Threads: , Posts: , Members:
Online:

Go Back   Psyche > Tâm Linh, Huyền Bí > Nghiên Cứu và Thảo luận

Reply
 
LinkBack Thread Tools Display Modes
  #1 (permalink)  
Old 10-29-2007, 05:16 PM
BaoKiem's Avatar
BaoKiem BaoKiem is offline
Moderator
 
Join Date: Jul 2007
Posts: 93
Mê Tín, Dị Đoan

Tôi không hiểu hai chữ mê tín và dị đoan nó khác nhau ra làm sao và như thế nào? Lúc nào th́ phải nói là mê tín, lúc nào th́ phải dùng chữ dị đoan. Theo cái đầu óc u u mê mê của tôi th́ tôi cho là mê tín hay dị đoan có cùng một nghĩa, có thể dùng thay đổi cho nhau, nhân tâm tùy thích.

Đôi khi người ta dùng cả hai một lượt cho chắc ăn: chuyện mê tín dị đoan, hay là người ǵ mà mê tín dị đoan quá thể. Có người lười, mà lại hà tiện chữ nghĩa như tôi đây th́, một là dùng chữ này hay chữ kia cũng thế. Dùng chi một lúc cả hai cho nó phí của trời.

Tuy không biết hai từ đó có ư nghĩa ǵ khác nhau không, nhưng nói chung chung th́ tôi hiểu, người dị đoan là người tin những sự mê tín, người mê tín là người tin những điều dị đoan. Tôi nghĩ khi cụ nào muốn làm tự điển tôi biếu free cái định nghĩa trên đây cho nó tiện lợi và giúp đời. Nghĩa là giúp những người hay chữ lỏng như tôi, khỏi phải thắc mắc t́m hiểu làm ǵ cho mất th́ giờ quí báu.

Đại khái mê tín dị đoan là tin ma, sợ quỉ, tin những điềm gở điềm lành của những người nhát gan, thỏ đế. Họ đặt ra một số những chuyện hoang đường rồi tin là có thật. Có những sự kiện lưu truyền lại từ đời xửa đời xưa, một số người ngày nay vẫn c̣n tin và sợ. Chẳng hạn sợ nhện sa trước mặt, nhện trắng th́ c̣n ô kê v́ sẽ mang lại tin vui, nhện đen th́ sẽ có tin buồn. Người Pháp cũng tin cái sự nhện sa, nhưng họ không tin màu sắc của con nhện mà lại tin vào cái thời gian nó sa xuống trước mặt ḿnh: buổi sáng là tin buồn, buổi chiều là một hy vọng: Matin chagrin, soir despoir. Theo tôi chẳng qua họ nói thế cho nó vần, chứ mà nói matin d'espoir, soir chagrin th́ chẳng phải là người văn chương chữ nghĩa, nghe cũng như chửi vào lỗ tai. Người Việt ḿnh tin rằng máy mắt cũng là một điều báo trước: máy mắt tay phải - đối với đàn bà- là sẽ có tin vui, máy mắt tay trái sẽ có chuyện bực ḿnh. Đàn ông th́ ngược lại. Đàn ông tay trái, đàn bà tay phải. Ở nhà quê, nếu có con chim chèo bẻo - c̣n được gọi là chim khách- kêu trước cửa, tức là ngày hôm ấy, hay vài ngày sau nhà sẽ có khách. Nếu trong nhà có người bệnh lâu ngày, mà có chim cú đậu trên cây trước cửa, kêu hót um xùm, là điềm gở, có nghĩa là người bệnh sắp ra đi không mang vali về với tổ tiên. Cho nên trong kho tàng văn chương b́nh dân mới có câu : ḍm như cú ḍm nhà bệnh. Chim cú bị coi là một loại chim ma quỉ. Nhưng người Tây phương lại coi chim cú là biểu tượng của sự khôn ngoan, học thức, c̣n con dơi mới là tay sai của Thần Chết. Mèo đen cũng không được ưa chuộng v́ rất có thể là hiện thân của ma quỉ. Ban đêm mà chó tru lên từng hồi, hay là sủa tiếng một, được hiểu là có ma quỉ đang đi ngang qua nhà, v́ thế trong chữ nghĩa b́nh dân mới có câu “cắm cẳn như chó cắn ma” để tả cung cách những người ăn nói không nhẹ nhàng êm ái.

Người Việt Nam sợ nhất là ra ngơ gặp gái. Khi đi công chuyện làm ăn, ra đến đường mà người đầu tiên nh́n thấy là một người đàn bà, th́ nên đi trở vào, đợi một lúc khác rồi hăy đi ra, may ra cái người xúi quẩy đó đă đi xa rồi. Trái lại, khi bước ra đường mà lại trông chừng thấy một văn nhân, tức là chưa cần ra quân đă đại thắng. Mă đáo công thành. Ngày xưa hồi tôi c̣n đi học, mỗi lần đi thi, mẹ tôi sai chị vú ra ngoài đường đứng trước, khi thấy đàn ông đi qua sẽ lên tiếng gọi để tôi ở trong nhà, thong thả gót sen, bước ra cửa đúng lúc người đàn ông đó đi tới. Có lẽ nhờ thế mà lần nào đi thi tôi cũng đậu. Có tin có lành chứ! C̣n th́ các cụ đă bảo ra ngơ gặp gái, đi pi pi cũng không xong. Cứ căi bướng, mà đi, th́ có khi đang mắc bệnh tiểu đường lại bị cảnh sát bắt bỏ bóp.

Thế rồi lại c̣n cái vụ kiêng ngày, kiêng giờ. Khi ở Việt Nam tất cả mọi người đều khổ sở, mắc nợ cái chuyện xem ngày, xem giờ này rồi. Bây giờ sang Mỹ cũng không thoát chỉ v́ các ông bà chủ chợ, chiều ư khách hàng, cho nên năm nào cũng in lịch Tam Tông Miếu để làm quà Tết tặng thân chủ. Năm nào tôi cũng phải nói lót với mấy bà mấy cô bấm máy quen, nhờ giữ hộ một tấm lịch này. Lịch này là một thứ lịch ngày, trên đó in đủ thứ ngày tốt, giờ tốt, để tùy tuổi từng người mà chọn lựa. Ngày th́ kể theo nhiều thứ lắm, ngày theo con giáp, nghĩa là theo tuổi con người. Rồi lại c̣n ngày chẵn, ngày lẻ, ngày tốt, ngày xấu. Người tuổi nào nên kiêng ngày đó, tuổi Tuất không nên làm việc ǵ quan trọng trong ngày Tuất cả. Rồi lại c̣n phải kiêng ngày xung, ngày nguyệt tận là ngày 14 và 30 mỗi tháng. Ngoài ra lại c̣n một thứ cần phải chú ư tới là cái Trực của mỗi ngày. Có nhiều loại Trực lắm, chẳng hạn như trực thành, trực măn, trực thu, trực khai, là những trực tốt, làm việc ǵ cũng xuông sẻ. C̣n những trực khác như trực bế, trực phá, là xấu dữ, c̣n trực kiến, trực b́nh th́ trung dung, chẳng tốt mà cũng chẳng xấu.

Bây giờ, nếu làm việc ǵ cũng cần phải xem ngày, hội đủ tất cả mọi chi tiết tốt th́ chắc là chẳng ngày nào có thể bắt tay vào việc được cả. V́ ngày nào th́ cũng được cái này hỏng cái kia, chi bằng nằm nhà cho chắc ăn, khỏi phải lo sợ mọi điều. Nói cho ngay, hiện nay cái vụ xem ngày đă bỏ bớt đi nhiều rồi, v́ những người lớn lên ở hải ngoại không c̣n biết đến những cái chuyện lôi thôi, lẩm cẩm về ngày về tuổi nữa, cho nên làm đám cưới cũng c̣n phải phiên phiến. Ngay trong cái lứa tuổi của tôi, một số các bạn tôi cũng chẳng biết đến mấy cái thứ rắc rối này. Chẳng qua tôi c̣n nhớ v́ có một thời, cái thời sau 75, ông Xă Xệ đi nghỉ mát tại Chí Ḥa, tôi chẳng có việc ǵ làm nên nghiên cứu tử vi, cho nên tôi c̣n nhớ thôi. Chẳng dám khoe tài, nói phét chứ tôi có thể đấu tử vi với ông Vũ Tài Lục lắm ạ. V́ sách của ông tôi đọc hầu như thuộc ḷng, mấy cái vụ Tuần Triệt, rồi nào th́ là mệnh vô chính diệu đắc tam không, rồi th́ tử phủ vũ tướng, sát phá tham vân vân. Tôi có thể nói như thày bói. Nếu bạn tin tài nói dóc của tôi, bạn đưa ngày sinh tháng đẻ cho tôi, tôi sẽ chấm cho bạn một lá số, bằng sách nhé, chứ không phải bằng computer đâu, rồi tôi đoán vận hạn cho bạn, trúng th́ trả tiền mà trật th́ cũng trả tiền gọi là lấy thảo. Ấy số bạn th́ tôi xem được, c̣n số tôi th́ tôi lại để cho ruồi nó bu! Chẳng biết làm ăn ǵ cho khá cả.

Người ta cứ tưởng rằng dân Á Đông, có một nền văn minh năm bẩy ngàn năm cho nên mới mê tín dị đoan, mới tin điềm lành điềm gở, thế mà dân Tây phương cũng có những điều tin không giải thích nổi. Chẳng hạn như người ta kiêng không đi qua dưới cái thang bắc tựa vào tường, người ta sợ không dám để cái dù mở ở trong nhà. Người ta kiêng không cho nhau dao kéo - cái này th́ h́nh như người ḿnh cũng kiêng - sợ sẽ cắt đứt t́nh nghĩa, bạn bè. Nh́n thấy một đồng penny rớt dưới đất, nếu mặt phải ngửa lên trời th́ mới lụm, c̣n mặt trái ngửa lên th́ không lụm. Head up mới là lucky penny, c̣n tail up th́ xui lắm. Người Tây phương sợ con dơi v́ coi nó là hiện thân của ma cà rồng hút máu người. Để trị ma cà rồng th́ phải treo tỏi ngoài cửa. Có phải v́ thế mà trong bếp nhà Tây nào cũng có một bó tỏi treo lủng lẳng trên tường? Ngoài ra c̣n một thứ người Tây phương sợ nhất là ngày thứ sáu 13. Ngày này là ngày của ma quỉ, cho nên không bao giờ nên làm ǵ trong ngày này cả. Và những người mê tín dị đoan, sống trong phập phồng, lo âu sợ hăi suốt từ sáng đến nửa đêm mới thở hắt ra, coi như qua cầu thoát nạn. Có một số người lại coi ngày thứ sáu 13 là một ngày đặc biệt, cho nên người ta hay mua xổ số hay đánh bạc vào ngày này v́ tin rằng sẽ có cơ trúng lớn. Người phương Tây ghét ngày thứ sáu 13 v́ ngày đó là ngày Chúa Cứu Thế bị quân dữ bắt và giết trên cây thập giá.

Vừa tuần qua, mới có một ngày thứ sáu 13. Đám bạn của chúng tôi cũng chung tiền mua xổ số, mà có thấy trúng nắng, trúng gió ǵ đâu? Ở bên Roumania có một anh chàng mê tín dị đoan tới cùng cực, anh sợ cái ngày xui xẻo này, nên anh đă điện thoại vào sở xin phép ông chủ cho anh nghỉ, v́ anh có cảm tưởng rằng ngày hôm ấy là một ngày rất xấu đối với tuổi anh. Ông chủ là người thông cảm và nhân nghĩa nên đồng ư cho anh nghỉ ở nhà cho yên trí. Anh ở nhà, nhưng anh vẫn không thoát nạn. Trong khi anh đang pha cà phê th́ một chú ong độc chả biết từ đâu, bay vào nhà anh, đốt anh một phát ở ống chân. Anh chết liền tại chỗ, chẳng kịp vào đến bệnh viện. Các bác sĩ tại bệnh viện nói rằng chú ong này là một loại ong rất hiếm và cực độc.

Bạn có tin rằng người ta có số không? Sống chết là do mạng số. Giả thử anh ta cứ đi làm như mọi ngày, liệu anh ta có tránh được cái chết kỳ lạ và nhanh chóng này không? Hay là nếu anh đi làm, anh cũng vẫn chết, nhưng có thể không bị ong đốt, những chết v́ một tai nạn khác? Theo tôi nghĩ, số chết là chết. Tới số là chết, chẳng cần phải lư luận ǵ cả.

Tin cũng chết, mà không tin th́ cũng vẫn đi đoong. Đă gọi là số th́ chạy đâu cho thoát?
Reply With Quote
Reply

Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is On
Trackbacks are On
Pingbacks are On
Refbacks are On




All times are GMT -7. The time now is 04:37 AM.

A vBSkinworks Design