Threads: , Posts: , Members:
Online:

Go Back   Psyche > Tâm Linh, Huyền Bí > Nghiên Cứu và Thảo luận

Reply
 
LinkBack Thread Tools Display Modes
  #1 (permalink)  
Old 04-28-2008, 11:54 AM
BinhMinh's Avatar
BinhMinh BinhMinh is offline
Member
 
Join Date: Sep 2007
Posts: 45
Văn Hóa Và Niềm Tin: Mẹ T́m Con Trong Gió

Nhà thần thoại học có thế giá bậc nhất là Joseph Campbell sau nhiều nghiên cứu về các phong tục, truyền thống văn hóa và truyện thiêng của các dân tộc trên thế giới, đă nhận ra một điều rất đơn giản, rằng mọi thứ đạo đều phát khởi từ h́nh ảnh người mẹ bồng con và đứa con đang âu yếm nh́n mẹ với tất cả t́nh thương không bao giờ diễn tả hết được. Đứa con nhỏ bé hạn hẹp của cơi vuông đang t́m cách ḥa vào ḍng sức sống ấm êm ḷng mẹ của cơi tṛn vô biên để có thể vuông tṛn viên măn mẹ tṛn con vuông.

Đó là một hiện tượng rất tự nhiên khởi đi từ thể lư, rung động từ trái tim, từ từng mạch máu, từng tế bào, từng nhiễm thể, khoa học trên hết mọi khoa học, minh triết trên mọi thứ minh triết. V́ ai cũng có một người mẹ, ai cũng đă từng bơi lội chín tháng trong biển t́nh ḷng mẹ, đă từ chính khúc ruột của mẹ mà tách ra. Và đạo là ǵ nếu không phải là chính cái cuống nhau nối lại được vào bụng mẹ thể lư, mà cũng là cuống nhau nối vào quê hương miên viễn trong chiều kích tâm linh. Và cả cuộc đời là một hành tŕnh đi t́m cái cuống nhau đó như ca dao Việt đă diễn tả đầy chất đạo:

Chiều chiều ra đứng ngơ sau
Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều.

MẸ TRÙNG DƯƠNG VÀ ĐOÀN VŨ KUMBUKA TRONG ĐẠI HỘI NHẠC JAZZ
Ngày Hiền Mẫu ở New Orleans thường tiếp liền ngay sau hai cuối tuần Đại Hội Nhạc Jazz. Đại Hội TruyềnThống nhạc Jazz hằng năm thu hút khoảng nửa triệu người tham dự, con số mỗi ngày mỗi tăng thêm. Ḱa là đoàn vũ Kumbuka đến từ Phi Châu, gồm tám người rất khởi sắc, làm chuyển động cả một vùng đông đảo. Nét đặc sắc của đoàn vũ Kumbuka là không tŕnh diễn để khán giả xem cho vui mắt hay thưởng ngoạn nghệ thuật, mà là gợi hứng để mọi người cùng ḥa vào một khúc vũ, cùng chuyển diễn một nhịp sống.

Đây là vũ khúc Ajaja gọi hồn tiên tổ. Sinh lực bao đời đang cùng chảy vào làm thành một ḍng sông mới. Vũ khúc Mandiani là một bài hoan ca phát khởi từ dân Bambara bên Senegal, với những vũ công đi chân không, hai tay giơ lên vẫy gọi hướng vọng trời cao theo nhịp trống. Và nửa triệu người tuôn về New Orleans thủ đô nhạc Jazz trong dịp này dường như cũng đang cùng ḥa vào một nhịp vũ duy nhất.

Jazz là loại nhạc phát khởi từ cảm hứng bên trong theo nhịp điệu và hơi thở sức sống hơn là âm thanh, nâng tâm hồn lên một chiều kích rộng hơn là những vật lộn hay những bon chen hạn hẹp thường ngày. Ai muốn thưởng thức nhạc Jazz đúng điệu th́ phải t́m tới một địa điểm vẫn được gọi là "nôi sinh nhạc Jazz" (preservation hall). Đó là căn nhà số 726 đường St. Peter trong Khu Vực Pháp (French Quarter), với bề mặt cũng như bên trong rất quê kệch thô sơ, hầu như không tân trang ǵ cả mà cứ để y nguyên cái dáng vẻ ọp ẹp xưa cũ. Chả có ghế ngồi ǵ hết. Vậy mà căn pḥng này bao giờ cũng chật ních người, đứng hay ngồi bệt xuống nền nhà tùy tiện, v́ ban nhạc ở đây chơi đúng loại nhạc Jazz nguyên chất, làm cho người thưởng ngoạn h́nh dung ra một khung cảnh của một lớp người thời c̣n lao nhọc vừa ca hát vừa hái bông hay chặt mía ngoài đồn điền (plantation) hay trong một căn bếp nhỏ mù mịt khói. À, tôi vừa liên tưởng đến một điều ǵ rồi. Giống kiểu như những bài dân ca hay những câu ḥ trên cánh đồng Việt Nam xưa kia. Cũng một tinh thần người ta đi cấy lấy công, tôi đây đi cấy c̣n trông nhiều bề, t́m vươn lên chiều kích cao hơn, trong nhịp điệu sinh hoạt đời thường.

Tôi đă có dịp say mê đứng thưởng ngoạn một khúc nhạc Jazz theo điệu kèn saxo do một anh nghệ sĩ da màu thổi trên bờ sông Mississippi trong một buổi sáng nắng mới lên. Chàng nghệ sĩ ngồi trên một cái cột thấp, dáng h́nh nổi hẳn lên nền trơi với ḍng sông phía sau làm bối cảnh. Anh ta ngất ngây theo điệu nhạc thả hồn về một quê hương xa tít trong tâm tưởng. Mấy ông mặc đồ bộ với cà-vạt mắc tiền đứng chỉ trỏ bi bô, mặc. Mấy bà qua lại vung vẩy vành tai óng ánh kim cương, mặc. Điệu nhạc Jazz với tiếng kèn saxo sao mà trầm buồn ray rứt quá, nhưng cũng rất hào sảng cao ngạo. Nó cười vào mặt nhân gian. Nó như cũng nhắc cho người ly hương nh́n theo hướng sông kia mà t́m về nguồn ngọn ḿnh giữa những xô bồ nổi trôi của kiếp nhân sinh.

Hồi mới sang Mỹ c̣n chân ướt chân ráo, người Việt tụ họp nhau ăn cái tết đầu tiên vào năm 1976, ai nấy mừng mừng tủi tủi, nước mắt lưng tṛng. Tôi c̣n nhớ một bài hát do ca đoàn của cộng đoàn đầu tiên tôi phụ trách đă làm mọi người xúc động. Đó là bài Mẹ Trùng Dương của Phạm Duy được tŕnh diễn chuyển động như những lớp sóng biển. Cũng do mốc ghi quan trọng này mà từ đó ca đoàn lấy tên là Ca Đoàn Trùng Dương, nói lên tâm huyết của những người con ra đi mà vẫn ấp ủ h́nh ảnh Mẹ Việt Nam trong tim kiểu "chúng ta đi mang theo quê hương."

Mẹ cũng đă ươm tôi trong gió lộng rét buốt loạn li đất Bắc. Mẹ đưa tôi vào miền Nam với đồng lúa vàng Cửu Long nắng gắt. Và vào thời điểm '75, không c̣n nước mắt để khóc trong gió giật đùng đùng, chiều chiều Mẹ c̣ng lưng chống gậy dơi t́m tôi theo đoàn người nổi trôi. T́nh nhà mở cửa, Mẹ đứt mấy khúc ruột đành để tôi ra đi mong đóng góp ǵ cho đời ...

Sóng vỗ miên man như câu ru êm của mẹ dịu dàng.
Nước biếc mênh mông như đôi tay ôm của mẹ trùng dương...
Ngày ngày vươn vai ra khơi đón ánh dương soi con tim bồi hồi.
Chiều chiều chơi vơi, không nguôi thương thương nhớ nhớ con trong cuộc đời.
Mẹ t́m con trong gió Bắc,
Mẹ về phương Nam nắng gắt,
T́nh nhà mở cửa đem ra góp với bao la...

TIN VUI T̀M LẠI ĐƯỢC CUỐNG NHAU
Lam lũ vất vả cả năm, người Việt vẫn c̣n mang h́nh ảnh được về quê ăn tết, về quê nghỉ hè. Quê nhà là nơi phục hồi được sức khỏe, tĩnh dưỡng lại tinh thần, nếm lại được t́nh ấm, v́ ở quê có mẹ. Người Mỹ có phong tục đẹp mừng Ngày Hiền Mẫu vào tháng Năm, cũng là Tháng của mùa xuân hoa nở đương độ căng phồng mơn mởn sức sống. T́m về với mẹ cũng là t́m lại được cuống nhau nối vào cội nguồn mùa xuân miên viễn, quê hương hằng thể. Cũng chính v́ thế mà truyền thống Công Giáo chọn tháng Năm là Tháng Hoa, tháng của mùa hoa trinh nữ với những đóa hoa ḷng muôn hương muôn sắc dâng kính Mẹ Maria, Mẹ của muôn người mẹ. Riêng người Công Giáo Việt th́ có ḷng sùng kính Đức Mẹ một cách đặc biệt, chắc chắn v́ trong chất máu người Việt mang rất nhiều nguyên lư mẹ từ truyện thiêng Chim Âu Tổ Mẫu đẻ một bọc nở ra một trăm con. Mẹ là chim nên con cũng là chim, tất cả đều biết bay, biết vươn tới một chiều kích cao hơn là những bon chen ngột ngạt thường ngày. Đàn chim dù có bay tan tác khắp nơi bao giờ cũng nhớ tổ mà về: Chim xa rừng c̣n thương cây nhớ cội.

Nét đẹp của đạo Công giáo là ḷng kính yêu Đức Mẹ Maria được tỏ lộ ra bằng những nghi thức bên ngoài. Tháng 5 dâng hoa kính Đức Mẹ th́ được gọi là Tháng Hoa, Tháng của Mẹ: Mother's Month. Tháng 10 là tháng Hoa Hồng. Đây cũng là điều mà khoa tâm lư ngày nay làm chứng là quân b́nh được đầu với tim, lư với t́nh. Ḷng sùng kính Đức Mẹ bao giờ cũng dẫn tới nguồn viên măn là chính Chúa. Bằng chứng là ở những nơi hành hương nổi tiếng như Fatima, Lộ Đức v.v. th́ bất cứ một h́nh thức tôn kính Đức Mẹ nào cũng đều dẫn tới cao điểm là Thánh Thể và Thánh Lễ.

Th́ ra mọi nghi thức, mọi phong tục, mọi lễ nhạc đích thực, cũng đều là những biểu tượng, là những cuống nhau t́m nối vào chính Chúa, nguồn sức sống vô biên "là Đường, là sự thật và là sự sống" (Gioan 14:6) đă được đặt ngay trong chính thẳm sâu cơi ḷng:

"Thầy sẽ không để các con côi cút; Thầy sẽ trở lại với các con. Sau đây ít lâu, thế giới sẽ không thấy Thầy nữa; nhưng các con sẽ thấy Thầy, là v́ Thầy sống, và các con sẽ sống. Ngày đó, các con sẽ hiểu rằng Thầy ở trong Cha Thầy, và các con ở trong Thầy, và Thầy ở trong các con." (Gioan 14:18-20).

PHÚT TỊNH TÂM
Bài hát lượn sóng Mẹ Trùng Dương gây bồi hồi xúc động trông về quê Mẹ. Vũ khúc Ajaja gọi hồn tiên tổ, vũ khúc Mandiani hướng vọng trời cao, một đóa hoa dâng mẹ hay một câu kinh, đều là những cuống nhau t́m nối vào nguồn cội:

Ḥa ḿnh vào đoàn vũ dâng hoa của các em nhỏ trong Tháng Hoa, ḿnh như đang được hóa thân mọc cánh trong một cuộc chuyển biến hút hồn, nối được cơi vuông tù túng hạn hẹp của ḿnh vào ḍng sông sinh lực viên măn trời tṛn. Tự nhiên ḿnh thấy tâm ḿnh mở ra thênh thang, như đang được về quê mẹ, t́m lại được cuống nhau nối vào nguồn, trong tâm t́nh được khai mở của Hàn Mặc Tử:

hăy cầu nguyện bằng trăm kinh mây gió,
hăy dâng cho một tràng chuỗi trăng sao

Trong phút giây lắng đọng, ḿnh sực thấy hồn ḿnh đang hồi sinh bén rễ "từ một cội rất linh thiêng" thật sâu thẳm, điều mà Du Tử Lê cảm nhận được không phải bằng suy tư lư luận của hệ thống triết học hay giáo lư nào cả, mà do thực chứng của đời sống, trong tập thơ "Hoa Nào Tin Quả Đắng Đến Không Ngờ" (trang 150):

không ai hiểu thịt, da tôi b́a sách
bọc, bao ngoài quá đỗi thực hư: riêng
không ai hiểu linh hồn tôi mướt, sạch
mọc lên từ một cội rất linh thiêng.

Lm. Trần Cao Tường

Source: http://www.dunglac.org
Reply With Quote
Reply

Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is On
Trackbacks are On
Pingbacks are On
Refbacks are On




All times are GMT -7. The time now is 08:21 PM.

A vBSkinworks Design