|
Hơn thế, cái bên trong của ta được kiến tạo nên từ những phần đến với ta từ bên ngoài. Tên của ta, bản sắc riêng của ta có được từ những cách mà ta liên hệ với những người khác, và từ những cách mà họ liên hệ với ta. Những khía cạnh sâu xa hơn trong h́nh ảnh mà ta tự h́nh dung về ḿnh có được một cách đầy sức mạnh từ kinh nghiệm của ta với người khác. Những cảm nhận về bản thân phần lớn được h́nh thành trong cái cách mà nht~rng người khác đánh giá ta. Ta có xu hướng nh́n bản thân qua con mất của những người khác.
Điều sâu xa nhất: ư thức riêng của ta là mang lính xă hội. Ta suy nghĩ bằng những từ ngữ mà ta không tự phát minh ra. Ta không thể suy nghĩ nếu không có ư tưởng, và ta hướng dẫn hành vi của ḿnh bằng những lư tưởng. Nhưng cả ư tưởng lẫn lư tưởng đều không thể do ta tự tạo ra một ḿnh. Các ư tưởng là lư tưởng phải có cái ǵ đó mang tính chung trong ḿnh. Chúng là những khái niệm vượt lên cái cụ thể. Nhưng tự nhiên bao giờ cũng thể hiện nó với chúng ta như là những cái cụ thể, không bao giờ là những cái khái quát hóa. Mỗi cái cây là một vật độc nhất, chỉ bởi v́ ta có ư tưởng chung về cây mà ta có thể nh́n thấy sự tương đồng giữa mọi cái cây và do đó xử lư chúng như là những cá thể của một tập hợp các vật cùng loại.
Cách thức duy nhất mà ta có thể vượt trên được cái ở đây và bây giờ của cái vật cụ thể này ở cái chỗ cụ thể này là đặt bản thân ta lên cái điểm ưu thế khác, nó cho phép cắt xuyên thời gian và không gian. Đó chính là cái mà xă hội đă làm. Hễ khi ta suy nghĩ, ta đều suy nghĩ bằng cách sử dụng những khái niệm nảy sinh trong giao tiếp xă hội. Giao tiếp bao giờ cũng phải vượt trên điểm nh́n cụ thể của mỗi người, bắc cầu đến những cái chung liên kết thực tế của người này với thực tế của người khác. Giao tiếp xă hội là cái tạo ra kho ư tưởng cơ bản của ta trong chừng mực, ư tưởng là những khái niệm trừu tượng. V́ ta sử dụng các ư tưởng để suy nghĩ, nên tâm trí ta tràn ngập cái xă hội. Ta không thể chạy khỏi xă hội ngay cả khi ta chỉ có một ḿnh. Chừng nào ta c̣n có ư thức, chứng đó xă hội c̣n ẩn chứa trong đó.
Như vậy, xă hội vừa ở bên ngoài ta vừa ở bên trong cái cốt lơi của ư thức của ta. Đây chính là cái làm cho tính hiểu trưng của tôn giáo trở nên có sức mạnh đến như vậy: nó thể hiện những sự kiện bản chất của sự tồn tại con người của chúng ta. Nó lư giải v́ sao hiểu trưng tôn giáo đă gộp nhập cả ư tưởng về bản sắc con người lẫn ư tưởng về bổn phận xă hội, v́ sao có cả ư tưởng về linh hồn lẫn ư tưởng về Đấng tối cao cai quản cái toàn thể. Và bới v́ tôn giáo hiểu trưng hóa các sự kiện căn bản của xă hội, nên nó bao giờ cũng phải dành không gian cho xung đột xă hội trong hệ thống các biểu trưng của nó. Bởi v́ các xă hội chẳng bao giờ hoàn toàn thống hợp, nên tôn giáo bao giờ cũng nói đèn sự tồn tại của những thánh thần ḱnh chống nhau, những người dị giáo, tệ nạn, ma quỷ. Tính biểu trưng của tôn giáo là tấm gương phản ánh thế giới xă hội.
|