Truyền thuyết truyền thừa về sách huyền thuật
VẠN PHÁP QUY TÔN
Về khoa Bùa Chú và Bí thuật có bộ sách gọi là Vạn Pháp Quy Tôn, sưu tập rất nhiều những phương pháp kỳ bí cần phải luyện tập nhiều công phu đ̣i hỏi một tinh thần Đạo Đức căn bản. Người học sách đó phải nhằm mục đích cứu đời, hoàn toàn bất vụ lợi. Nếu có tư tưởng tham tàn hoặc ích kỷ hại nhơn, tự nhiên phải rước lấy kết quả vô cùng tai hại, tức là bị tiêu diệt.
Thời Pháp thuộc, trong số những người luyện Bùa Chú Mật pháp theo Vạn Pháp Quy Tôn có hai nhân vật điển h́nh là Ông Trần Cao Vân và tướng cướp Ba Tín, tuy là tướng cướp theo lối Lượng Sơn Bác, nhưng vẫn là tướng cướp; Hai người này đều có thuật tàng h́nh, có thần thông biến hóa, nhưng một người tên nêu sử sách, đời sau trọng vọng, c̣n một người lại bỏ mạng trong bóng tối.
Vạn Pháp Quy Tôn chỉ bày đủ các phương pháp luyện tập của các bực tu Tiên và các Đạo sĩ du phương bên Tàu, góp nhặt từ đời Trần, đời Hán trở về sau. Tương truyền sách về Bùa Chú và bí thuật đầu tiên do Hiên Viên Huỳnh Đế cảm ửng với Thần Thánh viết ra. Sở dĩ thần thánh mật truyền cho Huỳnh đế những bí pháp đó bởi v́ ông có ḷng thương dân rất bi thiết, muốn v́ dân cứu khổ cứu bịnh. Nhờ những bí pháp của Thần Thánh truyền cho vua Huỳnh Đế trừ khử tà ác, làm sáng tỏ những điều Thiện, đem lại Thái b́nh cho nhân dân.
Những bí pháp của Huỳnh Đế được ghi chép trong một quyển sách, sau truyền lại cho vua Hạ Vũ. Nhờ vậy, vua Hạ Vũ biết phép của nạn lụt sông Hoàng Hà là một thiên tai lớn nhất trong thời cổ Trung quốc. Người thứ ba được quyển sách là Tần Thủy Hoàng , nhờ sách này, Thủy Hoàng trừ diệt sáu nước phong kiến , thống nhất Trung Nguyên, nhưng v́ ḷng tham quá độ, Thủy Hoàng bị ảnh hưởng tai hại trở lại, bịnh chết ở Sa Khâu. Người thứ tư được sách quư là Huỳnh Thạch Công trao dạy cho Trương Lương , ông này đem ra áp dụng, giúp Lưu Bang tiêu diệt được kẻ tham tàn.
Người may mắn được Trương Lương truyền cho quyển sách là Trương Đạo Lăng, các Đạo Sĩ gọi là Trương thiên Sư. Ông nầy tuy có thâu đệ tử, đem những bí pháp ra giúp đời, nhưng lại sợ đời sau kẻ ác lợi dụng làm bậy, nên giấu mất quyễn sách đi, Ông chôn nó vào một cái hang, lấy tảng đá lớn lấp lại.
Đến đời Đường có người tên Viên Thiến Cương vào núi t́m Tiên học Đạo, gặp con rắn to nằm khoanh trên tảng đá, nghĩ rằng có vật lạ. Ông bèn lật tảng đá ra, thấy bí quyển sách của Trường Đạo Lăng. Về sau Cương truyền thụ cho Cao Sĩ hiệu là Thanh Ngưu. Cao Sĩ truyền cho Đông Phương Sóc. Đông Phương Sóc truyền cho Đông Hoa Đế Quân, ông này truyền cho Lư Tiên Sinh. Ông này muốn cho đời biết tài lạ của ḿnh, từng đến kinh đô thí nghiệm trước mặt nhà vua, mỗi phép đều hiệu nghiệm, gây chân động trong dân gian một thời. Nhưng cũng v́ óc hay khoe khoang mà họ Lư phải chịu kết quả tai hại.
Sách Vạn Pháp Quy Tông ngày xưa từng mang nhiều tên khác nhau, như trong truyện Tây Hán gọi là Thiên Thư. Lúc đầu th́ sách tên là Cửu Thiên Huyền Nữ ẩn Thư, đến Tần Thủy Hoàng tên là Kim Tỏa Ngọc Dược Chủy nghĩa là cái ống khóa và cái ch́a khóa bằng vàng ngọc, Trương Lương gọi là Huỳnh Thạch Công Bí Thư, Trương Thiên Sư gọi là Toàn Thư Ngọc Triện, Viên Thiên Cương gọi là Thạch Hàm Kư, nghĩa là sách gởi trong đá. Đông Phương Sóc gọi là Sạ Phức Quyết; Truyện Tây Hán gọi là Thiên Thư, Đông Hoa Đế Quán gọi là Tử Phủ Linh Chương. Mỗi người được sách đó đều thề nguyền không truyền thụ cho kẻ phàm nhân tục tử mà chỉ trao cho bực Cao Sĩ Đại Đức.
Chính v́ thế mà sách đó bí truyền.
Tài liệu quư giá đặc biệt này đăng tải trong nhật báo Đại Chúng số 231 tại Sài G̣n trước năm 1975 ( Qua loạt bài Khoa Học Với Phù Chú ).
Sưu tầm.