| ||||
| Nói tới Viên Dung là chúng ta nhớ tới năm thành tố quan trọng: 1. Động cơ: nên coi động cơ ta làm có tốt hay không? Nếu là ích kỷ th́ khi làm việc cho cộng đồng, cho xă hội, ta sẽ gặp khó khăn hay gặp những đụng chạm, xích mích. 2. Thái độ: muốn được Viên dung th́ thái độ của ta không kiêu ngạo, đừng cho ḿnh là đúng, đừng nghĩ rằng ḿnh biết hết mọi chuyện nên tất cả mọi người phải nghe theo. Trái lại, nên có thái độ khiêm cung, khiêm hạ, khiêm nhường, nhẹ nhàng với mọi chuyện. Nếu bị phê b́nh th́ nên chấp nhận, không nên giận dữ, la lối om ṣm nơi công cộng. 3. Viễn kiến: tức là cái nh́n xuyên suốt, rộng răi, giúp ta nh́n thấu được nhân quả của sự việc, c̣n gọi là cái nh́n toàn diện. Nhiều khi ta không nh́n rộng mà chỉ loay hoay ở một điểm th́ không bao giờ thành công. Có một câu chuyện chắc các bác cũng đă từng nghe qua: nước lụt bên ngoài tràn vào trong pḥng, khắp nhà. Người chủ nhà chạy lên lầu, lôi hết áo quần đem xuống, cố ngăn nước không cho vào pḥng thờ của ông. Mực nước đang dâng lên ngập khắp mọi nơi trong thành phố, ông lại muốn nước đừng tràn vào căn pḥng thờ của ông. Cái nh́n viễn kiến là ta sẽ không lo chuyện của riêng của ḿnh mà sẽ nh́n một cách toàn diện hơn. Một cái nh́n khác của viễn kiến là làm sao nh́n một cách rộng răi mà không bị kẹt. Nh́n rộng răi tức là nh́n vào nhiều khía cạnh, nhiều chỗ chớ không nh́n phiến diện, vào một vài quan điểm. Muốn nh́n toàn diện đôi khi cũng cần phải lắng nghe toàn diện, lư giải toàn diện nữa. 4. Sự kết hợp: Mỗi ngày đều có nhiều chuyện xẩy ra, ta làm sao có thể nh́n những chuyện này như những chi nhánh của một con sông lớn. Con sông là cuộc đời, những chuyện ta làm là những nhánh sông khiến con sông này chảy ra biển mạnh hơn. Biển là tâm tánh, tâm thức, và là tâm linh tối thượng của ta. Nếu không nh́n thấy cuộc đời ḿnh như một ḍng sông đang tuôn chảy vào biển cả tâm linh, ta sẽ bắt đầu đi vô những chuyện vụn vặt và không biết tại sao ḿnh làm những chuyện này, chuyện kia. Đây là nguyên nhân khiến ta lúc nào cũng bị kẹt bên này, bên nọ. Cái nh́n Viên dung là cái nh́n xuyên suốt, thấy đước đời của ḿnh và đưa ta đến những vấn đề tâm linh cao thượng nhứt. 5. Sự trôi chẩy (flow): Là làm sao tâm của ta có thể chuyên chú vào một việc, thân tâm hợp nhất, kết hợp lại. Như vậy ta mới thúc đẩy ḍng sông của ḿnh càng ngày càng đi tới chỗ cao hơn. Người ta nói rằng sự trôi chảy khiến ta măn nguyện nhiều hơn là những niềm vui nho nhỏ như khi mua được thứ này, thứ kia hay ăn được món này, món nọ. Nếu tập trung tinh thần làm xong một chuyện ǵ ḿnh đề ra là ta ở trong trạng thái trôi chảy (flow). Một người giải một bài toán thường rất chăm chú vào bài toán và có một sự trôi chảy khi làm bài toán đó. Sự trôi chảy này là trạng thái lưu xướng. Nếu một người có khả năng chuyên chú vào chuyện phát triển tâm linh, phát triển thiền định th́ người này sẽ có một sự trôi chẩy. Sự chuyên chú để thân tâm hợp nhất, khiến ḿnh cảm thấy cuộc sống của ḿnh rất trôi chảy, sung sướng. Bây giờ ḿnh sẽ nói tới yếu tố tinh thần tạo nên sự Viên dung này, tức là hệ quả khi ḿnh bắt đầu chú ư vào những thành tố mà ḿnh vừa nói, chú ư vào động cơ, thái độ, viễn kiến; vào những nguyên tắc kết hợp công việc với nhau. Tinh thần viên dung này gọi là không kẹt. Trong kinh nhà Phật gọi là vô chướng ngại hay là vô ngại. Các bác trong lớp xuất gia vị tha đă nghe thầy giảng qua triết lư này. Đây là một dấu hiệu rất quan trọng của cuộc sống là thoát tục tức là không chướng ngại. Thế nào là không chướng ngại? Là không kẹt. Thế nào là không kẹt? Là ḿnh không bị vướng vào những thứ do chính bản ngă ḿnh tạo ra. Xin kể các bác một câu chuyện nhỏ. Có một ông rất thích ngăn nắp trật tự, luật lệ kỷ cương. Vô nhà ông, một cuốn sách để cũng phải đúng chỗ, bàn ghế lúc nào cũng sạch sẽ, trên bàn ăn chén bát được sắp đặt ngay ngắn đúng chỗ. Một hôm ông mời vị thầy cũ của ông tới dùng bữa. Vị thầy này hơn ông 15, 20 tuổi, tới. Xong bữa ăn, vị thầy rất cảm phục sự ngăn nếp gọn ghẽ của ông. V́ có tuổi nên ông sơ ư làm rơi rớt thức ăn trên mặt đất, khi ngồi ăn ông lại bắt chân chữ bát lên ghế. Đây là những hành vi b́nh thường, nhưng người chủ nhà rất khó chịu. Khi vị thầy ra về, chủ nhà bèn nói với vợ ḿnh là từ rày về sau sẽ không mời thầy ḿnh tới đây nữa v́ thầy đă phá hủy sự trật tự của ông. Người vợ nghe qua rất ngạc nhiên, bèn hỏi lại chồng ḿnh: Nghe nói anh thương thầy anh lắm, sao lại như vậy? Đây chỉ là chuyện nhỏ, ông có tuổi rồi, ăn uống vương văi là chuyện thường. Tuy nhiên người chồng vẫn không chấp nhận điều này và từ đó không mời thầy ḿnh đến nhà nữa. Qua câu chuyện này, chúng ta thấy rằng nhiều khi chính ḿnh làm ḿnh kẹt vào trong những định kiến, vào trong những quy luật của chính ḿnh, v́ vậy ḿnh không được Viên dung. Rốt cuộc ḿnh mất đi cái duyên học với một người thầy đă giúp ḿnh mở trí. Ḿnh đă cho rằng những quy luật của ḿnh quan trọng hơn người thầy của ḿnh; như vậy cuộc sống của ḿnh không có giá trị là bao. Một câu chuyện khác, có một vị đó được hội bầu làm Hội Trưởng. Người vợ trước đó một tuần, đă nghe phong phanh là chồng ḿnh sẽ được bầu vào chức vụ này, và chị không muốn chồng ḿnh làm Hội Trưởng, v́ như vậy ông sẽ đi suốt ngày, không c̣n giờ cho ḿnh nữa. Nhưng sau đó chị được người chồng giải thích là chức vụ này chỉ là cái danh thôi, ông vẫn làm việc b́nh thường không có ǵ thay đổi. Nghe vậy, chị rất yên ḷng. Nhưng sau khi đem chuyện này ra nói chuyện với bạn bè và chị nói sẽ không cho ông ra làm việc. Tới khi ông chồng được bầu làm Hội Trưởng, chị rất tức giận, đ̣i ly dị với ông; bạn bè khuyên lơn giải thích măi, chị mới nhẹ tâm lần lần. Lúc đó chị gặp lại bạn bè và nghe các bạn bàn ra tán vào về việc của ḿnh, chị lại nổi giận và yêu cầu ông chồng phải từ chức Hội Trưởng. Ông này ngạc nhiên không hiểu tại sao vợ ḿnh lại thay đổi ư kiến như vậy. Lần hồi ông mới khám phá ra là vợ ḿnh sợ mất mặt với bạn bè nên đă dồn ông vào thế kẹt. Tiến thoái lưỡng nan, rốt cuộc, ông phải nhờ một người khác làm thay chức vụ Hội Trưởng cho ông. Thưa các bác, đây là những mẩu chuyện nho nhỏ trong đời, nhưng từ những câu chuyện này đă đưa tới một điều rất quan trọng trong đời sống là có nhiều thứ mà ḿnh không Viên dung được v́ tự ḿnh đă gài ḿnh vào trong một thế kẹt. Nhiều khi ḿnh dùng những danh từ dao to búa lớn, hay nói những chuyện này chuyện nọ để rồi ḿnh không có cách nào đi ngược trở lại; ḿnh biến thành nạn nhân của chính những lời nói của ḿnh. Nhiều khi ḿnh cũng nên nhận ra rằng tự ḿnh gài ḿnh vào thế kẹt là một, mà đôi khi ḿnh c̣n gài người khác vào thế kẹt, do đó hậu quả, quả báo dẫn tới khiến ḿnh lại thêm kẹt. Nguồn: VienDongDaily.Com | ViĂªn Dung - Vien Dung |