View Single Post
  #2 (permalink)  
Old 07-13-2007, 11:18 AM
SongLinh's Avatar
SongLinh SongLinh is offline
Moderator
 
Join Date: Jul 2007
Posts: 77
GS Phương cho biết, ông là người được đào tạo theo tinh thần khoa học thực nghiệm nên cái ǵ chứng minh được mới tin là có, cái ǵ chưa chứng minh được th́ dứt khoát không tin. Chính v́ không tin chuyện thần thánh, ma quỷ nên những ngày giỗ bố mẹ, em gái, tổ tiên ông không làm cơm cúng, không thắp hương mà chỉ cắm vài bông hoa tươi để tưởng nhớ.

Những năm gần đây, khi nghe tin nhiều người t́m được hài cốt bằng phương pháp ngoại cảm, nhưng GS Phương cũng không tin là chuyện có thật, ông cho rằng đó là tṛ lừa bịp. Tuy nhiên, được sự hướng dẫn của nhiều người, ông cũng muốn ṭ ṃ thử xem sao.

Để giúp GS Phương, nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Nhă đă bay từ TP HCM ra Hà Nội. Anh Nhă kể với GS Phương rằng, anh từng là một kỹ sư hóa, đảng viên, nhiều năm công tác ở Đoàn Thanh niên TP HCM.

Anh Nhă có khả năng ngoại cảm do học thiền. Anh đă vẽ sơ đồ cả ngàn ngôi mộ và các nhà khoa học thống kê thấy chính xác 60%. Bản thân anh cũng không hiểu v́ sao anh có khả năng đó, chỉ biết rằng thông tin đến với anh thế nào th́ anh vẽ ra vậy, c̣n thông tin đúng hay sai, đối với anh cũng vẫn là điều bí ẩn.

“Trận đồ bát quái” của nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Nhă

Trong căn pḥng làm việc của GS Phương, anh Nhă hỏi vài thông tin về cô Khang, rồi anh lấy một tờ giấy to và mấy cây bút màu ra vẽ bản đồ. Anh Nhă vẽ một cách thư thả, lưu loát, không có vết gạch xóa nào. Trên bản đồ thể hiện con sông uốn lượn, đường to đường nhỏ giao nhau và ghi rơ: Từ bến đ̣ La Tiến đi về hướng đông nam thấy một trường học, đi chừng 1,6km th́ đến ngă tư, phía trái ngă tư thấy quán tạp hóa có cửa màu xanh dương, lúc đó rẽ tay phải thấy cái đ́nh.

Đi chừng 1km th́ rẽ trái vào con đường nhỏ. Đi tiếp 60m rồi rẽ phải, đi khoảng 45m nữa th́ đến mộ. Mộ nằm trên đất nhà cô Nhường, 47 tuổi. Đối diện với mộ là quán ông An, 56 tuổi. Mộ chôn đầu về hướng tây, cách gốc cây đa 4m, trên mộ có một khúc cây dài 4 tấc, một cục gạch vỡ màu nâu đỏ và 5 cây cỏ dại có hoa màu tím nhạt.

Đọc lời miêu tả trên bản đồ thấy hoa cả mắt, nhiều đường loằng ngoằng như vậy th́ sẽ rất khó chính xác. Thấy GS Phương có vẻ suy nghĩ, anh Nhă liền bảo: “Tôi sẽ cho GS một tín hiệu để t́m nhé”. Nói rồi anh Nhă ghi vào bản đồ: 13h30 ngày thứ tư 28/7 sẽ có một bé gái chừng 11 tuổi, mặc áo hoa xanh đến gần mộ. Anh Nhă c̣n dặn tiếp: “Nếu GS đến sớm th́ 5 cây cỏ dại có 10 bông hoa tím, nếu đến muộn th́ chỉ c̣n 5 bông”.

GS Phương ngạc nhiên quá liền hỏi: “Anh không biết ǵ về vùng đất đó, vậy dựa vào cái ǵ mà anh vẽ tấm bản đồ chi tiết đến vậy?”. Anh Nhă nói: “Tôi thấy trong đầu hiện ra như thế nào th́ tôi vẽ như thế, tôi cũng không hiểu”. GS Phương hỏi tiếp: “C̣n tên những người như cô Nhường, ông An, sao anh biết?”. Anh Nhă giải thích: “Tôi thấy trong tai có những âm thanh ấy. Có thể là Nhương, Nhường hoặc Nhượng. Cũng có thể là 47 hoặc 87 tuổi. C̣n An th́ cũng có thể là Am...”.

Trao đổi xong, anh Nhă liền chia tay GS Phương, vào TP HCM để tiếp tục công việc của lănh đạo một doanh nghiệp. Tin th́ ít, ngờ vực th́ nhiều, song GS Phương vẫn thử làm theo lời chỉ dẫn của anh Nhă.

Theo chỉ dẫn, gia đ́nh GS Phương vượt 100km từ Hà Nội về bến đ̣ La Tiến. Tuy nhiên, t́m suốt cả buổi mà không thấy dấu hiệu khớp với bản đồ anh Nhă vẽ. T́nh cờ lúc đó có một cụ già tên Yên ở làng đi qua, xem bản đồ rồi bảo: Bản đồ này vẽ theo đường ngày xưa, những con đường hầu như đă được nắn lại. Các địa điểm trên bản đồ và thực tế cũng không chính xác về cự ly. GS Phương liền gọi điện cho anh Nhă và anh bảo, miễn là t́m thấy các dấu hiệu như đă tả sẽ thấy phần mộ, c̣n cự ly th́ có thể do anh ước lượng không chính xác.

Tham khảo những người già trong làng về thực địa xưa kia của ngôi làng, cùng với những chỉ dẫn trên bản đồ, GS Phương cũng xác định được các dấu vết như trường học, đ́nh, quán tạp hóa, những con đường, ngơ ngách... Thông tin đă dẫn đến nhà ông Điển, một nông dân trong làng. Ông Điển khẳng định đất trong đê không thể có hài cốt. Ông Điển chỉ cho GS Phương dải đất băi ngoài đê, cạnh vụng Quạ.

Người dân ở đây gọi là vụng Quạ bởi nơi đây ngày xưa có nhiều quạ bay đến ăn xác chết bị cuốn vào đây. Cạnh vụng Quạ có 3 ngôi mộ vô thừa nhận. Tuy nhiên, không thấy có dấu hiệu nào quanh 3 ngôi mộ như anh Nhă nói nên mọi người lại vào làng.

Trong làng, giữa một mảnh đất khá rộng, có một ngôi nhà quay về hướng nam, có sân gạch, tường hoa, mảnh vườn có những vạt dây lang và cái ao nhỏ. Cạnh đó có con đường làng, đầm sen rộng mênh mông. Phía bên kia đầm sen là đê sông Luộc. Sau ngôi nhà là một vườn chuối. Mảnh vườn phía tây ngôi nhà trồng mít um tùm, dưới đất đầy cỏ dại, toàn một loại hoa bằng hạt thóc màu tím nhạt. Anh Nhă bảo chỗ ngôi mộ có 5 cây hoa màu tím, nhưng trong mảnh vườn này đếm đến cả vạn cây. Đâu đâu cũng thấy gạch vỡ bừa băi, cành cây mục, như đánh đố những người t́m kiếm.

Ngay chân đê sông Luộc là nhà anh An, 45 tuổi. Nhà xây bằng gạch để ở chứ không bày biện bán hàng như anh Nhă nói. Tuy nhiên, chị vợ anh An cho biết, nhà có một quán hàng ở chợ, song nếu người quanh xóm mua hàng th́ vợ chồng anh cũng có để bán. C̣n đất bà Nhường? Cả làng không có ai tên Nhường hay Nhượng mà chỉ có bà Nhương, 70 tuổi.

Qua những dấu hiệu trên, có thể kết luận rằng những thông tin dẫn dắt việc t́m đến ngôi mộ đă có đủ, nhưng những dấu hiệu của ngôi mộ th́ lại không thấy. Mọi người đành nghỉ ngơi để chờ đến 13h30, xem có cháu bé dẫn đường như anh Nhă miêu tả hay không.

GS Phương c̣n hỏi ngày giỗ cô Khang là ngày nào th́ “cô Khang” trả lời: “Đối với anh Phương th́ ngày nào mà giỗ chả được. Em bị chúng nó bắt có được bóc lịch đâu mà biết ngày. Chỉ nhớ một hôm vào khoảng 18 hay 19 ǵ đó thằng quan tư bảo: “Bọn mày cứng đầu đến ngày 24 mà không khai th́ bắn bỏ”. Anh cứ lấy ngày ấy là được, c̣n ngày âm lịch th́ em không biết là ngày nào”. Sau này so ra th́ mới biết ngày 24/5/1950 là ngày 10/5 âm lịch.

Sau khi trao đổi vài thông tin quanh chuyện t́m mộ th́ “linh hồn” cô Khang và anh Sơn biến mất. Khi đó, cuộn băng ghi âm 90 phút cũng vừa hết. GS Phương đă nghe đi nghe lại cả trăm lần cuốn băng này và ông không thể nào bác bỏ những sự thật hiển nhiên của cái ǵ đó gọi là “linh hồn”. Vậy nên, ông tiếp tục tiến hành cuộc t́m mộ người em gái lần thứ hai.

GS Phương cùng anh em trong nhà tiếp tục xuống địa điểm đào bới lần trước. Nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng cùng đi để chỉ địa điểm cho chính xác. Chị Hằng đến gần gốc nhăn, ngắm nghía một lát rồi cắm hương xuống đất. Lấy bó hương làm tâm, chị vạch một ô h́nh chữ nhật để đào.

Nh́n bó hương của chị Hằng, GS Phương thấy nó cách chỗ đặt quả trứng lần trước 2m ra phía bờ ao, nhưng lại lui về hướng đông 1m. So với điểm con bướm đậu và cây que th́ cũng xê dịch chừng 1m về hướng đông.

Trong khi thợ đào đất chuẩn bị làm việc, nhà ngoại cảm Bích Hằng đặt ảnh cô Khang dưới gốc cây vải phía cuối cái hố rồi nói: “Thưa cô, chỗ cô nằm th́ cháu đă vạch theo tọa độ cô chỉ dẫn rồi, cô xem đă thật chính xác chưa để chỉ bảo cho cháu. C̣n hài cốt th́ như hiện trạng cháu nh́n thấy c̣n rất ít, khi bốc lên có thể mủn ra. Vậy xin cô cho phép bốc lẫn cả đất mang về. Nếu không được đầy đủ th́ cô cũng thông cảm cho...”.

“Anh Sơn” nói chen vào qua sự “phiên dịch” của Bích Hằng: “Cứ bốc cho bằng hết, dù ít dù nhiều th́ cũng là máu thịt của em ḿnh. Không bỏ vừa trong tiểu th́ đắp lên mộ cho em”.

“Cô Khang” lại nói tiếp: “Nếu có cách ǵ làm cho cụ Đặng Đ́nh Giám sống lại th́ gia đ́nh ḿnh khỏi mất công đi t́m kiếm. Rất tiếc là đă gặp cụ ở âm phủ mất rồi. Em bị chúng nó ném xuống sông, khi xác nổi lên gặp lúc triều cường, dạt vào một khúc quanh nên được cụ Giám vớt lên kéo qua một cái rănh nước. Cụ bảo: "Mấy vị chết ở đây, nếu đói khát, khi nào ông An lên hương th́ vào mà xin lộc”.

Sau một hồi tṛ chuyện trên trời, dưới bể liên quan đến những hài cốt ở quanh khu vườn, chị Hằng “xin phép cô Khang” cho bắt đầu đào mộ.

Đào hết lớp đất “vượt thổ” th́ chị Hằng ra lệnh cho thợ ngừng đào. Chị nhảy xuống hố lấy dầm gạt nhẹ từng lớp cát đen. Chưa đến một gang tay th́ vướng ngay vào thanh củi mục. Nạy lên, ngâm vào nước th́ nhận ra đó là một khúc tre già, ruột tre đă phân hủy hết, nhưng đốt và cật tre th́ vẫn c̣n nguyên. Mọi người đều kinh ngạc khi biết thông tin về cái cán thuổng đă được báo trước.

Riêng GS Phương th́ mừng khôn xiết v́ đây là dấu hiệu đáng tin cậy nhất để nhận biết nấm mộ này đích thực là mộ em gái ông. Cái cán thuổng (nhà ngoại cảm nói trước đó rằng, khi người chôn xác đào đất bị găy thuổng đă chôn luôn cán làm dấu) đă bị vùi dưới đất cách đây 50 năm, người đời không ai tạo ra nó và cũng không thể nh́n thấy nó được. Sự chính xác đă đạt đến mức chi tiết.
Reply With Quote