc trả thù cho cô. Chính phủ đă truy tặng cô Huân chương Kháng chiến hạng Nh́.
Huyện ủy và Đội nữ du kích Hoàng Ngân đă tổ chức đi t́m hài cốt cô Khang nhiều năm ṛng nhưng không thấy. GS Phương kể: “Mẹ tôi hồi c̣n sống thỉnh thoảng lại hỏi: Có t́m thấy em không? Tôi đành t́m lời an ủi: "Bao giờ hết chiến tranh, con sẽ tổ chức việc t́m kiếm chắc được thôi mẹ ạ". Nói thế mà ḷng tôi đau nhói v́ biết ḿnh bất lực trước nỗi đau của mẹ. Cả ḍng sông Luộc mênh mông như thế, biết t́m ở đâu.
|