|
Theo cảm nhận bấy lâu nay của mọi người và họ nói lại cho tôi hay, th́ đó không phải là tiếng gọi của ông Năm Chiến, mà là tiếng gọi của Ông. Ông đây nghĩa là một hồn thiêng nào đó – có lẽ từ thời xa xưa, phút này đă về nhập vào thân xác con người có tên là Năm Chiến.
Tôi cũng có cảm nhận mang máng thế, nhưng cũng không dám hoàn toàn xác quyết. Thật khó diễn tả trạng thái này. Con người duy lư và con người tâm linh của tôi tranh chấp. Một mặt thực sự tin vào sự linh thiêng và thành tâm chờ đón điều kỳ diệu sắp hiển hiện, một mặt cái quán tính duy lư vẫn hoạt động và tỉnh táo quan sát.
-Họ…Nguyện !...
Thân chủ họ Nguyễn đă đứng chực sẵn gần đó, vội bước tới bên ông Năm Chiến, tay cầm giấy bút, ghi vội những lời Ông nói. Một người khác đưa chiếc máy ghi âm sát lại để hỗ trợ cho cây bút khó ghi kịp.
“Nhà ngươi rọ chưa ? Nhà ngươi rọ chưa?” – Ông luôn nhắc lại câu hỏi đó, sau mỗi đoạn ra lời chỉ dẫn. Rồi Ông (trong thân xác ông Năm Chiến) quay vào nhà, đến bên bàn. Thân chủ trải vội tờ giấy trắng và đưa Ông cây bút. Ông vẽ sơ đồ chỉ dẫn t́m hài cốt…
Hết buổi sáng, xong được mười một trường hợp.Chưa đến lượt tôi.
Buổi chiều, đơn của tôi nằm ở vị trí đầu tiên. Thật căng thẳng những giây phút chờ đợi ông Năm Chiến thắp hương, khấn, ngồi tĩnh tại bên bàn tựa trán trên hai bàn tay chắp lại để Ông xuất hiện qua những cơn giật, rồi rời chỗ bước loạng choạng ra đứng trước thềm ngửa mặt lên và gọi.
- Họ…Bùi ! Họ…Bùi !
Tôi vội bước lại sát bên, giấy bút sẵn sàng, hồi hộp chờ nghe và ghi từng lời ông. Những lời ông nói cho tôi, nghe rất khó, chỉ rơ nhất là hai tiếng “họ Bùi” và mấy tiếng “nhà ngươi rọ chưa?” nhắc đi nhắc lại, cùng mấy tiếng lướt lướt mơ hồ mà tôi đoán là h́nh như nói về một ḍng nước, hoặc nước, hoặc chỗ có nước và một bờ tre nào đó.
Những tiếng mơ hồ ấy khiến tôi liên tưởng ngay đến ḍng sông Bà Rén, cái giếng đất, cái bờ tre, những h́nh ảnh gắn liền với những giây phút cuối cùng của Quư.
Ông Năm Chiến loạng choạng bước trở lại chỗ đầu chiếc bàn vừa ngồi khi năy. Tôi biết đây là lúc vẽ sơ đồ như từ sáng tới giờ tôi thấy ông đă làm cho mọi người, vội tiến đến đặt mấy tờ giấy trắng và cây bút lên mặt bàn. Ông vẫn đứng, cầm lấy bút và vẽ rất nhanh.
Mấy giây sau tôi đă có một tấm sơ đồ. Ba vệt loằng ngoằng cùng chiều như làn sóng chạy chéo trang giấy. Một vệt nữa cũng cùng chiều nhưng làn sóng nhỏ hơn, mau hơn. Cách ra một chút là một ô h́nh thang dài, phía cạnh nhỏ không thẳng mà ṿng cung, bên trong có một chấm nhấn đậm và một gạch ngắn.
Kề bên h́nh này là một khoanh tṛn nhấn đi nhấn lại rất đậm, liền kề là một cái gạch một đầu nhấn đậm từ đó toả ra ba nét toé ngắn. Sau cùng là con số 1,2m viết hơi to hơn mấy h́nh kia. Thú thực là nh́n vào đó rất khó hiểu, tôi chỉ suy đoán bằng sự liên kết với những ấn tượng đă có.
Tôi chỉ h́nh dung thấy ḍng sông Bà Rén, bờ tre và cái giếng đất. Nhưng đối chiếu với thực địa th́ lơ mơ lắm. Con số 1,2m th́ chắc là chỉ khoảng cách, nhưng chịu không thể xác định đó là khoảng cách giữa vật chuẩn nào với chỗ cần phải đào, hay là phải đào sâu 1,2m?
Tôi muốn hỏi lại để có được một lời giải thích rơ hơn, nhưng dường như bị “ám” bởi cái chất huyền bí của dạng ngôn ngữ âm âm dương dương lúc ấy nên tự nhiên tôi ngại ngùng.
Trên đường trở lại Thi Thại, tôi và anh Dy cùng xem xét phân tích bản sơ đồ rồi cùng xác định: chỗ được khoanh tṛn đậm là cái giếng đất, cứ đào sâu 1,2m và sâu hơn nữa, rộng ra bốn phía 1,2m và rộng hơn nữa. Cả một ngày đào không thấy ǵ.
Thực ra chúng tôi đă lặp lại việc đào t́m của năm 1983. Hôm sau, tôi và anh Dy lại vào B́nh Sa, lại đặt đơn xếp hàng chờ đến lượt. Khi đến lượt tôi, được nghe chỉ dẫn như sau, tôi ghi lại mấy câu đáng chú ư nhất : “... từ dưới hầm... mái tóc quá dài vướng cành cây...… trúng chất sáng...…giặc bắn chết trong hầm...…nằm ven sông, hướng đông bắc...…Đại Hàn chôn...…khai quật chưa đến...…trên 1,2m...”.
Lời chỉ dẫn này khiến tôi bán tín bán nghi, bởi Mười và Hải đều khẳng định họ đă ra khỏi hầm cùng nhảy xuống giếng, Quư bị địch bắn hạ dưới giếng, các chi tiết này cùng chi tiết trúng chất sáng (tức là vướng ḿn sáng) th́ tôi đă viết bài đăng báo in sách nhiều lần nhiều người đă biết, không phải là một thông tin mới.
Cái thông tin mới mà ông đưa ra th́ lại sai, bởi mái tóc của Quư là mái tóc ngắn. Một thông tin mới nữa là Đại Hàn chôn khiến tôi không thể không nghĩ đến t́nh huống: sáng hôm sau cái đêm định mệnh ấy, địch kéo xác Quư từ dưới giếng lên và vùi lấp ở đâu đó. Nhưng ông Năm Chiến (tức Ông) lại nói: Nằm ven sông, hướng đông bắc...
Quả là cái giếng đất nằm ở hướng đông bắc con sông Bà Rén vốn chảy từ tây xuống đông, tại quăng này có một khúc quanh hơi chếch về phía nam, nhưng từ giếng đất tới bờ sông khoảng cách khá xa, dễ đến 300m, vậy nằm ven sông là ven như thế nào và lấy vật chuẩn nào để xác định được nơi cần đào t́m?
Chờ lúc ông Năm Chiến ở trạng thái b́nh thường, tôi đề nghị được đón ông ra Thi Thại để trực tiếp chỉ dẫn t́m kiếm trên thực địa nhưng ông bảo thời gian này đang có quá nhiều người sốt ruột đợi được phục vụ ngay, phải chừng tháng rưỡi hai tháng nữa mới đi được.
Về lại Thi Thại giữa lúc buồn phiền bối rối th́ mấy anh em trong xóm đang giúp tôi đào t́m, mách: ở xă B́nh Tú (cũng thuộc huyện Thăng B́nh) có ông thầy Tám hay lắm, không thua ǵ ông Năm Chiến nhưng ổng mới xuất hiện nên ít người biết, cứ vào mời ổng ra t́m trực tiếp tại đây thế nào cũng thấy. Tôi vội phóng vào B́nh Tú.
Hỏi thăm măi mới tới nơi. Thầy Tám có lẽ chỉ khoảng 35-36 tuổi ǵ đó chứ không già như tôi h́nh dung qua cái tiếng thầy mà người ta tôn xưng. Ông sống trong một ngôi nhà cổ lợp ngói âm dương tàn tạ giữa khu vườn rộng đầy lá rụng.Vắng vẻ, quạnh hiu. Gọi măi mới thấy ông từ vườn sau bước ra, đoạn đi rửa chân tay rồi tiếp tôi.
Nghe tôi tŕnh bày hoàn cảnh và nguyện vọng, ông trịnh trọng mặc áo lễ nhận lễ vật đặt lên bàn thờ thắp hương và cúng. Ông bảo tôi ngồi bên cạnh ông, hơi lui lại đằng sau một chút, trong lúc ông đọc một bài niệm ǵ đó. Xong, ông bảo:
- Chỗ này, đông bắc có ḍng thủy, nam có ḍng thủy, bắc có ḍng thủy, có bờ tre, đào sâu 9 tấc là thấy.
Tôi ngẫm nghĩ: Đông bắc và bắc có ḍng thủy th́ quan sát trên thực địa chưa thấy, trừ phi đó là mạch nước ngầm, c̣n nam có ḍng thủy th́ đó chính là ḍng sông Bà Rén ở cách những 300m, bắc có bờ tre th́ quả thật phía bắc của giếng đất cách một quăng ngắn là cái bờ tre c̣n lại từ thời Quư hy sinh, hiện anh em đă đào tới gần sát chân tre.
Tôi mời ông ra thực địa để chỉ dẫn trực tiếp, ông nhận lời và bảo lúc này đă chiều muộn, về sắm lễ, gồm vàng mă, hoa quả và rượu, ngày mai 1h30 chiều đón ông, 3h làm lễ. Ông dặn thêm: Ngày mai khi vào đón nhớ đem theo một nắm đất chỗ đang đào.
Hôm sau, tôi vào đón ông lúc 11 giờ, sớm hơn dự định, để mời ông ăn trưa ở thị trấn Hà Lam (trên đường đi) cho tiện. Ông thấy vậy cũng được. Trước khi đi, ông đặt nắm đất tôi đem đến lên bàn thờ thắp hương cúng.
Ăn trưa xong, trên đường ra Thi Thại, ngồi sau xe máy tôi chở, có lúc ông Tám ghé tai tôi bảo: Kỳ này tôi t́m được chị cho anh, anh viết bài đăng báo nghen ! Nghe ông nói thế, tôi không khỏi gợn lên một chút rầu ḷng nghi hoặc nên chỉ ừ ào cho qua chuyện.
Tuy vậy, tôi lại tự trấn an: Lúc này là lúc ông Tám đang trong trạng thái b́nh thường với những ham muốn b́nh thường, c̣n cái khả năng đặc biệt th́ đang ch́m sâu và chỉ xuất hiện vào một khoảnh khắc nào đó, nhờ vào một cơ duyên nào đó, phụ thuộc vào những yếu tố nào đó mà mọi người, kể cả ông Tám chưa thể biết được.
3 giờ chiều, ông Tám thực hiện các nghi lễ cúng cầu bên miệng cái hố anh em đang đào. Nghi lễ này lúc đầu cũng giống như chiều hôm trước ở nhà ông. Nhưng tiếp theo phải làm một công đoạn khác hẳn.
Sau khi ông buông một lời phán: “Chỗ này có người chết treo!” liền bảo tôi đến ngồi vào chỗ ông đang cúng. Ông tháo chiếc khăn sa tanh vàng đang quàng trên cổ quàng sang cổ tôi và bảo hai người ngồi hai bên từ từ siết lại như động tác thắt cổ. Một trong hai người ấy là anh Nguyễn Bá Thâm sau này kể lại rằng tôi bị thắt đến tím cả mặt mày.
Tôi th́ lúc ấy tất nhiên chẳng thể biết mặt mũi ḿnh ra sao, chỉ cố chịu đựng cái cảm giác ngộp thở để mong sẽ có một sự xuất thần kỳ diệu nào đó ở ông Tám.
C̣n ông Tám cầm bó nhang nghi ngút khói lầm rầm khấn khứa rồi đột ngột hô “thôi!” đồng thời vừa ném mạnh bó nhang vừa hô tiếp “đào chỗ đó!”, tay chỉ về phía bó nhang vừa rơi.
Chỗ bó nhang rơi là góc miệng cái hố đă được đào đến gần sát chân tre. Mọi người lập tức thay nhau vào việc. Trước hết phải bươi hết chỗ đất đă tấp thành vồng lớn bên miệng hố, chặt tre, đánh hết gộc tre để mở thêm mặt bằng. Đào rộng ra, đào sâu xuống.
Tôi nhớ lại lời ông Tám nói chiều qua: Đào sâu 9 tấc là thấy và hồi hộp theo dơi từng nhát cuốc, từng nhát xẻng. Nhưng đă quá 9 tấc, quá 1m cũng chưa thấy ǵ. Cứ đào tiếp, sâu đến chạm cả mạch nước. Tôi mừng thầm: Bắc có ḍng thủy, hoá ra là có thật.
Nước dềnh lên rất nhanh. Phải đi thuê gấp một chiếc máy bơm hút cạn nước rồi lại đào tiếp. Bùn lệt sệt. Phải múc từng xô bùn ḍng dây kéo lên. Bỗng tôi nghe tiếng reo khẽ từ dưới hố sâu :
- Có xương nè ! Tôi nhoài người nh́n xuống hố. Rồi lại nghe tiếng nói: Mà tuồng như…như… Sao bự quá vậy hè? Nguyễn Bá Thâm ngồi cạnh tôi đón lấy coi, x́ một tiếng thất vọng: È, xương ḅ!
Một lát sau, nghe ở dưới đáy hố tiếng cuốc chạm kịch kịch. Cuốc, xúc, moi, hối hả. Rồi th́ anh em lôi ra một tấm ván ngấm bùn thâm đen. A, thôi rồi, chắc đây là ván lót hầm bí mật, h́nh như cái hầm này là của cánh Hội An.
|