Threads: , Posts: , Members:
Online:

Go Back   Psyche > Tâm Linh, Huyền Bí > Nghiên Cứu và Thảo luận

Reply
 
LinkBack Thread Tools Display Modes
  #1 (permalink)  
Old 10-23-2007, 04:08 PM
CatBui's Avatar
CatBui CatBui is offline
Senior Member
 
Join Date: Jul 2007
Posts: 91
Người Là Nhu Cầu Tối Cần Thiết Cho Sự Tu Học

NGUYỄN HUỲNH MAI . http:// nguyenhuynhmai.com

Chủ quan hay cái tôi là nguồn gốc làm dậy khởi bao nhiêu sự rối loạn nội tâm.

Chủ quan là nh́n một chiều theo cái muốn của cái tôi. Cái tôi nghĩ như vầy, muốn như vầy, và điều ǵ ngược lại hay giống như cái tôi nghĩ, cái tôi muốn, th́ tạo ra rối loạn tâm tư, tạo sự bực ḿnh hay buồn bă.

Khi cái tôi mất, th́ khách quan xuất hiện, v́ chủ quan và khách quan là hai mặt của một đồng tiền. Cái này có th́ cái kia không có.

Cái tôi mất, khách quan xuất hiện, th́ tai lắng nghe kỹ hơn, và hiểu hơn, v́ khách quan là mở tai, nghe một cách không phản ứng, không so sánh với cái tôi đang muốn như thế này hay như thế kia.

Tâm thân ư luôn xáo trộn về mặt đạo lẫn đời khi cái tôi đầy chủ quan của bản tánh tham sân si hỉ nộ ái ố hiện diện làm bức rào chắn ngang tất cả những ǵ hiện diện quanh ta, từ âm thanh đến sắc tướng.

Cái tôi chủ quan giống như một mô h́nh hay nhiều mô h́nh do ta hay người tạo sẵn nằm trong tâm thân ư của ta. Nó làm một bàn cân hay một cây thước đo tất cả mọi việc đến với ta. Và v́ nó mà ta cảm thấy không hài ḷng khi những ǵ quanh ta xảy ra khác với các mô h́nh có sẵn.

Chừng nào mà ta chưa đập vỡ những mô h́nh trong tâm thân ư của ta, th́ ngày đó ta vẫn c̣n bị xáo trộn tư tưởng và con đường ta đi vẫn chưa thẳng tắp mà c̣n ngoằn ngoèo không lối thoát.

Phải quả cảm đập bỏ những mô h́nh trong bộ nhớ của ḿnh, dù có tiếc rẻ nó v́ ta cũng nhờ nó mà tự học hỏi để trưởng thành.

Tất cả những mô h́nh đă đào luyện cho ta có ngày hôm nay cần được vứt bỏ đi, sau khi ta sử dụng như là một phương tiện tiến hóa trên con đường phát triển trí thức, tri thức, học thức, nhận thức, và thức giác.

Tất cả những mô h́nh đó chỉ giúp cho chính ta, nhưng nay ta chỉ có thể giúp người nếu có khả năng mạnh tay đập vỡ chúng.

Đập vỡ những mô h́nh khuôn khổ trong ta, ví như đập những chiếc thuyền đă đưa ta đến bến bờ giác ngộ.

Bờ giác ngộ không phải chỉ có một mà có nhiều bờ, v́ ta phải vượt qua bao con sông, nhỏ có lớn có, nước chảy mạnh có nước lờ đờ có, êm đềm xuôi chèo mát mái cũng có.

Mỗi lần vượt qua sông ta phải đập vỡ thuyền để không có lúc luyến tiếc quày thuyền trở lại bến cũ v́ luyến tiếc cái tôi đầy tham sân si.

Nếu thật sự tu tập ta mới thấy thiên nan vạn nan, để vượt bao con sông, đập vỡ bao chiếc thuyền. Càng vượt nhiều, càng đập thuyền nhiều mới biết bến bờ giác ngộ thật sự xa vời và có biết bao lần ta mừng rỡ hạnh phúc v́ tưởng ḿnh đă thật sự đến Bến.

Con đường đạo càng tu học càng phải giật ḿnh thấy cái tôi của ḿnh quả là quá khó khăn để sửa đổi. Mỗi lần ta thấy cái sai của người, là ta phải tức khắc nh́n phản chiếu lại chính ḿnh. Cái ǵ mà ḿnh không thấy, lúc đó tức khắc sẽ thấy ngay.

Vậy th́ tu tập mà tách biệt trần thế th́ thật sự khó thấy ḿnh, v́ ta không thể nh́n thấy ḿnh khi thiếu tấm gương.

Ta cần người như cần tấm gương soi ḿnh để tu học và sửa đổi.

Vậy người là nhu cầu tối cần thiết cho sự tu học./.

Last edited by CatBui; 10-23-2007 at 04:14 PM.
Reply With Quote
  #2 (permalink)  
Old 10-23-2007, 04:10 PM
CatBui's Avatar
CatBui CatBui is offline
Senior Member
 
Join Date: Jul 2007
Posts: 91
Nhu Cầu Quan Trọng Là Dạy Ḿnh

Mỗi khi ta nghĩ sai, ta sẽ nói sai và làm sai. Cái sai đây không phải là phải quấy theo lư lẽ, mà cái sai đây là sai người, sai chỗ, sai thời gian và không gian.

Đó là v́ ta chưa quán triệt được ta, và dĩ nhiên là chưa hiểu người. Nếu ta quán triệt được tâm thân ư của ḿnh th́ chiếc màn hay tấm chắn giữa ta và người sẽ rớt xuống và ta cùng người hợp nhất.

Hợp nhất ở đây không phải là ta giống người, mà người như thế nào th́ trạng thái ta lúc bấy giờ như thế đó. Đó mới thật sự là hiểu người hoàn toàn.

Cái Biết tiến tới hay thụt lùi theo nhiều giai đoạn, nhiều giai tầng, và nhiều đoạn sâu.

Muốn tiến đến lục thông ta phải quán triệt những ǵ nhỏ nhất, như những hạt vi trần trước khi nó xuất hiện. Những ǵ nhỏ nhất, ḍng điện ta đă bắt được trước khi nó xuất hiện, th́ há ǵ ư tưởng, sự suy nghĩ, hay tư tưởng con người.

Cái Biết phải đến tức khắc trước khi việc xảy ra được người đời gọi là tiên tri.

Tiên tri không phải do phỏng đoán, v́ phỏng đoán là dựa vào tất cả mọi sự việc đă xảy ra, mà việc đă xảy ra không thể giống việc chưa xảy ra, v́ bị thay đổi, bởi sự tiến hóa của muôn loài vạn vật, trong đó có con người bao gồm kỹ thuật và kinh nghiệm học hỏi.

Cái biết tức khắc (priori knowledge) không dựa vào kinh nghiệm (empirical knowledge) mà dựa vào sự trống không của sự sáng tạo không có khởi nguồn.

Chỉ có sự trống không, sự trong sạch của con người mới vượt được định luật, kinh nghiệm của con người thu lượm từ tiền sử.

Nếu kinh nghiệm đúng, khoa học kỹ thuật đúng, triết lư đúng, tôn giáo đúng, th́ tại sao ngày hôm nay con người c̣n măi ngụp lặn trong sự tranh chấp từ tôn giáo đến chánh trị lẫn kinh tế.

Ta c̣n dựa vào kinh nghiệm, ta c̣n sai lầm. Phải chấm dứt biến ḿnh thành con vẹt biết nói, cái máy do con người nhào nặn thêm bớt, để trở về với con người thật sự.

Ngày nào mà thành kiến chủ quan c̣n đè nặng đầu óc, thân tâm trí, th́ ngày ấy ta vẫn c̣n là một kẻ mang tâm bệnh chỉ biết dạy đời mà quên nhu cầu quan trọng là dạy ḿnh.
Reply With Quote
  #3 (permalink)  
Old 10-23-2007, 04:11 PM
CatBui's Avatar
CatBui CatBui is offline
Senior Member
 
Join Date: Jul 2007
Posts: 91
Chấm Dứt Sự Gạt Gẫm Chính Ḿnh

Ngoài việc quán chiếu Tâm Tánh của ḿnh, người tu học c̣n phải quán chiếu cặn kẽ Tâm Sinh Lư của ḿnh.

Tất cả đều do Tâm sanh ra, nhưng Tâm này đă bị ảnh hưởng từ bên ngoài vào.

Như vậy th́ nội tâm trong sáng không đủ mà nội tâm phải vững mạnh, nội lực phải đầy đủ để không bị ảnh hưởng của các lực ngoại tại đánh vào bằng thời tiết, hoàn cảnh, âm thanh.

Nội tâm trong sáng nhưng không vững mạnh sẽ thay đổi ngay tức khắc khi đổi môi trường, hoàn cảnh, hay thời tiết.

Người tu học ở môi trường có khí hậu ḥa dịu sẽ thay đổi khi dời đến một môi trường có thời tiết hay hoàn cảnh khắc nghiệt. Tất cả những bản tánh c̣n sâu kín chưa khám phá hay khả năng chịu đựng của cơ thể lẫn tánh khí có cơ hội triển khai. V́ thế nên mới thấy nhiều người tu học tiến hóa bỗng tụt hậu khi thay đổi môi trường sống. Thật ra họ không cao lên hay thấp xuống mà v́ tâm sinh lư của họ chưa có cơ hội bộc phát v́ thiếu thử thách theo thời gian hay môi trường.

Tóm lại, để tránh trường hợp trên, người tu học cần quán chiếu học hỏi ở ḿnh nhiều hơn, kỹ hơn trong mọi trường hợp. Từ âm thanh khiến ta khó chịu hay thời tiết khiến ta bực bội hay thiếu kiên nhẫn.

Mỗi trường hợp ta đều tự hỏi tại sao? Tại sao âm thanh đó khiến ta khó chịu? Nó đă ảnh hưởng ǵ đến ta? Và âm thanh phát từ đâu? Nếu động cơ của một người lao động đang làm đường hay cắt cỏ, ta phải quán chiếu sự cực khổ làm việc dưới cơn nắng gắt hay dưới cơn mưa dầm của họ.

Thời tiết nóng làm ta mệt mỏi, bực bội, khó chịu, ta nên quán chiếu về đời sống của những người dân ở Phi châu. Họ không đủ thức ăn và áo quần, nhà cửa đơn sơ và v́ luôn sống trong cơn nắng cháy da trên cả trăm độ.
Nếu lạnh quá, thay v́ than phiền th́ ta quán chiếu đến người dân ở Bắc cực. Họ phải đào tuyết lên làm nhà trú ẩn và thiếu mọi phương tiện của cá nhân, từ thức ăn đến nơi ngủ.

Hăy quán chiếu nhiều hơn, khi ta nh́n thấy nghe với t́nh thương nhân loại, nhất là những người kém may mắn hơn ta. Ta sẽ thấy đời sống thay đổi một cách toàn diện, và ta sẽ tự động sám hối về nhiều điều ta đă nghĩ, đă làm trong quá khứ.

Nếu muốn tu học, ta sẽ không c̣n đặt điều kiện để tu học sao cho ta được xuôi chèo mát mái.

Tu mà muốn xuôi chèo mát mái là ta trước nhất đă tự dối chính ta, nh́ là ta dối thế. Việc tu của ta như là một sự điểm trang cho cuộc sống, hay nói đúng hơn, ta t́m một lối sống thoải mái theo như ta thích.

Nếu ta tu theo sở thích th́ chẳng khác nào ta chê một món ăn để chọn một món ăn khác vừa miệng ta hơn, không làm cho ta mập, ta bệnh. Đó cũng là một loại xa xí phẩm của con người.

Người tu học là người biết chấp nhận hiện tại và quán chiếu, sửa ḿnh để tiếp nhận những ǵ đến với ḿnh một cách dũng mănh không tránh né. Đó là một việc hết sức khó khăn mà ta phải suy nghiệm quán chiếu rốt ráo và cặn kẽ mới nhận ra được.

Điều này nhỏ như hạt vi trần nếu không tự lắng nghe liên tục th́ ta sẽ không khám phá ra trở ngại này được.

Nếu không khám phá ra trở ngại này ta có tu ngh́n kiếp cũng chẳng tiến đến đâu. Nếu có đến th́ ta đến mức trong sự tưởng tượng. Khi nhắm mắt, ta tưởng ḿnh được giải thoát, tưởng đến được thiên đàng hay cực lạc. Nhưng khi mở mắt ra th́ ôi thôi, thấy ḿnh vẫn c̣n ngồi đây với đầy đủ tánh người, thích cảnh vật yên lặng, gió thổi mát mẻ, cơm chay thịnh soạn, tiền bạc rủng rỉnh, vân vân...

Ồ, hóa ra ta có cảm giác cực lạc v́ nệm êm chăn ấm, đời sống thanh nhàn nhưng hóa ra tâm ta vẫn c̣n đục tợ màn sương.

Ta nên ngồi dậy để phá tan đám mây mù che mờ tâm trí của ta. Mỗi lúc thức giác là ngọn lửa chợt lóe lên phá tan màn sương che mờ căn trí ta. Ta phải đục thủng nó bằng tâm lực và nghị lực của cái ta thật sự muốn tiến tới trên con đường giác ngộ.

Hăy chấm dứt sự gạt gẫm chính ḿnh v́ c̣n gạt ḿnh là c̣n gạt người, c̣n tu dối thế. Và con đường giải thoát vẫn c̣n là một giấc mơ không bao giờ thành sự thật.
Reply With Quote
  #4 (permalink)  
Old 10-23-2007, 04:13 PM
CatBui's Avatar
CatBui CatBui is offline
Senior Member
 
Join Date: Jul 2007
Posts: 91
Chỉ Có Tánh Không Mới Đối Trị Được Tánh Người

Làm thế nào để sự sáng suốt không bị thói quen lấn áp hay nắm chủ quyền của thân tâm tạo ra những chuỗi suy nghĩ đưa đến lời nói hay hành động sai lầm?

Có biết bao người sáng suốt đă quên ḿnh, có khi đă đi lạc hướng chỉ v́ bị TÁNH hay THÓI QUEN dẫn đi một con đường khác, phát ra những lời nói khác hay những hành động khác mà họ đă quyết định không nói hay không làm.

Sự sáng suốt hay cái thấy ngay tức khắc, không qua quá tŕnh lư luận của lục căn lục trần, hoặc đă qua khảo sát của lục căn lục trần; để hiểu biết và có hành động và suy nghĩ đúng, nhằm không tạo ra những hệ lụy, hệ luận dây chuyền gây xáo trộn nội tâm và ngoại cảnh trong đó có người xung quanh.

Có phải người tu tập phải đối phó với một chướng ngại lớn nhất trong đời ḿnh đó là TÁNH?

Cái tánh gần như là thay v́ cầm đũa tay phải, viết tay phải th́ nay phải đổi sang cầm đũa và viết tay trái.

Thật khó khăn khi thay đổi tánh người, hay thói hư tật xấu.

Làm sao để đổi một tánh người một cách thật sự, chứ không phải đổi bên ngoài để làm cảnh, mà bên trong vẫn hậm hực, đè nén – c̣n được gọi là giả h́nh?

Tánh người dễ nhận thấy qua các cuộc va chạm từ tư tưởng lời nói hay hành động.

Khi ta c̣n có phản ứng th́ “tánh không” vắng bóng. Chỉ có “tánh không” mới đối trị được TÁNH NGƯỜI. Tánh người phản ứng theo tiến tŕnh hỉ nộ ái ố, thất t́nh lục dục. Cái tiến tŕnh này lặp đi lặp lại hoài hoài sẽ trở nên TÁNH.

Tất cả con người đều sống với tiến tŕnh này từ khi có trí khôn và biết cảm giác. Tánh phát triển theo gia đ́nh, xă hội, vân vân... cộng với di truyền chủng (gene) của cha mẹ ông bà ḍng họ.

Tiến tŕnh trên được thực tập và tạo ra qua lục căn, các giác quan, và ăn sâu vào trí năo, và các phản ứng của cơ năng, tức lục trần, để nhận biết theo mỗi cá nhân để tạo ra một bản chất của người đó.

Bản chất hay là tánh khó sửa nhất của một con người. Nhiều người tu rốt ráo, tưởng đă đạt được không tánh, đạt đạo, đi đến đích. Rốt cuộc lại rớt v́ Tánh.

Sự thất bại của người tu học v́ Tánh không phải là họ muốn đi ngược lại hay bị thoái hóa sụt lùi, mà chỉ v́ trong một phút chốc thiếu sáng suốt. Như ngọn đèn bị tắt lúc ta bất cẩn hay thiếu dầu.

Người tu học phải luôn châm dầu cho ngọn đèn bằng nghị lực và sự cương quyết không lùi bước bởi Tánh cũ của ḿnh. Tánh cũ chỉ là một tiến tŕnh máy móc như một nhu liệu đă được cài sẵn trong bộ máy người của ta. Nó hoạt động một cách vô tư không phải thương hay ghét ai, mà nó nhận và ứng phó tự nhiên.

Nếu ta biết nhu liệu do ta cài đặt trong bộ máy người của ta một cách rơ ràng th́ ta sẽ nhanh chóng nhận diện nó, và dĩ nhiên là ta không cho nó nắm t́nh h́nh để phát khởi tạo những hệ lụy cho ta và cho người quanh ta.

Tóm lại, biết rơ ta th́ trăm trận trăm thắng. Nếu không biết rơ bộ máy người của ta th́ có lúc bất ngờ ta sẽ chết, sẽ thân bại danh liệt v́ nó đứng lên nắm chủ quyền điều khiển ta.

Khi nh́n ta rơ hơn ắt ta sẽ nh́n người rơ hơn. Đó là câu “Biết Ta, Biết Người.”
Reply With Quote
  #5 (permalink)  
Old 10-23-2007, 04:16 PM
CatBui's Avatar
CatBui CatBui is offline
Senior Member
 
Join Date: Jul 2007
Posts: 91
Trí Tuệ Toàn Dân Bảo Vệ Lănh Thổ -- Về Bốn Cửa Tử

Làm thế nào để không lọt vào bẫy hay thủ đoạn của người khác?

Dùng thủ đoạn có thành công không hay chỉ thất bại? Thành công trong trường hợp nào và thất bại trong trường hợp nào?

Dùng trí tuệ là làm sao? Thành công hay thất bại? Thành công điểm ǵ và thất bại điểm ǵ? Môi trường nào? Trường hợp nào? Đạo hay đời? T́nh, tiền, danh vọng, hay chức quyền?

Thế nào là trí tuệ, bát nhă?

Trí tuệ là Bát Nhă. Cả hai chỉ có một nghĩa là KHÔNG. Nếu đă không th́ không có trường hợp, môi trường riêng rẽ, không riêng cho Đạo hay Đời.
Bát Nhă là tâm không, v́ vậy Trí Tuệ là ở trạng thái trống không, không tính toán, bợn nhơ. Mắt tai mũi lưỡi thân ư luôn ở trạng thái trống không, ở thể Định, hoàn toàn không bị lệ thuộc từ t́nh cảm đến vật chất.

Tuy là trạng thái trống không nhưng cái trống không vô cùng kiên cố, như một bức tường vô h́nh vững chắc và cứng rắn như Kim Cương, tức là Kim Cương Thành hay Kim Cang Thành.

Sự trống không rực rỡ đầy hào quang. Trống không nhưng lại là một ngọn lửa có khả năng đốt cháy mọi sự nghi ngại, sợ hăi, mọi sức áp chế của người xung quanh lẫn nội tâm ích kỷ của ta, nếu nó có gan trỗi dậy. Ta sẽ dập tắt mọi động khởi của tâm địa yếu hèn của chính ḿnh.

Bất cứ một sự động tâm nào dù khéo léo, khôn ngoan quỷ quyệt của chính tâm địa thấp hèn của ta có vươn lên, sẽ bị ngọn lửa tâm thức trống không, ngọn lửa Kim Cang hay Kim Cang Thành của ta dập tắt ngay từ trong trứng nước.

Ngọn lửa Kim Cang hay Kim Cang Thành của ta phải cần củng cố trong mỗi giờ mỗi khắc, mỗi sát na. Ta cần thổi cho ngọn lửa mạnh lên bằng chính sự thực tập và tự nhắc nhở ḿnh luôn. Ta bồi đắp từng giờ từng phút cho Kim Cang.Thành càng ngày càng vững, càng cao lên.

Với ngọn lửa và thành lũy Trống Không Bát Nhă Kim Cang đó ta tiếp tục tiến bước cho hết cuộc đời ở hiện kiếp.

Ta thà chết chớ không để ngọn lửa, bức tường Không Tánh của ta bị dập tắt phá vỡ, bởi tiền tài danh vọng của trần thế. Khi dứt được “bốn cửa tử” đó, th́ ta sẽ không dùng thủ đoạn hay bị thủ đoạn đánh gục.

Bốn cửa tử: tiền, tài, danh, vọng là chiếc bẫy sập cho ai c̣n chữ Muốn.

Ta không bị bốn cửa tử đó kềm hăm v́ ta không dùng thủ đoạn để đoạt tiền tài danh vọng với mọi thủ đoạn thấp hèn. Thủ đoạn là những trái banh liệng vào tường. Ta dùng thủ đoạn th́ kết quả của các thủ đoạn sẽ trở lại đánh trúng ta với những hậu quả tốt lẫn xấu trong nhất thời, với những hệ quả khó đo lường được.

Những ǵ ta thấy tại Việt Nam hiện nay đều không thật v́ nó biến chuyển không ngừng. Đây là một giai đoạn với nhiều sàng xẩy và thử thách xảy ra trong mọi ngành nghề. Bốn cửa tử đang mở ra khắp dải đất h́nh chữ S trong mọi môi trường, đẳng cấp.

Tất cả mọi việc, mọi lớp tuồng như trong một gánh hát xiệc có đủ các vai tṛ từ hề, cho đến đào kép chánh, phụ.

Ta không chạy theo ảo tưởng của từng vai tṛ hay lớp tuồng mà luôn phải b́nh tâm quán sát. Quán sát ngay chính ta trước nhất để xem sự chuyển đổi của nội tâm phản ánh theo sự chuyển dịch của Việt Nam, nhất là trong phạm vị tôn giáo lẫn chánh trị.

Tôn giáo và chánh trị là hai vấn đề làm thay đổi quốc gia Việt Nam, v́ thuộc về tâm thức con người, tâm thức toàn dân. Tâm thức dân tộc muốn chiều nào th́ quốc gia dân tộc sẽ hướng về chiều đó. Tâm thức dân tộc mạnh, trí tuệ mạnh, ngọn lửa Kim Cang mạnh, sẽ đốt tan mọi áp lực từ tư tưởng chánh trị của cộng sản vô thần đến sự thống trị của ngoại bang.
Trí tuệ của toàn dân cũng là một thành quách Kim Cang vững mạnh để bảo vệ lănh thổ Việt Nam trước các áp lực muốn xâm chiếm lănh thổ và tài nguyên của ngoại bang.
Reply With Quote
  #6 (permalink)  
Old 10-23-2007, 04:18 PM
CatBui's Avatar
CatBui CatBui is offline
Senior Member
 
Join Date: Jul 2007
Posts: 91
Sự Hữu Dụng Của Cái Ngă

Khả năng chánh trị có giống khả năng kỹ thuật không?

Khả năng về mặt tâm linh, tŕnh độ trí thức và tri thức có giống khả năng về kỹ thuật không?

Khả năng về khoa học trong đó có giáo dục tất cả mọi ngành nghề có giống khả năng kỹ thuật không?

Tất cả đều giống nhau nếu là khả năng thật.

Tất cả đều có một tŕnh độ trí thức và tri thức trong mọi lănh vực từ khoa học đến tâm linh, nếu đó là một tiến tŕnh học hỏi dựa vào thực tế thực hành, v́ có thực hành sẽ có tiến bộ phát triển khả năng. Khi phát triển khả năng mới đạt đến tŕnh độ sáng tạo. Tức người đó có đủ tŕnh độ từ thấp đến cao, và có khả năng thực hiện công việc ở mọi tŕnh độ mà họ đă đi qua và thông qua. Đó là tŕnh độ quán thông (master).

Khi bước đến tŕnh độ quán thông, họ mới sáng tạo được một cái mới có căn bản thực dụng bởi những ǵ đă có, đă áp dụng thành công cho con người hay vạn vật. Và dĩ nhiên họ đă loại bỏ những ǵ đă thất bại, đổ vỡ có hại cho con người trong mọi lănh vực.

Người quán thông trong mọi lănh vực họ có khả năng nh́n, thấy, quán chiếu trong mọi trường hợp để áp dụng cho mỗi nơi, mỗi môi trường, tùy theo tŕnh độ của nơi mà họ đến để đề xuất hay áp dụng đúng những ǵ chỉ sẽ mang lại kết quả tốt.

Một quốc gia mới trưởng thành, mới xây dựng từ đổ nát, ta không thể áp dụng những ǵ quá văn minh khoa học kỹ thuật v́ tŕnh độ nhân sinh và môi trường này không kịp lănh hội và cũng thiếu chuẩn bị từ điều kiện tinh thần đến vật chất để sử dụng và áp dụng nó.

Người quán thông trước nhất phải b́nh tâm suy xét và quan sát quán chiếu từng nơi, từng lúc, và từng thời cộng với sự khách quan để không bị quyền lợi vật chất làm sai lệch sự góp công cho quốc gia, cho đạo một cách chỉ có hữu lợi cho tha nhân, chứ không có lợi lộc cho cá nhân họ.
Cái mấu chốt là ở chỗ cái ta có c̣n vị kỷ không, nếu cái ta c̣n vị kỷ th́ cái quán thông đó chỉ vứt đi chứ không có lợi cho tha nhân.

Có nhiều kẻ tu hành, người yêu nước, yêu đạo, yêu tha nhân, đă làm hại đạo, hại quốc gia, hại cho chương tŕnh xây dựng kiến thiết cho quê hương, chỉ v́ cuối cùng họ quay trở lại cái Ngă tưởng đă diệt.

Trong một phút chốc họ hay ta đều có thể té ngựa khi ngủ quên trên chiến thắng.

Ta và người trên mọi tiến tŕnh tu học trong nhiều môi trường khác nhau từ tâm linh cho đến khoa học kỹ thuật. Tưởng đă vượt cái Ngă, diệt cái Ngă, giết cái Ngă, nhưng bỗng dâu, một tíc tắc ngủ quên là cái Ngă lại lù lù xuất hiện.

Ta không thể giết – ta không thể diệt – ta tưởng đă vượt, nhưng cái Ngă luôn hiện hữu khi ta c̣n sống, c̣n thở. Nó chỉ là mặt của bên kia đồng tiền.

Ta không vượt, diệt, giết được, mà phải HIỂU cái Ngă, để ta nhận định lúc nào ta CẦN cái Ngă và lúc nào KHÔNG. Ta cần nuôi dưỡng cái Ngă v́ nó chính là ta. Ta c̣n nó c̣n, và ta mất nó mất.

Điều quan trọng là ta không nên tạo cho ḿnh một ảo ảnh đă vượt, diệt, và giết được nó. Có biết sự hiện hữu thường trực của nó, ta mới luôn luôn thức tỉnh và nhạy bén để tạo nó thành một thành viên hữu dụng.

Cái Ngă sẽ trở nên “một thành viên hữu dụng” nếu ta hiểu và biết nó để ta có thể dùng nó khi cần và khi không cần. Khi nó có lợi và lúc nó có hại.
Cái Ngă đă giúp ta biết bao nhiêu trên tiến tŕnh tu học về Đạo lẫn mọi ngành nghề trong khoa học kỹ thuật và giáo dục. Bao quốc gia đă nhờ nó mà tiến triển vượt các quốc gia khác trên thế giới. Nó đă giúp bao nhân tài thế giới đạt được tuyệt đỉnh của tài ba. Nó đă giúp bao người gia tăng ư chí vượt trở ngại từ ngôn ngữ cho đến khả năng của những kẻ có tật bẩm sinh hay thương tật v́ chiến tranh, tai nạn.

Có bao người mù là nhân tài âm nhạc, hay người bị bại liệt lại có khả năng khoa học, vân vân...

Điều tối quan trọng là biết dùng cái Ngă của ḿnh để cho nó không hủy diệt ta và tha nhân, mà trở nên hữu dụng trong việc xây dựng nhân bản và con người.
Reply With Quote
  #7 (permalink)  
Old 10-23-2007, 04:19 PM
CatBui's Avatar
CatBui CatBui is offline
Senior Member
 
Join Date: Jul 2007
Posts: 91
Đạo Học: Dứt Tuyệt Ao Vọng Và Tham Vọng

Điều kiện tiên quyết để được giải thoát là phải Thấy và phải có đủ tâm lực, nghị lực, và sáng suốt để lựa chọn con đường giải thoát trong nhiều con đường.

Nếu sáng suốt ta sẽ thấy mọi tư tưởng và hành động của con người đều nằm trong một công thức sẵn có của nhân-quả. Nhân nào th́ quả đó. Cuộc đời sẽ vô cùng giản dị khi ta nh́n rơ tham sân si hỉ nộ ái ố của chính ḿnh và ḿnh không để nó điều khiển ḿnh.

Chỉ một tíc tắc để cho tâm lắng đọng, nh́n rơ ḿnh, tức rơ người, th́ sự giao động của các lục giác chấm dứt hay nói khác hơn, dù cho lục giác có giao động, tâm ta cũng vẫn định. Biết nhưng không chuyển tâm thức theo nó để trở nên hành động.

Cái Biết trực tiếp với Cái Thấy. Ta không hành động nhưng ta biết rơ, nếu ta hành động theo sự thúc đẩy của lục căn lục trần th́ hậu quả ǵ sẽ xảy ra.

Ta nh́n thấy hết tất cả mọi hành động và phản ứng giữa ta và người. Nếu ta làm, nói điều ǵ th́ việc ǵ sẽ xảy ra. Nếu ta làm, nói điều kia th́ việc ǵ sẽ xảy ra. Do đó, ta có thể quyết định lời nói và việc làm nào cho phù hợp.

Một chứng nhân của thời đại, một hiền triết, một minh sư, là người Thấy, Biết. Họ nh́n rơ sự vận hành, phối hợp giữa con người và vũ trụ. Họ sống với con người để nh́n, thấy, biết mọi cảm tưởng và cảm giác, mọi phản ứng.

Họ phải thấy như không thấy, và biết như không biết, để không bị thất vọng hay hy vọng khi nh́n thấy những sự sai lầm hay thành công của con đường đi của các phần tử cộng đồng hay quốc gia, nhân loại.

Có bao bậc hiền triết, Thấy, Biết rồi đi đến thất vọng t́m cái chết cho chính ḿnh v́ cảm thấy bất lực.

Càng Thấy, Biết, ta càng phải nên tịnh tâm quán chiếu, diệt trừ cái tham vọng cứu đời, cứu người nếu có. Ta chỉ nên làm hết sức ḿnh trong hiện kiếp và dứt tuyệt ảo vọng và tham vọng cho chính ḿnh.

PHẢI LUÔN LÀ TA CỦA HIỆN TẠI

Người có sứ mạng tự quyết định việc làm của ḿnh hay đợi lúc nào thuận tiện theo Thiên Thời Địa Lợi Nhân Ḥa?

Thiên thời địa lợi nhân ḥa tạo hoàn cảnh và thời điểm cho người có sứ mạng hay người có sứ mạng tạo ra thiên thời địa lợi nhân ḥa?

Khi nào ḿnh biết là thiên thời địa lợi nhân ḥa? Dựa vào yếu tố nào? Làm sao biết chắc đó là thời điểm thiên thời địa lợi nhân ḥa?

Thiên thời địa lợi nhân ḥa của mỗi người đều khác nhau mà phần lớn là do chủ quan của cái muốn của họ. Nếu họ muốn làm ăn, làm chánh trị, họ sẽ nh́n mọi việc theo nhu cầu và nhăn quan, với óc phán đoán và định giá hoàn cảnh và các việc xảy ra theo ư của họ.

Phần nhiều những kẻ thời cơ chánh trị hay làm ăn buôn bán chụp giựt thường chộp ngay những cơ hội mà họ cho là có đủ yếu tố thiên thời địa lợi nhân ḥa trên.

Khi nh́n một việc với ḷng ham muốn tiền của danh lợi quyền lực, người ta hay lầm ba yếu tố trên và tưởng đă đến thời, đến lúc, nên họ tranh nhau chụp lấy cơ hội sợ trễ th́ sẽ vào tay kẻ khác.

Người thực tâm lo cho Đạo, cho Đất nước, th́ không bao giờ làm việc theo lối Cơ Hội Chủ Nghĩa, mà mọi sự suy nghĩ, quán chiếu, quyết định đều đặt quyền lợi của Đạo hay Dân tộc trước tiên. V́ vậy không ai có thể mua chuộc họ được bằng tiền của, quyền lợi, hay chức vụ.

Nếu là một kẻ giúp đời giúp đạo một cách bất vụ lợi th́ phải luôn mạnh tay cắt bỏ ngay “cái Muốn.” Bất cứ cái Muốn nào. Phải dứt khoát với chính ḿnh th́ tâm thức ta không c̣n luyến lưu, không c̣n sống trong nguồn hy vọng ảo tưởng nào cả. Có như thế ta mới có thể Định Tâm tiến bước không c̣n nao núng hay sợ hăi.

Tuy nhiên ta cần ở thể định một cách sáng suốt và linh hoạt, để xem xét kỹ và quán chiếu với tâm không khách quan những biến chuyển nội và ngoại tại của ta cùng những người và cảnh xung quanh.

Phải ở thể định với một nội lực sâu dầy không c̣n bị ư của ta và ư của người lôi kéo, thúc đẩy. Rất cần thiết để nh́n mọi sự vật NHƯ LÀ th́ ta đoạn tuyệt với óc tưởng tượng và ảo tưởng trong hiện tại và ngay trong tương lai.

Ta luôn là ta của hiện tại. Không ngoái đầu lại để làm dơ kư ức đă được thanh lọc chùi lau trong sạch, mất cả t́ vết. Vậy nếu muốn thực hiện lư tưởng phục vụ đời đạo, ta phải cố gắng giúp ta vượt thoát mọi trở ngại để đẩy con tàu ra khơi, không chểnh mảng tŕ kéo v́ ảo tưởng sợ hăi.
Reply With Quote
  #8 (permalink)  
Old 10-23-2007, 04:22 PM
CatBui's Avatar
CatBui CatBui is offline
Senior Member
 
Join Date: Jul 2007
Posts: 91
Những Kẻ Rung Chuông Tân Thiên Niên Kỷ, Hay: Khối Trầm Lặng

* DỨT NGAY NGHIỆP QUẢ CỦA HIỆN KIẾP

Người ĐẠT ĐẠO phải trong sạch trong tư tưởng ảnh hưởng đến lời nói và việc làm. Cần phải gạt bỏ ngay hạt nhân xấu vừa nảy mầm, xuất hiện. Ta phải nhận diện nó một cách nhanh chóng, và đặt ngay câu hỏi: Ta nên mở hay nên kết?

Mở là cởi mở xóa bỏ ngay khi nhận biết ngay được trong tư tưởng và lời nói ta có một nguyên nhân sâu xa khiến cho lời nói, hành động, ng̣i bút ta tạo nên sự bất đồng, va chạm. Tóm lại, dù cho đó là lời nói tốt, nhưng bao hàm một ư nào đó va chạm vào tâm thức hay nhược điểm của kẻ khác, nhóm khác, tôn giáo khác, th́ ta không làm, không nói, không viết.

Kết là tư tưởng, lời nói, hay câu văn của ḿnh tạo nên một chuỗi suy tư hay hành động nào đó do phản ứng của những người cảm thấy bị va chạm v́ nội dung lời nói, câu văn, hay hành động của ta.

Đó là một hạt nhân nhỏ bé dễ bị che dấu bởi những lời hay lẽ phải, những hành động cao thượng, nhân từ, bác ái. Đó là lư do v́ sao những lời nói tốt, hành động tốt, mà lại tạo phản ứng ngược lại. Hay sâu xa hơn là tạo những hiềm khích, oán thù.

Một nhà lănh đạo tốt phải có sự bén nhạy và tự kiểm chính ḿnh, và luôn có một lưỡi kiếm thật bén để nhanh tay chặt đứt những hạt giống nghiệp quả.

Dù là lănh đạo tôn giáo hay lănh đạo chánh trị, và mọi ngành nghề đều cần có ĐẠO ĐỨC THẬT này, mới thật sự là người xứng đáng để hướng dẫn những người cùng theo đuổi tôn giáo, hay lư tưởng, việc làm với ḿnh.

Người có tâm trong sáng như thế chẳng những biết tự lănh đạo, biết chọn đúng người lănh đạo, mà c̣n biết lănh đạo người khác đi cho đúng đường, tạo những kết quả tốt cho nhân quần xă hội.

Một người biết nhận diện ngay một hạt nhân, một chủng tử xấu trong tâm năo của ḿnh, có thể đă được xem là đến đường cùng của con đường TẦM ĐẠO của ḿnh.

TẦM ĐẠO, ĐẠT ĐẠO, đó chẳng qua là t́m lại chính sự trong sáng của chính ḿnh và chấm dứt ngay nghiệp quả của hiện kiếp.

*4. NẮM TRONG TAY MỘT CHỮ "KHÔNG"

Muốn đi trọn con đường tu, ta phải tuyệt đối, dứt khoát ư niệm hạt nhân nguy hiểm: lănh tụ. Phải giết trước khi nó nảy mầm, nếu đă nảy mầm phải đào cho sâu để tận diệt.

Ư niệm lănh tụ là một loại thuốc độc cực kỳ mạnh mẽ đă giết chết bao nhiêu sinh mạng, bao nhiêu con người dù họ đă đạt được tŕnh độ siêu nhân, được nhiều người phủ phục đi theo.

Họ đă chết mất khi "mầm lănh tụ" bắt đầu mọc rễ, dù là rễ non, chỉ mới nảy mầm bám vào óc năo của họ. Nếu không nắm bắt nhận diện được mầm lănh tụ này th́ nó sẽ mọc rễ bám sâu vào trung tâm năo bộ điều khiển cả một khối óc của con người, một người đă chết trước khi thực hiện được ư đồ của ḿnh.

Nếu không nhận diện được hạt nhân hung hiểm này th́ càng học cao, càng tu tập giỏi, càng thông minh sáng suốt, th́ càng dễ gạt ḿnh và dễ gạt người.

Một người b́nh thường ít nguy hiểm nhưng một người càng chức vụ cao, tu học cao, đạo cao đức trọng, được nhiều người nghe theo, th́ sự nguy hiểm càng lớn cho chính họ và cho những người theo họ.

Nếu ta thật, ta sẽ truyền đạt sự thật. Nếu ta biết ta, ta sẽ chỉ hết cho người những ngơ ngách trong tâm hồn để nhận diện cái giả của chính ta. Nếu ta không nhận diện được chính ḿnh, th́ ta sẽ truyền đạt những ǵ đây, hay chỉ là những sáo ngữ, những kinh kệ sách vở thuộc ḷng nhưng vô tâm.

Người dạy đạo có từ trường hay ác trường, từ lực hay ác lực. Nếu ta thật, người nghe sẽ nhận được sáng suốt. Nếu ta giả, họ sẽ thu thập sự ngu muội được bao trùm bằng hào quang giả tạo.

Người nói sự thật không bao giờ có ư lôi kéo người khác phải nghe ḿnh, mà phải giúp họ được sáng suốt như ḿnh, biết nhận diện cái GIẢ như ḿnh.

Ta phải dứt khoát tránh đưa con người từ sự ngu muội này sang một sự ngu muội khác, từ xiềng xích này sang xiềng xích khác. Mở cửa một nhà tù nhỏ cho họ, để rồi đưa họ qua một nhà tù mới khang trang, rộng răi hơn, để họ lầm tưởng là đă được bước vào sự thênh thang của giác ngộ.

Sự giác ngộ phải là sự tự do giải thoát toàn diện của một con người gồm cả Tâm Thân Ư. Nếu phải là đệ tử th́ phải là đệ tử của Hư Vô, Không Tánh, chứ không phải là đệ tử của một ông Thầy.

Muốn tu học hướng đến giải thoát phải nh́n nghe thật kỹ khi học đạo và nhất là phải chân thật với chính ḿnh. Luôn luôn học hỏi để t́m chân lư giác ngộ chớ không phải t́m một ông Thầy để phục vụ tung hô. Tâm lực và trí lực phải mạnh mẽ để bảo vệ chính khí lực của ḿnh hầu không bị kẻ khác áp chế, dù họ có giỏi hơn ḿnh.

Thân khẩu ư luôn luôn vững mạnh để quan sát, để chỉ học hỏi mở mang kiến thức đạo học và bắt gặp ngay những mầm mống muốn điều hành kềm chế ta, để đi đến phục vụ cho tham vọng của họ.

Tôn giáo, tổ quốc, t́nh thương, nhân đạo ngày hôm nay đă bị những kẻ tinh khôn quỷ quyệt dùng làm bàn đạp để bước lên bức thang của tiền tài và danh vọng.

Một lănh tụ tôn giáo phải là một người nắm trong tay một chữ KHÔNG!

*PHẢI NHẤT TÂM CHUYỂN TÁNH

Ta sẽ thấy ǵ trong cái Thức?

Cái ǵ trong sự trống không huyền diệu?

Thấy cái ǵ trong không tính?

Thấy cái ǵ khi vắng bóng của óc lư luận và của dữ kiện?

Thấy cái ǵ trong sự vắng bóng của cái Muốn?

Thấy cái ǵ trong sự vắng bóng của cá tính, của thói quen, của sự ưa thích?

Khi đó ta nh́n thấy đáy hồ v́ nước được lượt trong sạch. Nước phải sạch và đáy hồ cũng phải sạch. Nếu nước chỉ sạch v́ đất, cát, bùn, rác lắng đọng th́ một lúc nào đó nước bị khua động th́ tất cả những thứ ấy sẽ nổi lên và sự trong sáng, thức giác mất.

Đài nguyệt kiến phải sạch từ mặt nước cho đến đáy nước. Tâm ta cũng vậy, phải sáng trong luôn luôn. Ngọn đèn phải sáng mới gọi là Ngọn Hải Đăng. Nếu lúc tắt lúc sáng th́ con đường ta đi có lúc thấy đúng thấy sai. Và kết quả lúc tốt lúc xấu.

Nếu thần thức ta lúc sáng lúc tối th́ chính ta c̣n sai th́ làm sao giúp tha nhân được và dĩ nhiên là không giúp đất nước ta hay thế giới đại đồng được.

Ta phải Nhất Tâm th́ mới chuyển tánh được. Nếu tâm cứ bất nhất th́ cứ như bổn cũ soạn lại, quay tới quay lui cũng vẫn như dậm chân tại chỗ, nếu không cho là lùi.

Nếu nhận thấy ḿnh dậm chân tại chỗ hay quay đi quay lại v́ thiếu nghị lực th́ ta nên cố gắng nhiều hơn.

Nếu lùi một bước th́ cố tiến ba bước chứ không thể lùi ba bước mà tiến một bước.

Như thế ta vẫn c̣n hai bước lùi. Đó là sự thoái hóa thay v́ tiến hóa, uổng công tu tập.

Ta chuyển tâm chưa đủ để tiến hóa mà phải có nghị lực để chuyển tánh v́ chuyển tánh khó hơn chuyển tâm.

* Nhân chi sơ tính bổn thiện. Con người sanh ra đă có thiện tâm. V́ vậy nếu con người thức giác họ sẽ dễ dàng trở về cái ǵ đă sẵn có.

* Nhưng tánh lại khác. Có rất nhiều người tu tập rất lâu nhưng vẫn không đủ nghị lực chuyển tánh được. Đă có bao vị tu hành, tŕnh độ tu học cao nhưng vẫn thoái hóa v́ bản tánh bất trị.

Tánh có thể ví như một người bị tai nạn trở nên bị thương tích, thân thể bị sai lệch hay tàn tật.

Nếu muốn chữa khỏi bệnh tật ta cần một vị lương y giỏi giúp ta và chính ta cũng phải tự giúp ḿnh để sửa chữa.

Một vị Thầy hay không cũng chưa đủ mà ta phải có kiên nhẫn và nghị lực để giúp ḿnh chữa khỏi thương tật.

Nếu ta không dùng hết năng lực và nghị lực để tự răn dạy ḿnh và sửa đổi để vượt khỏi những tánh hư, tật xấu th́ ta sẽ chết với nó, với cái tôi cứng đầu, cứng cổ.

Con người muốn tiến tới giải thoát phải có khả năng sửa đổi TÂM và TÁNH.

* Tâm tốt mà tánh xấu th́ như nước hồ cứ măi bị khuấy động đầy bùn dơ rác rưởi.

* Tánh tốt mà tâm xấu th́ dễ gạt người lẫn ḿnh, v́ ta cứ như một người máy hoàn hảo mà thường bị biến chứng bởi tâm địa xấu xa hay độc ác khó lường. Ta sẽ trở nên một người nguy hiểm đội lớp hiền nhân.

Người có tâm tốt tánh xấu đỡ hại ḿnh, hại người hơn người có tánh tốt tâm xấu.

Tâm tốt tánh xấu, được xem như khẩu xà tâm Phật. Khẩu xà là lời nói như rắn độc th́ cũng dễ chết người, tạo bao điều sai lạc lầm lẫn xung quanh ḿnh.

Muốn đắc quả ở hiện kiếp th́ tâm và tánh phải luôn đi đôi trong sự tu tập. Tâm giúp tánh và tánh trợ lực cho tâm.

Đó là con đường Trung Đạo mà con người cần phải đi để giác ngộ và sẽ trở nên hữu lợi cho chính ta và người.
Reply With Quote
  #9 (permalink)  
Old 10-23-2007, 04:47 PM
CatBui's Avatar
CatBui CatBui is offline
Senior Member
 
Join Date: Jul 2007
Posts: 91
Thấy Đạt Đạo Hay Đạt Không Tánh Là Đă Rớt Vào Vô Minh

Sụ tu tập càng rốt ráo theo sự thức tỉnh toàn diện liên hồi liên tục không dứt th́ không tánh sẽ trở nên một thành tŕ trống không kiên cố bao quanh Thân Tâm Ư ta.

Nhờ có thành tŕ không tánh bảo bọc che chở th́ tánh người hay phàm tánh của ta không ảnh hưởng được sự trong sạch sáng suốt của ta nữa. Mọi tạp niệm do lục căn lục trần tạo tác đều thoáng qua như mây khói, không tạo nên một ư niệm, khẩu niệm, hay hành động nào cả.

Các tạp niệm được hóa giải ngay do không tánh sáng suốt – đó là Đại Hùng Đại Lực Đại Từ Bi của Không Tánh.

Sự trống không hiểu biết nhiệm mầu này không tạo nên một ư niệm nhỏ nhoi nào. Từ đó sẽ không gây nên phản ứng nội tâm hay ngoại cảnh.

Ư nghiệp, khẩu nghiệp, và thân nghiệp. Ba nghiệp này đă hoành hành điều khiển cả một cuộc đời của con người. Đi lên hay đi xuống, bị khảo đảo, hạnh phúc hay đau khổ đều do chính ḿnh qua ba nghiệp chánh này. Con người sống nếu biết trách nhiệm của chính ḿnh phải tự soi xét ba nghiệp này cho tường tận.

Nếu không hiểu rơ chính ḿnh là tác giả, là thủ phạm đă gây bao nghiệp lực cho chính bản thân ḿnh, và người xung quanh, th́ thật uổng phí cho một kiếp người.

Tất cả nghiệp lực vây quanh đều nằm trong cái Ư của chính ḿnh. Buông được Ư là mọi nghiệp lực sẽ rớt rơi dần trên con đường tu học và tu tập của ta.

Không tánh chỉ là một sự trống không nhưng đă bao kẻ trở đi trở lại tu tập diệt dục, diệt ngă nhưng vẫn không đạt được.

V́ sao???

Chỉ v́ không hiểu được ḿnh và tưởng ḿnh thế này hay thế kia. Giây phút nguy hiểm nhất là tưởng ta Đạt Đạo, tưởng ta Không Tánh. Bởi v́ con người lúc nào cũng Trần Tục khi mang xác người. Phải hiểu xác người trần tục của ḿnh cho rơ th́ mới lái được nó mà không rớt vào hố hay đi trật đường.

Khi thấy ta đạt đạo hay thấy ta trống không, là ta rớt ngay vào vô minh. Đạt đạo hay trống không chỉ là hai danh từ để miêu tả hai trạng thái mộng ảo.

V́ sao đó là hai trạng thái mộng ảo?

Khi đă diễn đạt được trạng thái (đạt đạo hay trống không) của con người th́ sự việc đó luôn thay đổi, mà hai điều đó, nếu có th́ không hề thay đổi.Ta vui một chút rồi ta buồn. Ta ghét rồi ta thương. Ta thấy ḿnh đạt đạo rồi ta thấy ḿnh trần tục. Ta thấy ḿnh không tánh trống không, rồi ta thấy ḿnh đầy tạp niệm của hỉ nộ ái ố...

Vậy khi thấy ḿnh trống không hay đạt đạo th́ chỉ nên mỉm cười với chính ḿnh, và bao dung chính ḿnh. Nếu không muốn nói rơ hơn là tội nghiệp cho chính ḿnh.

Sau giây phút đó, ta lại tiếp tục tu tập đừng bỏ rơi Tâm Thân Ư ḿnh nữa.
Đó là sự tu tập thật sự – không dối thế cũng không dối ḿnh.
Reply With Quote
Reply

Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is On
Trackbacks are On
Pingbacks are On
Refbacks are On




All times are GMT -7. The time now is 08:57 AM.
[email protected]
A vBSkinworks Design