| Nghiệp Thầy Hằng Trường trong một buổi giảng pháp (Bài ghi lại cuộc nói chuyện của thầy Hằng Trường trên Radio Khai Tâm (9giờ tối mỗi thứ Tư trên băng tần 1480AM của đài Little Saigon Radio) Hỏi: Thi sĩ Nguyễn Du đă có viết: “Đă mang lấy nghiệp vào thân, Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa.” Vậy nghiệp là ǵ, thưa thầy? Thi sĩ Nguyễn Du nói “Đă mang lấy nghiệp vào thân” th́ có vẻ như ḿnh bị thụ động nhưng có lẽ ḿnh nên nghĩ khác chút xíu, tức là không phải ḿnh mang cái nghiệp vào thân mà ḿnh tạo ra cái nghiệp từ trong thân. Mà nói thân cũng chưa đủ mà là trong cả lời nói, hành động và cuộc sống của ḿnh nữa. Khi ḿnh tạo ra nghiệp rồi th́ cái khó khăn nhất của ḿnh là ḿnh không thể tránh được cái nghiệp báo v́ ḿnh tạo ra cái ǵ th́ ḿnh sẽ nhận lại cái đó. Quan niệm về Nghiệp rộng vô cùng và mang nhiều mầu sắc trong đó mầu sắc nhân quả là quan trọng nhất Hỏi: Có khi nghe nói là cha mẹ ông bà ḿnh tạo ra nghiệp xấu nên ḿnh phải chịu hậu quả, như vậy có đúng không? Nói như vậy th́ chỉ đúng nửa phần thôi v́ khi nhận lănh gia tài của cha mẹ để lại th́ ḿnh cũng nhận luôn cái nhân quả cột với cái gia tài đó. Thí dụ như trong chuyện Godfather th́ anh chàng Michael Corleone đă nhận hết quả nghiệp chướng do ông bố tạo ra khi nhận lănh gia tài của ông. Nhưng theo triết lư căn bản của nhân quả th́ người nào tạo ra cái nghiệp nào th́ người đó gánh chịu hậu quả của nó. Trong cuộc sống, khi phân tích sâu sắc hơn th́ ḿnh biết rằng khi ḿnh làm một chuyện ǵ đó th́ không phải ḿnh chỉ nhận cái quả cho ḿnh thôi mà c̣n ảnh hưởng tới những người chung quanh và môi trường sống chung quanh. Do đó ḿnh phải hiểu nghiệp như là một cái từ trường. Khi ḿnh làm một chuyện nào đó th́ ḿnh tạo ra một từ trường ảnh hưởng tới ḿnh và các người chung quanh. Ḿnh sẽ nói tới cái guồng máy tạo ra cái nghiệp. Đó là thân, miệng lưỡi, và óc. Sản phẩm của thân tạo ra là hành động, cử chỉ, động tác ảnh hưởng tới người chung quanh. Sản phẩm của miệng lưỡi là lời nói. Ngôn từ có thể khác nhau, có người nói dữ, người nói hiền, người nói trực tiếp, người nói gián tiếp... Cuối cùng, sản phẩm của óc là sự suy tư suy nghĩ, cũng rất khác nhau, có người nghĩ rất ngắn 3 tầng thôi, có người th́ nghĩ tới 5, 6, nhiều tầng, phát triển rộng ra, có người lúc nào cũng nghĩ về ḿnh, có người th́ nghĩ tới người khác, vị tha... Cho nên khi nói tới nghiệp là ḿnh nói tới guồng máy tạo nghiệp và những sản phẩm của nó. Những cái này tạo ra ảnh hưởng giống như những ṿng từ trường. H́nh dung một mặt nước phẳng ĺ, nay ḿnh vứt một ḥn đá xuống th́ sẽ tạo ra những làn sóng. Vật ǵ nằm trong làn nước như chiếc lá chẳng hạn, th́ làn sóng nhấp nhô tạo ra những biến động cho chiếc lá đó. Sự biến động đó là ảnh hưởng của cái nghiệp. Vậy guồng máy là thân, miệng lưỡi và óc. Sản phẩm là hành động, lời nói và sự suy tư. Những sản phẩm này tạo ra ảnh hưởng. Đối tượng của những ảnh hưởng này là ǵ? Đó là những người chung quanh, vật chung quanh, có thể là động vật hay vật chết như nhà cửa đồng hồ bàn ghế, môi trường cây cối nơi ḿnh sống. Lời nói của ḿnh ảnh hưởng tới phản ứng của người khác, họ phản ứng hiền hậu hay dữ dằn tùy theo lời nói của ḿnh. Suy tư, hành động, lời nói của ḿnh ảnh hưởng trực tiếp tới hành động của người đó. Thí dụ như nhiều khi ḿnh không nói nhưng trợn mắt, nh́n cũng đủ khiến cho người ta khó chịu rồi. Thành ra phản ứng của người đó bị ảnh hưởng trực tiếp từ hành động của ḿnh. Lối sống hay sự suy nghĩ người đó cũng có thể thay đổi. Thí dụ ḿnh nhục mạ họ bằng cách suy nghĩ trong đầu thôi, th́ ḿnh cũng sẽ cảm thấy người đó rụt lại, họ xa ḿnh ngay trong tích tắc, phản ứng, mặt người đó thay đổi liền. Nên thường thường khi sống với nhau ḿnh có những phản ứng gọi là “non verbal” không nói ra lời. Nếu không tinh tế th́ ḿnh sẽ không biết người ta phản ứng như thế nào. Nói tóm lại, thế nào là nghiệp? Nghiệp là ảnh hưởng tạo ra bởi thân, miệng lưỡi, và óc, phát hiện ra trong hành động, lời nói, suy tư. Ảnh hưởng này có tính cách như từ trường, có phạm vi rộng lớn. Nghiệp có thể h́nh dung như ṿng từ trường do những chuyện ḿnh làm ra, không những ảnh hưởng tới người khác mà cuối cũng sẽ ảnh hưởng ngược lại lên thân ḿnh, lời nói, hành động, cả cái nh́n, t́nh cảm, và sự suy nghĩ của ḿnh. Thí dụ nếu ḿnh thường mắng nhiếc người khác, họ sẽ khó chịu, cảm thấy bị đè xuống. Ảnh hưởng đó làm cho hành động, suy nghĩ của người đó đối với ḿnh rất là tiêu cực. Trước sau ǵ họ cũng sẽ trả lại những lời nói tiêu cực trở về với ḿnh, khi đó ḿnh sẽ cảm nhận sự khó chịu in hệt như khi ḿnh sỉ nhục họ. Do đó ảnh hưởng đi ngược lại về ḿnh như cái boomerang, đem tới một cảm thọ in hệt như ḿnh đă gây ra cho đối phương. Nghiệp là ảnh hưởng của lời nói, hành động, suy tư, luôn luôn trở lại với ḿnh Cái ǵ ḿnh tạo ra cho người ta th́ ḿnh sẽ kinh nghiệm y hệt như vậy. Có 1 điều rất hay trong triết lư ngàn đời của người Trung Hoa: Giúp người là căn bản của niềm vui. Nếu suy nghĩ kỹ sẽ thấy đúng. Giúp người ḿnh thấy vui, lạ lắm, tâm ḿnh nhẹ, thấy như có cơ hội để thở một cách nhẹ nhàng, tâm ḿnh mở rộng ra. Khi ḿnh vui giúp người, ḿnh sẽ làm cho người ta an lạc, người được giúp sẽ cảm thấy nhẹ nhàng..., kết quả là không phải chờ về sau ḿnh mới an lạc mà ngay lúc đó là ḿnh thấy vui rồi Có người nói: Sao ḿnh đi giúp người mà cứ bị người ta chửi? Ḿnh nghĩ: Sao lạ vậy. Nhưng ngồi suy nghĩ chừng 2 phút th́ sẽ thấy ra rằng khi đi giúp người, cô này đă quên đi sự an lạc của cô, quên đi rằng khi giúp người th́ ḿnh phải mở tâm ra. Nếu cái động cơ ḿnh đi giúp người là để được cái danh, được tiếng khen, được người ta công nhận... th́ sẽ không làm người ta an lạc. Người ta không cảm nhận được cái giúp của ḿnh an lạc, chuyện giúp đỡ của ḿnh như một cái bổn phận ḿnh làm thôi, người ta không cảm kích được sự giúp đỡ đó. Thành ra do ḿnh cầu cái danh, ḿnh không làm cho người ta an lạc. Hành động của cái thân tạo ra thấy tương tự như giúp người nhưng thực ra chỉ làm bổn phận để được cái danh. Đây là cái động cơ giấu bên trong, ḿnh nghĩ rằng làm tốt sẽ được an lạc nhưng té ra không có an lạc. Thành ra bất kỳ làm chuyện ǵ ḿnh cũng nên nghĩ đến hậu quả chuyện ḿnh làm để khi làm th́ ḿnh làm đúng. Trong đạo Phật, lư tưởng quan trọng nhất là sống làm sao để được an lạc. Muốn được vậy th́ cái NHÂN, tức khi ḿnh làm chuyện ǵ ḿnh phải làm với sự an lạc, đem an lạc cho người khác th́ ḿnh sẽ có sự an lạc trở về với ḿnh. Khi ḿnh làm chuyện ǵ không có an lạc, không đem an lạc cho người ta th́ ḿnh sẽ không có an lạc. Hỏi: Em bé mới 7, 8 tuổi đă bị ung thư đau đớn khổ sở. Nó c̣n quá nhỏ chưa làm ǵ hết mà sao đă phải mang nghiệp nặng như vậy Khi nói có nghiệp nặng th́ phải có nghiệp nhẹ, như là có cái bàn cân để đo? Vô h́nh trung ḿnh có cảm nhận về cái intensity của từ trường, cảm nhận là đau khổ nhiều th́ nghiệp nặng, an lạc sung sướng th́ là nghiệp nhẹ hơn... Ḿnh thấy em bé dễ thương nhưng mà nó lại bịnh nặng, tuy nó chưa làm ǵ cả, chưa có chuyện ǵ ảnh hưởng tới ai. Nhưng nghiệp không phải chỉ trong một đời sống mà thôi mà có nhiều đời sống khác nữa, có những chuyện ḿnh làm trong đời quá khứ mà kết quả nó hiện ra trong đời này. Chuyện này đưa tới nhân và quả. Nhân là chuyện ḿnh làm do cái thân, miệng lưỡi, sự suy nghĩ c̣n cái quả là ảnh hưởng tạo ra cho người khác cũng là nghiệp mà ảnh hưởng trở lại cho ḿnh cũng là nghiệp.
Last edited by ThienKim; 10-29-2007 at 05:01 PM.
|