| ||||||
| Truyện Ngắn, Vui Cười Huyền Bí Những mẫu truyện ngắn, những truyện vui cười về huyền bí, tâm linh |
![]() |
| | LinkBack | Thread Tools | Display Modes |
| ||||
|
Trong khi mọi người chuẩn bị dọn dẹp và trở lại thuyền của ḿnh, th́ bỗng đâu xa xa lại xuất hiện một chiếc tàu cướp khác. Biết không ổn, chúng tôi lại cầu xin vị chỉ huy dùng máy truyền tin liên lạc để can thiệp trước. Như hiểu ư, ông cũng ch́u chúng tôi nên bước vào pḥng một vài phút rồi trở ra, nói chúng tôi yên tâm. Khi sắp sửa rời tàu, ông đă gọi tôi và một anh bạn đến để trao một bức thư bằng tiếng Thái và căn dặn chúng tôi như sau: “ Nếu có gặp cướp Thái th́ đưa bức thư này ra sẽ gặp được giúp đỡ, c̣n nếu như gặp cướp Mă Lai th́ không có hiệu lực.” Sau đó ông ta c̣n trao cho tôi US$500.00 để giúp lộ phí…C̣n ông người Thái th́ mang đến cho tôi một bao thuốc thật to gồm đủ loại với lời căn dặn về liều lượng thật kỹ lưỡng. Tôi đă trao số tiền và bức thư cho chủ thuyền để lo cho tất cả mọi người. Thật là cảm động và không biết làm sao để cảm ơn sự giúp đở của hai ân nhân này. Toàn thể chúng tôi đồng thanh cảm ơn và từ giă họ để lên đường. Không bao lâu, thật không ngoài dự đoán lúc trước, chiếc tàu cướp thứ sáu đợi cho chiếc tàu cứu giúp chúng tôi xa hẳn, đă rượt theo bắt chúng tôi. Làm theo lời dặn, chúng tôi vội đưa bức thư cho những tên đang lục soát, nhưng không biết chúng có biết đọc hay không, nên chúng cứ tiếp tục. Chúng tôi chuyển thư qua cho một tên khác trông có vẻ đứng tuổi, sau khi đọc xong th́ hắn ra dấu bảo các tên cướp khác ngưng lại, và chuyển đưa bức thư đó cho tên chỉ huy. Sau khi đọc xong, th́ tên cướp này bước ra ngoài kêu bọn cướp quăng trả lại hành lư cho chúng tôi, và hỏi chúng tôi có cần trợ giúp ǵ hay không? Sau đó chúng tôi tiếp tục hải tŕnh. Qua 6 lần bị cướp, có một điều tôi lấy làm lạ là chiếc bóp tôi mang theo đă không bị một tên cướp nào t́m thấy và lục soát. Trong bóp, tôi chỉ mang theo một h́nh Đức Quán Thế Âm mà tôi luôn cất giữ gần 10 năm, và một số giấy tờ cần thiết. Tôi nâng niu tấm h́nh và đặt hết niềm tin vào Đức Quán Thế Âm. Qua ngày hôm sau, thuyền chúng tôi đă vào hải phận Mă Lai và được đưa đến gần một chiếc tàu tuần duyên. Mọi người đều thở dài khoan khoái v́ tưởng đă đưọc b́nh an sau bao ngày hiểm nguy trên biển cả. Một ngày lại trôi qua, bây giờ chung quanh lại có thêm 3 chiếc thuyền tỵ nạn khác. Chúng tôi được thông báo là hăy dùng dây nối 4 chiếc lại với nhau thành một hàng một để được kéo đến trại tỵ nạn. Chiếc thuyền của chúngtôi giờ đây chẳng khác chiếc bè trôi trên biển v́ hầu hết máy móc đă bị bọn hải tặc Thái tháo gở, khi vào đến Mă Lai là lúc chiếc máy cuối cùng cũng ngưng hoạt động vĩnh viễn, nhưng mọi người không lo v́ tưởng đă được cứu. Đến chiều th́ tàu Mă Lai bắt đầu lôi 4 chiếc thuyền tỵ nạn ra khơi càng lúc càng xa đất liền, lúc đó tất cả mọi người mới chợt hiểu nhưng đă muộn. Trời lại nổi cơn sóng gió, từng cụm sóng cao to đánh vào mạn thuyền. Thuyền chúng tôi lướt lên thật cao rồi lại chúi nhào xuống theo từng cơn sóng lớn…Lời nguyện cầu Đức Mẹ Maria và Đức Quán Thế Âm Bồ Tát không ngừng vang lên trong đêm tối. Đúng là “hoạ vô đơn chí”, chốt giữ dây trên nóc thuyền lại bị bứt khỏi, tốc độ dần chậm lại…khi 2 chiếc thuyền phía sau vẫn c̣n trên đà lao tới bởi sức kéo của sợi dây vẫn c̣n nối liền với chiếc phía trước. Nh́n chung quanh thấy nét kinh hoàng trên từng khuôn mặt, xen lẫn tiếng kêu la hăi hùng trên mặt biển! Tâm tôi bỗng lắng dịu, b́nh thản lạ lùng, linh tính tôi cho biết rằng có lẽ ḿnh chưa phải chết nơi đây. Tôi lại niệm thầm kinh Bạch Y Thần Chú. Có lẽ lời nguyện cầu của chúng tôi đă thấu đến Bề Trên, như một phép lạ nhiệm mầu, những chiếc thuyền phía sau bỗng chuyển hướng lướt sát thuyền chúng tôi trong gan tấc. Tất cả lại cảm ơn Trời Phật. Cơn hăi hùng đă đi qua, nhưng cơn lo âu khác lại đến bởi v́ trong đêm tối, sóng gió bao phủ bốn bề, thuyền lại không chạy được th́ trước sau cũng bị lật ngả. Tận dụng tất cả sức lực c̣n lại của ḿnh, mọi người đồng thanh hét lớn cho tàu Mă Lai dừng lại. Sau khi xem xét mối dây lại cẩn thận, đoàn thuyền lại tiếp tục bị lôi di trong đêm mưa gió băo bùng… Một vài tiếng sau, tai ách lại đến với chúng tôi, v́ không chịu nổi áp lực quá mạnh của sức sóng, thuyền chúng tôi lại rạn nứt. Tiếng kêu cứu lại vang lên khiến cho tàu lính Mă Lai dừng lại. Chúng tôi van xin những thuyền tỵ nạn đồng hương chung quanh cho chúng tôi tạm qua nhờ, và chúng tôi được đáp lại bằng những tiếng chửi thề thô tục, cùng sự tiếp đón bằng những hàng dao mác sẵn sàng chém sả vào người chúng tôi. T́nh đồng hương thật đáng nhớ! Rất may 1 trong 3 chiếc thuyền có lẽ cảm động nên tới gần, chúng tôi cố gắng thuyết phục họ để cho một người trong bọn chúng tôi qua để tŕnh bày sự việc cho bọn lính biết. Nghe thuận tai, nên họ tiến tới gần hơn, không bảo ai 14 người chúng tôi đồng phóng qua một lượt. Biết đă lỡ, họ cũng la hét nhưng cũng đành chấp nhận v́ họ chỉ có 15 người nên thuyền c̣n rất rộng chỗ. Chúng tôi đă trao tiền cho sự cứu giúp của họ. Sau khi quan sát cơn sóng, ông Năm, chủ thuyền mới (vốn là ngư phủ Cà Mau, tàu số 838), quyết định chặt đứt dây nối để chạy thoát đi v́ nếu để kéo tiếp tục mọi người sẽ chết. Trong lúc lộn xộn, v́ được thông báo thuyền của chúng tôi có một người rớt xuống biển (sự thật không có), bọn lính Mă Lai đă soi đèn t́m kiếm trên mặt biển để mặc cho thuyền chúng tôi chạy đi. Khoảng nửa giờ sau, tàu Mă Lai bắt đầu rượt theo và bắn từng loạt đạn hướng vào thuyền chúng tôi, tất cả đền nằm rạp xuống. Mọi người đều nghĩ đến cái chết trước mặt, lời nguyện cầu lại vang lên trong đêm tối. Chẳng bao lâu, thuyền của chúng tôi bị bắt và bị cột dây như trước, nhưng lần này không thấy 2 chiếc c̣n lại nơi đâu. Người đại diện thuyền của chúng tôi bị dẫn lên trên tàu, sau khi dằn mặt, bọn lính cho biết có chạy đi đâu cũng không thoát khỏi radar của chúng. Đến sáng hôm sau qua cuộc nói chuyện giữa người đại diện trong nhóm chúng tôi với một sĩ quan trên tàu th́ t́nh cờ họ nhận ra đă học cùng một khóa bên Mỹ trước kia nên chúng tôi đươc bọn lính cho lên tàu nghỉ ngơi một chút. Sau đó chúng tôi đươc biết 2 chiếc thuyền đ̣i chém giết bọn tôi tối hôm qua đă ch́m mất trong đêm mưa gió đó. Nghe đến đây, mọi người đều cảm nhận sự “may mắn” không ngờ. Riêng tôi, tôi đă thầm cảm ơn sự cứu giúp của Đức Phật từ bi, và nguyện ghi nhớ măi ơn này, quyết một ḷng thành nơi Phật pháp. Một ngày lại trôi qua, khi đến gần hải phận của Indonesia th́ chúng tôi đă được trả lại sự tự do. Chúng tôi lại tiếp tục cuộc hải tŕnh và mọi diễn biến đều tốt đẹp và b́nh an… Mười một tháng trôi qua dài như vô tận trên bán đảo Nam Dương, ngoài sự giúp đỡ của những người không thân thích, tôi đă nh́n thấy biết bao mặt trái của cuộc đời, từ những gia đ́nh vô luân lư cho đến những hạng người đầy thủ đoạn, gian manh luôn chực chờ hại lẫn nhau để tranh giành miếng lợi. Chửi bới, cờ bạc, chém giết, sa đoạ và bệnh tật lan tràn trên khắp đảo… Những ngày đầu tiên va chạm với cuộc sống hỗn loạn, với bệnh tật giá rét khiến tôi luôn nghĩ đến mái ấm gia đ́nh. Trong đêm tối những giọt nước mắt chợt lăn dài trên má. Những lời phật pháp thâm sâu về cuộc đời huyễn hoá đă an ủi cho tôi rất nhiều trong cuộc sống. Đức tin đă ban cho tôi nghị lực để chống trả với bao thử thách chông gai của cuộc đời. Tôi nhớ đến lời Phật dạy: “Như đàn voi say trận, không kể lằn tên mũi đạn, ta phải can đảm chịu đựng những bất hạnh của cuộc đời…Một phần lớn nhân loại đă sống ngoài khuôn khổ của giới luật. Ta phải có thái độ của đàn voi lâm trận mạnh tiến giữa rừng dao, giáo, mác, b́nh tĩnh hứng lấy những nỗi chua cay của đời, và thản nhiên bước trên con đường phạm hạnh.” Tôi vẫn nhớ nơi biển đó: có một vị Phật ngàn tay, ngàn mắt luôn linh ứng ẩn hiện, lắng tai nghe lời cầu cứu của chúng sanh để cứu giúp. Ngài được mệnh danh là Đức Thiên Thủ Thiên Nhăn Bạch Y Quán Thế Âm Bồ Tát. Mùa Thu 1991 Phương Chính Nguyễn Quang Đạt www.duongsinhthucphap.org |