Threads: , Posts: , Members:
Online:

Go Back   Psyche > Tâm Linh, Huyền Bí > Truyện Ngắn, Vui Cười Huyền Bí

Reply
 
LinkBack Thread Tools Display Modes
  #1 (permalink)  
Old 11-20-2008, 10:46 PM
CamVan's Avatar
CamVan CamVan is offline
Senior Member
 
Join Date: Sep 2007
Posts: 81
Những câu chuyện đáng để chúng ta suy nghĩ.

001. 1 đôla và 2 giờ.
Một người cha đi làm về rất muộn, mệt mỏi và bực bội sau một ngày bận rộn ở cơ quan. Ông vừa về đến nhà, đứa con trai năm tuổi đă ngồi chờ từ lúc nào và hỏi:

- Bố ơi, con hỏi bố một câu được không?

- Được chứ, con hỏi ǵ?

- Ông bố đáp.

- Bố ơi, bố làm được bao nhiêu tiền một tiếng đồng hồ?

- Đó không phải là việc của con. Mà tại sao con lại hỏi một việc như thế hả?

- Ông bố hết kiên nhẫn.

- Con muốn biết mà.

- Đứa con nài nỉ.

- Nếu con cứ khăng khăng đ̣i biết, th́ bố sẽ nói. Bố làm được hai đôla một giờ đồng hồ.

- Ôi - đứa bé rụt rè hỏi - bố cho con vay một đôla được không?

Ông bố rất bực ḿnh:

- Nếu lư do duy nhất con muốn biết bố làm được bao nhiêu tiền chỉ là để vay mà mua mấy thứ đồ chơi vớ vẩn, thế th́ mời con đi ngay vào pḥng ḿnh và ngủ đi. Hăy nghĩ xem tại sao con lại ích kỷ đến thế! Bố làm việc vất vả cả ngày, và không có thời gian cho những chuyện ấy đâu!

Đứa bé đi vào pḥng đóng cửa. Ông bố ngồi xuống càng nghĩ càng cáu. Tại sao đứa con lại dám hỏi ḿnh một câu như thế chứ?

Một giờ sau, khi đă b́nh tĩnh lại, ông bố nghĩ có thể đứa con rất cần tiền để mua một thứ ǵ đó, và nghĩ rằng ḿnh đă quá nghiêm khắc với nó. Ông đi vào pḥng con:

- Con ngủ chưa?

- Chưa ạ, con c̣n thức! - cậu bé nằm trên giường đáp.

- Bố suy nghĩ rồi, có thể bố đă quá nghiêm khắc. Đây là một đôla cho con.

Cậu bé cầm lấy rồi tḥ tay xuống dưới gối, lôi ra thêm mấy tờ tiền lẻ nữa.

Ông bố thấy con có tiền từ trước lại cáu. Khi đứa con xếp thành một xếp tiền ngay ngắn, ông bố càu nhàu:

- Tại sao con lại vay thêm tiền khi con đă có rồi?

- V́ con chưa có đủ ạ! - Bỗng đứa trẻ ngẩng lên vui sướng - Bây giờ th́ con có đủ rồi! Bố ơi, đây là hai đô la, con có thể mua một giờ trong thời gian của bố không?



002.Ngôn ngữ của t́nh yêu



Hai người yêu nhau nhưng gặp sự phản đối mạnh mẽ từ phía gia đ́nh nhà cô gái. Họ cho rằng chàng trai không xứng đáng với địa vị của gia đ́nh cô và họ sẽ không tha thứ cho cô nếu tiếp tục có quan hệ với anh ta.

Mặc dù cô gái rất yêu chàng trai nhưng khi hai người gặp nhau cô luôn hỏi: "Anh có yêu em nhiều không?". Cô hay bực bội do chàng trai không trả lời như ư cô mong muốn. Và áp lực của gia đ́nh khiến hai bạn trẻ bất hoà. Cô thường trút giận lên chàng trai.

Về phía ḿnh, chàng trai luôn chịu đựng trong im lặng. Sau một năm anh tốt nghiệp và quyết định đi du học. Trước khi ra đi anh đă cầu hôn với cô gái: "Anh biểu lộ t́nh cảm của ḿnh bằng lời nói không giỏi nhưng những ǵ anh biết là anh yêu em. Về phía gia đ́nh, anh sẽ cố gắng hết sức thuyết phục gia đ́nh em đồng ư. Em thuận ư làm vợ anh chứ?".

Cô gái ưng thuận và với sự quyết tâm của chàng trai, cuối cùng gia đ́nh cô gái cũng nhượng bộ và đồng ư cho họ kết hôn với nhau. Trước khi chàng trai đi học, hai người làm lễ đính hôn. Cô gái tham gia công tác xă hội trong khi anh tiếp tục học ở nước ngoài. Họ bày tỏ t́nh cảm của ḿnh qua những lá thư và điện thoại. Tuy có khó khăn nhưng họ vẫn luôn nghĩ về nhau.

Một ngày nọ, cô gái bị tai nạn giao thông trên đường đi làm. Khi tỉnh dậy cô thấy cha mẹ ḿnh bên cạnh giường. Cô cảm nhận được t́nh trạng tồi tệ của ḿnh. Nh́n thấy mẹ khóc, cô muốn làm cho mẹ yên ḷng nhưng những ǵ cô có thể thốt ra là tiếng thở dài. Cô đă mất đi giọng nói. Bác sĩ bảo rằng tai nạn đă gây thương tổn năo của cô khiến cô không thể nói được nữa. Cô suy sụp mặc dù cha mẹ cô động viên rất nhiều. Trong suốt thời gian ở bệnh viện cô chỉ biết khóc trong thầm lặng.

Xuất viện về nhà, t́nh trạng cô cũng chẳng thay đổi ǵ. Mỗi khi có tiếng điện thoại reo, cô có cảm giác như từng nhát dao đâm vào tim. Cô không muốn cho anh biết và càng không muốn trở thành gánh nặng của anh. Cô viết cho anh một lá thư nói rằng cô không c̣n đủ kiên nhẫn đợi chờ anh nữa. Cô gửi lại anh chiếc nhẫn đính hôn. Chàng trai gửi hàng ngàn lá thư và gọi biết bao cuộc điện thoại nhưng cô không trả lời và chỉ khóc. Cha mẹ cô quyết định chuyển nhà, hi vọng rằng cô sẽ quên những ǵ đă xảy ra để có thể sống yên ổn.

Cô gái học ngôn ngữ cử chỉ và bắt đầu một cuộc sống mới. Mỗi ngày cô tự nhủ ḿnh hăy quên anh ấy đi. Nhưng một hôm bạn của cô đến cho hay anh đă trở về. Cô van xin người bạn đừng cho anh biết chuyện ǵ đă xảy ra với cô. Từ đó cô không c̣n nhận được tin tức ǵ của anh.

Một năm trôi qua. Người bạn của cô đến thăm và trao cho cô thiệp mời dự lễ kết hôn của anh. Trái tim cô gái tan vỡ. Nhưng khi mở thiệp cưới cô gái thấy tên ḿnh trong tấm thiệp. Ngước lên, cô thấy anh đang đứng trước mặt.

Chàng trai dùng cử chỉ nói với cô gái: "Một năm qua anh đă dành thời gian học ngôn ngữ này. Chỉ để em hiểu rằng anh không quên lời ước hẹn của chúng ta. Hăy cho anh có cơ hội nói với em rằng anh yêu em."

Anh lồng chiếc nhẫn vào tay cô gái. Cuối cùng nụ cười đă trở lại trên môi cô.
Reply With Quote
  #2 (permalink)  
Old 11-20-2008, 10:48 PM
CamVan's Avatar
CamVan CamVan is offline
Senior Member
 
Join Date: Sep 2007
Posts: 81
003.Ba câu hỏi


Đó là chuyện ba câu hỏi khó của một nhà vua, do nhà văn hào Leo Tolstoy kể lại.

Nhà vua ấy, Tolstoy không biết tên. Một hôm đức Vua nghĩ rằng, giá mà vua trả lời được ba câu hỏi ấy th́ vua sẽ không bao giờ bị thất bại trong bất cứ công việc nào. Ba câu hỏi ấy là:

1. Làm sao để biết được thời gian nào là thời gian thuận lợi nhất cho mỗi công việc?

2. Làm sao để biết được nhân vật nào là nhân vật quan trọng nhất mà ta phải chú trọng?

3. Làm sao để biết được công việc nào là công việc cần thiết nhất mà ta phải thực hiện?

Nghĩ thế, vua liền ban chiếu ra khắp trong bàn dân thiên hạ, hứa rằng sẽ ban thưởng trọng hậu cho kẻ nào trả lời được những câu hỏi đó.

Các bậc hiền nhân đọc chiếu liền t́m tới kinh đô. Nhưng mỗi người lại dâng lên vua một câu trả lời khác nhau.

Về câu hỏi thứ nhất, có người trả lời rằng muốn biết thời gian nào là thời gian thuận lợi nhất cho mỗi công việc th́ phải làm thời biểu cho đàng hoàng, có ngày giờ năm tháng và phải thi hành cho thật đúng thời biểu ấy. Như vậy mới mong công việc làm đúng lúc. Kẻ khác th́ lại nói không thể nào dự tính được trước những việc ǵ phải làm và thời gian để làm những việc ấy; rằng ta không nên ham vui mà nên chú ư đến mọi sự khi chúng xẩy tới để có thể làm bất cứ ǵ xét ra cần thiết.

Có kẻ lại nói rằng, dù vua có chú ư đến t́nh h́nh mấy đi nữa th́ một ḿnh vua cũng không đủ sáng suốt để định đoạt thời gian của mọi việc làm một cách sáng suốt, do đó nhà vua phải thành lập một Hội Đồng Nhân Sĩ và hành động theo lời khuyến cáo của họ.

Lại có kẻ nói rằng, có những công việc cần phải lấy quyết định tức khắc không thể nào có th́ giờ để tham khảo xem đă đến lúc phải làm hay chưa đến lúc phải làm. Mà muốn lấy quyết định cho đúng th́ phải biết trước những ǵ sẽ xẩy ra, do đó, nhà vua cần phải cần đến những nhà cố vấn tiên tri và bốc phệ.

Về câu hỏi thứ hai, cũng có nhiều câu trả lời không giống nhau. Có người nói những nhân vật mà vua cần chú ư nhất là những ông đại thần và những người trong triều đ́nh. Có người nói là mấy ông Giám Mục, Thượng Tọa là quan hệ hơn hết. Có người nói là mấy ông tướng lănh trong quân đội là quan hệ hơn hết.

Về câu hỏi thứ ba, các nhà thức giả cũng trả lời khác nhau. Có người nói khoa học là quan trọng nhất. Có người nói tôn giáo là quan trọng nhất. Có người lại nói: chỉnh trang quân đội là quan trọng nhất.

V́ các câu trả lời khác nhau cho nên nhà vua không thể đồng ư với vị hiền nhân nào cả, và chẳng ban thưởng cho ai hết.

Sau nhiều đêm suy nghĩ vua quyết định đi chất vấn một ông đạo tu trên núi, ông đạo này nổi tiếng là có giác ngộ. Vua muốn t́m lên trên núi để gặp ông đạo và hỏi ba câu hỏi kia.

Vị đạo sĩ này chưa bao giờ chịu xuống núi và nơi ông ta ở chỉ có những người dân nghèo; chẳng bao giờ ông chịu tiếp người quyền quư. V́ vậy mà nhà vua cải trang làm thường dân. Khi đi đến chân núi, vua dặn vệ sĩ đứng chờ ở dưới, và một ḿnh vua, trong y phục một thường dân, vua trèo lên am của ông đạo.

Nhà vua gặp ông đạo đang cuốc đất trước am. Khi trông thấy người lạ, ông đạo gật đầu chào rồi tiếp tục cuốc đất. Ông đạo cuốc đất một cách nặng nhọc bởi ông đă già yếu; mỗi khi cuốc lên được một tảng đất hoặc lật ngược được tảng đất ra th́ ông lại thở hào hển.

Nhà vua tới gần ông đạo và nói: "Tôi tới đây để xin ông đạo trả lời giúp cho tôi ba câu hỏi. Làm thế nào để biết đúng th́ giờ hành động, đừng để cho cơ hội qua rồi sau phải hối tiếc ? Ai là những người quan trọng nhất mà ta phải chú ư tới nhiều hơn cả ? Và công việc nào quan trọng nhất cần thực hiện trước tiên ?"

Ông đạo lắng nghe nhà vua nhưng không trả lời. Ông chỉ vỗ vai nhà vua và cúi xuống tiếp tục cuốc đất.

Nhà vua nói: "Ông đạo mệt lắm rồi, thôi đưa cuốc cho tôi, tôi cuốc một lát". Vị đạo sĩ cám ơn và trao cuốc cho Vua rồi ngồi xuống đất nghỉ mệt. Cuốc xong được hai vồng đất th́ nhà vua ngừng tay và lập lại câu hỏi. Ông đạo vẫn không trả lời, chỉ đứng dậy và đưa tay ra đ̣i cuốc, miệng nói: "Bây giờ bác phải nghỉ, đến phiên tôi cuốc". Nhưng nhà vua thay v́ trao cuốc lại cúi xuống tiếp tục cuốc đất.

Một giờ rồi hai giờ đồng hồ đi qua. Rồi mặt trời bắt đầu khuất sau đỉnh núi. Nhà vua ngừng tay, buông cuốc, và nói với ông đạo:

"Tôi tới để xin ông đạo trả lời cho mấy câu hỏi. Nếu ông đạo không thể trả lời cho tôi câu nào hết th́ xin cho biết để tôi c̣n về nhà".

Ông đạo nghe tiếng chân người chạy đâu đây bèn nói với nhà vua: "Bác thử xem có ai chạy lên ḱa". Nhà vua ngó ra th́ thấy một người có râu dài đang chạy lúp xúp sau mấy bụi cây, hai tay ôm bụng. Máu chảy ướt đầm cả hai tay. Ông ta cố chạy tới chỗ nhà vua và ngất xỉu giữa đất, nằm im bất động miệng rên ri rỉ.

Vua và ông đạo cởi áo người đó ra th́ thấy có một vết đâm sâu nơi bụng. Vua rửa chỗ bị thương thật sạch và xé áo của ḿnh ra băng bó vết thương, nhưng máu thấm ướt cả áo. Vua giặt áo và đem băng lại vết thương. Cứ như thế cho đến khi máu ngừng chảy.

Lúc bấy giờ người bị thương mới tỉnh dậy và đ̣i uống nước. Vua chạy đi múc nước suối cho ông ta uống. Khi đó mặt trời đă bắt đầu khuất và bắt đầu lạnh. Nhờ sự tiếp tay của ông đạo, nhà vua khiêng người bị nạn vào trong am và đặt nằm trên giường ông đạo. Ông ta nhắm mắt nằm yên. Nhà vua cũng mệt quá v́ leo núi và cuốc đất cho nên ngồi dựa vào cánh cửa và ngủ thiếp đi. Vua ngủ ngon cho đến nỗi khi Vua thức dậy th́ trời đă sáng và phải một lúc sau Vua mới nhớ ra được ḿnh đang ở đâu và đang làm ǵ. Vua nh́n về phía giường th́ thấy người bị thương cũng đang nh́n ḿnh cḥng chọc, hai mắt sáng trưng.

Người đó thấy vua tỉnh giấc rồi và đang nh́n ḿnh th́ nói, giọng rất yếu ớt:

"Xin bệ hạ tha tội cho thần".

"Ông có làm ǵ nên tội đâu mà phải tha ?"

"Bệ hạ không biết hạ thần, nhưng hạ thần biết bệ hạ. Hạ thần là người thù của bệ hạ, hạ thần đă thề sẽ giết bệ hạ cho bằng được bởi v́ khi xưa, trong chinh chiến bệ hạ đă giết mất người anh của hạ thần và c̣n tịch thu gia sản của hạ thần nữa".

"Hạ thần biết rằng bệ hạ sẽ lên núi này một ḿnh để gặp ông đạo sĩ, nên đă mai phục quyết tâm giết bệ hạ trên con đường về. Nhưng cho đến tối mà bệ hạ vẫn chưa trở xuống, nên hạ thần đă rời chỗ mai phục mà đi lên núi t́m bệ hạ để hành thích. Thay v́ gặp bệ hạ, hạ thần lại gặp bốn vệ sĩ. Bọn nầy nhận mặt được hạ thần cho nên đă xông lại đâm hạ thần. Hạ thần trốn được chạy lên đây, nhưng nếu không có bệ hạ cứu th́ chắc chắn hạ thần đă chết v́ máu ra nhiều quá. Hạ thần quyết tâm hành thích bệ hạ mà bệ hạ lại cứu sống được hạ thần. Hạ thần hối hận quá. Bây giờ đây nếu hạ thần mà sống được th́ hạ thần nguyện sẽ làm tôi mọi cho bệ hạ suốt đời, và hạ thần cũng sẽ bắt các con của hạ thần làm như vậy. Xin bệ hạ tha tội cho hạ thần".

Thấy ḿnh ḥa giải được với kẻ thù một cách dễ dàng nhà vua rất vui mừng. Vua không những tha tội cho người kia mà c̣n hứa sẽ trả lại gia sản cho ông ta, và gửi ngự y cùng quân hầu tới săn sóc cho ông ta lành bệnh.

Sau khi cho vệ sĩ khiêng người bị thương về nhà, vua trở lên t́m ông đạo để chào. Trước khi ra về vua c̣n lặp lại lần cuối ba câu hỏi của vua. Ông đạo đang quỳ gối xuống đất gieo những hạt đậu trên những luống đất đă cuốc sẵn hôm qua.

Vị đạo sĩ đứng dậy nh́n vua: "Nhưng ba câu hỏi của vua đă được trả lời rồi mà".

Vua hỏi: "Trả lời bao giờ đâu nào ?"

"Hôm qua nếu Vua không thương hại bần đạo già yếu mà ra tay cuốc dùm mấy luống đất này th́ khi ra về nhà vua đă bị kẻ kia mai phục hành thích mất rồi, và nhà Vua sẽ tiếc rằng đă không ở lại cùng ta. V́ vậy thời gian quan trọng nhất là thời gian Vua đang cuốc đất; nhân vật quan trọng nhất lúc đó là bần đạo đây, và công việc quan trọng nhất là công việc giúp bần đạo. Rồi sau đó khi người bị thương nọ chạy lên, thời gian quan trọng nhất là thời gian vua chăm sóc cho ông ta, bởi v́ nếu vua không băng vết thương cho th́ ông ta sẽ chết và vua không có dịp ḥa giải với ổng; cũng v́ thế mà ông ta là nhân vật quan trọng nhất, và công việc vua làm để băng bó vết thương là quan trọng nhất. Xin vua hăy nhớ kỹ điều này: "Chỉ có một thời gian quan trọng mà thôi, đó là thời gian hiện tại, là giờ phút hiện tại. Giờ phút hiện tại quan trọng bởi v́ đó là thời gian duy nhất trong đó ta có thể làm chủ được ta. Và nhân vật quan trọng nhất là kẻ đang cụ thể sống với ta, đang đứng trước mặt ta, bởi v́ ai biết được là ḿnh sẽ đương đầu làm việc với những kẻ nào trong tương lai. Công việc quan trọng nhất là công việc làm cho người đang cụ thể sống bên ta, đang đứng trước mặt ta được hạnh phúc, bởi v́ đó là ư nghĩa chính của đời sống"


Leo Tolstoy
Reply With Quote
  #3 (permalink)  
Old 11-20-2008, 10:48 PM
CamVan's Avatar
CamVan CamVan is offline
Senior Member
 
Join Date: Sep 2007
Posts: 81
004.Đào hố

Hai anh em nọ quyết định đào một cái hố sâu phía sau nhà ḿnh. Trong khi cả hai đang đào, những đứa trẻ khác tập trung lại xem.
- Cậu đang làm ǵ đấy? - một đứa hỏi.
- Anh em ḿnh đang đào một cái hố xuyên qua Trái đất! - người em tự hào đáp.

Những đứa trẻ kia bắt đầu cười, bảo rằng đào hố xuyên qua trái đất là việc không thể thực hiện được. Sau một hồi lâu im lặng không nói ǵ, người anh nhặt một lọ đầy sâu bọ, giun đất, cùng những ḥn đá h́nh thù kỳ dị. Cậu ta mở nắp ra khoe với bọn trẻ đang cười chế giễu rồi nói đầy tự tin:

- Cho dù không đào xuyên qua được Trái đất nhưng hăy nh́n xem những ǵ chúng tôi có được khi đào nè!".

@ Không phải mục tiêu nào cũng sẽ đạt thành tựu như mong muốn. Không phải mối quan hệ nào cũng tốt đẹp hay bất kỳ niềm hy vọng nào cũng như ư. Chẳng phải cuộc t́nh nào cũng sẽ tồn tại lâu dài. Không phải mọi cố gắng đều hoàn thành và giấc mơ nào cũng thành hiện thực. Nhưng ngay cả khi thất bại, chúng ta cũng có thể tự hào nói: "Hăy nh́n những điều tuyệt vời xuất hiện trong cuộc sống khi tôi nỗ lực thực hiện công việc của ḿnh".


005.Dễ và Khó

Dễ là khi bạn có một chỗ trong sổ địa chỉ của một người, nhưng khó là khi bạn t́m được một chỗ trong trái tim của người đó.

Dễ là khi đánh giá lỗi lầm của người khác, nhưng khó là khi nhận ra sai lầm của chính ḿnh.

Dễ là khi nói mà không suy nghĩ, nhưng khó là khi biết kiểm soát những lời nói của ḿnh.

Dễ là khi làm tổn thương một người mà bạn yêu thương, nhưng khó là khi hàn gắn vết thương đó.

Dễ là khi tha thứ cho người khác, nhưng khó là khi làm cho người khác tha thứ cho ḿnh.

Dễ là khi đặt ra các nguyên tắc, nhưng khó là khi làm theo chúng.

Dễ là khi nằm mơ hàng đêm, nhưng khó là khi chiến đấu v́ một ước mơ.

Dễ là khi thể hiện chiến thắng, nhưng khó là khi nh́n nhận một thất bại.

Dễ là khi vấp phải một ḥn đá và ngă, nhưng khó là khi đứng dậy và đi tiếp.

Dễ là khi hứa một điều với ai đó, nhưng khó là khi hoàn thành lời hứa đó.

Dễ là khi chúng ta nói rằng chúng ta yêu thương, nhưng khó là khi làm cho người khác cảm thấy như thế hàng ngày.

Dễ là khi phê b́nh người khác, nhưng khó là khi cải thiện chính bản thân ḿnh.

Dễ là khi để xảy ra sai lầm, nhưng khó là khi học từ những sai lầm đó.

Dễ là khi buồn bực v́ một điều ǵ đó mất đi, nhưng khó là khi quan tâm đủ đến điều đó để đừng làm mất.

Dễ là khi nghĩ về một việc, nhưng khó là khi ngừng suy nghĩ và bắt đầu hành động.

Dễ là khi nghĩ xấu về người khác, nhưng khó là khi cho họ niềm tin.

Dễ là khi nhận, nhưng khó là khi cho.

Dễ là khi đọc những điều này, nhưng khó là khi bạn thực hiện nó.

Nếu cơ hội măi không gơ cửa, bạn phải xem ḿnh đă xây một cánh cửa chưa đă .....


Reply With Quote
  #4 (permalink)  
Old 11-20-2008, 10:49 PM
CamVan's Avatar
CamVan CamVan is offline
Senior Member
 
Join Date: Sep 2007
Posts: 81
006.T́nh yêu

Có người nói, cuộc sống là một quá tŕnh t́m kiếm t́nh yêu, mỗi một người đều phải t́m thấy 3 người. Người thứ nhất là người ḿnh yêu nhất, người thứ hai là người yêu ḿnh nhất và người thứ ba là bạn đồng hành trong suốt cuộc đời (bạn đời).

Trước tiên ḿnh sẽ gặp được người ḿnh yêu nhất, sau đó hiểu được cảm giác yêu, chỉ có hiểu được cảm giác bị yêu mới phát hiện ra người ḿnh yêu nhất; khi đă trải qua cảm giác yêu và bị yêu, mới có thể biết được ḿnh cần điều ǵ và cũng sẽ t́m thấy người bạn đời thích hợp nhất trong suốt cuộc c̣n lại.

Thật đáng tiếc, trong cuộc sống thực tế hiện tại, cả ba người này thường không cùng là một người, người bạn yêu nhất không chọn bạn, người yêu bạn nhất lại không phải người bạn yêu nhất và người bạn đời luôn luôn không phải là người bạn yêu nhất, cũng không phải là người yêu bạn nhất, chỉ là người xuất hiện vào lúc thích hợp nhất.

Bạn sẽ là người thứ mấy trong cuộc sống của tôi!? Không ai muốn thay đổi t́nh yêu của ḿnh, khi anh ta yêu bạn, đó là lúc anh ta thật sự yêu bạn, nhưng khi anh ta không yêu bạn th́ cũng thật sự là không yêu bạn, anh ta không thể giả vờ không yêu khi anh ta đang yêu bạn, cũng như anh ta không thể giả vờ yêu khi không yêu bạn.

Khi một người không c̣n yêu ḿnh muốn rời xa ḿnh, ḿnh cần hỏi lại bản thân có c̣n yêu anh (cô) ta nữa không. Nếu bạn không c̣n yêu người ấy nữa th́ xin đừng bao giờ v́ ḷng tự trọng mà không chịu rời xa người ấy. Nếu như bạn vẫn c̣n yêu người ấy, lẽ đương nhiên bạn sẽ hy vọng người ấy có được một cuộc sống hạnh phúc, vui vẻ; hy vọng người ấy được ở cùng người ḿnh yêu. Đừng bao giờ ngăn cản, nếu bạn ngăn cản người ấy có được hạnh phúc thật sự của ḿnh nghĩa là bạn không c̣n yêu anh (cô) ta nữa, và nếu như bạn không c̣n yêu th́ bạn lấy tư cách ǵ để trách anh (cô) ta bạc t́nh.

Yêu không phải là chiếm hữu, bạn thích mặt trăng, không thể đem mặt trăng cất vào trong hộp nhưng ánh sáng của mặt trăng lại có thể chiếu sáng vào tận trong pḥng bạn. Cũng như bạn yêu một người, bạn vẫn có thể có được người ấy mà không cần chiếm hữu và khiến người yêu trở thành một hồi ức vĩnh hằng trong cuộc sống. Nếu bạn thật sự yêu một người, phải yêu con người thực của anh ta, yêu mặt tốt cũng yêu cả mặt xấu, yêu cái ưu điểm lẫn khuyết điểm, tuyệt đối không nên v́ yêu anh ta mà hy vọng anh ta trở thành một con người như ḿnh mong muốn, nếu anh ta không được như ư bạn th́ ḿnh không c̣n yêu anh ta nữa. Yêu một người nào đó thật sự không nói ra được nguyên nhân v́ sao yêu, bạn chỉ biết rằng, bất cứ lúc nào, tâm trạng tốt hay xấu th́ bạn cũng đều mong muốn người ấy ở bên cạnh bạn, không một yêu cầu...Xa cách cũng là một thử nghiệm t́nh yêu, t́nh yêu chân chính sẽ chẳng bao giờ trở thành t́nh yêu oán hận.

Hai người yêu nhau, thích nhất là bắt bạn ḿnh phải thề, phải hứa, tại sao chúng ta lại bắt đối phương làm như vậy, tất cả chỉ v́ chúng ta không tin đối phương... làm ǵ có chuyện biển cạn đá ṃn, trời loang đất lở, nếu có th́ cũng không ai sống được đến ngày ấy....
Trong t́nh yêu, nói là một lẽ, làm là một lẽ, người nói không dám tin điều ḿnh nói và người nghe th́ không tin điều ḿnh nghe... Bạn đă t́m được người thứ mấy cho cuộc đời của bạn?


Reply With Quote
  #5 (permalink)  
Old 11-20-2008, 10:50 PM
CamVan's Avatar
CamVan CamVan is offline
Senior Member
 
Join Date: Sep 2007
Posts: 81
007.Bốn ngón tay

Lúc mới sinh ra, cậu bé đă bị mù. Khi cậu lên 6, một việc xảy ra làm em không tự giải thích được. Buổi chiều nọ, em đang chơi đùa cùng các bạn, một cậu bé khác đă ném trái banh về phía em. Chợt nhớ ra cậu bé la lên:

- Coi chừng ! Quả banh sắp văng trúng đấy.

Quả banh đă đập trúng người cậu, và cuộc sống của cậu không như trước đây nữa. Cậu bé không bị đau, nhưng cậu thật sự băn khoăn.

Cậu quyết định hỏi mẹ:

- Làm sao cậu ta biết điều ǵ sắp xăy ra cho con trước khi chính con nhận biết được điều đó ?

Mẹ cậu thở dài, bởi cái giây phút bà e ngại đă đến! Đă đến cái thời khắc đầu tiên mà bà cần nói rơ cho con trai ḿnh biết: "Con bị mù!".

Rất dịu dàng bà cầm bàn tay của con, vừa nắm từng ngón tay và đếm:

- Một - hai - ba - bốn - năm. Các ngón tay này tựa như năm giác quan của con vậy. Ngón tay bé nhỏ này là nghe, ngón tay xinh xắn này là sờ chạm, ngón tay tí hon này là ngửi, c̣n ngón bé tí này là nếm...".

Ngần ngừ một lúc , bà tiếp:

- ...C̣n ngón tay tí xíu này là nh́n. Mỗi giác quan của con như mỗi ngón tay, chúng chuyên chở bức thông điệp lên bộ năo con".

Rồi bà gập ngón tay bà đặt tên "nh́n", khép chặt nó vào ḷng bàn tay của con, bà nói:

- Con ạ! Con là một đứa trẻ khác với những đứa khác, v́ con chỉ có bốn giác quan, như là chỉ có bốn ngón tay vậy: một - nghe , hai - sờ, ba - ngửi, bốn - nếm. Con không thể sử dụng giác quan nh́n. Bây giờ mẹ muốn chỉ cho con điều này. Hăy đứng lên con nhé.

Cậu đứng lên. Bà mẹ nhặt trái banh lên bảo:

- Bây giờ con hăy đặt bàn tay của con trong tư thế bắt trái banh.

Cậu mở ḷng bàn tay và trong khoảnh khắc cậu cảm nhận được quả banh cứng chạm vào các ngón tay của ḿnh. Cậu bấu chặt quả banh và giơ lên cao.

- Giỏi ! Giỏi ! - Bà mẹ nói - Mẹ muốn con không bao giờ quên điều con vừa làm. Con cũng có thể giơ cao quả banh bằng bốn ngón tay thay v́ năm ngón. Con cũng có thể có và giữ được một cuộc sống trọn vẹn và hạnh phúc với chỉ bốn giác quan thay v́ năm nếu con bước vào cuộc sống bằng sự nỗ lực thường xuyên!

Cậu bé không bao giờ quên h́nh ảnh "bốn ngón tay thay v́ năm". Đối với cậu đó là biểu tượng của niềm hy vọng. Và hễ cứ mỗi khi nhụt chí v́ sự khiếm khuyết của ḿnh, cậu lại nhớ đến biểu tượng này để động viên ḿnh. Cậu hiểu ra rằng mẹ cậu đă nói rất đúng. Cậu vẫn có thể tạo được một cuộc sống trọn vẹn và giữ lấy nó chỉ với bốn giác quan mà cậu có được.


008.Cha tôi

Thứ bảy, ngày 17 .

Enricô ơi ! Chắc hẳn những bạn con như Côrêtti và Garônê không bao giờ trả lời cha mẹ một cách vô lễ như con đă đối với cha con chiều qua. Con phải hứa cùng mẹ rằng từ nay con sẽ không thế nữa . Mỗi khi cha con mắng con là y như con nói trả những câu rất vô lễ . Con nên tưởng tượng đến một ngày kia - mà ngày ấy không thể tránh được - cha con hấp hối trên giường bệnh gọi con lại giường để trối trăn . Khi đó, nghe những câu nói cuối cùng của cha, chắc ḷng con sẽ phải thổn thức, ân hận v́ đă có điều ở tệ với cha . Lúc bấy giờ con mới hiểu rằng: trước kia cha con thực là một người bạn tốt của con; mỗi khi bất đắc dĩ phải phạt con th́ ḷng cha đau đớn hơn con và chỉ muốn cho con sửa lỗi nên cha mới phải làm cho con khóc .

Trừ ḷng yêu con, thương con, c̣n ngoại giả cha con giấu hết . Nào con có biết : những khi phải lao tâm lao lực quá, tưởng ḿnh chẳng c̣n sống được bao lâu nữa, cha con lại lo buồn cho con sau này sẽ phải chơ vơ, không nơi nương tựa! Nào con có biết: bao phen bị mối ưu phiền ấy ám ảnh, cha con đă vào giường con đang giấc ngủ say, đứng đó nh́n con mà nghĩ ngợi ! Nào con có biết: lắm khi cha con đang chán nản về việc đời không được như ư, chợt nh́n thấy con là mọi nỗi sầu đều tiêu tan cả v́ người cha vất vả ấy cần đến t́nh yêu của con mới được yên ḷng và trở nên can đảm .

Trong lúc cha con đang trông mong vào ḷng hiếu thảo của con; bỗng thấy con mang ḷng lănh đạm, tệ bạc th́ cha con khổ thống biết là dường nào ? Con đừng lầm lạc vào con đường bội nghĩa vong ân ấy . Con nên nghĩ rằng ở đời này không có cái ǵ là vững bền cả, con có thể mồ côi cha lúc c̣n bé . . . Con có thể mất cha trong một năm nữa, một tháng nữa hay ngày mai cũng không biết chừng !

Ôi ! đến lúc bấy giờ con sẽ thấy cảnh vật ở xung quanh con thay đổi cả, con sẽ nh́n thấy nhà ta vắng vẻ quạnh hiu, con sẽ trông thấy mẹ con đầu tang tóc rối, âm thầm chua xót ! Thôi ! Con ơi. Mẹ nói đă nhiều. Con hăy lên nhà t́m cha con, ôm gối cha mà xin lỗi .
Reply With Quote
  #6 (permalink)  
Old 11-20-2008, 10:51 PM
CamVan's Avatar
CamVan CamVan is offline
Senior Member
 
Join Date: Sep 2007
Posts: 81
009.Giá trị của thời gian



Một kỹ sư đă tính được rằng với một thanh sắt nặng 5kg, chúng ta có thể làm được một trong các việc sau đây:

Nếu làm đinh sẽ bán được 10 USD.

Nếu làm kim may sẽ bán được 300 USD.

C̣n nếu dùng làm những cái ḷ xo đồng hồ sẽ đem lại 25.000 USD

Mỗi ngày đều cho chúng ta 24h bằng nhau, c̣n sử dụng những nguyên liệu đó như thế nào, dùng chúng để làm ǵ là tùy thuộc chúng ta. Thời gian là một trong những thứ hiếm hoi duy nhất mà khi đă mất rồi chúng ta không thể nào t́m lại được. Tiền bạc mất đi có thể t́m lại được. Ngay cả sức khỏe nếu mất đi cũng có khả năng phục hồi được. Nhưng thời gian sẽ không bao giờ quay bước trở lại.

Không có cụm từ nào tai hại cho bằng ba chữ "Giết - thời - gian". Nhiều người t́m những thú vui, t́m những việc làm để chỉ mong giết thời gian. Thật ra chúng ta được ban cho thời gian để sử dụng chứ không phải để giết chúng.



010.Đen hay trắng




Khi học cấp I, có lần tôi tranh căi kịch liệt với một cậu bạn. Thực tế tôi không nhớ chúng tôi đă căi nhau v́ cái ǵ, nhưng bài học ngày hôm ấy th́ tôi vẫn nhớ măi.

Khi căi nhau, tôi khăng khăng cho rằng tao đúng, mày sai , và bạn tôi cũng nhất quyết mày sai, tao đúng!

Cô giáo tôi bắt gặp, bảo cả hai chúng tôi lên pḥng giáo viên. Cô bảo mỗi đứa ngồi một bên cạnh bàn, trên bàn có một quả bóng nhựa rất lớn. Quả bóng màu đen x́. Thế mà khi cô giáo hỏi: "Em thấy quả bóng màu ǵ?" th́ cậu bạn tôi đáp: "Thưa cô, màu trắng" .

Tôi không thể hiểu nổi nó đang nói ǵ. Mắt nó bị mờ hay đầu óc nó bị điên? Hay nó muốn trêu tức tôi? Thế là tôi bật lên căi: "Màu đen chứ, đồ ngốc!".

Chúng tôi lại bắt đầu căi nhau về màu sắc của quả bóng. Đến lúc này th́ cô giáo bảo chúng tôi đổi chỗ cho nhau. Lần này khi cô hỏi tôi: "Quả bóng màu ǵ?", tôi đành phải trả lời: "Màu trắng ạ" . Bởi quả bóng đó được sơn hai màu khác nhau ở hai phía. Từ chỗ tôi ngồi ban đầu th́ nó màu đen, c̣n chỗ bạn tôi th́ nó màu trắng. Vậy mà chúng tôi đă gân cổ căi nhau v́ một điều mà cả hai đều chắc chắn cho là ḿnh đúng mà không biết tại sao người kia nói ngược lại ư kiến của ḿnh.





011.14 điều bạn cần làm trước khi 20 tuổi



1) Đối diện với sự sợ hăi của bản thân. Nếu bạn sợ độ cao, hăy t́m đến Saigon Wonderland và chơi tṛ chơi lượn ṿng. Nếu bạn sợ nhện, t́m hiểu về chúng và bạn sẽ cảm thấy chúng chẳng đáng sợ như bạn nghĩ. Bạn có thể thắng nỗi sợ hăi của chính bạn, thật đấy! (và đôi lúc, bạn c̣n thích hoặc đam mê chúng cơ! Tin tôi đi !)

2) Hăy nh́n b́nh minh một lần: tham gia buổi cắm trại cùng bạn bè, vui vẻ dậy sớm để đón chào cảnh huy hoàng của một ngày mới ! Khi đó, bạn sẽ nhận ra rằng, chúng ta đang sống trong một quăng thời gian thật đẹp ! Do đó, hăy sống như ḿnh cần phải sống, bởi tuổi trẻ chẳng bao giờ trở lại một lần nữa đâu, bạn à !

3) Đi xem một buổi tŕnh diễn ca nhạc. Hăy hưởng thụ cuộc sống và nhiệt t́nh với mọi người, bạn có thấy rằng cuộc sống này đẹp lắm không, bạn quan tâm đến mọi người, và cũng như thế, mọi người sẽ quan tâm yêu quư bạn ! Đâu phải cuộc sống lúc nào cũng u ám, đúng không ?

4) Liếc xung quanh bạn xem có ánh mắt nào đang trộm nh́n bạn không ? Nếu có, hăy tự hào mà nghĩ rằng ḿnh thật dễ thương ! C̣n không á, cũng chẳng có ǵ đâu, hăy tự tin và vui vẻ lên, tôi tin rằng lúc đó chắc chắn bạn sẽ phải đỏ mặt lên tự hỏi rằng sao mà nhiều người chú ư đến ḿnh thế !

5) Hăy t́m cơ hội vào internet, đăng kí cho ḿnh một địa chỉ internet tại yahoo.com hay hotmail.com! Bạn sẽ phải bất ngờ v́ sự rộng lớn và đa dạng của thế giới này đấy !

6) Làm việc! Chẳng có ǵ đáng sai trái nếu làm ra tiền khi bạn chưa đủ 16 tuổi ! Lũ bạn tôi bên Pháp và Thụy Sĩ không chỉ rủng rỉnh tiền tiêu vặt mà c̣n rất tự tin khi đối diện với cuộc sống bên ngoài, chỉ v́ chúng đi làm thêm từ nhỏ, nghĩ lại ḿnh mà ...

7) Mỗi tuần hăy đọc ít nhất một câu truyện hoặc một quyển sách ! Bởi, chẳng có người bạn nào tốt hơn sách vở đâu, bạn à !

8) Hăy làm một điều ǵ phá cách một chút như cắt đầu tóc thật ngắn này, hoặc nhuộm tóc, hoặc dán h́nh xăm decan nào đấy ( chỉ cần bạn đi tắm th́ chúng sẽ tự trôi mất !). Bạn có thấy ḿnh thật lạ không ? Vậy th́ đừng bao giờ phải sợ sự thay đổi nhá, bởi v́ dù sao đi nữa, bạn vẫn là bạn, đúng không nào?

9) Hăy làm một điều mà bạn nghi ngờ rằng ḿnh không thể làm được như làm một cuốn phim của riêng bạn. Mượn một máy camera, tự viết kịch bản, đạo diễn với sự giúp đỡ của bạn bè ! Kết quả sẽ rất bất ngờ đấy ! Do đó, bạn c̣n ǵ nghi ngờ mà không tự nhủ rằng ḿnh có thể làm mọi thứ, chỉ cần ḿnh thật sự thích và cố gắng thôi !

10) Hăy gần gũi với bạn bè hơn ! Tổ chức một buổi tiệc với bạn bè này, hăy nói những ǵ các bạn nghĩ về nhau, thành thật và thẳng thắn ! Sau đó, hăy thông cảm, chấp nhận và hiểu cho nhau, các bạn có thấy rằng t́nh bạn của ḿnh thật đẹp không?

11) Viết ra giấy những ước mơ của bạn mà mọi người vẫn nghĩ là buồn cười ! Lấy tờ giấy ấy ra thường xuyên và hăy thêm vào những ước mơ mới ! Chúng sẽ giúp bạn tập trung vào mục tiêu của cuộc đời ḿnh hơn !

12) Hăy tham gia vào các hoạt động xă hội : thanh niên t́nh nguyện hoặc một công tác nào đấy ! Bạn có nhận thấy sức mạnh của sự đoàn kết và ḷng yêu thương không?

13) Hăy đăng kí học một lớp ngoại khóa nào đó: như vẽ, nhạc, hát, vơ thuật ... ! Bạn có nhận ra rằng ḿnh đă t́m ra một niềm đam mê mới không ? Cuộc sống này tràn đầy niềm vui và sự đam mê, chỉ cần bạn mở rộng ḷng ḿnh mà thôi !

14) Học cách nói : "I LOVE YOU" bằng chính ngôn ngữ của bạn một cách thật nhuần nhuyễn nhá ! Sau đó, hăy nói với tất cả những người mà bạn yêu quư ấy, bạn có thấy rằng đôi mắt họ đang sáng lên không ? C̣n bạn, bạn có vui khi làm điều ấy không ?



Last edited by CamVan; 11-20-2008 at 10:54 PM.
Reply With Quote
  #7 (permalink)  
Old 11-20-2008, 10:53 PM
CamVan's Avatar
CamVan CamVan is offline
Senior Member
 
Join Date: Sep 2007
Posts: 81
012.Làm gương



Nauy, một chiều đông, tuyết rơi nặng hạt. Một người đàn ông say rượu đang lảo đảo bước đi trên tuyết. Cậu con trai 14 tuổi của ông sau khi ngồi chờ cha ḿnh ngoài quán rượu cũng lẽo đẽo theo cha về nhà. Cậu đặt bàn chân nhỏ bé của ḿnh lên những dấu chân hằn sâu trên tuyết mà cha cậu để lại. Những bước chân ngả nghiêng chao đảo. Bất chợt người đàn ông quay lại, nh́n thấy con ḿnh bước thấp bước cao, dáng vẻ như người say rượu, ông gắt gỏng hỏi nó với giọng lè nhè :

- Mày đi kiểu ǵ vậy ?

Cậu bé trả lời:

- Dạ con đi theo bước chân của cha!





013.Hy vọng


Trên bàn giữa căn pḥng của một ṭa nhà rộng lớn, nơi triển lăm các di tích của cuộc chiến tranh và h́nh ảnh các nạn nhân, có bốn cây nến được đốt lên. Khói và ánh sáng của chúng quyện lấy nhau. Bốn bề vắng vẻ tĩnh lặng.

Cây nến thứ nhất thở dài lên tiếng.

- Tên tôi là Hoà B́nh. Ánh sáng của tôi được chiếu tỏa mọi nơi, nhưng chẳng có người nào thèm để ư tôi nữa. Họ không muốn nói với tôi, họ không muốn tôi có mặt.

Rồi ngọn nến dần tàn và tắt lịm...

Cây nến thứ hai nói:

- Tên tôi là Niềm Tin, nhưng dường như tôi không c̣n hữu dụng nữa. Bởi lẽ không c̣n bao lâu con người cũng chẳng tin vào nhau nữa. V́ thế, không có lư do ǵ để tôi c̣n sáng lên làm ǵ nữa.

Đột nhiên một cơn gió mạnh thổi đến và ngọn nến cũng tắt lịm.

Với giọng buồn buồn, cây nến thứ ba cũng th́ thầm:

- Tôi tên là T́nh Yêu, và tôi chẳng c̣n hứng thú ǵ để bừng sáng cả, v́ người ta đă gạt tôi ra bên ngoài. Họ chỉ biết chính họ và không thèm để ư đến một ai khác để yêu thương và nâng đỡ.

Rồi một cơn gió ập vào và chẳng c̣n thấy ánh nến của nó đâu cả.

Chỉ c̣n trơ trọi một ngọn nến leo lét trong pḥng. Một cậu bé đến cạnh cây nến đang sắp tắt. Lắng nghe tiếng khóc cùng nỗi lo của nó, cậu bé an ủi:

- Đừng lo! Ta sẽ giữ cho ánh sáng của ngươi khỏi tắt và ta sẽ đốt sáng những ngọn nến đă tắt kia v́ tên ta là Hy Vọng.

Rồi cậu bé lấy diêm thắp lại tất cả các ngọn nến.





014.Đại bàng và Gà



Ngày xưa, có một ngọn núi lớn, bên sườn núi có một tổ chim đại bàng. Trong tổ có bốn quả trứng lớn. Một trận động đất xảy ra làm rung chuyển ngọn núi, một quả trứng đại bàng lăn xuống và rơi vào một trại gà dưới chân núi. Một con gà mái t́nh nguyện ấp quả trứng lớn ấy.

Một ngày kia, trứng nở ra một chú đại bàng con xinh đẹp, nhưng buồn thay chú chim nhỏ được nuôi lớn như một con gà. Chẳng bao lâu sau, đại bàng cũng tin nó chỉ là một con gà không hơn không kém. Đại bàng yêu gia đ́nh và ngôi nhà đang sống, nhưng tâm hồn nó vẫn khao khát một điều ǵ đó cao xa hơn. Cho đến một ngày, trong khi đang chơi đùa trong sân, đại bàng nh́n lên trời và thấy những chú chim đại bàng đang sải cánh bay cao giữa bầu trời.

"Ồ - đại bàng kêu lên - Ước ǵ tôi có thể bay như những con chim đó".

Bầy gà cười ầm lên: "Anh không thể bay với những con chim đó được. Anh là một con gà và gà không biết bay cao".

Đại bàng tiếp tục ngước nh́n gia đ́nh thật sự của nó, mơ ước có thể bay cao cùng họ. Mỗi lần đại bàng nói ra mơ ước của ḿnh, bầy gà lại bảo nó điều không thể xảy ra. Đó là điều đại bàng cuối cùng đă tin là thật. Rồi đại bàng không mơ ước nữa và tiếp tục sống như một con gà. Cuối cùng, sau một thời gian dài sống làm gà, đại bàng chết.
Reply With Quote
  #8 (permalink)  
Old 11-20-2008, 10:55 PM
CamVan's Avatar
CamVan CamVan is offline
Senior Member
 
Join Date: Sep 2007
Posts: 81
015.Hai con chó

Tối nào, cậu bé cũng vào pḥng ông, ngồi tựa cằm lên đầu gối ông và hỏi đủ các câu trên trời dưới bể như bất kỳ một đứa bé nào. Nhưng một hôm, cậu bé vào pḥng ông với vẻ mặt c̣n vương nét bực bội giận hờn.
Ông cậu bé liền bảo:

- Cháu cứ ngồi xuống và kể cho ông nghe chuyện ǵ xảy ra suốt ngày hôm nay.

Cậu bé ngồi thụp xuống đất, lại tựa cằm vào đầu gối ông. Cậu ngước mắt nh́n khuôn mặt nhiều nếp nhăn và phúc hậu của ông, rồi lặng lẽ khóc. Sau một hồi thút thít, cậu bé mới kể:

- Hôm qua bố đưa cháu vào thành phố để bố bán hàng. Bố nói nếu cháu ngoan và giúp bố gói đồ cho khách, bố sẽ mua cho cháu thứ ǵ cháu thích. Cháu thích rất nhiều thứ ở thành phố, v́ cháu chưa vào thành phố bao giờ. Nhưng cuối cùng, cháu thấy một cây bút bằng kim loại sáng loáng rất đẹp, lại nhỏ gọn, nên bố mua cho cháu.

Nói đến đây, cậu bé tựa đầu vào đầu gối ông và im lặng. Ông nhẹ nhàng đặt tay lên mái tóc ram ráp của cậu bé:

- Rồi sao nữa ?

Không ngẩng đầu lên cậu bé đáp:

- Rồi cháu chờ bố đi lấy xe chở cháu về. Nhưng trong khi cháu đứng chờ, một bọn trẻ thành phố đi qua và thấy cháu. Chúng đi quanh và nói đủ những điều không hay, rằng cháu thật là bẩn thỉu, nhà quê và ngu ngốc nên không thể có một cây bút đẹp như thế. Rồi đứa lớn nhất đẩy cháu ngă làm rơi cái bút. Một đứa khác chộp lấy nó rồi chúng chạy mất, c̣n vừa chạy vừa cười – Nói đoạn, sự bực bội như trở lại, cậu bé gằn giọng – Cháu ghét bọn nó !!!

Người ông, với đôi mắt nh́n thấy nhiều việc trên đời, bế cậu bé lên giường để nh́n thẳng vào mắt cậu.

Ông bảo:

- Ông cũng sẽ kể cho cháu nghe một câu chuỵên. Có nhiều khi ông cũng cảm thấy vô cùng căm ghét những kẻ độc ác, những ai không biết hối hận, những người được hưởng quá nhiều … Nhưng sự căm ghét thường làm chúng ta mệt mỏi chứ không bao giờ ảnh hưởng đến những người chúng ta căm ghét. Nó cũng giống như tự ḿnh uống thuốc độc rồi ngồi ước rằng người ḿnh ghét sẽ đau bụng mà chết. Cảm giác này hầu như ai cũng có. Như thể hai con chó rất lớn bên trong mỗi người, một con trắng và một con đen.

Con chó trắng tốt bụng và không làm hại ai nếu không ai làm ảnh hưởng đến nó. Nó chỉ vùng dậy khi có lẽ phải và có quyền được làm, và làm theo đúng cách.
Nhưng con chó đen th́ luôn cáu giận. Chuyện nhỏ đến mấy cũng làm nó nổi điên nổi khùng. Nó chống lại tất cả mọi người, mọi ngày, không v́ lư do ǵ cả. Nó không biết suy nghĩ v́ sự tức giận và căm ghét trong nó quá lớn. Nhưng nó chẳng làm được ǵ, việc tức giận không bao giờ làm thay đổi được mọi việc.

Đôi khi, thật khó mà sống với cả hai chú chó này trong đầu óc ḿnh, v́ cả hai đều muốn làm chủ lư trí của ḿnh.

Cậu bé háo hức nh́n ông, hỏi:

- Rồi con nào thắng, hả ông?

Người ông mỉm cười:

- Con nào ông cho ăn th́ thắng.


016.Câu chuyện cuộc sống

Câu chuyện này là câu chuyện của các bạn, câu chuyện về cuộc đời của mỗi người chúng ta. Nếu chúng ta, ngay giờ phút này, ngồi nghĩ lại quăng đời đă qua, hồi tưởng lại các kư ức vui, buồn, các t́nh cảm mà chúng ta đă từng trải qua,... mọi thứ, chúng ta cảm thấy rằng chúng ta thật sung sướng khi đă trải qua những giờ phút đó. Và từ bây giờ, chúng ta cảm nhận rằng cuộc sống của chúng ta là một quyển sách, đó là quyển sách cuộc đời. Quyển sách này chưa kết thúc, chúng ta là những người viết nên trang sách cho chính chúng ta. Và v́ thế, hăy hít một hơi thật sâu vào và bắt tay vào việc.

Gia đ́nh: Đă có bao giờ bạn nói với cha mẹ, anh chị em của bạn rằng bạn yêu thương họ chưa? Tôi dám nói là chưa. Chúng ta đôi khi không để ư đến những ǵ chúng ta có và không trân trọng nó. Chúng ta không tỏ bày sự yêu thương của chúng ta với những người trong gia đ́nh, để rồi một ngày kia, ta phải hối tiếc v́ điều đó. Tôi đă mất đi ông bà nội, và cả bà cô nữa. Tôi cảm nhận rất rơ sự hối tiếc trong ḷng v́ đă không nói lên được lời yêu thương đối với họ. Và bây giờ, họ đă ra đi, tôi không c̣n cơ hội để làm được điều đó nữa.

Bạn bè: Đă có bao giờ, bạn định nghĩa bạn bè của ḿnh phải là người thế nào chưa? Tôi cũng dám chắc là chưa, và tôi chúc mừng cho bạn v́ điều đó. Chúng ta phải có bạn bè, và chúng ta trân trọng t́nh bạn mà chúng ta đang có với nhau. Tôi rất hân hạnh được làm quen với rất nhiều người bạn, những người đă không hề để ư đến các tính xấu của tôi mà làm bạn và chia sẻ mọi sự với tôi. Và tôi biết rằng khi họ cần, tôi sẽ ở bên cạnh họ.

T́nh yêu: Bạn có bao giờ nghĩ người yêu của ḿnh phải là người như thế nào chưa? Tôi dám chắc là rồi. Nhưng có bao giờ bạn nghĩ rằng, người yêu lư tưởng của ḿnh là không hề tồn tại không? Rằng điều bạn cần là một người chia sẻ với ḿnh như một người bạn và hơn thế nữa không. Rằng t́nh yêu giống như một cuộc chơi kéo co giữa hai người không? Khi bạn và bạn của ḿnh có tranh chấp, nếu cả hai người cùng kéo, sợi dây sẽ đứt, nhưng nếu một người kéo, c̣n người kia thả, sợi dây sẽ không đứt mà bền vững măi không. Nhưng bạn hăy nhớ, nếu bạn là người kéo, đừng kéo quá nhiều, v́ sợi dây không dài lắm để đối phương thả đâu. Đừng bỏ phí bất kỳ cơ hội nào. Hăy trân trọng những ǵ ḿnh có.

Hôn nhân: Bạn có bao giờ nghĩ về cuộc sống gia đ́nh chưa? Tôi không dám nói đến điều này nhiều. V́ bản thân ḿnh cũng chưa có kinh nghiệm, nhưng sự tưởng tượng của con người là vô hạn. Bạn có nghĩ rằng hôn nhân sẽ gắn kết hai người lại với nhau không? Rằng bạn phải chấp nhận tất cả mọi thứ của đối phương và chung sống với nhau. Tôi không nghĩ sâu xa đến thế. Tôi chỉ hy vọng rằng ḿnh làm được điều này. Nếu có một lúc nào đó, tôi, hay đối tượng của tôi tức giận, điều duy nhất tôi làm là ôm người đó vào ḷng và nói "Anh yêu em" bởi v́ t́nh yêu th́ xóa đi các bất đồng và gắn kết chúng ta lại với nhau.

Con cái: Con cái là h́nh ảnh của chúng ta. V́ thế, hăy cố gắng tạo ra một h́nh tượng tốt, mà qua đó, chúng ta có thể thấy được kết quả của điều chúng ta làm qua con cái chúng ta. Và chúng ta hạnh phúc về điều đó.

Sự nghiệp: Bạn có bao giờ nghĩ ḿnh sẽ làm ǵ chưa? Chắc là có rồi bạn nhỉ. Nhưng cho dù ǵ đi nữa, hăy nhớ lấy nguyên tắc của sự thành công: "Nỗ lực trước, gặt hái sau". Hăy cố chiêm nghiệm điều này. Nó rất quan trọng đối với bạn. Và hăy nhớ, không hề có cố gắng nào là vô ích cả.


Reply With Quote
  #9 (permalink)  
Old 11-20-2008, 10:58 PM
CamVan's Avatar
CamVan CamVan is offline
Senior Member
 
Join Date: Sep 2007
Posts: 81
017.Hai nhà sư

Có hai nhà sư đang trên đường đi khất thực. Đến một con suối có ḍng chảy rất xiết hai nhà sư nh́n thấy có một cô gái đang định lội qua suối nhưng không dám v́ sợ bị nước cuốn đi. Nhà sư thứ nhất không quan tâm đến lời yêu cầu giúp đỡ của cô gái và tự ḿnh lội qua suối. Nhà sư thứ hai tiến đến bế cô gái vào ḷng và lội qua suối. Cô gái vô cùng cám ơn nhà sư đă giúp ḿnh và cả hai nhà sư lại tiếp tục con đường của ḿnh.

Đi được một đoạn đường, dường như không chịu nổi nhà sư thứ nhất quay lại trách nhà sư thứ hai :

- Anh đă tu hành mà vẫn c̣n tà tâm, vẫn c̣n ham sắc dục. Sao lại ôm ấp đàn bà con gái như thế?

Nhà sư thứ hai điềm đạm trả lời :

- Ô hay! Tôi đă bỏ cô ta lại bên bờ suối rồi, c̣n anh vẫn mang cô ta theo cho đến bây giờ sao?


018.Con yêu mẹ

Người mẹ mệt mỏi trở về từ cửa hàng sau một ngày làm việc dài đăng đẵng, kéo lê túi hàng trên sàn bếp. Đang chờ bà là đứa con trai tên David lên 8 tuổi, đang lo lắng kể lại những ǵ mà em nó đă làm ở nhà: “… lúc con đang chơi ngoài sân c̣n bố đang gọi điện thoại th́ Tom lấy bút ch́ màu viết lên tường, lên chính tờ giấy dán tường mới mà mẹ dán trong pḥng làm việc ấy! Con đă nói với nó là mẹ sẽ bực ḿnh mà!”.

Người mẹ than thở rồi nhướng lông mày: “Bây giờ nó đâu ?”. Thế rồi bà bỏ hết hàng ở đó, sải bước vào pḥng của đứa con trai nhỏ, nơi nó đang trốn. Bà gọi cả tên họ của đứa bé, mà ở các nước phương Tây, khi gọi cả tên lẫn họ như thế này là thường thể hiện sự tức giận. Khi bà bước vào pḥng, đứa bé run lên v́ sợ, nó biết sắp có chuyện ǵ ghê gớm lắm. Trong 10 phút, người mẹ nguyền rủa con, là bà đă phải tiết kiệm thế nào và tờ giấy dán tường đắt ra sao! Sau khi rên rỉ về những việc phải làm để sửa lại tờ giấy, người mẹ kết tội đứa con là thiếu quan tâm đến người khác. Càng mắng mỏ con, bà càng thấy bực ḿnh, cuối cùng bà ra khỏi pḥng con, cảm thấy cáu đến phát điên!

Người mẹ chạy vào pḥng làm việc để xác minh nỗi lo lắng của ḿnh. Nhưng khi nh́n bức tường, đôi mắt bà tràn ngập nước mắt. Những ǵ bà đọc được như một mũi tên xuyên qua tâm hồn người mẹ. Ḍng chữ viết: “Con yêu mẹ” được viền bằng một trái tim!

Và giờ đây bao thời gian trôi qua, tờ giấy dán tường vẫn ở đó, y như lúc người mẹ nh́n thấy, với một cái khung ảnh rỗng treo để bao bọc lấy nó. Đó là một sự nhắc nhở đối với người mẹ, và với tất cả mọi người: Hăy bỏ một chút thời gian để đọc những ḍng chữ viết trên tường!


019.Hạnh phúc

- Hạnh phúc là ǵ?

Chàng tuổi trẻ luôn đặt câu hỏi này với những người mà chàng cho rằng quan điểm của họ có thể giúp chàng đi đúng hướng trên con đường gian lao đi t́m hạnh phúc.

- Hạnh phúc là ǵ?

- Hạnh phúc là tiền bạc - người thương gia giàu có đáp.

- Hạnh phúc là sự nổi tiếng - một ca sĩ trả lời.

- Hạnh phúc là một gia đ́nh ḥa thuận, trên dưới một ḷng - một người cha đáng kính đáp.



- Hạnh phúc là một công việc làm tốt, thân thể khỏe mạnh không bệnh tật - một anh công nhân nói.
...

Và c̣n vô số những định nghĩa mà thoạt đầu chàng đều cho là có lư và chàng cố gắng làm theo.

Chàng đă có một công việc rất tốt, một người vợ đảm đang cùng 2 đứa con xinh xắn, khoẻ mạnh. Chàng không bệnh tật ǵ, trái lại c̣n có một sức khỏe rất tốt. Chàng đă bắt đầu có tiếng trên thương trường và tiền bạc không c̣n là một nỗi băn khoăn ǵ cả.

Thế nhưng chàng vẫn chưa thỏa măn, chàng vẫn chưa cảm thấy hạnh phúc hoàn toàn. Có những lúc chàng cảm thấy mọi thứ sao nhạt nhẽo và vô vị dù cảm giác đó chỉ là thoáng qua. Có những lúc chàng cảm thấy trống rỗng và như lạc phương hướng. Có những lúc chàng bỗng nhiên muốn thoát khỏi mọi sự ràng buộc, thoát khỏi thế giới này. Chàng mơ ḿnh là Robinson Cruose, là Robin Hood hay thậm chí c̣n là Batman. Chàng không hiểu nổi chính ḿnh muốn ǵ? Và chàng tiếp tục săn t́m lời giải cho câu hỏi:

- Hạnh phúc là ǵ?

Và một hôm chàng chợt nhớ ra một người. Vâng, đó là ông nội của chàng. Người Ông đă sống qua bao nhiêu cuộc bể dâu, đă trải qua bao nhiêu kinh nghiệm cuộc sống: chiến tranh, đói kém, giàu có, nhẵn túi, hạnh phúc, đau khổ, chết chóc... Người Ông mà số tuổi không ai trong gia đ́nh c̣n nhớ chính xác là bao nhiêu. Hiện Ông đang ở đâu nhỉ? À, Ông đang ở một vùng đồi núi cách nơi chàng ở hơn 300 cây số. Chỉ cần 5 tiếng đồng hồ lái xe, chàng chắc chắn sẽ t́m được lời giải đáp.

Khi chàng bước vào, Ông đang ngồi trên một chiếc ghế bật đung đưa, đầu tóc bạc phơ, miệng đang nhai một mẩu bánh ḿ, bên cạnh là một hộp cá ṃi đang ăn dở.

Chàng sà vào ḷng Ông như ngày xưa và hỏi:

- Ông ơi, hăy nói cho cháu nghe hạnh phúc là ǵ?

Ông bật cười và đáp:

- Ồ cháu của ta, Hạnh Phúc à? Hạnh Phúc là ǵ ư? Hạnh Phúc là lúc này đây, là ta đang ngồi nhai ổ bánh ḿ và nhấm nháp con cá ṃi béo ngậy này và nghe thằng cháu cưng của ta hỏi Hạnh Phúc là ǵ?


Reply With Quote
  #10 (permalink)  
Old 11-20-2008, 10:59 PM
CamVan's Avatar
CamVan CamVan is offline
Senior Member
 
Join Date: Sep 2007
Posts: 81
020.Một vài ḍng...
Nhiều năm về trước, một ủy viên chấp hành khá cao tuổi của một công ty dầu lửa đă đưa ra một quyết định sai lầm làm công ty thiệt hại hơn 2 triệu đôla. John D. Rockefeller lúc đó là người đứng đầu tập đoàn này. Vào cái ngày đen tối mà tin tức khủng khiếp trên được lan truyền ra, hầu hết các nhân viên và ủy viên khác của công ty đều lo lắng và muốn tránh mặt Rockefeller, không ai muốn bị liên lụy ǵ.

Chỉ trừ có một người, đó chính là ủy viên đưa ra quyết định sai lầm kia. Ông ta là Edward T. Bedford. Rockefeller ngay hôm ấy hẹn gặp Bedford và Bedford rất đúng giờ. Ông ta đă sẵn sàng nghe một "bài diễn thuyết" nghiệt ngă từ Rockefeller.

Khi Bedford bước vào pḥng Rockefeller, ông vua dầu lửa đang ngồi cạnh bàn, bận rộn viết bằng bút ch́ lên một tờ giấy. Bedford đứng yên lặng, không muốn phá ngang. Sau vài phút, Rockefeller ngẩng lên.

- A, anh đấy hả, Bedford?- Rockefeller nói rất b́nh tĩnh - Tôi nghĩ là anh đă nghe tin những tổn thất của công ty chúng ta rồi chứ?

Bedford đáp rằng ông đă biết rồi.

- Tôi đă suy nghĩ rất nhiều về điều này - Rockefeller nói - Và trước khi tôi nói chuyện với anh, tôi đă ghi ra đây vài ḍng.

Sau này, Bedford kể lại cuộc nói chuyện của ông với Rockefeller như sau: Tôi thấy rơ ḍng đầu tiên của tờ giấy mà ông chủ đă "viết vài ḍng" là: "Những ưu điểm của Bedford". Sau đó là một loạt những đức tính của tôi, kèm theo là miêu tả vắn tắt rằng tôi đă giúp công ty đưa ra quyết định đúng đắn được 3 lần và giúp công ty kiếm được gấp nhiều lần số tiền tổn thất lần này.

Tôi không bao giờ quên bài học ấy. Trong nhiều năm sau, bất kỳ khi nào tôi định nổi cáu với người khác, tôi đều bắt ḿnh phải ngồi xuống, nghĩ và viết ra một bảng liệt kê những ưu điểm của người đó, dài hết sức có thể. Khi tôi viết xong bản đó th́ thường tôi cũng thấy bớt cáu rồi.

Không biết là thói quen này đă giúp tôi bao nhiêu lần tránh được những sai phạm tôi có thể có: đó là nổi cáu một cách mù quáng với người khác.

Tôi biết ơn ông chủ tôi v́ thói quen này, và bây giờ tôi giới thiệu nó cho tất cả các bạn.



021.Suy nghĩ, tự tin, mơ ước và dám làm

Đứa bé trai 8 tuổi bước đến gần một ông già có vẻ ngoài rất thông thái rồi ngước nh́n ông nói:

- Cháu biết ông là một người rất sáng suốt, uyên thâm. Ông hăy cho cháu biết về bí ẩn của cuộc sống.

Ông già nh́n đứa bé đáp:

- Suốt đời ḿnh ông đă suy ngẫm rất nhiều về điều này và có thể nói gọn chỉ trong bốn chữ.

Đầu tiên là suy nghĩ. Hăy nghĩ về những giá trị mà con sống v́ chúng.

Thứ hai là tự tin. Hăy tin tưởng bản thân bằng cách dựa vào những giá trị con nghĩ rằng v́ chúng mà con sẽ sống.

Thứ ba là mơ ước. Mơ ước những ǵ có thể thành hiện thực dựa vào sự tự tin và những giá trị mà ta sẽ theo đuổi trong cuộc sống.

Và cuối cùng là dám làm. Hăy dám thực hiện để biến ước mơ thành sự thật bằng chính niềm tin và giá trị của chúng ta.

Và ông già đó chính là họa sĩ Walter E.Disney.



022.Mùi của hạnh phúc
Ngày nghỉ lễ cô đưa mấy đứa em đi chơi, ăn ǵ đó cho vui. Đang ngồi trong quán kem, chị em vui vẻ cười đùa th́ thằng bé bán vé số lại gần. Nó không nói ǵ cả, cứ đứng ở ngoài nh́n.

Cô đang mải đút kem cho đứa em nhỏ nhất, quay lại thằng bé đă đứng ngay sau, cổ đeo chồng vé số trên tấm bảng gỗ cũ mục. Chẳng biết thằng bé làm ǵ mà mặt lem hết cả. Thấy thế cô lấy khăn giấy lau mặt cho thằng bé rồi bảo ngồi xuống ghế, nó vẫn đứng không nói ǵ. Đôi mắt to tṛn đen lay láy nh́n cô không chớp mắt. Ra hiệu cho chủ quán lấy thêm cây kem nữa, cô nói: "Mời em, nhóc c̣n đi học không?".

Thằng bé gật đầu.
- Nhóc mấy tuổi rồi ?
- Mười tuổi.
- Nè, nhóc ngồi xuống đây.
Im lặng một lát, thằng bé nhận cây kem rồi bước đi chẳng để cho cô kịp làm ǵ.

Cô tiếp tục chuyện tṛ với mấy đứa em, h́nh ảnh thằng bé với đôi mắt biết nói cứ quẩn quanh trong đầu, đang định đứng lên ra về th́:

"Con cảm ơn cô" - thằng bé khi năy lí nhí. Phía sau thằng bé là người đàn ông ngồi trên xe lăn, khỏi phải đoán đă biết đấy là hai cha con, đôi mắt người đàn ông nh́n cô giống hệt thằng bé.

Bước lại gần hơn để nh́n rơ người đàn ông ấy, anh ta người nhỏ thó, mặc chiếc áo màu xanh rộng thùng th́nh, chiếc quần dài không che hết được đôi chân dị tật.
- Anh là …
- Dạ, tôi là bố cháu. Tôi quay lại để cảm ơn cô.
- Có ǵ đâu anh, thằng nhóc rất dễ thương.
- Cảm ơn cô.
- Hôm nào hai bố con cũng đi à?
- Vâng, bảo nó ở nhà nó không chịu, cứ đ̣i theo bố mẹ.
- Thế chị nhà bán ở đâu?
- Dạ, ở đằng kia.
Cô xoa đầu thằng bé, kéo lại gần, hôn vào má, vào trán nó.
Lúc này thằng bé mới nghiêng đầu ghé sát vào tai bố, đưa cây kem đă chảy nước ra: "Bố ăn đi".
- Không, con ăn đi.
- Thế cả hai bố con ḿnh cùng ăn.
Nói rồi thằng bé hồn nhiên mút cây kem một cái.
"Thôi chào cô. Chào cô đi con". Nghe lời bố, thằng bé nói "Con chào cô".

Người đàn ông bắt đầu lăn bánh xe, thằng bé một chân để lên trên song xe, một chân để dưới đất lấy đà đẩy. Nh́n h́nh ảnh hai bố con d́u nhau đi trong đêm, thằng bé nghiêng đầu ríu rít bên bố, trông bố con họ thật hạnh phúc, trong ḷng cô biết bao nhiêu là cảm xúc.

Đang thanh toán tiền th́ :
- Cô thấy mùi ǵ? - Là giọng của người phụ nữ bàn bên cạnh, năy giờ có lẽ đă nghe thấy hết mọi chuyện.
- Chị nói sao?
- Là tôi nói cô hôn thằng bé thấy mùi ǵ?
- Mùi của hạnh phúc.
Chị ta nh́n cô thắc mắc, mùi của hạnh phúc?
- Mùi mà chúng ta không bao giờ có được - Nói rồi cô bế em lên xe.
Trên đường về, cô đă không thể nói thêm điều ǵ nữa, mặc cho mấy đứa em gặng hỏi chị hết điều này tới điều khác.

Đến ngă tư đang lúc đợi đèn đỏ, mắt cô nḥe đi khi thấy hai chiếc xe lăn đậu sát cạnh nhau trên mép đường: người đàn ông ban năy đang cầm cây kem mút một cái rồi đưa cho người phụ nữ, c̣n thằng bé th́ đứng nh́n cười.

Reply With Quote
Reply

Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is On
Trackbacks are On
Pingbacks are On
Refbacks are On




All times are GMT -7. The time now is 05:11 AM.

A vBSkinworks Design