| ||||
| 5 Sai lầm lớn nhất của con người là tự đánh mất ḿnh. Ta chỉ là một cá thể nhỏ, một hạt cát trong vũ trụ bao la và trên hành tinh có 7 tỷ cá nhân khác nhưng điểm khác biệt duy nhất khiến ta làm chủ được cuộc sống riêng không phải là cái tên khai sinh mà chính là sự khẳng định khác biệt với những người khác trong cá tính nhân cách, năng lực và tư duy phát triển vươn lên đa dạng. Ai cũng muốn tự khẳng định ḿnh và càng muốn những người khác công nhận ḿnh trong một hoặc nhiều lĩnh vực trong cuộc sống theo phương châm hiện đại: giỏi một - biết nhiều. Nhưng cũng nhiều người đă không tự chứng minh được ḿnh mà c̣n đánh mất luôn cả bản thân v́ những tác động khách quan bất ngờ và chủ quan không may mắn! Thường th́ khách quan bị cột vào việc mất phẩm chất hoặc danh dự như v́ nghèo quá hóa liều. Nhưng Lă Khôn cho rằng: Nghèo không xấu, nghèo mà không có chí mới là xấu, hèn không đáng ghét, hèn mà không có tài mới đáng ghét, già không nên than thở, già mà sống thừa mới đáng than thở, chết không nên bi ai, chết mà vô bổ mới đáng bi ai. Nhưng tội lỗi quả là sinh ra chỗ giàu sang v́ sức mạnh của đồng tiền rất đáng kinh ngạc. Cho dù chưa phải là Tiên, Phật hay chân lư, nhưng đồng tiền cũng, làm hắc nhân tâm, xét từ cổ chí kim th́: Người ngồi trên đống cát ai cũng có thể là quân tử hiền nhân, nhưng ngồi trên đống vàng thật khó thay, đă có ai là hiền nhân quân tử đâu? 6 Tội lỗi lớn nhất của đời người là bất hiếu. Nếu như không có cha mẹ th́ làm sao ḿnh có thể hiện diện trên cơi đời này? Tại sao lại có thể quên đi người đă sinh ra ḿnh? Những người con bất hiếu này chỉ nh́n thấy cái trước mắt và họ không hiểu được nguồn gốc và t́nh cảm của cha mẹ họ. Sau này, nếu con cháu họ đối xử cũng như vậy th́ họ sẽ cảm nhận được thế nào là tội lỗi. Gieo nhân nào gặt quả nấy! "Công cha như núi Thái Sơn. Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra. Một ḷng thờ mẹ kính cha.Cho tṛn chữ hiếu mới là đạo con". Trong mỗi người Việt chúng ta, người được đi học tử tế đến những người v́ hoàn cảnh khó khăn mà thất học, từ bé đều được nghe 4 câu ca dao đầy ư nghĩa này. Nó là bài học căn bản đầu tiên của mỗi con người. 7 Cuộc đời nhiều nỗi thương cảm xót xa nhưng có lẽ con người đáng thương nhất là tự ti. Đây là cách suy nghĩ, biểu hiện, hành động không đúng với bản chất và khả năng của ḿnh. Biểu hiện tích cực của tự ti là thu nhỏ lại không va chạm, không bon chen, ngại đưa ư kiến, sợ phản đối trong mọi hoàn cảnh. Biểu hiện tiêu cực th́ tệ hơn là luôn khúm núm, xun xoe, bợ đỡ, xu nịnh, tâng bốc ai đó để lấy chỗ dựa bởi mặc cảm: phải có bờ rào th́ dây leo mới có chỗ dựa! Chuyện xưa kể. Có một tay nhà giàu nứt đố đổ vách được nhiều người trong làng tâng bốc, nịnh hót nhưng anh nông dân nghèo rớt mồng tơi bên cạnh nhà lại dửng dưng, không cần biết. Tay nhà giàu gặng hỏi, anh nông dân trả lời: ông giàu kệ ông, tôi nghèo kệ tôi cớ ǵ phải xu nịnh? Tay nhà giàu hào phóng: Nếu tôi cho anh 1/2 tài sản th́ anh có nịnh tôi không? Anh nông dân vẫn đáp: Nếu thế hai bên ngang hàng nhau, cần ǵ nịnh ai? Tay nhà giàu tức khí: Nếu cho anh tất cả tài sản th́ anh có nịnh tôi không? Anh nông dân thản nhiên: Lúc ấy ông phải xu nịnh tôi mới đúng! Thực tế bây giờ cũng chứng minh rằng: tiền bạc và địa vị tác động ghê gớm đến suy nghĩ tự ti, nếu ai không đủ cứng rắn để giải thoát khỏi nỗi ám ảnh này thật vô cùng đáng thương. Đường đời vốn không bao giờ bằng phẳng, chuyện vấp ngă hoặc trượt chân rất b́nh thường. Triết lư cho rằng: mỗi lần ngă là một lần bớt dại. Điển tích thơ, ca ngợi tài ứng khẩu của bà chúa thơ nôm Hồ Xuân Hương khi ngă cơ học vần giải thích kiểu triết học: Giơ tay với thử trời cao thấp - Xoạc cẳng đo xem đất ngắn dài? Trong cuộc sống không đơn giản như thế có những cú ngă vô h́nh tác động và ảnh hưởng sâu sắc đến tinh thần và làm suy sụp ư chí quyết tâm gượng dậy. Có thể nói từ vị trí ngă cho đến lúc đứng dậy được phải trải qua động tác trung gian là quỳ gối - khom lưng đây cũng chính là thời điểm quan trọng nhất nếu không đủ bản lĩnh để vươn lên th́ không những chẳng đáng khâm phục mà c̣n vĩnh viễn t́nh nguyện gia nhập đội ngũ những kẻ không tiên hóa được chỉ đi bằng đầu gối. Bởi thế, Chu Hy mới dặn rằng: Đời suy, đạo vi, ḷng ham muốn loài người đầy rẫy, không phải người cương nghị th́ đứng vững sao được? 8 Có một câu châm ngôn sống dạy rằng: Mất xiềng xích th́ được tự do, mất tiền sẽ được kinh nghiệm, mất sức th́ được sung sướng nhưng đừng bao giờ mất hy vọng, mất hy vọng là mất tất cả! Đây đúng là chân lư thực dụng kiểu phương Tây nhưng có một ư chính trùng với người phương Đông. Sự mất mát lớn nhất của con người là tuyệt vọng. Không được tuyệt vọng tức là phải luôn luôn có hy vọng để sống và sống v́ hy vọng. Khi ta có hy vọng vào mốt con người, sự việc, hoàn cảnh nào đó cũng đồng nghĩa với việc ta đặt trọn mềm tin vào đấy để có động lực sống, do đó sự phấn đấu vươn lên sẽ mạnh mẽ và đạt hiệu quả thiết thực. T́nh cảm bị tuyệt vọng sẽ tạo nên trạng thái tâm lư dở khùng, hoang mang, không biết sắp xếp mọi mặt của cuộc sống ra sao. Nếu sự nghiệp bị tuyệt vọng sẽ gây ra sự phẫn uất, chây ́ với bản thân, c̣n nếu tuyệt vọng với cả hai điều này th́ dẫn đến kết cục bi thảm: một kẻ trắng tay thường tự kết thúc cuộc sống của ḿnh rất nhanh. Vậy muốn giữ được hy vọng, không sa vào tuyệt vọng th́ mỗi con người phải có ư chí, nghị lực như Vương Dương Minh nhận định: Người không có ư chí như thuyền không lái, như ngựa không cương, trối giạt lông bông, không ra thế nào cả. 9 Tài sản lớn nhất của con người là sức khỏe. Người b́nh thường không ai nghĩ đến sức khỏe của ḿnh, chỉ khi nào bị tác động của bệnh tật hoặc tuổi già mới giật ḿnh nghĩ lại, chủ yếu là cảm giác nuối tiếc. Băo Phác Tử nói: Ai cũng muốn sống lâu mà không biết cách dưỡng sinh. Ai cũng biết ăn uống quá độ th́ ốm đau mà không biết giữ miệng. Ai cũng biết t́nh dục quá độ th́ khô héo mà không biết pḥng thân? Mạnh Tử th́ cho rằng: Dường sinh không ǵ hay bằng ít ḷng ham muốn, say mê. Tư Mă Thiên cũng nhận xét: Tinh thần dùng quá thời kiệt, h́nh thể làm quá thời mệt. Đúng là khi đă ốm đau bệnh tật rồi th́ có tặng, biếu ham muốn cũng không c̣n cảm hứng đón nhận nữa. Tuân Sinh Tiên lại có ư sâu xa: Muốn cho thân không có bệnh, trước hết phải để tâm không có bệnh. Nên ít sắc dục để nuôi tinh, ít ngôn ngữ để nuôi khí, ít tư lự đế nuôi thần. C̣n danh y Tuệ Tĩnh luôn nhắn nhủ: Bế tinh, dưỡng khí, tồn thần, Thanh tâm, quả dục, thủ chân, luyện h́nh (ư là: giữ tinh, dưỡng khí, bảo tồn thần, giữ cho ḷng thanh thản, hạn chế dục vọng, giữ chân khí, luyện tập thân thể). 10 Trong cuộc sống c̣n nhiều mối liên quan, tác động đến nhau về cả vật chất và tinh thần, những món nợ tiền c̣n có thể trả được nhưng nợ t́nh th́ khó khăn hơn nhiều, cho nên món nợ lớn nhất cuộc đời con người là t́nh cảm. Kinh Lễ đặt câu hỏi: Thế nào là t́nh cảm con người? Mừng, giận, thương, sợ, yêu, ghét muốn. Bảy loại t́nh cảm đó chẳng cần học ai cũng biết. Thế nhưng, bảy sắc t́nh đó chẳng phải mang đến đă cho con người ta mọi điều tốt đẹp, như sách Khuyết giới toàn thư nhận định: Bể t́nh dục lấp măi không đầy thành sầu khổ phá măi không tan, v́ vậy món nợ t́nh cảm ở đây cần hiểu là món nợ của thương yêu, quư mến, gia ân. Nếu có điều kiện, thời gian, hoàn cảnh cũng có thể trang trải tượng trưng để lưu lại chữ t́nh, nhưng cũng có nhiều t́nh thế khó xử không thể cân, đong, đo đếm được, đành để kiếp sau. Một tích cổ kể câu chuyện vua muốn thử tài trí tân Trạng Nguyên nên đưa ra t́nh huống khó xử: Trên một con thuyền bị đắm có ba người là đức vua, thày dạy và cha đẻ đều gặp nguy hiểm đến tính mạng, vậy sẽ cứu ai trước? Nếu chủ định cứu một trong ba người th́ Trạng Nguyên sẽ mắc một trong ba tội lớn: bất trung, bất hiếu hoặc bất nghĩa. Nhưng Trạng trả lời nhanh và dứt khoát là, cứ nhảy xuống sông, quờ được ai trước th́ cứu trước. Tuy cách ứng phó ngẫu nhiên rất thông minh nhưng giả thiết có chuyện này thật th́ món nợ dưới sông với hai người c̣n lại biết bao giờ trả xong? Chắc cũng khó khăn, trắc ẩn như chuyện của Trương Chi và Mỹ Châu: Nợ t́nh chưa trả cho ai? Khối t́nh mang xuống tuyền đài chưa tan! |
| ||||
| 11 Thế giới có thể đại đồng về mặt lư thuyết, nhưng thực tế trên đời người không tránh khỏi va chạm, xích mích gây ân oán to nhỏ trên dưới, xa gần nhằng nhịt như dây leo không thể giũ bỏ triệt để được, v́ thế tha thứ là báu vật của mọi quan hệ và ḷng khoan dung là quà tặng đáng giá nhất trên đời. Đức Thích Ca dạy: Oán trả oán, oán ấy chồng chất, lấy ân trả oán, oán ấy tiêu tan Sách Luận ngữ cũng viết: Kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân. Phương pháp luận của Lăo Tử cụ thể hơn: Với kẻ lành, lấy lành mà ở, với kẻ chẳng lành, vẫn lấy lành mà ở. Với kẻ thành tín, lấy thành tín mà đăi, với kẻ không thành tín vẫn lấy thành tín mà đăi. Nghĩ kỹ thêm mới thấy, hai chữ khoan dung thốt ra nhẹ nhàng biết bao nhiêu mà thực hành lại nặng nề bấy nhiêu, bởi nếu ḷng dạ hẹp ḥi không chứa nổi hai chữ ấy. Cách tốt nhất là chủ động: không nên lấy cái hay của ḿnh mà trách cái không hay của người. Không nên lấy cái sở trường của ḿnh mà trách cái sở đoản của người. Khi trách người, th́ đừng nên khoe ḿnh. Tuy vậy, sách Minh Tâm Bảo Giám viết: ở đời chẳng việc ǵ khó Không xong việc là do ḷng ḿnh không chú trọng. Thà kết ơn làm nghĩa với nhiều người, chớ nên gây oán với một người. Nên nhịn những việc khó nhịn, tha thứ những người không sáng suốt. Ḷng khoan dung không những cởi mọi ân oán tạo nên cách sống cao thượng, mà c̣n chính là nguồn phúc để lại cho đời sau v́: Chứa vàng để lại cho con cháu chưa chắc đă giữ được, chứa sách để lại cho con cháu chưa chắc đă học được, cách để lại lâu dài cho con cháu không ǵ bằng chứa âm đức ở trong chỗ minh minh! 12 Khổng Tử là một bậc thầy của giáo dục. Ngài cho rằng: có được học vấn không phải là việc một sớm một chiểu, cần phải có nhiều năm thu lượm, tích lũy. Giành được học vấn như đắp ḥn núi cao, từng sọt đất mà đắp ngày lại ngày bền bỉ mới thành núi, cho nên thành bại của học vấn trước hết là tự ḿnh chế ngự được bản thân, phải biết cách tránh mọi diều cám đỗ trên đời v́ nếu người đọc sách c̣n mơ tưởng an nhàn th́ không thể coi là người học chân chính. Và nếu không hoặc có học không đúng đắn th́ dẫn đến kém hiểu biết, đó chính là khiếm khuyết lớn nhất của con người, không ǵ bổ sung, thay thế được. Đại dương kiến thức thật mênh mông, vốn hiểu biết như giọt nước dưới ánh nắng mặt trời, long lanh đấy nhưng rồi sẽ bay hơi nhanh chóng, v́ thế phải tranh thủ và tiếp nhận tích cực vốn tri thức, hiểu biết của cuộc sống, không nên phân biệt, cân nhắc cao thấp. Khổng Tử dạy: Ba người cùng đi tất có một người làm thầy ta được. Khổng phu tử cũng viết: kẻ ngốc than phiền là mọi người không hiểu hắn. Kẻ thông thái than phiền là ḿnh không hiểu mọi người. Như vậy có nghĩa chỉ cần lắng nghe cũng có thể thu nạp được kiến thức rồi và nguồn kiến thức như vậy vô cùng quan trọng như Vương Dương Minh nói: Kiến thức là sự bắt nguồn của hành động. hành động là thành tựu của kiến thức. Sự học của thánh nhân chỉ có công phu là kiến thức và hành động không tách rời nhau. Vậy nên Trần My Công cho rằng: Người ta sống trong một ngày, có được nghe một câu phải, trông thấy một điều phải, làm một việc phải, ngày ấy mới không uổng. Danh ngôn phương Đông cho rằng: Hoàng kim cũng có giá của nó, nhưng kiến thức học được th́ vô giá và nếu như ruộng của bạn không được cày bừa th́ kho vựa của bạn sẽ trống rỗng, nếu sách của bạn không được đọc th́ con cháu bạn sẽ dốt nát. Như thế đủ thấy kiến thức c̣n hữu dụng đến bao đời. 13 Cuộc đời cũng c̣n có nhiều niềm vui và nỗi buồn, nhưng niềm vui lớn nhất của con người chính là làm phước. Chúng ta nên chia sẻ cảnh ngộ, ḷng thương cảm để giúp đỡ tinh thần hoặc vật chất cho mọi người. Làm được điều thiện cũng là một cách tích đức để lại cho con cháu, như Tử Thần ông nói: B́nh sinh làm điều lành th́ trời ban thêm phúc cho ḿnh, ví bằng ngây dại mà làm điều dữ th́ phải mắc tai họa. C̣n ư tưởng của Thái Thượng Công là: Điều họa phúc vốn không có cửa ngơ, chỉ có ta mời nó đến thôi. Sự đền đáp việc lành dữ cũng như bóng với h́nh. chỉ tùy theo ḷng người. Chuyện làm phúc cũng c̣n lấy kết quả, có thể người làm phúc không vui vẻ ǵ mà phải làm, cũng có khi người được làm phúc không thỏa măn mà vẫn phải nhận, ấy là do phụ thuộc vào thái độ và cách thức thể hiện nữa. Làm phúc v́ chân tâm th́ cả hai bên cùng thoải mái, nhẹ ḷng, hạnh phúc c̣n nhón tay v́ điều kiện hay mưu tính th́ không hề có thiện ư, tất cả những điều này phần lớn do tâm tính, hoàn cảnh sống và địa vị xă hội tạo ra. V́ thế Đông Nhạc Thánh Đế viết rằng: Phàm người có quyền thế, không nên cậy vào quyền thế của ḿnh, người có phúc đức may mắn không nên tận hưởng hết cái phúc ấy, cũng như thấy kẻ nghèo hèn chớ có khinh miệt người ta quá mức. Một ngày ḿnh làm điều thiện, phúc tuy chưa đến nhưng cái họa đă tự bỏ đi xa, một ngày làm điều ác, cái họa dẫu chưa đến nhưng cái phúc đă tự bỏ đi xa ḿnh rồi. Người ở dời sau mà làm điều lành th́ giống như cỏ trong vườn xuân, tuy không thấy lớn nhưng ngày một dày thêm, người làm điều ác giống như viên đá mài dao, không thấy hao ṃn nhưng ngày càng khuyết dần. 14 Nỗi đau đớn và dằn vặt trên đường đời cũng rất nhiều và đa dạng do những nguyên nhân khác nhau, nhưng có lẽ đau khổ lớn nhất là sự trống rỗng. Đó là một trạng thái vô cảm, không c̣n cảm nhận về buồn vui sướng khổ yêu ghét hay dở. Đời sống tinh thần lúc ấy không c̣n ǵ là ham muốn nữa, thật sự giống một ḥn đá lăn. đám mây trôi chứ chưa so sánh bằng thực vật động vật v́ cây cỏ muông thú c̣n có cảm xúc riêng của ḿnh. Người rơi vào trạng thái này thường bị hụt hẫng, thất vọng hoặc tan vỡ một dự tính quan trọng hay chịu một mất mát không ǵ bù đắp được. Cần phải hiểu rằng mưu tính sự việc là do con người, nhưng việc thành bại là do may rủi. Người muốn như vậy, mà trời lại không cho là như thế, do đó, đành phải chấp nhận cái đă có hay vốn có, thế mới là người hiểu cái đạo sống giữa cuộc đời: lư trí phải mạnh mẽ - hành động phải linh hoạt, như Gia Cát Khổng Minh nói cách trừ bỏ sự trống rỗng này: Nên giữ chí thật cao xa, mến chuộng bậc hiền tài, dứt hẳn t́nh dục, phá tan sự ngưng trệ, khiến cho ḷng mong muốn có chỗ tồn tại rơ ràng, có chỗ cảm động mà sinh ra thương mến. Giận lắm th́ cũng nên duỗi, bỏ qua sự nhỏ nhặt. Rộng thăm ḍ học hỏi, trừ bỏ tính nghi ngờ bủn xỉn. Sao lại để tổn hại về sắc đẹp? Sao lại lo buồn về việc không thành? Nếu chí không mạnh mẽ, ư không ngoan cường khảng khái sẽ bị ch́m đắm vào chỗ phàm tục, suốt đời bị trói buộc vào cơi vô h́nh. Dù sao đi nữa, tội lỗi đến đâu cũng cần phải giữ một chút nhân tính và lương tâm, chỉ có kẻ vô liêm sỉ nhất mới bán cả lương tâm và tâm hồn ḿnh. Nên nhớ rằng: Trước nghĩa rồi sau lợi là vinh, trước lợi rồi sau nghĩa là nhục. Vinh ấy thường thông, nhục ấy thường cùng. Kẻ thông ấy thường trị được người. Kẻ cùng ấy thường bị người trị. Biết được những điều khuyên răn của cổ nhân để ứng xử trên đời và sống tốt về lư thuyết th́ dễ, nhưng sử dụng những lời khuyên này thế nào cho hữu ích chỉ phụ thuộc vào bản thân mỗi người như sách Minh Tâm Bảo Giám dạy: Ngàn vàng tốt chưa phải là quư. Được lời nói hay của một người c̣n quư hơn ngàn vàng, v́ ngàn vàng dễ được lời hay khó t́m. T́m ở người không bằng t́m ở ḿnh, hay chịu nghe người không bằng hay suy xét. Biết việc ít th́ phiền năo cũng ít. Biết người nhiều th́ chuyện phải trái cũng nhiều. Và như thế mới cần bàn đến những lời răn của cổ nhân... |