| ||||||
![]() |
| | LinkBack | Thread Tools | Display Modes |
| ||||
| Người Là Nhu Cầu Tối Cần Thiết Cho Sự Tu Học
Người Là Nhu Cầu Tối Cần Thiết Cho Sự Tu Học NGUYỄN HUỲNH MAI Chủ quan hay cái tôi là nguồn gốc làm dậy khởi bao nhiêu sự rối loạn nội tâm. Chủ quan là nhìn một chiều theo cái muốn của cái tôi. Cái tôi nghĩ như vầy, muốn như vầy, và điều gì ngược lại hay giống như cái tôi nghĩ, cái tôi muốn, thì tạo ra rối loạn tâm tư, tạo sự bực mình hay buồn bã. Khi cái tôi mất, thì khách quan xuất hiện, vì chủ quan và khách quan là hai mặt của một đồng tiền. Cái này có thì cái kia không có. Cái tôi mất, khách quan xuất hiện, thì tai lắng nghe kỹ hơn, và hiểu hơn, vì khách quan là mở tai, nghe một cách không phản ứng, không so sánh với cái tôi đang muốn như thế này hay như thế kia. Tâm thân ý luôn xáo trộn về mặt đạo lẫn đời khi cái tôi đầy chủ quan của bản tánh tham sân si hỉ nộ ái ố hiện diện làm bức rào chắn ngang tất cả những gì hiện diện quanh ta, từ âm thanh đến sắc tướng. Cái tôi chủ quan giống như một mô hình hay nhiều mô hình do ta hay người tạo sẵn nằm trong tâm thân ý của ta. Nó làm một bàn cân hay một cây thước đo tất cả mọi việc đến với ta. Và vì nó mà ta cảm thấy không hài lòng khi những gì quanh ta xảy ra khác với các mô hình có sẵn. Chừng nào mà ta chưa đập vỡ những mô hình trong tâm thân ý của ta, thì ngày đó ta vẫn còn bị xáo trộn tư tưởng và con đường ta đi vẫn chưa thẳng tắp mà còn ngoằn ngoèo không lối thoát. Phải quả cảm đập bỏ những mô hình trong bộ nhớ của mình, dù có tiếc rẻ nó vì ta cũng nhờ nó mà tự học hỏi để trưởng thành. Tất cả những mô hình đã đào luyện cho ta có ngày hôm nay cần được vứt bỏ đi, sau khi ta sử dụng như là một phương tiện tiến hóa trên con đường phát triển trí thức, tri thức, học thức, nhận thức, và thức giác. Tất cả những mô hình đó chỉ giúp cho chính ta, nhưng nay ta chỉ có thể giúp người nếu có khả năng mạnh tay đập vỡ chúng. Đập vỡ những mô hình khuôn khổ trong ta, ví như đập những chiếc thuyền đã đưa ta đến bến bờ giác ngộ. Bờ giác ngộ không phải chỉ có một mà có nhiều bờ, vì ta phải vượt qua bao con sông, nhỏ có lớn có, nước chảy mạnh có nước lờ đờ có, êm đềm xuôi chèo mát mái cũng có. Mỗi lần vượt qua sông ta phải đập vỡ thuyền để không có lúc luyến tiếc quày thuyền trở lại bến cũ vì luyến tiếc cái tôi đầy tham sân si. Nếu thật sự tu tập ta mới thấy thiên nan vạn nan, để vượt bao con sông, đập vỡ bao chiếc thuyền. Càng vượt nhiều, càng đập thuyền nhiều mới biết bến bờ giác ngộ thật sự xa vời và có biết bao lần ta mừng rỡ hạnh phúc vì tưởng mình đã thật sự đến Bến. Con đường đạo càng tu học càng phải giật mình thấy cái tôi của mình quả là quá khó khăn để sửa đổi. Mỗi lần ta thấy cái sai của người, là ta phải tức khắc nhìn phản chiếu lại chính mình. Cái gì mà mình không thấy, lúc đó tức khắc sẽ thấy ngay. Vậy thì tu tập mà tách biệt trần thế thì thật sự khó thấy mình, vì ta không thể nhìn thấy mình khi thiếu tấm gương. Ta cần người như cần tấm gương soi mình để tu học và sửa đổi. Vậy người là nhu cầu tối cần thiết cho sự tu học. |
| ||||
| Đạo Học: Dứt Tuyệt Ao Vọng Và Tham Vọng
Điều kiện tiên quyết để được giải thoát là phải Thấy và phải có đủ tâm lực, nghị lực, và sáng suốt để lựa chọn con đường giải thoát trong nhiều con đường. Nếu sáng suốt ta sẽ thấy mọi tư tưởng và hành động của con người đều nằm trong một công thức sẵn có của nhân-quả. Nhân nào thì quả đó. Cuộc đời sẽ vô cùng giản dị khi ta nhìn rõ tham sân si hỉ nộ ái ố của chính mình và mình không để nó điều khiển mình. Chỉ một tíc tắc để cho tâm lắng đọng, nhìn rõ mình, tức rõ người, thì sự giao động của các lục giác chấm dứt hay nói khác hơn, dù cho lục giác có giao động, tâm ta cũng vẫn định. Biết nhưng không chuyển tâm thức theo nó để trở nên hành động. Cái Biết trực tiếp với Cái Thấy. Ta không hành động nhưng ta biết rõ, nếu ta hành động theo sự thúc đẩy của lục căn lục trần thì hậu quả gì sẽ xảy ra. Ta nhìn thấy hết tất cả mọi hành động và phản ứng giữa ta và người. Nếu ta làm, nói điều gì thì việc gì sẽ xảy ra. Nếu ta làm, nói điều kia thì việc gì sẽ xảy ra. Do đó, ta có thể quyết định lời nói và việc làm nào cho phù hợp. Một chứng nhân của thời đại, một hiền triết, một minh sư, là người Thấy, Biết. Họ nhìn rõ sự vận hành, phối hợp giữa con người và vũ trụ. Họ sống với con người để nhìn, thấy, biết mọi cảm tưởng và cảm giác, mọi phản ứng. Họ phải thấy như không thấy, và biết như không biết, để không bị thất vọng hay hy vọng khi nhìn thấy những sự sai lầm hay thành công của con đường đi của các phần tử cộng đồng hay quốc gia, nhân loại. Có bao bậc hiền triết, Thấy, Biết rồi đi đến thất vọng tìm cái chết cho chính mình vì cảm thấy bất lực. Càng Thấy, Biết, ta càng phải nên tịnh tâm quán chiếu, diệt trừ cái tham vọng cứu đời, cứu người nếu có. Ta chỉ nên làm hết sức mình trong hiện kiếp và dứt tuyệt ảo vọng và tham vọng cho chính mình. PHẢI LUÔN LÀ TA CỦA HIỆN TẠI Người có sứ mạng tự quyết định việc làm của mình hay đợi lúc nào thuận tiện theo Thiên Thời Địa Lợi Nhân Hòa? Thiên thời địa lợi nhân hòa tạo hoàn cảnh và thời điểm cho người có sứ mạng hay người có sứ mạng tạo ra thiên thời địa lợi nhân hòa? Khi nào mình biết là thiên thời địa lợi nhân hòa? Dựa vào yếu tố nào? Làm sao biết chắc đó là thời điểm thiên thời địa lợi nhân hòa? Thiên thời địa lợi nhân hòa của mỗi người đều khác nhau mà phần lớn là do chủ quan của cái muốn của họ. Nếu họ muốn làm ăn, làm chánh trị, họ sẽ nhìn mọi việc theo nhu cầu và nhãn quan, với óc phán đoán và định giá hoàn cảnh và các việc xảy ra theo ý của họ. Phần nhiều những kẻ thời cơ chánh trị hay làm ăn buôn bán chụp giựt thường chộp ngay những cơ hội mà họ cho là có đủ yếu tố thiên thời địa lợi nhân hòa trên. Khi nhìn một việc với lòng ham muốn tiền của danh lợi quyền lực, người ta hay lầm ba yếu tố trên và tưởng đã đến thời, đến lúc, nên họ tranh nhau chụp lấy cơ hội sợ trễ thì sẽ vào tay kẻ khác. Người thực tâm lo cho Đạo, cho Đất nước, thì không bao giờ làm việc theo lối Cơ Hội Chủ Nghĩa, mà mọi sự suy nghĩ, quán chiếu, quyết định đều đặt quyền lợi của Đạo hay Dân tộc trước tiên. Vì vậy không ai có thể mua chuộc họ được bằng tiền của, quyền lợi, hay chức vụ. Nếu là một kẻ giúp đời giúp đạo một cách bất vụ lợi thì phải luôn mạnh tay cắt bỏ ngay “cái Muốn.” Bất cứ cái Muốn nào. Phải dứt khoát với chính mình thì tâm thức ta không còn luyến lưu, không còn sống trong nguồn hy vọng ảo tưởng nào cả. Có như thế ta mới có thể Định Tâm tiến bước không còn nao núng hay sợ hãi. Tuy nhiên ta cần ở thể định một cách sáng suốt và linh hoạt, để xem xét kỹ và quán chiếu với tâm không khách quan những biến chuyển nội và ngoại tại của ta cùng những người và cảnh xung quanh. Phải ở thể định với một nội lực sâu dầy không còn bị ý của ta và ý của người lôi kéo, thúc đẩy. Rất cần thiết để nhìn mọi sự vật NHƯ LÀ thì ta đoạn tuyệt với óc tưởng tượng và ảo tưởng trong hiện tại và ngay trong tương lai. Ta luôn là ta của hiện tại. Không ngoái đầu lại để làm dơ ký ức đã được thanh lọc chùi lau trong sạch, mất cả tì vết. Vậy nếu muốn thực hiện lý tưởng phục vụ đời đạo, ta phải cố gắng giúp ta vượt thoát mọi trở ngại để đẩy con tàu ra khơi, không chểnh mảng trì kéo vì ảo tưởng sợ hãi. |