| ||||||
![]() |
| | LinkBack | Thread Tools | Display Modes |
| ||||
| Câu hỏi: Bạch Ḥa Thượng, có những hiện tượng lạ trên thế giới ngày nay như nhiều thiếu nữ chưa kết hôn đi phá thai, bị cưỡng hiếp, và đồng t́nh luyến ái. Là cha mẹ, chúng con ngày nay phải giáo dục con cái như thế nào để thanh thiếu niên có thể phát triển tâm hồn và thể xác trở thành những cá nhân tốt đẹp? Ḥa Thượng: Câu hỏi này xuất sắc v́ nó liên quan đến giải pháp đúng đắn cho những vấn nạn trong xă hội chúng ta. Các vấn nạn mà quư vị vừa nói đó đều rất đơn giản, dễ giải quyết. Những thanh thiếu niên này từ đâu đến? Những thanh thiếu niên có vấn đề này đều có cha mẹ, có phải không? Tuy nhiên, những bậc cha mẹ này không biết cách làm cha mẹ đúng đắn, làm cha mà không hành xử như một người cha; làm mẹ không hành xử như một người mẹ. Mặc dù, họ sinh ra con cái, nhưng trọng tâm của họ không ở con cái, họ chỉ tham lam khoái lạc và thỏa măn ham muốn t́nh dục. Họ hành động chỉ để thỏa măn chính họ, họ chỉ biết sinh đẻ mà không biết ǵ về cách giáo dục con cái. Đàn ông và đàn bà ở đất nước chúng ta đang bắt chước các trào lưu ở Âu Châu và Mỹ Châu, đam mê t́nh ái và đắm say t́nh dục, hẹn ḥ bừa băi và theo đuổi người khác phái; họ nghĩ họ rất thời thượng khi làm như vậy! Nhiều người cho rằng nếu một người đàn ông mà không có bạn gái th́ đó là một kẻ khờ. Tương tự như vậy, nếu một cô gái không có bạn trai trước khi kết hôn th́ bị cho là bị bệnh tâm thần và không ai muốn kết hôn với cô ta! V́ những người này điên cuồng đắm ḿnh vào t́nh ái và t́nh dục, họ chẳng quan tâm về con cái sau khi sinh ra chúng; họ chỉ quan tâm đến chính họ. Như thế, chỉ cần hai ngày rưỡi sau hôn lễ là họ bắt đầu chán nhau, và cuối cùng là ly dị. Sau khi ly dị, con cái họ hoặc không có cha hoặc không có mẹ. Rồi sau đó, quan ṭa quyết định đứa bé sẽ ở ba ngày ở với cha , và bốn ngày ở với mẹ. V́ họ không c̣n sống chung với nhau, con cái họ không cần biết trai hay gái sẽ đến ở với người cha một thời gian. Người cha sẽ nói: "Mẹ con không làm tṛn bổn phận một người mẹ. Mẹ con không tốt, v́ thế ba đă ly dị mẹ con và gặp người đàn bà khác. Người bạn gái này của ba thật tuyệt vời, c̣n mẹ con là người tồi tệ nhất.". Đứa bé sẽ suy nghĩ: "Ô, mẹ ḿnh thật tệ quá!". Khi đứa bé trở về nhà với mẹ, nó lơ là với mẹ nó và nói rằng: "Mẹ tồi tệ lắm! Mẹ không xứng đáng làm mẹ con!". Đứa bé chỉ nghe câu chuyện một chiều từ cha nó. Người mẹ bèn nghĩ: "Con ḿnh thay đổi quá rồi! Tốt hơn là phải có một biện pháp.". Bà nói với con ḿnh: "Ba con là một người đàn ông tồi tệ nhất. Mẹ không thể chịu đựng ba con, v́ thế mẹ đă phải ly dị với ba con.". Người mẹ c̣n nêu thật nhiều lư do khác về việc ly dị người chồng và làm cho đứa bé suy nghĩ rằng: "Ô, ba tôi là nguời đàn ông ông tồi tệ nhất; và mẹ tôi là người đàn bà tồi tệ nhất! Tôi nên làm ǵ đây? A! với cha mẹ như vậy, tôi cũng phải học cách để thành đứa bé tồi tệ nhất..". Đứa bé bắt đầu dùng ma túy và gây đủ thứ rắc rối. Đứa bé không quan tâm bất cứ chuyện ǵ, kể cả tổ quốc, gia đ́nh và cơ thể nó. Nó nghĩ,: "Tôi là một hạt giống xấu; cả ba và mẹ tôi đều xấu; do đó tôi phải là người xấu.". Với thái độ này, đứa bé buông thả không c̣n biết phân biệt cái đúng, cái sai và làm bất cứ những ǵ nó thích. V́ có những người đàn ông bị đàn bà bỏ, và có những người đàn bà bị đàn ông sao nhăng, họ đi quá trớn. Họ trở thành người “đồng t́nh luyến ái”; và học những hành vi ngược lại nhân tính. Bởi v́ vợ chồng không biết cách cư xử với nhau như vợ chồng, cuối cùng họ tạo ra những vấn nạn khổng lồ mà chúng ta phải đương đầu ngày nay. Khi gia đ́nh đổ vỡ, quốc gia cũng đổ vỡ. Nếu mọi người có thể như bà mẹ của Mạnh Tử hay bà mẹ của Nhạc Phi, cả hai đều biết dạy con trở thành vĩ nhân thánh thiện, th́ sẽ không c̣n nhiều trẻ con gây rối lọan. Tôi đă trả lời câu hỏi của quư vị, và tôi không biết là tôi nói đúng hay sai. Nếu quư vị không thỏa măn với câu trả lời của tôi, xin t́m hỏi những vị khác có khả năng hơn. Về vấn đề phá thai, đó là một hành động vô nhân đạo! Quư vị hăy suy nghĩ đi, nếu quư vị giết một bào thai chưa chào đời, quư vị sẽ nói rằng quả báo của hành vi này có nghiêm trọng hay không? Bây giờ tôi sẽ nói cho quư vị điều này dù quư vị có tin hay không: mặc dù thai nhi bị hủy phá chỉ là một thai nhi nhỏ bé, nhưng vong linh thai nhi này c̣n dữ dằn hơn cả vong linh người lớn! Ngày nay bệnh ung thư trở nên khá thông thường trong xă hội chúng ta, và căn bệnh này một phần là do sự phá thai. V́ càng có nhiều trường hợp phá thai, số vong linh thai nhi càng gia tăng, và những vong linh thai nhi này răi độc tố khắp nơi làm người ta bất an. Chúng nghĩ rằng: "Quư vị đă giết tôi sớm như vậy, tôi không để quư vị tránh thoát tội này đâu. Tôi cũng sẽ giết quư vị !". V́ thế, chúng ta có nhiều bệnh lạ lùng và không thuốc chữa. |
| ||||
| Nợ Hồ đồ Ḥa Thượng Tuyên Hóa Giảng ngày 16 tháng 6 năm 1980 Mỗi người h́nh dáng không giống nhau, th́ nhân quả cũng khác nhau. Mỗi người thiếu nợ kẻ khác từ bao đời nay cũng khác nhau. Có nhiều người thiếu quá nhiều nợ, đến đời này trả, trả măi không hết. Nên nói: "nợ cao như núi". Đó cũng là núi nghiệp chướng: núi ấy ngày càng cao lớn, ngày càng sâu dày. Nợ nợ chồng chất, rối rắm vô ngần, chẳng sao gở sạch. Đó là v́ duyên cớ ǵ? V́ là ngày trước họ tính lời quá cao; đem tiền cho vay, họ lấy lời cắt cổ. Thật là ḷng tham không đáy. Họ nghĩ rằng ḿnh chiếm thượng phong, nào ngờ kết quả là ḿnh chiụ thua lỗ. Nghiệp chướng của họ ngày thêm sâu dày, đến độ cuối cùng họ chẳng sao rút chân ra đặng. Có người thiếu nợ là phải làm cha, có người thiếu nợ là phải làm mẹ, có người thiếu nợ là phải làm chồng, làm vợ, hoặc phải làm con gái, phải làm con trai. Nên nói: "Cha mẹ đói khát, là nợ luân thường." Không biết là bao nhơn duyên hội họp để khiến vận mạng ngày nay của chúng ta an bài như vậy. Nhưng đa số người ta, v́ không hiểu rơ mọi sự vốn có tiền nhân hậu quả, khó trốn tránh định nghiệp, nên có khi họ không chịu nhận nợ này, nghĩ rằng có thể quỵt nợ chẳng trả. Rơ ràng là thiếu nợ song không chịu thừa nhận! Cũng chính v́ có những kẻ không biết điều như vậy nên thế giới mới đầy chuyện rắc rối. Bạn có rắc rối của bạn, tôi có phiền phức của tôi, họ có phiền năo của họ. Ai cũng có nhân quả tạp nhạp, thiện ác xen lẩn, rối rắm chằng chịt. Nếu ngẫu nhiên gặp được Phật Giáo, nghe được Phật lư th́ mới hiểu được chút ít. Song le, hôm nay hiểu rơ, ngày mai lại hồ đồ mê muội. Rồi ngày mốt sáng óc, song ngày kế đó lại thành mê muội. Vậy là tới cục diện "trí, ngu bằng nhau". Hiểu biết và ngu muội th́ bằng nhau. Lúc hồ đồ th́ chẳng nghĩ đến tu hành, lúc sáng suốt th́ nghĩ đến tu đạo. Nhưng thời gian tu tŕ th́ ngắn ngủi, mà thời gian mê muội th́ quá nhiều. V́ vậy thành quả do tu hành chẳng thể bằng tổn thất do ngu muội. Trí huệ ngày càng sa sút mà ngu mê ngày càng gia tăng. Rồi trong ṿng kềm tỏa của màn vô minh, họ làm không biết bao là chuyện mê muội. Khi ḷng mờ mịt, th́ sẽ dẫn tới thân mê muội luôn. Khi ḷng khởi dậy tham, sân, si, th́ thân sẽ phạm sát sanh, trộm cắp, tà dâm. Đó chính là những trương mục (nợ nần) mê muội, không thể nào thanh toán cho sạch. V́ vậy trong gia đ́nh thân quyến có lúc bất ḥa: ví như cha con bất ḥa, mẹ con tranh chấp, vợ chồng cải lẫy, anh em đấu tranh, chị em gây lộn... đủ thứ chuyện rắc rối sản sinh. Chuyện đă như vậy, song họ chẳng ai thừa nhận, chẳng chịu thấy đây là nợ nần, mà ngược lại cảm thấy ḿnh bị thiệt tḥi. Kỳ thật, những việc trên xảy ra đều là do trước kia gieo nhân xấu nay gặt phải quả khổ. Trước kia gieo nhân ǵ, nay gặt quả là vậy, có ǵ đâu mà phải oán hận? Nên có câu rằng: "Kẻ biết mệnh trời th́ không đứng dưới bước tường nghiêng đổ. Y không trách trời, không đổ lỗi cho người khác. Y biết hạ ḿnh để học hỏi và nâng cao đạo đức để tiến lên." Người tu trước tiên phải hiểu lư nhân quả, không nên gieo nhân một cách bừa băi, phải trồng nhân cho thanh tịnh. Nếu chuyện ǵ hợp với đạo lư th́ ḿnh tiến tới, không hợp đạo th́ lùi lại. Không nên mờ mịt việc thiện ác khiến chúng rối rắm chẳng rơ; cũng không thể để chuyện thị phi đúng sai hổn tạp chẳng rành. Môt khi ḿnh đă phân biệt được trắng đen, chân giả, th́ phải nhân đó mà phản bổn hoàn nguyên, trở về với bản thể thanh tịnh, bản tánh chơn như mầu nhiệm. |
| ||||
| Tự Do Cần Hợp Lư
Ḥa Thượng Tuyên Hóa giảng ngày 5 tháng 6, 1988 Một ngh́n một vạn trẻ con được thả lêu lỏng tự do phát triển, th́ có một ngh́n một vạn đứa trẻ trở thành hư hỏng hại đời. “Giáo Dục” là ǵ ? Những đứa trẻ phải được dạy làm người như thế nào? Người lớn phải dạy các em về tám điều đạo đức “Hiếu, Đễ, Trung, Tín, Lễ, Nghĩa, Liêm, Sĩ”, dạy các em cần phải biết "Chọn điều thiện để làm theo, chẳng thiện th́ sửa đổi; việc phải đạo lư th́ tiến bước, trái đạo lư th́ tránh lui”. Đây là nền văn hóa Trung Hoa tại Á Châu. Văn hóa Tây Phương tức là tự do mù quáng, họ hiểu chữ “tự do” một cách nhầm lẫn, sự tự do không chịu trách nhiệm, sự tự do sinh con mà chẳng dạy dỗ, sự tự do bỏ bê cha mẹ già yếu mà chẳng đoái tưởng. Con thơ chẳng được dạy dỗ, như vậy sanh ra đứa trẻ để làm ǵ? Để con em tự do làm những điều việc chẳng hợp pháp ở trên thế giới nầy, có thể nói là người lớn đă gây tội. Người già yếu mà chẳng nuôi dưỡng. Cha mẹ đến tuổi xế chiều, cần nên có nơi nương náu nhờ cậy, trai tráng có chốn dụng tài trỗ sức, trẻ thơ có chỗ nuôi nấng dạy dỗ. Khi tuổi già đến, thân thể con người bị bịnh tật dày ṿ, tai th́ lăng, mắt cũng hoa, À, răng cũng chẳng giúp nên tích sự ǵ, lúc này rất là tội nghiệp. Theo nền giáo dục của Trung Hoa mà nói th́ “dưỡng tử pḥng lăo” - nuôi con đề pḥng ngày già yếu. Để dành ngày già yếu chẳng phải là có ư ích kỷ, muốn con cái đến săn sóc. Chẳng qua chỉ là nuôi dạy con thành người rồi, người trẻ tuổi này cần nên trông nom người già nua yếu đuối, sức lực đă hao ṃn. Nếu chẳng phải như thế, th́ sanh ra con cái quá đông để làm ǵ? Thành gia lập thất làm chi? Điều nầy chẳng phải là không có ư nghĩa sao! Cho nên thế ! Ở cái xứ nầy, lầm hiểu sự tự do, để trẻ em tự do phát triển theo cách lêu lỏng. Quư vị xem ḱa một ngh́n một vạn đứa trẻ tự do phát triển, tức có một ngh́n một vạn đứa v́ lêu lỏng mà hư hỏng mất rồi. Trẻ ngoan tốt, không chừng chỉ có một, hai đứa, những đứa nầy tự sanh ra có tánh nhân từ, biết làm việc tốt. Nhưng mà chẳng phải đứa nào cũng đều nhân hiền, đều biết "Chọn điều thiện để làm theo, chẳng thiện th́ sửa đổi; việc phải đạo lư th́ tiến bước, trái đạo lư th́ tránh lui”. Sở dĩ gọi trẻ em “Gần đèn th́ sáng, gần mực th́ đen. Nhiễm hư xấu th́ đen tối, lấm đục nhơ th́ hoen ố.” Thế quư vị làm sao có thể chẳng màng, không chú ư đến bọn trẻ ư? Tại sao nhiều trẻ em tây phương hiện nay dùng ma túy? Quư vị xem thấy đó! Đám học sinh Tiểu học, Trung học đă gần gũi những kẻ buôn bán ma túy, họ khuyên đám học sinh này là: “Hút thứ này th́ sẽ được thông minh! Thử cái nầy, bạn sẽ có khoái cảm đó!” Các học sinh liền thử ngay, được khoái lạc, thật là càng đắm càng ngu si! Tiêm nhiễm ma túy vào thân, ngày chí tối các em ở trong trạng thái “lơ lững” như nhập thiền định không biết trời trăng ǵ cả. Quư vị xem người hút thuốc mê kia, hễ đứng th́ có thể đứng im hằng mấy giờ đồng hồ, nhưng đó chẳng phải là cái sức thiền định (định lực) mà do bị thuốc độc khống chế đến nổi mất hết sự suy nghĩ, đây há chẳng phải là bước đi vào ngơ đường cùng mất mạng hay sao? Ôi chao! Quư vị biểu nó cứ việc tự do phát triển, sự phát triển đưa dần đến con đường chết, điều nầy gọi là tự do nhầm lẫn, sự tự do không hề chịu trách nhiệm, sự tự do thiếu tính hợp lư thật sự. Tôi nói thêm với quư vị trong số đó có các bạn cao niên, các bạn trung niên và các trẻ thanh thiếu niên là quư vị đều phải chú ư một điều này. Điều ǵ ? Hiện nay ngành giáo dục trên toàn thế giới đă đi đến giai đoạn phá sản, có thể nói là không c̣n sự giáo dục ǵ nữa. Cái nền giáo dục này dạy những ǵ ? Bây giờ họ dạy hành vi quan hệ tính dục, đây là điều hết sức sai lầm to lớn! Quan hệ tính dục có thể dạy, nhưng nên dạy các em làm cách nào để chẳng giao du bừa băi, đừng có quan hệ xô bồ hỗn độn. Quư vị nên dạy các em tự trọng giữ ǵn lấy thân trong sạch, bảo vệ ḿnh như hạt ngọc trắng tinh, đợi đến lúc trưởng thành sau đó mới hiểu biết về kiến thức tính dục. Điều chẳng nên như trẻ con 5, 6 tuổi, ngày đến tối đều xem vô tuyến truyền h́nh. Màn ảnh truyền h́nh yêu quái nầy dẫn dụ trẻ con hư hỏng, dụ dỗ trẻ 4, 5 tuổi th́ đă biết hôn hít, cũng biết ôm ấp nhau. Ôi thôi, quư vị bảo đây là thế giới ǵ? Loại tự do nầy thật là đáng thương! Đáng thương quá! Đáng thương lắm thay! Tại sao tôi nói rằng nền giáo dục hiện nay đă phá sản? Quư vị thấy đó, trẻ con mà chẳng dạy chúng đạo lư căn bản làm người, th́ nhà trường bây giờ khuyến khích cái ǵ chứ? Khuyến khích học sinh học cái ǵ kiếm được nhiều tiền nhất. Làm y sĩ/ bác sĩ kiếm tiền nhiều nhất th́ học ngành Y, lên cung trăng đi kiếm tiền nhiều nhất th́ theo Khoa Học. Ô! Cha mẹ cũng chẳng ngó ngàng rồi, vợ cũng chẳng màng đến, cái ǵ cũng đều mặc kệ hết ! |
| ||||
| Một Khi Mất Thân Người, Vạn Kiếp Không Được Lại
Ḥa Thượng Tuyên Hóa Khi các thai nhi bị phá thai, chúng mất thân người. Ngày nay, số thai nhi chết do phá thai vượt quá số người đang sống! Câu hỏi: Theo Phật giáo, "thân người khó có được" và "một khi chúng ta mất thân này, chúng ta không thể trở lại thân người trong nhiều vạn kiếp.". Như thế tại sao dân số thế giới hiện nay đang gia tăng nhanh chóng? Có vẻ như là số người sinh ra nhiều hơn số người chết. Phật giáo giải thích điều này như thế nào? Ḥa Thượng: Mặc dù mức sinh sản hiện nay cao, làm sao quư vị biết được là số người chết không cao hơn số người đang sống? Con số này không thể tính hay chứng minh chính xác bằng khoa học được; chỉ diễn tả bằng một sự so sánh. Khi Đức Phật c̣n tại thế, có một lần Ngài bốc một nắm cát và nói "Số người có được thân người giống như số cát trong bàn tay ta, c̣n số người mất thân người th́ giống như cát trên trái đất.". Số người sống trên trái đất dường như vô số, vô hạn. Tuy nhiên, làm sao quư vị biết được số người mất thân người lại không vô số lần nhiều hơn? Số người chết trong quá khứ th́ ít hơn ngày nay. Hiện nay, khó mà ước lượng con số chết v́ cuồng phong, hỏa họan, tai nạn xe cộ, máy bay rớt, chiến tranh, và các vụ nổ nguyên tử... Thêm nữa, rất có thể là những người mất thân người, họ sẽ không được đầu thai làm người. Họ có thể tái sanh thành kiến, muỗi, hay dă thú. Làm sao chúng ta có thể chứng minh những con số này một cách khoa học? Sau khi một đứa bé chào đời, làm sao đứa bé đột nhiên lại có ư thức và cảm giác? Những câu hỏi căn bản như thế này, người b́nh thường không để ư và không nghiên cứu để t́m câu trả lời. Mặc dù có sự gia tăng rất lớn về dân số hiện nay; nhưng những chúng sinh mất thân người c̣n nhiều hơn trước đây. Trong quá khứ không có quá nhiều kiến, muỗi, bọ và mối. Làm sao quư vị biết là những sinh vật sinh ra từ ẩm ướt, biến hóa hay từ trứng này không từng là người trong tiền kiếp. Sau khi một người mất thân người, thể tánh hóa linh của người đó giảm đi. Linh hồn của một người có thể biến thành nhiều lọai động vật, ngay cả có thể thành 84,000 con muỗi. V́ trí tuệ của người này bị phân chia ra trong nhiều thân, kết quả là chúng u mê và không c̣n linh nữa. Nếu người ấy muốn có trở lại thân người, người ấy cần phải "luyện lại từ đầu" như trong nhà máy hóa học, tiến tŕnh này có thể cần thời gian rất dài. C̣n một điểm nữa, mỗi lần một người kết hôn, th́ linh hồn của người ấy bị chia ra thêm một phần hay nhiều phần. Thí dụ, một người phụ nữ từng kết hôn với bao nhiêu người đàn ông, th́ khi chết linh hồn của người phụ nữ đó cũng sẽ bị cưa ra bấy nhiêu phần cho những người đàn ông đó. Nếu người đàn ông lấy nhiều vợ th́ quả báo cũng như vậy. Một vấn đề lớn nữa là phá thai. Khi các bào thai bị phá, chúng mất cơ hội làm người. Ngày nay, số thai nhi chết do phá thai vượt quá số người đang sống!. Đối với chúng sinh vô t́nh, họ có thể khôi phục lại linh tánh của họ không? Có thể được, nếu họ gặp người có khả năng nói Pháp cho họ. Như trường hợp "Khi Đại Sư Đạo Sanh thuyết Pháp, đá cũng gật đầu đồng ư.". Tuy nhiên, chỉ khi nào những chúng sinh vô t́nh này gặp bậc thánh nhân hay vị A La Hán, th́ mới có được cơ hội như vậy. |
![]() |
| Thread Tools | |
| Display Modes | |
| |