| Bài này viết dựa theo cuốn “Life after Life”
Nhiều người cho rằng ma quỹ là chuyện hoang đường, khoa học không chứng minh được nên cảnh giới bên kia cơi chết là chuyện mê tín di đoan. Chết là hết.
Phật giáo không công nhận chết là hết, mà c̣n luân hồi trong lục đạo (sáu ngă). Tùy theo nghiệp chướng ḿnh tạo nên ở kiếp hiện tại mà sau khi chết hồn sẽ đi vào cảnh giới nào đó hay được luân hồi tái sinh kiếp người.
Để t́m hiểu sâu xa cảnh giới bên kia cơi chết, thử đọc qua một vài tài liệu đă được nhiều khoa học gia Tây phương nghiên cứu. Bác sĩ, Tiến sĩ Raymond Moody, Giảng sư ở Đại Học North Carolina, sau khi nghiên cứu, tiếp xúc với rất nhiều bệnh nhân chết đi, sống lại, ông đă ghi lại thành sách “Life after Life” xuất bản năm 1975. Bác sĩ Moody chỉ nghiên cứu, tiếp xúc với những người đă chết thật, nghĩa là những bệnh nhân được bác sĩ chứng thực tim ngừng đập, óc ngừng hoạt động, rồi được cứu sống.
Sự nghiên cứu của ông cho thấy điều đặc biệt là dù người chết thuộc nhiều thành phần khác nhau về tôn giáo, học vấn, địa vị ..nhưng những kinh nghiệm lạ lùng lúc chết, khi hồn vừa rời khỏi xác th́ giống nhau.
Chẳng hạn như bệnh nhân nghe bác sĩ tuyên bố ḿnh đă chết, theo sau là một cảm giác vô cùng đau đớn trong phút giây hồn ĺa khỏi xác. Rồi bắt đầu nghe tiếng ù ù bên tai và cảm thấy ḿnh lướt đi thật nhanh qua một đường hầm dài tối thui. Sau đó hồn như bay lơ lững lên trần nhà, nh́n thấy thân xác ḿnh nằm bất động đang được bác sĩ và y tá ra sức cứu, tâm thần bị xúc động mạnh lúc biét ḿnh đă chết.
Sau khi hồn rời khỏi xác th́ người chết có một “hồn thể” khác. Rồi có nhiều người đến thăm hỏi, đó những thân nhân, bạn bè đă chết trước , và một vị toàn thân tỏa ra một thứ ánh sáng kỳ diệu, dịu dàng đến thăm, rồi linh hồn thấy ḿnh đi về hướng một hàng rào hay một ranh giới cách ngăn hai cơi: cơi sống và cơi chết.
Ngay lúc ở ranh giới đó th́ linh hồn biết ḿnh phải trở lại cơi sống v́ chưa tới số chết, rồi tự nhiên nhập vào thân xác kia, sống lại. Sau đó người chết muốn kể lại cho nhiều người khác nghe về những ǵ ḿnh đă thấy ở bên kia cơi chết nhưng rất khó diễn tả bằng ngôn ngữ của loài người ở thế gian.
Hầu hết những người chết đi sống lại cho biết kinh nghiệm chết đă ảnh hưởng sâu xa đến sự suy nghĩ và quan niệm sống của họ ở đời.
Sau đây là những kinh nghiệm chết giống nhau của nhiều nguời kể lại cho Bác sĩ Moody.
1. Không thể dùng ngôn ngữ của thế gian để diễn tả cảnh giới ba chiều của thế giới bên kia.
2. Họ nghe rơ tiếng bác sĩ tuyên bố họ đă chết rồi, họ nghe, thấy bác sĩ và y tá cấp cứu xác họ nhưng không có cảm giác ǵ.
3. Tâm an b́nh và thanh tịnh. Phần đông kể lại họ cảm thấy thật an lạc, khoan khoái khi mới thoát khỏi cái xác phàm của họ. Có người thi đau khổ, cảm xúc mạnh khi hồn rời khỏi xác.
4. Nhiều người tả lại họ nghe âm thanh kỳ diệu hay khó chịu khi sắp chết hoặc khi vừa tắt thở, không thể diễn tả được.
5. Người ta cảm thấy như bị hút mạnh vào một không gian u tối, như vào hang động, hay một đường hầm tối tăm với một tốc độ cực nhanh.
6. Giây phút bước ra khỏi xác phàm . Một bà kể, Tôi thấy ḿnh nhẹ như tờ giấy được thổi bay lên trần nhà rồi dừng lại và nh́n xuống, tôi thấy mọi người đang loay hoay cứu sống thân xác bất động của tôi trên giường. Khi hồn vừa rời khỏi xác chưa ư thức được ḿnh đă chết nên bà ngẫn ngơ không hiểu ǵ.Nhiều người muốn trở lại xác nhưng không biết làm sao, rất hoảng sợ.
Một số người kể khi họ ĺa thể xác họ cảm thấy ḿnh có một thể hồn khác, có thể cảm thấy, nghe được những ǵ trên cơi trần nhưng người trên cơi trần không nghe thấy họ. Dần dần giác quan của thể hồn bén nhạy hơn, có thể nh́n thật xa, nghe thật rơ,có thể đọc được ư nghĩ của người trần và chỉ cần nghĩ họ muốn tới chỗ nào th́ tới đó ngay. V́ không liên lạc được với người trần nên họ cảm thấy cô đơn và buồn tũi.
7. Gặp những thể hồn khác. Sau đó họ gặp gỡ và chuyện tṛ với nhiều thể hồn của thân nhân bạn bè đă quá văng trước, đến tiếp đón họ.
8. “Người Ánh Sáng” . Ai cũng nói có gặp gỡ “người ánh sáng”. Lúc đầu người này hiện ra trong một thứ ánh sáng lờ mờ rồi trở nên rơ dần và sau cùng th́ hiện toàn thân trong một thứ ánh sáng rực rỡ kỳ diệu và ai cũng cảm thấy vị ánh áng này ban phát cho họ một thứ t́nh thương mà họ không thể dùng ngôn ngữ của loài người để diễn tả được. Tùy theo tôn giáo người ta đặt tên vị ánh sáng này khác nhau.
9. Nh́n lui lại quăng đời ḿnh. Vị ánh sáng cho thể hồn xem lại quảng đời ḿnh rơ ràng như được chiếu trên màn ảnh lớn từ lúc c̣n nhỏ ở với mẹ cha đến đi học rồi đỗ đạt…ho. xúc động buồn bă, ân hận hay vui cười khi xem phim, tất cả diễn ra rất nhanh.
10. Ranh giới giữa hai cơi sóng và cơi chết. Người th́ nói ranh giới đó là một ḍng sông, một cánh cửa, một vùng sương mù xám, một hàng rào, hay chỉ như một đường vẻ dưới đất.
11. Trở lại cơi trần. Tới lằn ranh giới đó người chết không qua mà nhập trở lại thân xác. Tất cả người chết sống lại đă thay đổi cách suy nghĩ, cách sống sau khi thấy cảnh giới bên kia.
12. Phần đông người ta nói khi ĺa xác họ nuối tiếc thân xác, lưu luyến sự sống ở trần gian lắm nhưng dần dà khi thấy được nhiều điều mới lạ ở cảnh giới bên kia th́ họ không muốn trở về nữa , nhất là sau khi gặp người ánh sáng và được vị này ban cho một t́nh thương vô điều kiện. Có người nói lúc hồn sắp ĺa thể xác những người thân khóc lóc nhiều nên đi không đành, nếu được người thân cầu nguyện ra đi an lành th́ thể hồn sẽ cảm thấy dễ chịu khi rời khỏi xác.
13. Kể lại kinh nghệm chết. Nhiều người chết nói họ không muốn kể kinh nghiệm chết cho ai nghe v́ nhiều người không tin cho là tưởng tưởng hay ảo giác.
14. Thay đổi tâm tư. Những người sống lại cho biét kinh nghiệm chết đă để lại một dấu ấn sâu xa trong đời sống tinh thần họ, đă mở rộng tầm mắt họ, đă thay đổi hẳn cái nh́n của họ về cuộc đời. Họ khám phá ra đời sống tinh thần quan trọng hơn đời sống vật chất. Và khi rời khỏi xác th́ chỉ mang theo t́nh thương và kiến thức tích lũy về cơi bên kia.
15. Quan niệm về cái chết. Sau khi thấy đựơc cảnh giới tốt đẹp bên kia th́ họ không c̣n sợ chết nữa. Họ hoàn toàn tin tưởng có một đời sống khác sau đời sống này và không c̣n sợ chết nữa v́ sẽ sống ở một thế giới khác. Có người ví cái chết như một điểm chuyển tiếp di chuyển từ một nơi này sang một nơi khác, hay từ một con người vật chất sang một hồn thể tâm linh.
16. Làm sao kiểm chứng hư thực. Nhiêù người cho rằng những mẫu chuyện do người chết sống lại kể lại là chuyện hoang đường, do tưởng tượng, ảo giác, mê sản lúc bất tĩnh. Nhưng Bác sĩ Moody cũng nghiên cứu kiểm chứng với những bệnh nhân mù mắt. Họ có thể kể lại chi tiết bác sĩ và y tá đă cấp cứu thân xác họ như thế nào, thân nhân gồm những ai đang khóc lóc ở pḥng bên cạnh, hay lập lại những lời của người thân nói ở pḥng bên cạnh.…cho thấy mắt của xác phàm không thể thấy, nhưng thể hồn xuất ra “thấy” được những ǵ xảy ra chung quanh.
Bài này viết dựa theo cuốn “Life after Life” của Bác sĩ Raymond Moody, xuất bản năm 1975.
|