Thời gian gần đây báo chí tốn không ít giấy mực về GDGT - có vẻ như đây sắp thành "vấn nạn"chứ không phải là "vấn đề " nữa rồi!
Nhớ có 1 lần trên TV,trong 1 chương tŕnh giao lưu với giới trẻ về GDGT & cách sử dụng bao cao su(BCS),có 1 người tuyên truyền viên đă hùng hồn phát biểu rất chi là "hoành văn tráng", nguyên văn như thế này:"
Các bạn trẻ chúng ta hăy nói KHÔNG với quan hệ t́nh dục trước hôn nhân để bảo vệ chính chúng ta và bảo vệ người yêu ḿnh! Nhưng nếu KHÔNG kiềm chế được bản thân th́ hăy biết cách sử dụng các biện pháp tránh thai để tránh những hậu quả đáng tiếc về sau..."
Ḿnh thấy nếu ở thời điểm đó (cách đây 3 năm th́ phải) th́ có lẽ có rất ít người quan tâm tới chuyện an toàn hay ko v́ báo chí,TV hay bất kỳ phương tiện thông tin đại chúng nào đó cũng ít khi quan tâm, ít khi đề cập và tuyên truyền về GDGT cũng như các biện pháp đảm bảo an toàn t́nh dục...! Măi gần đây khi mà con số (theo thông kê chưa chính xác & đầy đủ ) về số ca nạo phá thai tuổi vị thành niên là quá lớn khiến tất cả đều phải giật ḿnh nghĩ đến những đứa trẻ chưa kịp thành h́nh đă bị dao kéo cướp đi mạng sống (chưa kể những đứa trẻ bị bỏ rơi bên vệ đường,trước cửa chùa,...thậm chí là trong thùng rác hoặc bồn cầu nhà vệ sinh...). C̣n rất nhiều, rất rất nhiều những trường hợp thương tâm mà không phải ai trong chúng ta cũng biết hết được! Không biết th́ sẽ nhắm mắt bước qua vô t́nh! Nhưng biết rồi th́ lại thấy quá đau ḷng! Chúng ta là con người mà, ai không khỏi xót xa trước những số phận bất hạnh và trớ trêu như vậy khi mà kẻ thủ ác hủy hoại cuộc đời của 1 đứa trẻ -1 con người lại là chính những người đă sinh ra chúng???

Có thể có người không tin, nhưng đă có rất nhiều câu chuyện tôi được chứng kiến, được nghe kể từ những người trong cuộc mà bản thân họ hiếm khi có cơ hội được bộc bạch!
Nếu theo chủ nghĩa duy vật th́ sẽ cho rằng những điều tôi nói không có cơ sở khoa học...nhưng nếu duy tâm - chúng ta sẽ phải suy nghĩ...!!!
Có 1 lần tôi đi xem bói cùng 1 người bạn! Khi bạn tôi vừa ngồi trước mặt cô đồng th́ đột nhiên "cô nói:" Chị đến rồi ạ! Bố mẹ vẫn khỏe hả chị? Em nhớ nhà ḿnh quá, nhớ bố mẹ, nhớ các anh các chị quá! Em vẫn về thăm nhà ḿnh suốt. Em vẫn hóa thành con bươm bướm, có khi là con đom đóm đậu bên màn để ngắm mẹ ngủ! Em thương mọi người quá, chị ạ! Chị đừng buồn nữa nhé! Chị đừng khóc 1 ḿnh như vậy! Em thương chị nhiều lắm! Em rất muốn làm ǵ đó cho chị mà không thể chị ạ! Em ở dưới này chỉ biết đi theo phù hộ cho chị thôi! Em sẽ xin Cha Mẹ ở trên trời phù hộ cho cả gia đ́nh ḿnh! Năm nay nhất định chị sẽ đỗ Đại học... Em ở dưới này tuy Cha Mẹ không để em thiếu ǵ cả nhưng em thấy buồn lắm chị ạ! Mẹ ḿnh thắp hương nhưng chưa bao giờ gọi em về ăn,cũng chưa gửi xuống cho em 1 bộ quần áo nào cả! Bạn em ở dưới này được bố mẹ sắm cho đầy đủ lắm chị ạ! Chị về bảo mẹ cho em xin 2 bộ quần áo, 1 bộ màu xanh, 1 bộ màu đỏ nhé! Và mỗi khi thắp hương th́ cứ khấn "cô bé tại gia về ăn cơm" th́ em sẽ về chị nhé!..."
Quả thực lúc đó cả tôi và bạn tôi đều ngạc nhiên tṛn xoe mắt ngồi nghe mà không nói được lời nào! Bạn tôi vừa nghe vừa nước mắt lưng tṛng. Đúng là bạn tôi có 1 người em đă mất! V́ 1 lư do nào đó mà mẹ bạn tôi bị xẩy thai khi vừa có mang được 1 tháng! Tôi cũng chẳng giữ được xúc động cứ ôm bạn tôi mà khóc theo! Khi chúng tôi b́nh tĩnh trở lại, th́ cô Đồng nói với bạn tôi "Em cháu đi theo cháu suốt đấy! Biết chị đến đây là nó lên nói chuyện ngay! Nó rất nhớ và thương cháu!..."
Không cần nói nhiều chắc mọi người cũng hiểu! Đi xem nhiều, nghe nhiều ... tôi mới được chứng kiến nhiều! Có lẽ gần như gia đ́nh nào cũng có ít nhất 1 sinh linh chưa kịp chào đời th́ lại sang thế giới khác...! Bà ngoại tôi cũng có 5 người con, nhưng người th́ mất ngay khi c̣n đang trong bụng bà, người th́ vừa bú sữa xong, 5h sau th́ chết bỏ bà tôi mà đi , người thứ 3 cũng vậy... chỉ c̣n lại 1 bác trai và mẹ tôi hiện giờ mà thôi! Mỗi lần bà đi xem bói ở đâu đó th́ cả ông ngoại và 3 bác trai đều về nói chuyện với bà!
Rất nhiều những người phụ nữ đă có gia đ́nh khi phải đến bệnh viện hay 1 cơ sở y tế nào đó để nạo phá thai th́ đều thấy day dứt, ân hận, thậm chí tội lỗi! Cảm giác ấy đeo bám họ đến cuối đời v́ đang tâm cướp đi mạng sống của chính đứa con bé bỏng mà họ -v́ 1 lư do nào đó không thể sinh nó ra!
Nhưng với những người trẻ tuổi, với họ nạo phá thai dường như là 1 việc làm hết sức b́nh thường, để rũ bỏ 1 cái ǵ đó có vẻ như rất ghê gớm sẽ phá hỏng tương lai của họ! Nhưng nếu 1 lần được nói chuyện với con của ḿnh như bạn tôi nói chuyện với em gái hay như bà ngoại tôi nói chuyện với 3 bác đă mất, th́ có lẽ họ sẽ phải tự vấn lương tâm ḿnh cho đến khi nhắm mắt! Tại sao lại có những người buông thả đến mức không thèm quan tâm đến những linh hồn tội nghiệp kia? Tại sao họ lại tàn nhẫn đến vậy ??? Tại sao??? Tại sao??? Tại sao???
Nếu rơi vào trường hợp đó - bạn sẽ làm ǵ?
1-Chấp nhận tất cả để sinh nó ra ?
2-Chấp nhận tất cả để bỏ nó đi ?