Threads: , Posts: , Members:
Online:

Go Back   Psyche > Tâm Lư > Tủ sách tâm Lư và giáo dục

Reply
 
LinkBack Thread Tools Display Modes
  #1 (permalink)  
Old 03-31-2011, 09:16 AM
SyLuan's Avatar
SyLuan SyLuan is offline
Super Moderator
 
Join Date: Jul 2007
Location: California, USA
Posts: 24
Nhật kư từ Nhật Bản

Thái Viên Linh đang ở Tokyo. Ông là kỹ sư IT của công ty CISCO (Mỹ) và nhiều năm nay làm việc ở Tokyo. Trong những ngày qua, giữa những cơn trở ḿnh của đất, ông đă dùng blog để chia sẻ cảm nhận của ḿnh với bạn bè về những ǵ đang diễn ra. Ông Viên Linh, 44 tuổi, là người Mỹ gốc Việt. Ông rời Việt Nam từ nhỏ nên chỉ nói chút ít tiếng Việt, nên trên blog, ông viết bằng Anh ngữ. Dưới đây là bản dịch toàn văn hầu quư vị độc giả hiểu thêm về cuộc sống những ngày qua ở đó. (thanh hoang)

Thứ Sáu 11.3.2011
Động đất! Tôi đă gặp quá nhiều từ khi đến nước Nhật này. Hôm nay, khi tôi đang ở trên tầng 24, ṭa nhà Tokyo Midtown Tower lúc đầu rung lắc như mọi khi vẫn thế. Sàn nhà, tường và đồ vật bắt đầu dịch chuyển.

Thường th́ chuyện này sẽ kết thúc sau vài giây tưởng như vô tận. Hôm nay nó dường như kéo dài nhiều phút. Ṭa nhà rung lắc và mọi thứ bị xô dạt từ bên này sang bên kia. Lắc lư như thế c̣n chịu được nhưng khi ṭa nhà bắt đầu giật nẩy theo chiều thẳng đứng th́ thật đáng sợ. Rung lắc theo chiều đứng khiến mọi người chóng mặt hơn. Sự khó chịu tăng dần. Thường th́ khi có động đất, là người nước ngoài, tôi sẽ nh́n các bạn bè và đồng nghiệp Nhật. Nếu họ trông có vẻ điềm tĩnh và tự chủ th́ mọi chuyện sẽ được coi như ổn thỏa.

Nhưng trận động đất 8.9 độ hôm nay th́ khác. Tôi nh́n các đồng nghiệp và họ lo lắng thấy rơ. Nhiều người chạy ra khỏi pḥng họp trong khi nhiều người khác bồn chồn thu gom đồ đạc của họ. Hẳn là rất nhiều điều đáng sợ có thể xảy ra trên tầng 24 này.

Khi thế giới chung quanh quay cuồng, mất kiểm soát th́ điều duy nhất ta có thể kiểm soát là khả năng hít thở và giữ b́nh tĩnh của chính ḿnh - nhưng giờ cả điều này cũng gần như bất khả thi. Tôi nh́n ra bên ngoài ṭa nhà, lúc thấy chân trời Tokyo rung chuyển th́ tôi chấp nhận đây là chuyện dữ.

Tôi nh́n chăm chú những gương mặt quanh ḿnh và thấy nỗi sợ hăi cố nén. Rất Nhật và rất cao cả. Tất cả chúng tôi sau đó trật tự đi theo một đường về phía cầu thang. Càng đi xuống sâu trong ḷng ṭa nhà đang nghiêng ngả càng thấy lo lắng, v́ chúng tôi cảm nhận và nghe rơ tiếng cọt kẹt của kết cấu công tŕnh.

Cầu thang nóng bức, đông đúc và thiếu ô-xy. Thêm vào đó là tiếng rên rỉ của thép và kính bị dồn ép, nhưng lấn át mọi thứ âm thanh là những hồi c̣i báo động.Có lúc không thể không nghĩ đến chuyện chết. Ư nghĩ đó đến rồi đi và bị dập tắt bằng hy vọng và ư thức rằng các cửa thoát hiểm càng lúc càng gần. Cuối cùng, tôi bước ra ngoài ánh sáng. Ngước nh́n lên, tôi có thể thấy cả ṭa nhà lắc lư qua lại. Một đám đông đứng trên các vỉa hè và những khoảng trống ngước nh́n lên hoang mang. Đó là lúc vài người trong đám bật các thiết bị di động của truyền h́nh lên.

Tin tức kinh hoàng. Sóng thần, cháy, và tàn phá. Chúng tôi nghe tin toàn bộ một thành phố ven biển đă bị quét sạch chỉ bằng một ngọn sóng lớn. Chúng tôi nh́n thấy cảnh tượng đó trên những màn h́nh nhỏ. Không thể tin nổi. Động đất tới 8.9 độ và lớn thứ sáu trong lịch sử. Bầu không khí nặng nề và ảm đạm lộ rơ dù rất kiềm chế. Tin tức và các biến cố đi đôi với sự hiện diện cụ thể của cơn đại địa chấn này được hàng triệu người kinh qua cùng một lúc. Trong khi chúng tôi đang lo lắng th́ cách đó không xa, nhiều sinh linh đang bị tàn diệt.

Hôm nay tất cả chúng tôi là một, hôm nay tất cả chúng tôi đều nhận cùng những điều như nhau. Và hôm nay dẫu là một ngoại kiều, tôi vẫn thấy ḿnh Nhật Bản.

Thứ Bảy 12.3.2011
Giống như mọi người, tất cả chúng tôi hôm nay đều dán mắt vào TV và các băng tần truyền thông. Tôi xem TV ngay từ lúc mở mắt thức giấc. Hôm nay thực tế mới bắt đầu lộ diện. Tường thuật, h́nh ảnh, chết chóc, tàn phá.

Không thể nào tin nổi chuyện này xảy ra ngay phía Bắc Tokyo. Cách nơi này không xa là một hoang mạc. Thiên nhiên thịnh nộ đă tràn qua những bờ đê chắn sóng và quét sạch bao mạng người. Trong bản tin trực tiếp buổi chiều, một nhà máy điện hạt nhân đă phát nổ. Cấu trúc phía ngoài ḷ phản ứng nổ tung, phun ra một đám khói trắng Quan chức khẳng định rằng tất cả đều trong tầm kiểm soát và phóng xạ không bị ṛ rỉ nhiều. Tôi rất muốn tin như thế nhưng với tôi, trong tầm kiểm soát phải là không hề có vụ nổ nào kia...

Nhưng cho tới nay, tôi hết sức cảm động trước cách dân chúng ở đây đối xử quá tốt với cái tai họa kinh hoàng này: Không hề có thông tin giật gân, không hề có cướp phá, không hề có bạo loạn, không hề có trách cứ nhau, và ai cũng tỏ ra có trách nhiệm với người khác... Dù vậy, điều âm ỉ trong ḷng tôi suốt ngày nay là không một ai ở đây, hay ở bất kỳ đâu đáng phải chịu thảm cảnh này. Tôi mong ngày mai sẽ mang đến những tin tức tốt...

Chủ Nhật 13.3.2011
Hôm nay b́nh lặng và các đường phố nh́n chung đều đă bớt đông đúc. Mọi người vẫn đi lại với một mức độ b́nh tĩnh nhất định. Nhiều cửa hàng bán hết sạch các loại thực phẩm có thể để lâu, nước uống, đồ dùng vệ sinh, và các nhuyếu phẩm. Lần đầu tiên từ khi sống ở nước này, tôi mới nh́n thấy những kệ hàng trống rỗng.

Dù nhà máy điện hạt nhân ngưng hoạt động, Tokyo vẫn có điện gần như b́nh thường. Nhưng chúng tôi có khả năng sẽ bị cúp điện định kỳ theo mức phân bổ năng lượng để dành đủ công suất cho miền Bắc bị thiệt hại. Mọi người đều phải làm phận sự của ḿnh. Ở Tokyo chúng tôi c̣n may mắn. Chúng tôi có bị chấn động và chao đảo nhưng ở đây không có ǵ khủng khiếp như các khu vực bị ảnh hưởng nặng hơn. Tất nhiên vẫn có nỗi lo về phóng xạ từ nhà máy điện. Công ty điều hành nhà máy điện là TEPCO (Tokyo Electric Power Company). Họ từ lâu nay nổi tiếng che giấu thông tin và không hề nói sự thật khi đụng tới các vấn đề về ḷ phản ứng của họ.

Hôm qua, trong một cuộc họp báo trực tiếp truyền h́nh, b́nh luận viên cho biết rằng “...mọi việc trong tầm kiểm soát của TEPCO”. Ngay lúc đang phát trực tiếp, một ḷ phản ứng lại nổ. Rơ ràng trong tầm kiểm soát th́ không thể nổ như thế. Chỗ này đưa tin lượng phóng xạ ṛ rỉ ở mức b́nh thường trong khi chỗ khác lại cho biết có lúc lượng phóng xạ gấp 8.000 lần mức chấp nhận được. Cho tới nay, chưa ai có ư kiến ǵ.

Bất chấp mối lo phóng xạ, những cảnh báo dư chấn, và c̣n động đất nữa, chúng tôi vẫn là những kẻ may mắn ở Tokyo này. Ngay phía Bắc Tokyo thôi, tôi đọc thấy có tin cho rằng số người chết có thể hơn 10.000 rồi. Những suy nghĩ và cầu nguyện của tất cả chúng tôi nên hướng về họ th́ hơn.

Tin tức tốt nhất và gây phấn chấn nhất của hôm nay đă đến, khi tôi nghe tường thuật một cụ già 60 tuổi được cứu thoát ngoài biển. Cụ bị sóng thần cuốn đi và ngồi bồng bềnh trên một mái nhà cách bờ 15km. Đó là một điểm sáng trong mớ hỗn độn đáng ngại.

Ở Tokyo hôm nay chúng tôi vẫn sinh hoạt b́nh thường. Công viên vẫn có người dạo chơi, trẻ con vẫn cười vui. Trên đường đi bộ về nhà, tôi nh́n thấy đóa hoa anh đào đầu tiên nở. Ôi, tôi ước ǵ hoa anh đào năm nay quay về trong một thời điểm hạnh phúc và tinh thần phấn chấn!
Reply With Quote
  #2 (permalink)  
Old 03-31-2011, 09:20 AM
SyLuan's Avatar
SyLuan SyLuan is offline
Super Moderator
 
Join Date: Jul 2007
Location: California, USA
Posts: 24
Thứ Ba 15.3.2011
Đêm nay tối hơn b́nh thường. Chúng tôi đang tiết kiệm điện để những ai cần điện hơn chúng tôi có đủ dùng. Đây sẽ là một đêm lạnh cho họ. Tôi nghĩ rằng trong những căn pḥng thắp nến tù mù và những chỗ nương náu miền Bắc, họ biết và cảm thấy rằng cả thế giới này đều lắng nghe họ.

Nhiều ngọn đèn trong ṭa nhà tôi ở và khu lân cận cũng đă tắt. Những ngọn đèn đường vẫn sáng nhưng các vỉa hè và công viên bây giờ là những bóng tối. Khi mắt ta đă quen với bóng tối th́ những vật thể sáng của ban ngày vẫn cứ sáng theo một cách tương đối với bóng đêm. Điều này rất đúng vào lúc này.

Hồi c̣n sinh viên tôi có học một khóa mỹ thuật và một trong những bài học hay nhất tôi học được khi tập vẽ là: “Màu tối nhất trong các màu tối luôn gần nhất với màu sáng nhất trong các màu sáng”. Tôi đang cố sức t́m kiếm một cái ǵ đó tươi sáng. Tin tức hôm nay cũng chẳng khác ǵ hôm qua. Thêm một ḷ phản ứng nữa phát nổ. Đi t́m mua thực phẩm và hàng hóa ở những cửa hiệu trống trơ. Đoạn phim quay cảnh tàn phá mới t́m thấy.

Chúng tôi trải qua nhiều đợt động đất và dư chấn khác. Tới lúc này, tôi đă vô cảm với những trận động đất trung b́nh và nhỏ. Tuy nhiên, cảnh tượng ḷ phản ứng phát đi phát lại thật đáng báo động. Tokyo cách đó không xa. Vài người tôi quen sẽ tạm xa thành phố một thời gian. Buồn cười thay, một người bạn của tôi hôm nay v́ lo sợ có tai họa hạt nhân ở Tokyo lại đưa vợ cùng 3 đứa con tới Hiroshima. Đêm nay họ đang ở cách cái cái ṭa nhà đổ nát nổi tiếng nơi quả bom nguyên tử đầu tiên đă nổ chỉ vài dăy phố. Khôi hài thật!

Tôi có muốn đi khỏi đây không? Với những ai biết tôi, hai tuần trước đây họ vẫn c̣n nghe tôi bàn kế hoạch cho một chuyến phiêu lưu mới hay lên đường làm một chuyến viễn du điên rồ. Điều kỳ lạ nhất là, ngay lúc này, tôi không muốn rời khỏi đây.

Tôi có rất nhiều bạn bè ở đây, họ đă trở thành một gia đ́nh mở rộng của tôi.Tôi cảm thấy rằng rời nước Nhật lúc này là trốn chạy khỏi nơi chốn đă là mái nhà của tôi bao năm nay. Tôi sẽ không đi đâu cả. Tôi sẽ ở đây đến cùng, làm phận sự của ḿnh, và xem chuyện ǵ sẽ đến. Tôi nghĩ điều quan trọng nhất lúc này là chia sẻ những ư nghĩ tích cực, chia sẻ cảm thông, và chia sẻ sự kiếm t́m những ǵ tươi sáng hơn.

Thứ Tư 16.3.2011
Một chuyện xảy ra trưa hôm qua khiến tôi xót xa. Tim tôi như ngừng đập và thổn thức khi xúc cảm ngập tràn. Một chuyện b́nh thường như việc bưu phẩm giao tận nhà lại đưa hiện thực đến gần tôi thêm.

Một nhân viên bưu điện mặc đồng phục tinh tươm nhấn chuông.Chó sủa. Tôi cảm thấy phiền v́ đang bận một cuộc điện thoại công việc. Tôi ra cửa, kư nhận, bưu phẩm đă đến đúng địa chỉ. Tôi bắt chuyện. Tôi nói bằng tiếng Nhật: “Ồ, tôi ngạc nhiên v́ hôm nay ông vẫn đi làm.” Ông đáp: “Công việc là công việc”. Ông cúi chào như thông lệ. Chợt tôi hỏi: “Lúc động đất ông có sao không? Gia đ́nh ông ổn cả chứ?” Vầng trán ông cau lại. Ông nói: “Gia đ́nh đ́nh tôi ở Miyagi”.

Đó là thành phố ước tính có hơn 10.000 người chết. “Tôi không liên lạc được với họ, tôi không tin tức ǵ của họ cả. Tôi không biết chuyện ǵ đang xảy ra...” Rồi ông cúi chào thật thấp một cách khiêm nhường, liên tục nói “Sumimasen, sumimasen...” Đó có nghĩa là tôi xin lỗi, tôi rất tiếc v́ đă làm phiền ông với tin buồn này. Tôi không biết ông ta đă cúi chào bao nhiêu lần và đă thốt lời xin lỗi ấy bao nhiêu lần. Tôi bảo ông ấy không cần phải thế và chia buồn với ông, hy vọng gia đ́nh ông an toàn. Ông đón nhận những cử chỉ cảm thông của tôi trong sự im lặng lúng túng. Tôi cúi chào và ông lật đật quay lưng, hấp tấp xuống cầu thang bên hông nhà. Thật khó tưởng tượng nhưng tôi có thể hiểu ông ta. Ông không thể làm ǵ hơn trước biến cố này. Không có cách nào liên lạc được với miền Bắc. Điện thoại bị cắt. Tất cả những ǵ ông c̣n lại chỉ là tin tức TV.

Ông đang làm những ǵ có thể làm và tiếp tục duy tŕ những công việc b́nh thường và càng kín đáo càng tốt. Điều này rất Nhật Bản và thảm họa cho biết rất nhiều về đặc tính của dân tộc này. Đó là sự tôn trọng những người quanh ta. Đó là không làm ầm ĩ và không gây bất an không cần thiết cho mọi người. Biết kiềm chế bản thân và cảm xúc là cách đóng góp vào sự an ḥa chung của xă hội. Đó là tinh thần Vơ sĩ đạo. Điều lạ kỳ nhất là nó lại tỏ ra hữu hiệu ngay ở đây, qua cách mọi người xử trí biến cố kinh hoàng này. Ngay bây giờ, chuyện quan trọng nhất là cứu mạng người, khống chế các ḷ phản ứng, và giữ b́nh tĩnh trong giao tiếp.

T́nh h́nh này thực sự tồi tệ và không có thời gian nào để dành cho một phút im lặng hay để thương tiếc người chết. Nhân viên bưu điện ấy khiến tôi xúc động, thương cảm, và tôi tự hào được sống giữa những con người tuyệt vời này.Tối qua chúng tôi lại gặp thêm một trận động đất nữa. Động đất trong đất liền và bây giờ lại ở phía Nam Tokyo. Động đất cấp 6. Không có nguy cơ sóng thần nhưng động đất làm rung chuyển cả căn hộ của tôi. Chúng tôi đă sắp sẵn các túi ngủ sơ tán, giấy tờ, nước uống, thực phẩm, đèn pin và những ǵ cần thiết. T́nh h́nh bây giờ nghiêm trọng hơn. Động đất mới tàn phá phía Bắc đây, giờ lại tới phía Nam. Đâu đó ở chính giữa là chúng tôi. Phải giữ b́nh tĩnh, tập trung, trù hoạch khôn ngoan và không hoảng loạn. Đó là tính cách của mọi người ở đây. Các bạn có thể nh́n thấy điều đó khi xem tường thuật, phỏng vấn, hay quen biết những người có gia đ́nh ở Nhật. Các bạn có thể nghĩ rằng chúng tôi quá khắc kỷ, quá kiềm chế. Nhưng điều đó có nguyên do và đó là lối sống ở đây.

Tuy nhiên, có một điều tôi nhận ra trong những ngày này là: Sự cảm thông là cảm xúc duy nhất không thể kiềm chế.

Thứ Năm 17.3.2011
Tôi viết lại những cảm nhận của ḿnh trong 24 giờ qua. Buổi sáng. Ly cà phê và tin tức đầu ngày. Một ḷ phản ứng nữa đă nổ. Bây giờ trong 6 ḷ phản ứng ở Fukushima th́ 3 cái đă hư hại nặng, phơi trần các thanh nhiên liệu và ṛ rỉ phóng xạ.

Trên TV tôi nghe rất nhiều thông tin phức tạp trong khi quan sát các phóng viên tường thuật. H́nh như lúc này họ tưởng họ là các nhà vật lư hạt nhân hay kỹ sư ḷ phản ứng. Họ trưng ra các biểu đồ, sơ đồ về cách hoạt động của nhà máy điện hạt nhân. Những thứ ấy trông cứ như một dự án thuyết tŕnh khoa học của học sinh. Tôi hiểu khái quát về nguyên nhân nổ ḷ phản ứng nhưng không một ai cho biết thông tin nào rơ ràng về những hiểm nguy. Có lúc chúng tôi nghe rằng phóng xạ ṛ rỉ ở mức độ thấp và không đáng ngại. Sau đó chúng tôi lại thấy rất nhiều cảnh báo nghiêm trọng và được hướng dẫn cách đề pḥng. Đêm kia tỉnh Shizoka ở phía Nam Tokyo, gần Phú Sĩ, động đất cấp 6. Đến gần trưa hôm qua lại có một trận nữa. Hai trận động đất trong ṿng chưa đầy 12 giờ. Lần này ở tỉnh Chiba phía đông bắc Tokyo.

Tôi có cảm tưởng như Tokyo là một mục tiêu mà ai đó đang nhắm bắn và càng lúc càng bắn gần tâm điểm hơn. Nghe th́ có vẻ lạ lùng nhưng tôi đă quen với chuyện động đất khi cả tuần này luôn cảm nhận thế giới đang xê dịch dưới chân ḿnh.

Lúc trưa tôi đi mua sắm vài thứ. Trở về tay không. Đường phố vắng vẻ và các cửa hàng lại trống trơ. Không ai biết khi nào lại có hàng hóa. Buổi tối truyền h́nh phát đi thông điệp bằng video của Nhật Hoàng. Lần đầu tiên trọng lịch sử, Nhật Hoàng gửi thông điệp video đến dân chúng. Ồ, tôi vừa được chứng kiến lịch sử!

Ông đọc một bài diễn văn hùng hồn bằng một giọng buồn khe khẽ, dịu dàng. Ông bộc lộ nỗi buồn chân thành và kêu gọi Nhật Bản đừng tuyệt vọng, giữ b́nh tĩnh, đoàn kết lại. Thông điệp này có mục đích an ủi khi t́nh h́nh đang tồi tệ thêm.

Đêm nay là những giờ phút tăm tối nhất ở các khu vực bị cô lập v́ thiên tai. Nhiệt độ đêm qua tụt xuống mức đóng băng. Trời đổ tuyết buốt giá và nhiều trại tạm cư không có phương tiện sưởi ấm, thiếu hụt thực phẩm. Những chuyện bất tiện của tôi đâu có ư nghĩa ǵ!

Một ngày dài đă qua với liên tiếp nhiều biến cố. Ngay lúc tôi viết những ḍng này, Tokyo tăm tối hơn b́nh thường. Không hề nghe thấy một tiếng xe cộ nào ngoài đường phố. Ngay lúc này không có dư chấn, không có động đất, không có tiếng nói nào vẳng lên từ hè phố. Sự tĩnh mịch ám ảnh....
* Thái Viên Linh.
(Nguồn: thanh hoang, Wed, Mar 23, 2011 8:00 am)

Source: NGUOI VIET Quán Văn - Nhật ký từ Nhật Bản * - www.nguoi-viet.com
Reply With Quote
Reply

Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off
Trackbacks are On
Pingbacks are On
Refbacks are On




All times are GMT -7. The time now is 08:27 AM.

A vBSkinworks Design