View Single Post
  #8 (permalink)  
Old 06-19-2008, 02:31 AM
vtrung's Avatar
vtrung vtrung is offline
Junior Member
 
Join Date: May 2008
Posts: 17
Bài chia sẻ của bạn Hằng (tiếp)

Bên cạnh đó, khi một phần khả năng được khai mở, tôi tuy không chấp danh, lợi nhưng lại chấp vào những duyên nghiệp của tiền kiếp đối với cuộc sống hiện tại. Câu trả lời mà tôi có được là phải tiếp tục tu lên để tự phân biệt. Tâm người quả thật khó mà không động. Tôi vấp ngă hết lần này đến lần khác mà vẫn không vượt qua được.

Tôi cũng trải qua trạng thái được giải nghiệp thanh lọc thân thể. Vào một buổi Thiền, đột nhiên tôi nh́n thấy một cục nghiệp đen nằm rất sâu trong không gian cơ thể. Mới nh́n th́ nó rất nhỏ, nhưng khi phóng lớn lên th́ đó là một đám rất nhầy nhụa ( sau này mới biết chúng là những linh thể). Tôi cảm nhận có một luồng năng lượng sáng tinh khiết đẩy nó ra ngoài. Khi chúng ra ngoài theo đường họng, cả người tôi lạnh toát và run bắn lên. Nhưng sau đó, tôi cảm thấy thân thể rất nhẹ nhàng. Đó là lần đầu tiên, sau này c̣n thêm vài lần nữa. Đúng như Sư Phụ giảng tôi đă lên tầng cao trong luyện khí nhưng vẫn chỉ là luyện khí. Thiền sư của tôi cũng từng nói có ít người lên được đến đó.
Vào buổi Thiền định đêm giao thừa năm 2008, tôi chợt “nghe” được những dự báo về thế giới năm nay. Sau này mới thấy giật ḿnh v́ giờ đây mọi việc đang diễn ra đúng như vậy.

Lúc đầu, tôi nghe về Pháp Luân Đại Pháp từ một người bạn, một đệ tử Đại Pháp. Anh ta cũng đă là một đồng tu trong nhóm Thiền Tông trước khi chuyển sang Đại Pháp. Thật sự, lúc đầu tôi không để ‎ư lắm.

Nhưng rồi, một ngày trong lúc tôi thiền, tôi đă nghe một tiếng nói từ Đấng bề trên của tôi , “Này con, hăy bắt đầu học Đại Pháp cho chính ḿnh và cho tương lai của ḿnh! Đă đến lúc rồi đó.” Tôi đă thật sự bị lay động vào lúc đó. Đó phải là cái ǵ thật sự đặc biệt và tinh tiến mà Đấng bề trên của tôi đă thúc dục tôi nh́n vào. Nhưng tôi đă không nghe lời khuyên của Người ngay lập tức. Tôi vẫn thấy ổn với việc tu Thiền. Tôi đă nghĩ tôi không cần sự thay đổi nào hết. Tôi đă nghĩ tôi sẽ xem thử nó thế nào.

Tôi nghĩ, “Có lẽ tôi có thể học vài điều từ nó theo cách tôi thường làm, từ việc đọc các bài viết và những cuốn sách khác.” Tôi đă yêu cầu Sư Phụ Lư cho học Pháp của ông nhưng không luyện tập Công. Ông chỉ mỉm cười và không nói lời nào.

Một lần nữa, khi tôi thiền định, Đấng bề trên của tôi đă xuất hiện, nói rằng Người cũng là một đệ tử của Sư Phụ Lư và tầng thứ của Người thấp xa so với Sư Phụ Lư. Lời nhắn nhủ của Người đă đánh thức tôi. Tôi đă biết rằng tôi phải bắt đầu suy nghĩ về điều này một cách nghiêm túc. Và rồi, tôi bắt đầu đọc Chuyển Pháp Luân.

Sau khi đọc chỉ vài trang, tôi đă khóc lên. Tôi khóc bởi v́ tôi đă t́m thấy những câu trả lời về những thắc mắc trong suốt cuộc đời của tôi. Từng từ trong cuốn sách đó đă ngộ thức tôi. Tôi hiểu rằng đây là điều bấy lâu tôi hằng t́m kiếm. Càng t́m hiểu sâu, tôi càng hiểu rằng, đây chính là phương pháp sẽ hoàn tất mong ước sớm đắc Chính quả và cứu độ chúng sinh của tôi. Tôi xúc động vô cùng nhưng cũng hiểu rằng đă đến lúc phải ra quyết định. Có lẽ đó là một quyết định khó khăn nhất từ trước đến nay. Với tu Thiền trong suốt thời gian qua tôi đă đạt được những kết quả nhất định. Nhưng càng tu lên cao, tôi càng cần những hướng dẫn cụ thể hơn điều mà tôi khó có được. Thiền sư của tôi vốn bám vào pháp lư Thiền tông, cho rằng cái không mới là cái vô cùng, là cái tuyệt đối nên chỉ muốn hướng tôi đến “vô sư trí” (tự ngộ). Tôi chỉ là một người thường bị bao bọc bởi tầng lớp vô minh, tự tôi ngộ đến bao giờ đây. Tôi biết ḿnh đă trầm luân ở cơi này suốt bao nhiêu kiếp, nghiệp của ḿnh sâu nặng nhưng tôi không muốn lại chờ đợi thêm dù chỉ một kiếp. Đấng bề trên của tôi cũng đă nói rằng tôi không c̣n có thể đi xa được nữa nếu bám vào pháp cũ. Đă đến cuối đường rồi, gạt sang bên những t́nh cảm gắn bó với Thiền sư, tôi quyết định đến với Đại pháp.

Không muốn bỏ lỡ đi khoảng thời gian quư báu, tôi bắt đầu bước vào tu luyện với ḷng tràn đầy xúc động biết rằng đây chính là con đường sẽ đưa tôi đi xa hơn và nhanh hơn. Tôi càng thấy rơ hơn ư nghĩa thực sự cho sự tồn tại của con người. Ngay khi mới bước vào, tôi đă cảm nhận được sự từ bi chăm sóc của Sư phụ đối với một đệ tử mới như tôi. Với Chánh niệm từ Pháp, chỉ sau một thời gian ngắn, tôi đă bắt đầu có thể điều ḥa được tâm ḿnh trong những hoành cảnh dù khó khăn đến mấy, những điều mà trước đây tôi đă có lúc vô vọng không làm nổi. Tôi trân quư cơ duyên này hơn bất cứ thứ ǵ và biết rơ rằng đây là con đường duy nhất để tôi có thể trở về hoàn tất lời hứa với chúng sinh và thệ nguyện với Sư phụ như lời Người giảng “Người ta nói: ‘Ta đến xă hội người thường, giống như đến khách sạn, tá túc vài ngày, rồi vội rời đi’. Một số người cứ lưu luyến nơi này măi, quên cả nhà của bản thân ḿnh.”
__________________
Tu luyện có đường tâm là tắt
Đại Pháp vô biên khổ làm thuyền

Last edited by vtrung; 06-19-2008 at 02:34 AM.
Reply With Quote