View Single Post
  #3 (permalink)  
Old 09-18-2008, 05:46 PM
KhanhTrang's Avatar
KhanhTrang KhanhTrang is offline
Member
 
Join Date: Sep 2008
Posts: 44
Đức Mẹ nói với cô: Benoite la lên: - Xây nhà thờ? Ở đây làm ǵ có tiền để xây! Đức Mẹ trả lời: - Đừng lo lắng ǵ. Khi thời gian đă đến để xây, con sẽ t́m được tất cả những ǵ cần, và sẽ không c̣n bao lâu nữa đâu. Những đồng xu của người nghèo sẽ cung cấp tất cả. Chẳng có ǵ sẽ thiếu thốn. Trong su ốt mùa Đông năm 1664-1665, mặc dù cách 4 cây số đường ngăn cách làng Saint Etienne và ngôi nhà nguyện ở Laus, nhưng cô bé Benoite đă đến nơi ấy mỗi ngày. Và ở đó, Benoite thường được thấy Đức Trinh Nữ. - Hăy cầu nguyện luôn cho những người tội lỗi. Có những lúc, Đức Mẹ nêu tên những người mà Đức Mẹ muốn cô cầu nguyện cho họ. Bằng cách này, Đức Trinh Nữ đang uốn nắn Benoite cho sứ mệnh của ngài, đó là giúp các linh mục trong mục vụ Giải tội, và hoán cải những người tội lỗi.

Vào năm 1665, Đức Trinh Nữ xin Benoite ngưng đi chăn chiên để tận hiến ḿnh cho sứ mệnh của Mẹ. Đức Trinh Nữ nói với Benoite: - Ta đă xin Con Ta cho Laus được ơn hoán cải những người tội lỗi, và Ngài đă ban cho Ta điều ấy. Nh ững lời của Mẹ Thiên Chúa được ứng nghiệm. Tin tức về các cuộc hiện ra tiếp tục được loan đi rộng răi, các khách hành hương đến Laus tiếp tục gia tăng. Những hồng ân và phép lành được tuôn đổ xuống cho nhiều linh hồn. Người ta đến từng hàng trăm, rồi lên hàng ngàn ngàn để đến cầu nguyện nơi nhà nguyện nghèo nàn, xác xơ. Những sự chữa lành mọi căn bệnh xảy ra nhan nhăn, và những người tội lỗi được hoán cải rất đông.

Vào ngày 25/3/1665, gần một năm sau cuộc hiện ra lần thứ nhất, đoàn người đông đảo tuôn đến ngôi nhà nguyện mà trước đây đă một thời hoang vắng. Cũng vào năm ấy, vào ngày 3/5/1665, ngày lễ kính Thánh Giá, 35 cộng đoàn đổ về nơi ấy, mỗi cộng đoàn đi sau một biểu ngữ dẫn đầu. Những bàn thờ và ṭa giải tội phải dựng nên ngoài trời để đáp ứng ḷng nhiệt thành của dân chúng. Các linh mục lân cận đến giúp một bàn tay cho linh mục Fraisse, cha sở giáo xứ Saint Etienne, và giải tội cho nhiều người. Những người có thẩm quyền của Giáo phận cách khôn ngoan đă không tuyên bố một quyết định nào, nhưng cho phép cử hành thánh lễ ở nơi nhà nguyện. Đó là khi linh mục Canon Pierre Gaillard, phụ tá Giám mục Giáo phận Gap đến hiện trường.

Chẳng bao lâu sau đó, ngài trở thành giám đốc hành hương, và sau này ngài đă viết một số tường thuật thuộc thẩm quyền giáo hội. Từ việc ṭ ṃ ḍ dẫm vào tháng 8, 1665, ngài đă xin và nhận được nhiều ơn lớn lao, khiến ngài xác tín ngay lập tức tính chất xác thực của các cuộc hiện ra. Th ế nhưng khốn nỗi, Laus lại thuộc về Giáo phận Embrun vào lúc ấy. Là người đến từ Giáo phận Gap, linh mục Gaillard không có thẩm quyền để thông qua quyết định chính thức. Dựa trên những đề nghị của một số linh mục, ngài đă viết thư cho linh mục Antoine Lambert, phụ tá Giám mục Giáo phận Embrun, và yêu cầu ngài bắt đầu cuộc điều tra. Linh mục Lambert hầu như không có cảm t́nh về các cuộc hiện ra ở Laus, và ngài không hài ḷng khi thấy những giáo dân rởi bỏ nơi hành hương cũ là Đức Mẹ Embrun. Ngài th́ tin rằng các cuộc hiện ra với Benoite là tṛ của ma quỷ, và cô chỉ là một người tô son quét phấn thông thường. Vào ngày 14/9/1665, ngài đi đến Laus cùng với một số linh mục lỗi lạc, họ cũng tương tự chẳng có cảm t́nh về các biến cố ở Laus, hy vọng là sẽ chấm dứt “tṛ phù thuỷ” này, và chứng minh rằng Benoite có tội lường gạt thiên hạ, và để đóng cửa nhà nguyện.

Khi cô bé chăn chiên nghèo nàn nghe các linh mục ấy đă đến, cô sợ hăi và cô muốn bỏ đi, thế nhưng Mẹ Thiên Chúa bảo đảm với cô: - Đừng, hỡi con gái của Ta. Con không thể bỏ chạy. Con phải ở lại, v́ con phải thi hành công lư đến những người của giáo hội. Họ sẽ khảo cung con từng người một, và cố gắng bắt bớ con bằng chính lời nói của con. Thế nhưng, đừng sợ hăi. Hăy nói với linh mục phụ tá Giám mục rằng ngài có thừa tác truyền phép làm cho Thiên Chúa phải từ trời xuống, do bởi quyền năng mà ngài đă lănh nhận khi làm linh mục, thế nhưng ngài chẳng có mệnh lệnh nào đối với Mẹ Thiên Chúa.

Khi linh mục phụ tá Giám mục đặt chân đến Laus, ngài vào nhà nguyện cầu nguyện một lát và triệu hồi cô bé chăn chiên đến. Trợ giúp bởi những người bạn đồng hành, ngài chất vấn Benoite một cách ngạo mạn, cố ư gài bẫy cô, và làm cho cô mâu thuẫn với chính ḿnh. Cô vẫn giữ b́nh tĩnh và trả lời vị linh mục cách giản dị và b́nh tĩnh. Những lời của cô minh bạch và rất cương quyết. Vị linh mục phụ tá Giám mục nói cách nghiêm nghị: - Đừng nghĩ là tôi tới đây để cho phép các thị kiến và ảo thuật của cô, và tất cả những điều kỳ lạ đang được người ta nói về cô, và về nơi này. Sự xác tín của tôi cũng như của mọi người với lư lẽ b́nh thường là những thị kiến của cô là giả tạo. Thêm vào đó, tôi sẽ đóng cửa nhà nguyện này, và cấm những việc sùng kính. C̣n với cô, cô chỉ có nước trở về nhà.

Theo sự khích lệ của Đức Trinh Nữ, cô bé chăn chiên trả lời vị linh mục: - Thưa ngài, mặc dù ngài có lời truyền phép dâng lên Thiên Chúa mỗi buổi sáng, và làm cho Chúa phải ngự đến nơi bàn thờ, nhờ quyền năng ngài nhận được khi là linh mục, nhưng ngài chẳng có mệnh lệnh nào như thế đối với Mẹ Thiên Chúa, Mẹ làm là v́ Mẹ hài ḷng ở đây.

Cảm phục bởi những lời nói ấy, vị linh mục phụ tá Giám Mục trả lời: - Vậy nếu như những điều người ta đang nói là sự thật, th́ cô hăy cầu nguyện với Mẹ cho tôi thấy sự thật bằng một dấu chỉ hay phép lạ, và tôi sẽ làm tất cả những ǵ có thể làm, để hoàn thành ước nguyện của Đức Mẹ. Thế nhưng lần nữa, hăy cẩn thận những điều này không phải là những tṛ ảo thuật, và những hiệu quả của sự tưởng tượng để đánh lừa thiên hạ đâu nhé. Và nếu như thế tôi sẽ trừng phạt cô đích đáng tội đă lường gạt những người tin tưởng vào cô. Tôi sẽ dập tắt mọi sự lạm dụng với tất cả quyền hành của tôi. Benoite khiêm nh ường cám ơn linh mục và hứa sẽ cầu nguyện theo như ư chỉ của vị linh mục. Linh mục Fraisse, chánh xứ cộng đoàn Saint Étienne, quan ṭa Francois Grimaud và linh mục Pierre Gaillard cũng chất vấn cô. Vị linh mục phụ tá Giám Mục thay v́ đóng cửa nhà nguyện, th́ đă làm bản kiểm kê chi tiết, và đồng thời viết một bản tường tŕnh dài về mục vụ thăm viếng của ngài. Ngài đă dự tính rời nơi đó vào buổi tối, thế nhưng mưa tầm tă buộc ngài phải ở lại thêm hai ngày nữa. Đức Trinh Nữ đă sắp đặt điều này, để ngài chứng kiến một phép lạ đặc biệt.

Có một bà nổi tiếng trong vùng tên là Catherine Vial đă khổ sở v́ mắc chứng bệnh co thắt giây thần kinh ở chân đă sáu năm qua. Cả hai chân bẻ cong ra phía sau, và như là bó lấy thân thể bà. Không có cố gắng nào có thể tách rời hai chân ra được. Chứng bệnh của bà đă được tuyên bố là không chữa được bởi hai bác sĩ giải phẫu lỗi lạc. Đến với Laus cùng với mẹ của bà để làm tuần cửu nhật, bà là người chú ư đáng thương, khom ḿnh cả ngày trong nhà nguyện. Vào khoảng nửa đêm ngày cuối cùng của tuần cửu nhật, bà tự nhiên cảm thấy chân bà xoăi ra, và bắt đầu cử động được. Bà đă được chữa lành. Buổi sáng hôm sau, bà đă vào nhà nguyện với sức lực của bà (chứ không phải nhờ ai) trong khi linh mục phụ tá Giám Mục đang cử hành thánh lễ. Sự hiện diện của bà đă làm khuấy động cả nhà thờ khi mọi người la lên: Phép lạ! Phép lạ! Catherine Vial đă được chữa lành. Đánh động đến rơi lệ, linh mục Lambert đă phải khó khăn lắm mới có thể hoàn tất thánh lễ. Linh mục Gaillard, người đang phục vụ đă viết: Tôi là chứng nhân trung tín về tất cả những điều đă xảy ra. Và vị linh mục phụ tá Giám mục đă tuyên bố: - Có một điều ǵ siêu nhiên đang xảy ra ở nhà nguyện ấy. Vâng, có bàn tay của Thiên Chúa ở đây!

Cha Lambert th ẩm vấn người đàn bà đă được chữa khỏi bệnh, và viết một bảo tường tŕnh chính thức về phép lạ đó. Sau đó, ngài xin mọi người vào nhà nguyện để hát bài Te Deum và kinh cầu Đức Mẹ Đồng Trinh. Ngài chỉ định hai linh mục trẻ làm tuyên uư cho Laus: cha Jean Peytieu, người đă qua đời v́ kiệt sực ở tuổi 49 sau 24 năm mục vụ hoàn toàn tận hiến để giúp các linh hồn, và cha Pierre Gaillard, người đă thi hành mục vụ là giám đốc hành hương trong 50 năm. Cha Barthelemy Hermitte được chỉ định là phụ tá, và đă phục vụ 28 năm cho đến lúc qua đời. Vị linh mục phụ tá Giám Mục quyết định bằng việc cho phép xây một nhà thờ như Đức Trinh Nữ yêu cầu. C ăn nhà nguyện nhỏ ở Laus nơi mà chỉ có thể chứa khoảng 10 đến 12 người đă trở nên cần thiết để thay thế với một nhà thờ lớn hơn. Việc xây cất và tài trợ căn nhà thờ đó cấu tạo một phần của “kỳ công của Laus”.

Last edited by KhanhTrang; 09-18-2008 at 05:48 PM.
Reply With Quote