| Trưởng thành - trách nhiệm là chính ḿnh - Osho
T́nh yêu có thể có ba chiều hướng. Một là chiều hướng phụ thuộc. Đó là điều xảy ra cho đại đa số mọi người. Chồng phụ thuộc vào vợ, vợ phụ thuộc vào chồng; họ khai thác lẫn nhau, họ chi phối lẫn nhau, họ sở hữu lẫn nhau, họ biến nhau thành món hàng hóa. Chín mươi chín phần trăm trường hợp, đó là điều đang xảy ra trên thế giới này. Đó là lí do tại sao t́nh yêu, điều có thể mở cửa thiên đường, chỉ mở ra cửa địa ngục.
Khả năng thứ hai là t́nh yêu giữa những người độc lập. Điều đó nữa cũng thỉnh thoảng mới xảy ra. Nhưng điều đó nữa cũng đem tới khốn khổ, bởi v́ có xung đột thường xuyên. Không việc điều chỉnh nào là có thể; cả hai đều độc lập thế và không ai sẵn sàng thỏa hiệp, điều chỉnh với người kia.
Nhà thơ, nghệ sĩ, nhà tư tưởng, nhà khoa học, những người sống trong một loại độc lập nào đó, ít nhất trong tâm trí họ, đều là những người không thể sống cùng được; họ là những người lập dị nếu sống cùng. Họ cho người khác tự do, nhưng tự do của họ có vẻ như dửng dưng hơn là giống tự do, cứ dường như họ chẳng quan tâm, cứ dường như chẳng thành vấn đề ǵ với họ cả. Họ để cho người khác có không gian riêng của ḿnh. Mối quan hệ dường như là ở bề ngoài; họ sợ đi sâu hơn vào lẫn nhau, bởi v́ họ bị gắn bó với tự do của ḿnh nhiều hơn là với t́nh yêu, và họ không muốn thỏa hiệp.
Và khả năng thứ ba là của sự tương lập. Điều đó xảy ra rất hiếm hoi, nhưng bất ḱ khi nào nó xảy ra th́ một phần của thiên đường lại rớt xuống đất. Hai người, không độc lập cũng không phụ thuộc nhưng trong sự đồng bộ vô cùng, cứ dường như thở cho nhau, một linh hồn trong hai thân thể - bất ḱ khi nào điều đó xảy ra, t́nh yêu đă xảy ra. Chỉ gọi được điều này là t́nh yêu thôi. Hai chiều hướng kia không thực sự là t́nh yêu, chúng chỉ là sự sắp đặt - xă hội, tâm lí, sinh học, nhưng là những sắp đặt. Loại thứ ba mới có cái ǵ đó tâm linh... |