| Xin MẶc áo ĐỎ Cho Con Cindy D. Holms
Tôi làm việc cho những đứa bé bị mắc virus gây bệnh AIDS. Những quan hệ mà tôi có được với những đứa bé đặc biệt đó là những quà tặng mà cuộc sống đem lại cho tôi. Tôi xin kể cho các bạn nghe về cậu bé Tyler.
Tyler sinh ra đă nhiễm HIV; mẹ của cậu bé cũng bị nhiễm. Từ những ngày đầu tiên sinh ra đời, cậu bé đă phải phụ thuộc vào những thuốc men giúp cho cậu sống c̣n. Nhiều khi cậu bé c̣n cần phải có máy hỗ trợ thở để tiếp thêm oxy.
Tyler chịu không đầu hàng căn bệnh chết người này dù chỉ trong một khoảng khắc. Rất thường xuyên người ta bắt gặp cậu chơi và đuổi bắt ở sân chơi, với túi ba lô đầy thuốc men và kéo theo một cái xe đẩy có b́nh ôxy giúp cho cậu thở. Niềm vui rằng ḿnh c̣n sống đă đem lại năng lượng cho Tyler và làm chúng tôi kinh ngạc. Mẹ Tyler thường chọc cậu bé rằng cậu chạy nhanh quá nên cô phải mặc cho cậu áo đỏ. Như thế, khi cô nh́n qua cửa sổ t́m cậu, cô có thể nhanh chóng nhận ra cậu.
Căn bệnh quái ác này cuối cùng cũng đánh gục những người mạnh mẽ như Tyler. Cậu bé ốm nặng và thật không may là cả mẹ cậu cũng vậy. Khi đă rơ rằng cậu bé không thể vượt qua được nữa, mẹ của Tyler động viên cậu rằng cô ấy cũng sẽ chết, và cô ấy sẽ sớm ở bên cậu trên trời.
Vài ngày trước khi chết, Tyler gọi tôi lại gần giường bệnh và nói thầm "Cháu có lẽ sẽ chết sớm. Cháu không sợ đâu. Khi cháu chết, cô mặc cho cháu áo màu đỏ nhé. Mẹ cháu hứa sẽ lên trời cùng với cháu. Khi mẹ cháu lên đến đó, cháu có thể đang chơi, và cháu muốn mẹ cháu nhận ra cháu liền." ĐIỀU KỲ DIỆU CỦA NIỀM TIN Edward J. McGrath, Jr.
Con chưa đủ lớn để chơi bóng chày hay bóng bầu dục. Con c̣n chưa tới tám tuổi nữa mà. Mẹ con nói rằng khi chơi bóng chày, con sẽ hông chạy được nhanh v́ con đă phải làm phẫu thuật. Con nói với mẹ rằng con hông có cần phải chạy cho nhanh. Khi con chơi, con sẽ đánh cho bóng văng ra khỏi sân luôn. Rồi con sẽ đi từ từ. VỚI NỤ CƯỜI TRÊN MÔI Karl Albrecht and Ron Zenke
Một người đàn ông viết một lá thư cho khách sạn nhỏ mà ông ta dự định đến nghỉ mát. Ông viết:
Tôi rất muốn mang theo con chó của tôi. Nó rất sạch sẽ và rất là ngoan. Các ông có cho phép tôi được mang con chó vào pḥng của tôi vào ban đêm?
Ông nhận được ngay lập tức một lá thư trả lời của ông chủ khách sạn:
Tôi đă điều khiển khách sạn này nhiều năm. Trong suốt thời gian này tôi chưa hề thấy con chó nào chôm khăn trải bàn, khăn trải giường, đồ bạc hay tranh treo tường.
Tôi cũng chưa phải đuổi một con chó nào lúc đêm khuya v́ say rượu hay làm ồn ào. Cũng chưa hề có con chó nào không trả tiền pḥng.
Vâng, thực vậy, con chó của ngài sẽ được chào đón tại khách sạn chúng tôi. Và nếu con chó của ngài đảm bảo cho ngài th́ ngài cũng được chào đón ở khách sạn của chúng tôi.
|