Threads: , Posts: , Members:
Online:

Go Back   Psyche > Tâm Linh, Huyền Bí > Truyện Ngắn, Vui Cười Huyền Bí

Truyện Ngắn, Vui Cười Huyền Bí Những mẫu truyện ngắn, những truyện vui cười về huyền bí, tâm linh

Reply
 
LinkBack Thread Tools Display Modes
  #11 (permalink)  
Old 11-21-2008, 12:01 AM
CamVan's Avatar
CamVan CamVan is offline
Moderator
 
Join Date: Sep 2007
Posts: 82
023.Một bài học

Cô bé rất lấy làm ngạc nhiên v́ người cha không chịu vứt bỏ chiếc xe cũ trong garage nhà ḿnh. Nhà họ rất giàu, có 2, 3 chiếc xe hơi đời mới. Thế mà chiếc xe cũ vẫn nằm đó qua bao nhiêu năm. Chiếc xe có chỗ móp ngay cửa trước. Một hôm cô bé hỏi cha ḿnh :

- Ba ơi, tại sao ba không vứt chiếc xe cũ hay là bán nó đi hả ba?

Người cha đáp :

- Con ơi, đó là một vật kỷ niệm và là một bài học cho ta.

- Một bài học? - cô bé thắc mắc.

- Đúng vậy, này ta kể cho con nghe nhé. Một hôm từ khi con chưa sinh ra đời, lúc đó ta vừa mua chiếc xe đời mới nhất này và làm một chuyến đi xa đầu tiên. Ta đang chạy trên đường th́ bỗng nghe có vật ǵ đập mạnh vào cửa trước. Ta vội dừng xe và bước xuống kiểm tra. Ta thấy một móp ngay cửa trước và cách đó không xa có một cô bé trạc tuổi con bây giờ đang giơ tay vẫy bên đường. Cạnh cô có một chiếc xe lăn và một cô bé khác đang ngồi dưới đất. Ta giận vô cùng chạy về phía cô bé và thầm nghĩ: "Xem mày có chạy đằng trời". Thế nhưng cô bé không có ǵ là có vẻ muốn chạy trốn. Khi ta đến gần, cô bé nói :

- Chú ơi! Xin chú tha lỗi cho cháu, xin chú đừng giận. Chính cháu đă ném viên sỏi v́ có như thế chú mới dừng lại. Cháu buộc phải làm thế v́ cháu ra dấu dừng xe đă 3 tiếng đồng hồ mà không ai dừng xe giúp cháu nâng em cháu lên xe lăn. Cháu yếu quá không nâng em nổi. Chúng cháu bị trượt té.

Ta ngẩn người ra và vội giúp cô bé nâng em nó lên đặt vào xe lăn.
Trên đường về ta cứ mải suy nghĩ. Sao không ai chịu dừng lại thế?
Con có hiểu bài học không?



024.Giúp đỡ
Năm 18 tuổi, tôi sang Anh học Đại học. Và vẫn học đối mặt với nỗi đau quen thuộc, nỗi đau của một đứa trẻ mồ côi.

Một hôm, khi đang đi chợ, tôi thấy một cụ già đang loay hoay với một cây gậy và một túi táo với những quả táo đang thi nhau rơi khỏi túi. Tôi chạy đến đỡ lấy túi táo và nhặt từng quả vào túi cho ông.

- Cảm ơn cô bé. Ông ổn rồi! – Ông mỉm cười với tôi, đôi mắt sáng hiền từ.

- Cháu đi cùng ông nhé? – Tôi nói – Cháu sợ táo sẽ rơi nữa đấy!

T́nh bạn của tôi với ông Burns, người có nụ cười ấm áp như cha của tôi bắt đầu như vậy.

Tôi xách túi táo, ông Burns t́ cây gậy, lê từng bước khó nhọc. Đến nơi, tôi đặt túi táo lên bàn và đi pha trà, tôi hỏi ông liệu thỉnh thoảng tôi có thể đến thăm ông không.

Ngay hôm sau, tôi lại đến, lại giúp ông pha trà. Tôi kể cho ông nghe tôi là một đứa trẻ mồ côi, sống với họ hàng và giờ đây đi du học để tự lập. Ông chỉ cho tôi hai bức ảnh đặt trên bàn. Đó là bác gái Mary và cô con gái Alice của ông, hai người cùng mất trong một tai nạn cách đây sáu năm...

Tôi tới thăm ông Burns hai lần mỗi tuần, đúng giờ và đúng ngày. Khi đến, tôi thường thấy ông ngồi trên chiếc ghế to với cây gậy bên cạnh. Thấy tôi, ông cụ luôn vui mừng. Dù tôi tự nhủ rằng tôi đă đem lại niềm vui cho một ông già cô đơn, nhưng ḱ thực, tôi mới chính là người hạnh phúc nhất khi bước chân lên bậc cửa căn nhà này. Đơn giản là tôi được chia sẻ và có người lắng nghe những lời tâm sự của tôi.

Sau hai tháng, tôi đến thăm ông Burns vào một ngày khác với lệ thường. Tôi cũng không gọi điện thông báo trước v́ nghĩ rằng ḿnh sẽ gây một bất ngờ đặc biệt.
Và tôi thấy ông đang làm vườn, đang đi lại, đang cúi xuống, ngẩng lên, một cách dễ dàng không cần gậy! Liệu đó có phải là ông Burns mọi khi, lúc nào cũng tựa hẳn ḿnh vào cây gậy? Ông Burns bỗng ngẩng lên và nh́n thấy tôi. Thấy rơ sự băn khoăn lẫn ngạc nhiên của tôi, ông vẫy tôi lại gần.

- Nào, cháu yêu quư, hôm nay để ông pha trà cho cháu... – Ông Burns dẫn tôi vào nhà.

- Cháu đă nghĩ... – Tôi bắt đầu

- Ông biết cháu nghĩ ǵ, cháu yêu quư. Lần đầu tiên cháu gặp ông ở chợ, ừ hôm đó đầu gối ông bị đau. Va phải cánh cửa ấy mà...

- Nhưng... ông lại đi lại b́nh thường... từ lúc nào?

- Ngay hôm sau –Ông cụ hấp háy mắt.

- Nhưng tại sao...? – Tôi lúng túng.

- Lần thứ hai cháu đến đây, cháu yêu quư ạ, đó là khi ông nhận thấy cháu mới buồn và cô đơn có thể tựa vào vai ông. Nhưng ông e rằng cháu sẽ không đến nữa nếu biết ông khỏe mạnh.

- C̣n cái gậy th́ sao ạ?

- À, cái gậy tốt! Ông hay dùng nó để chặn cửa hàng rào.

Ông Burns đă biến ḿnh trở thành một người cần được giúp đỡ để giúp đỡ tôi như thế đấy. Đó là một cách tuyệt vời để một cô bé non nớt và nhạy cảm như tôi thấy ḿnh thật mạnh mẽ.


025.Hai viên gạch

Đến miền đất mới, các vị sư phải tự xây dựng mọi thứ. Họ mua đất, gạch, mua dụng cụ và bắt tay vào việc. Một chú tiểu được giao xây một bức tường gạch. Chú rất tập trung vào công việc, luôn kiểm tra xem viên gạch đã thẳng thớm chưa, hàng gạch có ngay ngắn không. Công việc tiến triển khá chậm vì chú làm rất kỹ lưỡng. Tuy nhiên, chú không lấy đó làm phiền lòng bởi vì chú biết mình sắp sửa xây một bức tường tuyệt đẹp đầu tiên trong đời. Cuối cùng, chú cũng hoàn thành công việc vào lúc hoàng hôn buông xuống.

Khi đứng lui ra xa để ngắm nhìn công trình lao động của mình, chú bỗng cảm thấy có gì đó đập vào mắt. Mặc dù chú đã rất cẩn thận khi xây bức tường song vẫn có hai viên gạch bị đặt nghiêng. Và điều tồi tệ nhất là hai viên gạch đó nằm ngay chính giữa bức tường. Chúng như đôi mắt đang trừng trừng nhìn chú. Kể từ đó, mỗi khi du khách đến thăm ngôi đền, chú tiểu đều dẫn họ đi khắp nơi, trừ đến chỗ bức tường mà chú xây dựng.

Một hôm, có hai nhà sư già đến tham quan ngôi đền. Chú tiểu đã cố lái họ sang hướng khác nhưng hai người vẫn nằng nặc đòi đến khu vực có bức tường mà chú xây dựng. Một trong hai vị sư khi đứng trước công trình ấy đă thốt lên:

- Ôi, bức tường gạch mới đẹp làm sao!

- Hai vị nói thật chứ? Hai vị không thấy hai viên gạch xấu xí ngay giữa bức tường kia ư? - chú tiểu ngạc nhiên kêu lên.

- Có chứ, nhưng tôi cũng thấy 998 viên gạch còn lại đã ghép thành một bức tường tuyệt vời ra sao - vị sư già từ tốn.



026.Cơ hội

Giáo sư vật lư nổi tiếng George Gate muốn t́m một phụ tá cho ḿnh khi nghiên cứu lĩnh vực truyền điện tín. Ông đăng báo tuyển phụ tá.

Căn pḥng đợi hôm ấy chật ních. Mọi người đều chọn cho ḿnh những bộ quần áo sang trọng nhất, nghiên cứu hàng chục sách về morse trước khi đến đây. Họ đều phải chờ ở pḥng ngoài cho tới khi được vị giáo sư mời vào phỏng vấn.

Trong khi chờ đợi, họ tán gẫu và cố gắng thể hiện kiến thức của ḿnh. Chỉ có một chàng trai trẻ ngồi yên lặng chú tâm quan sát pḥng làm việc của George Gate. Anh đă theo dơi sát sao những công tŕnh nghiên cứu trước đó của vị giáo sư này và rất muốn góp sức với ông.

Nhiều giờ trôi qua, cửa pḥng thí nghiệm vẫn đóng im ỉm. Nhà đợi vẫn ồn ă những tiếng bàn căi sôi nổi. Bỗng chàng trai vẫn ngồi im lặng khi năy khẽ mỉm cười, bật đứng dậy bước vào pḥng thí nghiệm của giáo sư. Cánh cửa không hề khóa. Thoạt đầu họ nh́n chàng trai với ánh mắt thương hại v́ cho rằng anh ta không đủ kiên nhẫn chờ và định xin bỏ cuộc. Nhưng không lâu sau, tất cả mọi người đều bất ngờ khi thấy giáo sư George từ pḥng thí nghiệm bước ra cùng chàng trai trẻ.

- Xin cảm ơn mọi người đă đến đây, nhưng tôi đă t́m được người trợ lư thực sự có năng lực cho ḿnh rồi. - Vị giáo sư chỉ vào chàng trai.

Mọi người hết sức bất b́nh trước quyết định đột ngột của giáo sư. Họ đă phải chờ đợi rất lâu, vậy mà thậm chí không có cả một cơ hội để chứng tỏ khả năng của ḿnh.

Giáo sư chậm răi giải thích:

- Các bạn đă không để ư nhưng ngay từ khi mọi người bước vào đây, máy điện tín của tôi đă liên tục đánh một ḍng thông báo bằng tín hiệu như thế này: “Nếu bạn giải mă được lời nhắn này, hăy bước vào gặp tôi”. Tôi biết mọi người ở đây đều rất giỏi nhưng chỉ có một cơ hội và người biết tập trung vào mục tiêu chính khi đến đây đă giành được cơ hội đó.

Và chàng phụ tá trẻ đó chính là Thomas Edison, người đă góp phần làm thay đổi thời đại của chúng ta. Cơ hội là cho tất cả mọi người. Nhưng chỉ những người có đủ tập trung và nhạy bén mới đọc được thông điệp của nó.



Reply With Quote
  #12 (permalink)  
Old 11-21-2008, 12:02 AM
CamVan's Avatar
CamVan CamVan is offline
Moderator
 
Join Date: Sep 2007
Posts: 82
027.Bốn người vợ của nhà vua


Ngày xửa ngày xưa, có một vị vua giàu có trị v́ một vương quốc hùng mạnh. Ông có đến bốn người vợ, bà hoàng nào cũng xinh đẹp. Nhà vua yêu người vợ thứ tư nhất và luôn chiều theo mọi sở thích của bà, không bao giờ từ chối. Kế đến là người vợ thứ ba, nhà vua lúc nào cũng sợ mất bà, đi đâu cũng luôn muốn đưa bà đi theo. Bà vợ thứ hai là chỗ dựa tinh thần của nhà vua, bà rất tử tế, dịu dàng và kiên nhẫn. Mỗi khi nhà vua gặp chuyện khó khăn, ông thường tâm sự với bà và thường nhận được những lời khuyên quư giá.

Người vợ thứ nhất của vua là người trung thành nhất, giúp vua trị v́ và làm cho đất nước ngày càng giàu có nhưng nhà vua lại không dành nhiều t́nh cảm cho bà. Nhà vua luôn nghĩ rằng bà có thể tự chăm sóc lấy ḿnh nên ít khi để ư đến bà.
Không may, một ngày nọ vua lâm bệnh và biết rằng ḿnh không c̣n sống được bao lâu nữa. Ông nghĩ: "Ta có đến bốn người vợ, nhưng khi ra đi, e rằng lại hoàn toàn cô đơn!".

Nghĩ vậy, nhà vua gọi người vợ thứ tư đến bên cạnh và nói: "Ta yêu thương nàng nhất, luôn dành mọi thứ tốt đẹp cho nàng. Giờ đây ta sắp chết, nàng có theo ta để ta không cô đơn không?". Nhà vua nhận được câu trả lời: "Bệ hạ rất tốt với thiếp, nhưng yêu cầu đó quá khó, thiếp không thể làm được!". Nhà vua lặng đi một lúc rồi cho gọi người vợ thứ ba, bà trả lời: "Không, thưa đức vua, cuộc sống c̣n đẹp lắm, sẽ có một vị vua khác đến để tiếp tục che chở và chiều chuộng thiếp!". Trái tim vị vua cảm thấy lạnh buốt v́ buồn bă và thất vọng. Ngài lại gọi người vợ thứ hai: "Ta luôn được nàng giúp đỡ và khuyên giải, nàng sẽ theo ta chứ?" - Nhà vua hỏi. "Lần này thiếp không thể giúp được ǵ hơn, thưa đức vua" - người vợ thứ hai đáp - "Nhưng thiếp hứa sẽ chăm sóc bệ hạ đến những giây cuối cùng, rồi sẽ đưa bệ hạ đến nơi yên nghỉ và sẽ luôn nhớ đến bệ hạ!". Nhà vua hoàn toàn tuyệt vọng.

Nhà vua không hề nhớ ra người vợ thứ nhất, cho đến khi ngài nghe thấy một giọng nói cất lên bên cạnh: "Thiếp sẽ theo ngài đến bất cứ nơi đâu ngài đi tới, dù đó là cơi chết". Đó chính là người vợ thứ nhất của ông. Trông bà mệt mỏi và gầy yếu. Buồn bă và nuối tiếc vô hạn v́ cách đối xử của ḿnh, nhà vua thốt lên: "Lẽ ra ta đă phải chăm sóc và thương yêu nàng nhiều hơn mới phải!".

Bạn vừa được đọc một câu chuyện cổ tích, trong đó có vua và các bà hoàng. Chúng ta không sống trong thế giới cổ tích, nhưng bạn biết không, nếu coi mỗi chúng ta cũng giống như nhà vua đó, th́ bạn hăy để ư xem, mỗi chúng ta cũng có đến bốn “người vợ” đấy.

“Người vợ” thứ tư của chúng ta là cơ thể. Hầu như ai cũng lo lắng, chăm sóc đến bản thân, đến cơ thể ḿnh nhiều nhất, làm sao để trông thật đẹp đẽ. Nhưng khi chúng ta ra đi, cơ thể ấy cũng tan biến, không để lại ǵ trên đời.

“Người vợ” thứ ba có tên là “địa vị và của cải” – đây chính là những thứ dễ mất nhất, v́ dù sao chúng cũng chỉ là vật chất. Khi chúng ta không c̣n sống, “địc vị” không c̣n và “của cải” sẽ thuộc về người khác.

“Người vợ” thứ hai là gia đ́nh và bè bạn. Họ luôn quan tâm và giúp đỡ, luôn an ủi và khuyên giải, nhưng họ chỉ có thể chăm sóc ta đến những phút cuối cùng và nhớ thương ta.

“Người vợ” thứ nhất chính là TÂM HỒN. Không phải ai cũng nhớ đến nó khi sống trong một thế giới mọi người đều phải chạy đua với của cải, địa vị để thỏa măn cho cái “tôi” của ḿnh. Thế nhưng TÂM HỒN là điều duy nhất luôn đi cùng với chúng ta đến bất cứ nơi nào chúng ta đến, và chính là thứ để mọi người nhớ măi đến ta dù ta có ở nơi nào.


028.Tầng 80

Có hai anh em sống trên tầng 80 của một chung cư cao ngất. Một ngày kia về nhà sau giờ làm việc, họ choáng váng khi nhận ra thang máy của chung cư bị hư, họ buộc phải leo bộ lên căn hộ của ḿnh.

Sau khi vất vả leo đến tầng 20, thở hổn hển và mệt mỏi, họ quyết định để những túi xách của ḿnh lại đó và sẽ quay lại lấy vào ngày hôm sau. Khi lên đến tầng 40, người em bắt đầu lầm bầm và sau đó cả hai căi nhau. Họ vừa tiếp tục những bước chân nặng nề của ḿnh, vừa căi nhau cho đến tầng 60. Bỗng họ nhận ra rằng ḿnh chỉ c̣n có 20 tầng nữa thôi. Họ quyết định ngừng căi và tiếp tục leo lên trong sự b́nh an. Họ yên lặng leo lên và cuối cùng cũng đến được căn hộ của ḿnh. Đến nơi họ mới phát hiện đă để ch́a khóa nhà trong những túi xách đă để lại ở tầng 20.

Câu chuyện này cũng tựa như cuộc đời chúng ta… Nhiều người trong chúng ta sống trong sự kỳ vọng của cha mẹ, thầy cô và bạn bè khi c̣n bé. Chúng ta hiếm khi thực hiện những ǵ ḿnh thật sự muốn, luôn ở dưới rất nhiều áp lực và sự căng thẳng đến nỗi đến năm 20 tuổi, chúng ta mệt mỏi và quyết định vứt bỏ gánh nặng này đi.

Chúng ta sống một cách năng nổ và có những ước mơ lớn. Nhưng khi đến 40 tuổi, chúng ta bắt đầu đánh mất tầm nh́n và những giấc mơ của ḿnh, cảm thấy không thỏa măn và bắt đầu phàn nàn, chỉ trích. Đến tuổi 60, chúng ta nhận ra ḿnh không c̣n nhiều th́ giờ nữa để phàn nàn và chúng ta bước đi trong sự b́nh an, thanh thản. Chúng ta nghĩ không c̣n điều ǵ làm cho ḿnh thất vọng nữa. Và rồi chợt nhận ra rằng không thể nào ngơi nghỉ trong sự b́nh an v́ chúng ta c̣n những giấc mơ chưa thực hiện được - những giấc mơ mà chúng ta đă vứt bỏ cách đây 60 năm.

Vậy ước mơ của bạn là ǵ?

Hăy đi theo những ước mơ của ḿnh để không phải sống trong sự hối tiếc.


029.Cái chu nt

Một người có hai cái chậu lớn để khuân nước. Một trong hai cái chậu có vết nứt, v́ vậy khuân nước từ giếng về, nước trong chậu chỉ c̣n một nửa. Chiếc chậu c̣n nguyên rất tự hào về sự hoàn hảo của ḿnh, c̣n chiếc chậu nứt luôn bị cắn rứt v́ không thể hoàn thành nhiệm vụ.

Một ngày nọ chiếc chậu nứt nói với người chủ :" Tôi thật xấu hổ về ḿnh. Tôi muốn xin lỗi ông !".

- "Ngươi xấu hổ về chuyện ǵ ?"

- "Chỉ v́ lỗi của tôi mà ông không nhận được đầy đủ những ǵ xứng đáng với công sức của ông !"

- "Không đâu, khi đi về ngươi hăy chú ư đến những luống hoa bên vệ đường ".

Quả thật, dọc bên vệ đường là những luống hoa rực rỡ. Cái chậu nứt cảm thấy vui vẻ một lúc, nhưng rồi về đến nhà nó vẫn c̣n chỉ phân nửa nước .

- "Tôi xin lỗi ông !"

- "Ngươi không chú ư rằng hoa chỉ mọc bên này đường, phía của ngươi thôi sao? Ta đă biết được vết nứt của ngươi và đă tận dụng nó. Ta gieo những hạt giống hoa bên vệ đường phía bên ngươi và trong những năm qua, ngươi đă vui tưới cho chúng. Ta hái những cánh hoa đó để trang hoàng căn nhà. Nếu không có ngươi nhà ta sẽ không ấm cúng và duyên dáng như thế này đâu".
Reply With Quote
  #13 (permalink)  
Old 11-21-2008, 12:03 AM
CamVan's Avatar
CamVan CamVan is offline
Moderator
 
Join Date: Sep 2007
Posts: 82
030.Những vết đinh

Một cậu bé nọ có tính xấu là rất hay nổi nóng. Một hôm, cha cậu bé đưa cho cậu một túi đinh rồi nói với cậu: “Mỗi khi con nổi nóng với ai đó th́ hăy chạy ra sau nhà và đóng một cái đinh lên chiếc hàng rào gỗ.”

Ngày đầu tiên, cậu bé đă đóng tất cả 37 cái đinh lên hàng rào. Nhưng sau vài tuần, cậu bé đă tập kiềm chế cơn giận của ḿnh và số lượng đinh cậu đóng trên lên hàng rào ngày một ít đi. Cậu nhận thấy rằng kiềm chế cơn giận của ḿnh c̣n dễ hơn là phải đi đóng một cây đinh lên hàng rào.

Đến một ngày, cậu đă không nổi giận một lần nào suốt cả ngày. Cậu đến thưa với cha và ông bảo: “Tốt lắm, bây giờ nếu sau mỗi ngày mà con không hề nổi giận với ai dù chỉ một lần, con hăy nhổ một cây đinh ra khỏi hàng rào.”

Ngày lại ngày trôi qua, rồi cũng đến một hôm cậu bé đă vui mừng hănh diện t́m cha ḿnh báo rằng đă không c̣n một cái đinh nào trên hàng rào nữa. Cha cậu liền đến bên hàng rào. Ở đó, ông nhỏ nhẹ nói với cậu: “Con đă làm rất tốt, nhưng con hăy nh́n những lỗ đinh c̣n để lại trên hàng rào. Hàng rào đă không giống như xưa nữa rồi. Nếu con nói điều ǵ trong cơn giận dữ, những lời nói ấy cũng giống như những lỗ đinh này, chúng để lại những vết thương rất khó lành trong ḷng người khác. Cho dù sau đó con có nói xin lỗi bao nhiêu lần đi nữa, vết thương đó vẫn c̣n lại măi măi. Con hăy luôn nhớ: vết thương tinh thần c̣n đau đớn hơn cả những vết thương thể xác. Những người xung quanh ta, bạn bè ta là những viên đá quư. Họ giúp con cười và giúp con mọi chuyện. Họ nghe con than thở khi con gặp khó khăn,

Reply With Quote
Reply

Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is On
Trackbacks are On
Pingbacks are On
Refbacks are On




All times are GMT -7. The time now is 09:07 PM.

A vBSkinworks Design