| ||||
| Thứ Ba 15.3.2011 Đêm nay tối hơn b́nh thường. Chúng tôi đang tiết kiệm điện để những ai cần điện hơn chúng tôi có đủ dùng. Đây sẽ là một đêm lạnh cho họ. Tôi nghĩ rằng trong những căn pḥng thắp nến tù mù và những chỗ nương náu miền Bắc, họ biết và cảm thấy rằng cả thế giới này đều lắng nghe họ. Nhiều ngọn đèn trong ṭa nhà tôi ở và khu lân cận cũng đă tắt. Những ngọn đèn đường vẫn sáng nhưng các vỉa hè và công viên bây giờ là những bóng tối. Khi mắt ta đă quen với bóng tối th́ những vật thể sáng của ban ngày vẫn cứ sáng theo một cách tương đối với bóng đêm. Điều này rất đúng vào lúc này. Hồi c̣n sinh viên tôi có học một khóa mỹ thuật và một trong những bài học hay nhất tôi học được khi tập vẽ là: “Màu tối nhất trong các màu tối luôn gần nhất với màu sáng nhất trong các màu sáng”. Tôi đang cố sức t́m kiếm một cái ǵ đó tươi sáng. Tin tức hôm nay cũng chẳng khác ǵ hôm qua. Thêm một ḷ phản ứng nữa phát nổ. Đi t́m mua thực phẩm và hàng hóa ở những cửa hiệu trống trơ. Đoạn phim quay cảnh tàn phá mới t́m thấy. Chúng tôi trải qua nhiều đợt động đất và dư chấn khác. Tới lúc này, tôi đă vô cảm với những trận động đất trung b́nh và nhỏ. Tuy nhiên, cảnh tượng ḷ phản ứng phát đi phát lại thật đáng báo động. Tokyo cách đó không xa. Vài người tôi quen sẽ tạm xa thành phố một thời gian. Buồn cười thay, một người bạn của tôi hôm nay v́ lo sợ có tai họa hạt nhân ở Tokyo lại đưa vợ cùng 3 đứa con tới Hiroshima. Đêm nay họ đang ở cách cái cái ṭa nhà đổ nát nổi tiếng nơi quả bom nguyên tử đầu tiên đă nổ chỉ vài dăy phố. Khôi hài thật! Tôi có muốn đi khỏi đây không? Với những ai biết tôi, hai tuần trước đây họ vẫn c̣n nghe tôi bàn kế hoạch cho một chuyến phiêu lưu mới hay lên đường làm một chuyến viễn du điên rồ. Điều kỳ lạ nhất là, ngay lúc này, tôi không muốn rời khỏi đây. Tôi có rất nhiều bạn bè ở đây, họ đă trở thành một gia đ́nh mở rộng của tôi.Tôi cảm thấy rằng rời nước Nhật lúc này là trốn chạy khỏi nơi chốn đă là mái nhà của tôi bao năm nay. Tôi sẽ không đi đâu cả. Tôi sẽ ở đây đến cùng, làm phận sự của ḿnh, và xem chuyện ǵ sẽ đến. Tôi nghĩ điều quan trọng nhất lúc này là chia sẻ những ư nghĩ tích cực, chia sẻ cảm thông, và chia sẻ sự kiếm t́m những ǵ tươi sáng hơn. Thứ Tư 16.3.2011 Một chuyện xảy ra trưa hôm qua khiến tôi xót xa. Tim tôi như ngừng đập và thổn thức khi xúc cảm ngập tràn. Một chuyện b́nh thường như việc bưu phẩm giao tận nhà lại đưa hiện thực đến gần tôi thêm. Một nhân viên bưu điện mặc đồng phục tinh tươm nhấn chuông.Chó sủa. Tôi cảm thấy phiền v́ đang bận một cuộc điện thoại công việc. Tôi ra cửa, kư nhận, bưu phẩm đă đến đúng địa chỉ. Tôi bắt chuyện. Tôi nói bằng tiếng Nhật: “Ồ, tôi ngạc nhiên v́ hôm nay ông vẫn đi làm.” Ông đáp: “Công việc là công việc”. Ông cúi chào như thông lệ. Chợt tôi hỏi: “Lúc động đất ông có sao không? Gia đ́nh ông ổn cả chứ?” Vầng trán ông cau lại. Ông nói: “Gia đ́nh đ́nh tôi ở Miyagi”. Đó là thành phố ước tính có hơn 10.000 người chết. “Tôi không liên lạc được với họ, tôi không tin tức ǵ của họ cả. Tôi không biết chuyện ǵ đang xảy ra...” Rồi ông cúi chào thật thấp một cách khiêm nhường, liên tục nói “Sumimasen, sumimasen...” Đó có nghĩa là tôi xin lỗi, tôi rất tiếc v́ đă làm phiền ông với tin buồn này. Tôi không biết ông ta đă cúi chào bao nhiêu lần và đă thốt lời xin lỗi ấy bao nhiêu lần. Tôi bảo ông ấy không cần phải thế và chia buồn với ông, hy vọng gia đ́nh ông an toàn. Ông đón nhận những cử chỉ cảm thông của tôi trong sự im lặng lúng túng. Tôi cúi chào và ông lật đật quay lưng, hấp tấp xuống cầu thang bên hông nhà. Thật khó tưởng tượng nhưng tôi có thể hiểu ông ta. Ông không thể làm ǵ hơn trước biến cố này. Không có cách nào liên lạc được với miền Bắc. Điện thoại bị cắt. Tất cả những ǵ ông c̣n lại chỉ là tin tức TV. Ông đang làm những ǵ có thể làm và tiếp tục duy tŕ những công việc b́nh thường và càng kín đáo càng tốt. Điều này rất Nhật Bản và thảm họa cho biết rất nhiều về đặc tính của dân tộc này. Đó là sự tôn trọng những người quanh ta. Đó là không làm ầm ĩ và không gây bất an không cần thiết cho mọi người. Biết kiềm chế bản thân và cảm xúc là cách đóng góp vào sự an ḥa chung của xă hội. Đó là tinh thần Vơ sĩ đạo. Điều lạ kỳ nhất là nó lại tỏ ra hữu hiệu ngay ở đây, qua cách mọi người xử trí biến cố kinh hoàng này. Ngay bây giờ, chuyện quan trọng nhất là cứu mạng người, khống chế các ḷ phản ứng, và giữ b́nh tĩnh trong giao tiếp. T́nh h́nh này thực sự tồi tệ và không có thời gian nào để dành cho một phút im lặng hay để thương tiếc người chết. Nhân viên bưu điện ấy khiến tôi xúc động, thương cảm, và tôi tự hào được sống giữa những con người tuyệt vời này.Tối qua chúng tôi lại gặp thêm một trận động đất nữa. Động đất trong đất liền và bây giờ lại ở phía Nam Tokyo. Động đất cấp 6. Không có nguy cơ sóng thần nhưng động đất làm rung chuyển cả căn hộ của tôi. Chúng tôi đă sắp sẵn các túi ngủ sơ tán, giấy tờ, nước uống, thực phẩm, đèn pin và những ǵ cần thiết. T́nh h́nh bây giờ nghiêm trọng hơn. Động đất mới tàn phá phía Bắc đây, giờ lại tới phía Nam. Đâu đó ở chính giữa là chúng tôi. Phải giữ b́nh tĩnh, tập trung, trù hoạch khôn ngoan và không hoảng loạn. Đó là tính cách của mọi người ở đây. Các bạn có thể nh́n thấy điều đó khi xem tường thuật, phỏng vấn, hay quen biết những người có gia đ́nh ở Nhật. Các bạn có thể nghĩ rằng chúng tôi quá khắc kỷ, quá kiềm chế. Nhưng điều đó có nguyên do và đó là lối sống ở đây. Tuy nhiên, có một điều tôi nhận ra trong những ngày này là: Sự cảm thông là cảm xúc duy nhất không thể kiềm chế. Thứ Năm 17.3.2011 Tôi viết lại những cảm nhận của ḿnh trong 24 giờ qua. Buổi sáng. Ly cà phê và tin tức đầu ngày. Một ḷ phản ứng nữa đă nổ. Bây giờ trong 6 ḷ phản ứng ở Fukushima th́ 3 cái đă hư hại nặng, phơi trần các thanh nhiên liệu và ṛ rỉ phóng xạ. Trên TV tôi nghe rất nhiều thông tin phức tạp trong khi quan sát các phóng viên tường thuật. H́nh như lúc này họ tưởng họ là các nhà vật lư hạt nhân hay kỹ sư ḷ phản ứng. Họ trưng ra các biểu đồ, sơ đồ về cách hoạt động của nhà máy điện hạt nhân. Những thứ ấy trông cứ như một dự án thuyết tŕnh khoa học của học sinh. Tôi hiểu khái quát về nguyên nhân nổ ḷ phản ứng nhưng không một ai cho biết thông tin nào rơ ràng về những hiểm nguy. Có lúc chúng tôi nghe rằng phóng xạ ṛ rỉ ở mức độ thấp và không đáng ngại. Sau đó chúng tôi lại thấy rất nhiều cảnh báo nghiêm trọng và được hướng dẫn cách đề pḥng. Đêm kia tỉnh Shizoka ở phía Nam Tokyo, gần Phú Sĩ, động đất cấp 6. Đến gần trưa hôm qua lại có một trận nữa. Hai trận động đất trong ṿng chưa đầy 12 giờ. Lần này ở tỉnh Chiba phía đông bắc Tokyo. Tôi có cảm tưởng như Tokyo là một mục tiêu mà ai đó đang nhắm bắn và càng lúc càng bắn gần tâm điểm hơn. Nghe th́ có vẻ lạ lùng nhưng tôi đă quen với chuyện động đất khi cả tuần này luôn cảm nhận thế giới đang xê dịch dưới chân ḿnh. Lúc trưa tôi đi mua sắm vài thứ. Trở về tay không. Đường phố vắng vẻ và các cửa hàng lại trống trơ. Không ai biết khi nào lại có hàng hóa. Buổi tối truyền h́nh phát đi thông điệp bằng video của Nhật Hoàng. Lần đầu tiên trọng lịch sử, Nhật Hoàng gửi thông điệp video đến dân chúng. Ồ, tôi vừa được chứng kiến lịch sử! Ông đọc một bài diễn văn hùng hồn bằng một giọng buồn khe khẽ, dịu dàng. Ông bộc lộ nỗi buồn chân thành và kêu gọi Nhật Bản đừng tuyệt vọng, giữ b́nh tĩnh, đoàn kết lại. Thông điệp này có mục đích an ủi khi t́nh h́nh đang tồi tệ thêm. Đêm nay là những giờ phút tăm tối nhất ở các khu vực bị cô lập v́ thiên tai. Nhiệt độ đêm qua tụt xuống mức đóng băng. Trời đổ tuyết buốt giá và nhiều trại tạm cư không có phương tiện sưởi ấm, thiếu hụt thực phẩm. Những chuyện bất tiện của tôi đâu có ư nghĩa ǵ! Một ngày dài đă qua với liên tiếp nhiều biến cố. Ngay lúc tôi viết những ḍng này, Tokyo tăm tối hơn b́nh thường. Không hề nghe thấy một tiếng xe cộ nào ngoài đường phố. Ngay lúc này không có dư chấn, không có động đất, không có tiếng nói nào vẳng lên từ hè phố. Sự tĩnh mịch ám ảnh.... * Thái Viên Linh. (Nguồn: thanh hoang, Wed, Mar 23, 2011 8:00 am) Source: NGUOI VIET Quán Văn - Nhật ký từ Nhật Bản * - www.nguoi-viet.com |