Threads: , Posts: , Members:
Online:

Go Back   Psyche > Tâm Linh, Huyền Bí > Nghiên Cứu và Thảo luận

Reply
 
LinkBack Thread Tools Display Modes
  #1 (permalink)  
Old 01-13-2009, 12:53 AM
DuyThuc's Avatar
DuyThuc DuyThuc is offline
Moderator
 
Join Date: Aug 2007
Posts: 71
Tôn trọng chân lư

Ngắn, dài, tốt, xấu thảy đều sai.

Tại sao vậy? Ở đời chúng ta luôn luôn phân biệt đây là tốt, kia là xấu, vật này ngắn, vật nọ dài v.v... nhưng cái ngắn dài ấy có cố định không? Nếu lấy một cây hai thước để bên cạnh cây năm thước th́ cây năm thước dài, cây hai thước ngắn. Nhưng nếu cây năm thước đứng bên cạnh cây mười thước th́ cây năm thước trở thành ngắn, cây mười thước dài. Cứ như vậy mà đổi thay th́ cái ngắn dài không có giá trị cố định ǵ hết. Như vậy nói ngắn, nói dài chỉ là đối đăi tạm thôi, không có lẽ thật. Song ở đời ta đang nói cây này ngắn, cây kia dài, có ai nói ngược lại th́ sanh chuyện căi vă với nhau hoài. Đó là nói cái ngắn dài.

Sang chuyện phải quấy cũng thế. Khi chúng ta cho một vấn đề là phải, người khác bảo quấy liền có đối nghịch, nhẹ th́ căi lẫy, nặng th́ đi đến đấu tranh. Ta cho cái nghĩ của ḿnh là đúng, người khác cũng cho cái nghĩ của họ đúng. Hai cái đúng gặp nhau th́ chỏi nhau, thành thù địch. Bây giờ muốn hết thù địch th́ sao? Phải biết “phải quấy” thảy đều sai, buông hết đi th́ hết thù địch. Tại sao? V́ phải ở nơi này mà chưa phải ở nơi kia. Cái phải ở thời gian này không là cái phải ở thời gian khác. Phải quấy c̣n tùy thuộc vào xứ sở, thời gian, chớ không cố định được.

Thí dụ ở Việt Nam ta hồi xưa thuộc Pháp, ra đường đi tay phải là đúng, đi tay trái là quấy. Nhưng nếu qua Mỹ, Anh th́ đi bên trái là phải, đi bên phải là quấy. Như vậy lẽ phải ở chỗ nào? Không có lẽ phải cố định. C̣n như ngày xưa chúng ta chịu ảnh hưởng Nho giáo, phụ nữ khuê môn bất xuất, phải ở trong nhà không được đi ra ngoài. Cô nào, chị nào tuân thủ đúng như vậy được xem là thanh khiết, người phụ nữ có tư cách mẫu mực. Nhưng bây giờ phụ nữ ở nhà hoài chắc không có gạo ăn, nên họ cũng phải đi làm. Do đó phụ nữ ngày nay đi làm theo ngành nghề tốt, có lợi cho gia đ́nh, xă hội th́ được khen. Thế th́ cái phải của ngày xưa với cái phải bây giờ, cái nào đúng?

Nếu chúng ta chấp cái phải cố định th́ sẽ sanh căi nhau. V́ vậy Phật dạy khi nghĩ về vấn đề ǵ, ta chỉ nên nói đây là cái nghĩ của tôi, đừng nói cái nghĩ của tôi “là đúng”. Cái nghĩ của huynh không phải cái nghĩ của tôi, mỗi người đúng mỗi cách, không có cái tuyệt đối. Hiểu thế th́ khỏi căi. Nên người hiểu tột cùng đúng đắn th́ tất cả mọi việc trên thế gian này không c̣n phiền hà nữa, sống với ai cũng hỷ lạc, vui tươi. Ngược lại cố chấp phải quấy, ai làm khác ḿnh la rầy tức tối th́ sẽ khổ hoài. Thiền sư muốn chỉ cho chúng ta đừng lầm mê, đừng cố chấp nên mới dạy như thế.

Trong kinh A Hàm, Phật dạy một câu rất chí lư: Người biết tôn trọng chân lư là khi ḿnh nghĩ điều ǵ th́ nói rằng: “Đây là cái nghĩ của tôi”. Ngang đó thôi chứ không nói đúng, nói sai. Anh nghĩ thế này, tôi nghĩ thế khác, đó là chuyện riêng của mỗi người, đừng khẳng định cái nghĩ của tôi là đúng, của anh là sai. Đó là người biết tôn trọng chân lư.

Hiện giờ tất cả chúng ta sống có tôn trọng chân lư không? Nếu không tôn trọng chân lư tức là không tôn trọng lời Phật dạy. Tu theo Phật mà không tôn trọng lời Phật dạy nghĩa là sao? Tôi nhắc điều này cho tất cả quí vị nhớ, chúng ta tu là phải t́m hiểu, thấy rơ những ǵ Phật dạy đúng chân lư th́ thực hành theo. Đừng cố chấp theo t́nh kiến riêng tư của ḿnh, v́ chấp như thế là sai lầm sẽ dẫn đến đau khổ mà thôi, chứ không được ǵ cả. Hiểu thế mới có tâm cởi mở rộng răi, sống với mọi người một cách an vui thoải mái, không có ǵ buồn phiền giận hờn nhau.


T́m hay lại hóa người chê vụng,

Bắn sẻ ai dè sói chực ngay.

Ở đời ai cũng muốn tỏ ra ḿnh hay, ḿnh đúng nhưng không ngờ càng tỏ hay đúng th́ càng bị người chê vụng chê xấu. Nên Thiền sư nói càng muốn làm hay lại trở thành vụng. Vậy sống thế nào để đừng bị người ta cười chê là quê vụng? Sở dĩ bị chê cười quê vụng là tại ḿnh muốn tỏ ra hay khéo, có tài v.v... Cái thật của ḿnh thế nào ḿnh cứ sống thật thà thế ấy, đừng làm kiểu làm cách. Người quê mùa làm kiểu cách sang trọng chừng nào càng lộ bày cái quê vụng nhiều chừng ấy. Nên sống tự tại, hiền ḥa chân thật là hay nhất.

Bắn sẻ ai dè sói chực ngay, nghĩa là con chim đậu trên cành, gă thợ săn nhắm bắn và tin rằng ḿnh sẽ được miếng mồi ngon. Nhưng không ngờ chim vừa rớt xuống đất, chó sói liền chụp tha đi mất. Cũng thế, trên đời này những ǵ ta ngỡ ḿnh sẽ được, sẽ nắm chắc trong tay, không ngờ lại bị vuột vào tay người khác. Thế gian được đó liền mất đó, không có ǵ bền chắc, không có ǵ bảo đảm hết. Nên nhớ ở đời không bao giờ chúng ta được toại nguyện trăm phần trăm, nhiều lắm là năm chục phần trăm, dở hơn là hai chục phần trăm.

Thành công ít, thất bại nhiều th́ khổ nhiều hay vui nhiều? Khổ nhiều. Bởi chúng ta muốn toại nguyện nhưng không được nên khổ. Nếu ta đừng đ̣i toại nguyện th́ đâu có khổ. Chim sẻ bay cứ bay, đậu cứ đậu ta đừng bắn nó th́ đâu có giận chó sói giật miếng ăn của ḿnh. Ở đời cũng vậy, ta mơ ước, mong đợi điều ǵ nhưng cái đó không đến với ḿnh, lại đến với người khác. Lúc đó tâm ta ra sao, ưa người kia hay bực tức ganh tỵ với họ? Dĩ nhiên là bực tức khó chịu rồi.

Trong đạo cũng thế, có người vào chùa muốn được thầy thương bạn quư, nhưng ai đó được thương quư hơn ḿnh th́ ghét người ta. Tôi nói điều này nhỏ nhỏ thôi, nói lớn sợ người ta cười. Nếu không đặt vấn đề thầy thương bạn mến, ta sống đúng như những ǵ thật của ḿnh th́ có buồn không? Rơ ràng là không. Như vậy Ni chúng sống cho chân thật ḥa nhă là đủ rồi, c̣n chuyện thương ghét không cần quan tâm. Ai thương cũng được, ai ghét cũng được, lúc nào ḿnh cũng thanh thản an vui, đó là hạnh phúc nhất đời. Đ̣i được thương mà không được th́ nhất định buồn, hoặc người khác chiếm phần th́ nhất định ta ghét họ. Đó là bệnh, chứ không phải tâm hạnh của người tu.

Chúng ta phải khéo nghe những câu Thiền sư dạy, biết thức tỉnh, sửa ḿnh trên đường tu th́ hay biết mấy, không có ǵ phải bận ḷng, không có ǵ phải buồn bă. Không buồn bă th́ đâu có khóc. Lẽ ra người tu th́ phải an lạc, không ngờ thỉnh thoảng cũng khóc, đó là v́ đ̣i hỏi, muốn được mà không được. Nên nhớ đừng bao giờ chúng ta mong muốn những ǵ ở bên ngoài, mà phải tự tu sửa bản thân ḿnh thành người chân chánh là đủ rồi. Chuyện thương ghét không màng, như vậy tu khỏe, được an lành, tự tại. Ngược lại nếu khác đi th́ không ổn, không vui. Tóm lại bốn câu này để chỉ cho người tu sống phải khéo, đừng cố chấp mà khổ đau.

Công danh cái thế màn sương sớm, công danh tột cùng rồi cũng như màn sương sớm thôi, sáng thấy nó mờ mờ, đến trưa tan hết không thấy ǵ. Những người quyền cao chức trọng khi được hưởng sang quư rồi, thời gian sau cũng mất, không có ǵ vĩnh viễn. Ví dụ như làm Tổng thống là quyền uy tột cùng rồi, nhưng chừng ba bốn năm cũng phải xuống cho người khác lên thôi. Đă biết không có ǵ vĩnh viễn th́ đuổi theo giành giựt làm chi. Chúng ta phải sống chân chánh, thật thà để ḷng được b́nh an, đạo đức được vững bền, không phải khổ. Thế nên ngài Minh Chánh nói công danh ở thế gian này không chân thật, tạm bợ, đă tạm bợ th́ theo đuổi t́m kiếm làm ǵ.

Phú quư kinh nhân giấc mộng dài, dù chúng ta giàu đến độ người nghe phải giật ḿnh nhưng cũng là giấc mộng dài thôi. Ví dụ người bốn mươi tuổi nghĩ tới bảy tám mươi tuổi chết th́ thấy như c̣n xa, nhưng đến khi bảy tám mươi tuổi th́ thấy cái chết kề cận một bên, không c̣n xa nữa. Cho nên dù giàu mấy cũng chỉ là tạm bợ, chứ không phải kế lâu dài. Hai câu này khuyên người thế gian c̣n mê công danh, ham phú quư nên thức tỉnh, t́m lẽ chân thật vĩnh viễn lâu dài. Người thế gian đối với công danh phú quư c̣n không màn, không say đắm huống là người tu lại có thể đắm mê sao? Muốn tu phải gác ngoài công danh phú quư mới tu được chứ.
Reply With Quote
Reply

Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is On
Trackbacks are On
Pingbacks are On
Refbacks are On




All times are GMT -7. The time now is 08:57 AM.
[email protected]
A vBSkinworks Design