| ||||||
![]() |
| | LinkBack | Thread Tools | Display Modes |
| ||||
| Nếu Ước Mơ Đủ Lớn
Tôi vẫn thường nh́n cô bé đó từ cửa sổ nhà bếp và bật cười. Cô bé trông thật bé nhỏ khi chen chúc giữa một đám con trai trên sân chơi. Trường học nằm đối diện với nhà chúng tôi và tôi thường đứng ở bên cửa sổ, tay bận làm việc nhưng mắt vẫn nh́n đám trẻ đang vui chơi trong giờ giải lao. Một biển học tṛ, nhưng đối với tôi, cô bé vẫn có thể nhận ra được trong đám trẻ đó. Tôi vẫn nhớ bữa đầu tiên tôi thấy cô bé chơi bóng rổ. Thật tuyệt vời khi cô bé chạy ṿng quanh các đứa trẻ khác, nhảy lên ném bóng vào trong rổ ngay trên đầu của chúng. Những đứa con trai luôn cố cản cô bé nhưng không đứa nào làm được cả. Tôi cũng chú ư đến cô bé vào những lần khác, cũng tại chỗ đó, với banh trong tay đang chơi một ḿnh. Cô có thể tập đi tập lại dắt bóng và ném bóng cho đến khi trời tối mịt. Một ngày kia, tôi hỏi cô bé tại sao cô tập luyện nhiều như vậy. Xoay nhanh người, mái tóc đuôi gà nhún nhảy, cô bé nh́n thẳng vào mắt tôi. Không một chút do dự, cô bé nói, "Cháu muốn vào học Đại học. Cha cháu đă không thể vào Đại học được nên ngay từ khi cháu c̣n bé, cha đă thường nói là muốn sau này cháu phải học đại học… Cách duy nhất cháu có thể vào học được là phải có một học bổng. Cháu thích bóng rổ. Cháu nghĩ rằng nếu cháu chơi bóng giỏi th́ cháu sẽ nhận được học bổng vào Đại học. Cháu sẽ chơi bóng rổ cho trường Đại học. Cháu muốn thành xịn nhất. Cha cháu nói với cháu rằng nếu ước mơ thật sự lớn, những chuyện khác chỉ là chuyện nhỏ." Sau đó cô bé cười và chạy đi tập tiếp. Vậy đó, tôi cũng chào thua cô bé - cô bé đă tự định đoạt số mệnh của ḿnh. Tôi đă theo dơi cô bé suốt những năm đầu của Trung học. Mỗi tuần, cô bé dẫn dắt đội bóng của ḿnh chiến thắng. Thật làthích thú khi xem cô bé chơi. Vào một ngày trong năm cuối cùng bậc Trung học, tôi thấy cô bé ngồi trên băi cỏ, đầu giấu vào trong cánh tay. Tôi bước qua đường và ngồi xuống băi cỏ cạnh cô bé. Tôi hỏi nhỏ chuyện ǵ đă xảy ra với cô vậy. "O,À không có ǵ," câu trả lời thật khẽ. "Cháu quá thấp." Huấn luyện viên nói với cô bé là với chiều cao thấp như vậy côù sẽ chẳng bao giờ chơi cho một đội hạng nhất được - chưa nói đến học bổng - bởi vậy cô nên bỏ ước mơ vào đại học đi. Cô bé thật đau khổ. Tôi cảm thấy ḷng ḿnh thắt lại khi nhận thấy sự thất vọng của cô bé. Tôi hỏi xem cô đă nói cho cha cô biết chưa. Cô bé nhấc đầu lên khỏi cánh tay và kể rằng cha cô nói tất cả các huấn luyện viên đều sai bét cả. Họ không hiểu được sức mạnh của ước mơ. Ông nói với cô bé rằng nếu cô muốn chơi cho một trường Đại học tốt, nếu cô thật sự muốn có học bổng, th́ không có ǵ có thể ngăn cản cô được ngoại trừ một điều - thái độ của chính ḿnh. Ông nói với cô một lần nữa, "Nếu ước mơ đủ lớn th́ tất cả những điều khác chỉ là chuyện nhỏ." Năm kế tiếp, khi cô và đội của cô chơi cho giải vô địch Bắc California, cô đă được một huấn luyện viên chú ư đến. Cô được mời vào trường, với học bổng, để đến với một đội bóng rổ nữ trong giải hạng nhất của NCAA. Cô bé ấy được nhận vào học. Cô đạt được việc học đại học mà cô hằng mơ ước và cố gắng phấn đấu từ nhiều năm qua. Và cô bé đă được tham gia thi đấu nhiều nhất trong lịch sử nhà trường. Vào một đêm nọ, cha cô gọi cô. "Cha đang bị bệnh, cưng ạ. Cha bị ung thư. Không, con đừng nghỉ học và cũng không cần trở về nhà. Mọi việc sẽ tốt thôi con. Cha yêu con lắm." Sáu tuần sau người cha - thần tượng của cô bé – đă qua đời. Trước đó, cô bé nghỉ học vài ngày để về an ủi mẹ và chăm sóc cha. Một đêm kia, trước khi qua đời, cha cô gọi cô đến bên giường. Khi cô đến gần, người cha nắm lấy tay cô và gắng sức nói "Rachel, con cứ tiếp tục ước mơ đi. Đừng để ước mơ của con chết theo cha. Hứa với cha đi." ông nài nỉ. "Hứa đi con." Trong những giây phút hiếm hoi c̣n được ở bên cạnh nhau đó cô bé trả lời "Dạ con xin hứa với cha." Những năm sau đó thật là nặng nề với cô bé. Cô phải luân phiên giữa trường và ở nhà, nơi mẹ cô ở một ḿnh với đứa trẻ mới sinh ra và ba đứa con khác. Sự đau đớn mất cha mà cô cảm nhận được vẫn c̣n đó, giấu kín trong ḷng cô, vẫn chờ đến một lúc nào không ngờ tới được bùng nổ lên để đánh quỵ cô. Mọi thứ dường như càng ngày càng khó khăn hơn. Cô phải chống chọi với sợ hăi, nghi ngờ và vỡ mộng. Khó khăn đă làm cho cô phải học mất 3 năm mới đủ chứng chỉ cho một năm. Những giáo viên trong trường không tin nổi rằng cô vượt qua được dù chỉ một học kỳ. Mỗi khi muốn bỏ cuộc, cô lại nhớ những lời cha cô "Rachel, hăy tiếp tục ước mơ. Đừng để ước mơ của con chết theo cha. Nếu ước mơ của con đủ lớn, con có thể làm mọi việc. Cha tin ở con." Và dĩ nhiên, cô luôn nhớ đến lời hứa của ḿnh với cha.Cô bé đă thực hiện được lời hứa và hoàn tất chương tŕnh đại học. Cô phải mất đến 6 năm, nhưng cô không bỏ cuộc. Cô vẫn tiếp tục chơi bóng rổ vào những lúc chiều xuống. Và nhiều lần tôi nghe cô nói với bạn bè "Nếu ước mơ đủ lớn, những điều c̣n lại là chuyện nhỏ |
| ||||
| Khi trái đất chuyển động v́ bạn? Hanoch McCarty Cô bé 11 tuổi Angela bị mắc một căn bệnh làm suy nhược hệ thống thần kinh. Cô bé không thể đi lại được và các cử động khác cũng rất khó khăn. Các bác sĩ không hy vọng chữa khỏi bệnh cho cô bé. Họ tiên đoán rằng cô bé sẽ phải dính liền với cái xe đẩy trong suốt quăng đời c̣n lại của ḿnh. Họ nói rằng chỉ có vài người, có thể quay lại cuộc sống b́nh thường sau khi mắc bệnh. Cô bé không nản ḷng. Ở đó, trên giường bệnh, cô bé sẵn sàng thề với bất kỳ ai sẵn ḷng nghe cô rằng cô chắc chắn sẽ đi lại được như cũ vào một ngày nào đó. Cô bé được chuyển đến một bệnh viện chuyên phục hồi chức năng tại vùng San Francisco Bay. Tất cả các phương pháp mà có thể áp dụng cho trường hợp của cô bé đều được sử dụng. Các bác sĩ cảm phục tinh thần không bị khuất phục của cô. Họ dạy cho cô tưởng tượng - h́nh dung ra cô đang đi lại. Nếu không mang lại kết quả ǵ khả quan th́ việc này cũng đem lại cho cô bé niềm hy vọng và làm một việc tích cực để lấp bớt những giờ dài đằng đẵng ở bệnh viện. Angela sẵn ḷng làm tất cả các việc cực nhọc, như các bài tập trong bể nước, xoa bóp hay các bài tập thể dục. Và cô cũng rất cố gắng trong việc nằm và tưởng tượng, h́nh dung cô đang đi, đi, đi! Một ngày kia, khi cô đang tập trung căng thẳng với tất cả sức lực của ḿnh, tưởng tượng hai chân của ḿnh đang chuyển động, th́ giống như có một điều kỳ diệu xảy ra: Cái giường chuyển động! Nó chuyển động quanh pḥng! Cô bé hét lên "Nh́n nè, coi cháu làm được ǵ nè! Nh́n coi! Nh́n coi! Cháu làm được rồi! Cháu đang chuyển động, cháu đă chuyển động!" Dĩ nhiên trong thời điểm đó th́ tất cả mọi người trong bệnh viện cũng đều kêu lớn, và chạy t́m chỗ trú. Mọi người th́ la hét, các thiết bị th́ đổ vỡ, kiếng bể khắp nơi. Bạn cũng hiểu, đó là cơn động đất ở San Francisco. Nhưng không nên nói lại điều đó với Angela. Cô bé tin rằng cô đă làm được điều đó. Và bây giờ, sau vài năm, cô bé đă quay trở lại trường. Trên đôi chân của ḿnh. Không có nạng, không có xe đẩy. Bạn cũng biết đó, đối với một người mà có thể tạo ra cơn động đất ở giữa San Francisco và Oakland th́ việc chiến thắng một bệnh tật nhỏ nhoi tầm thường th́ quá là đơn giản, phải không các bạn? |
| ||||
| Xin MẶc áo ĐỎ Cho Con Cindy D. Holms Tôi làm việc cho những đứa bé bị mắc virus gây bệnh AIDS. Những quan hệ mà tôi có được với những đứa bé đặc biệt đó là những quà tặng mà cuộc sống đem lại cho tôi. Tôi xin kể cho các bạn nghe về cậu bé Tyler. Tyler sinh ra đă nhiễm HIV; mẹ của cậu bé cũng bị nhiễm. Từ những ngày đầu tiên sinh ra đời, cậu bé đă phải phụ thuộc vào những thuốc men giúp cho cậu sống c̣n. Nhiều khi cậu bé c̣n cần phải có máy hỗ trợ thở để tiếp thêm oxy. Tyler chịu không đầu hàng căn bệnh chết người này dù chỉ trong một khoảng khắc. Rất thường xuyên người ta bắt gặp cậu chơi và đuổi bắt ở sân chơi, với túi ba lô đầy thuốc men và kéo theo một cái xe đẩy có b́nh ôxy giúp cho cậu thở. Niềm vui rằng ḿnh c̣n sống đă đem lại năng lượng cho Tyler và làm chúng tôi kinh ngạc. Mẹ Tyler thường chọc cậu bé rằng cậu chạy nhanh quá nên cô phải mặc cho cậu áo đỏ. Như thế, khi cô nh́n qua cửa sổ t́m cậu, cô có thể nhanh chóng nhận ra cậu. Căn bệnh quái ác này cuối cùng cũng đánh gục những người mạnh mẽ như Tyler. Cậu bé ốm nặng và thật không may là cả mẹ cậu cũng vậy. Khi đă rơ rằng cậu bé không thể vượt qua được nữa, mẹ của Tyler động viên cậu rằng cô ấy cũng sẽ chết, và cô ấy sẽ sớm ở bên cậu trên trời. Vài ngày trước khi chết, Tyler gọi tôi lại gần giường bệnh và nói thầm "Cháu có lẽ sẽ chết sớm. Cháu không sợ đâu. Khi cháu chết, cô mặc cho cháu áo màu đỏ nhé. Mẹ cháu hứa sẽ lên trời cùng với cháu. Khi mẹ cháu lên đến đó, cháu có thể đang chơi, và cháu muốn mẹ cháu nhận ra cháu liền." ĐIỀU KỲ DIỆU CỦA NIỀM TIN Edward J. McGrath, Jr. Con chưa đủ lớn để chơi bóng chày hay bóng bầu dục. Con c̣n chưa tới tám tuổi nữa mà. Mẹ con nói rằng khi chơi bóng chày, con sẽ hông chạy được nhanh v́ con đă phải làm phẫu thuật. Con nói với mẹ rằng con hông có cần phải chạy cho nhanh. Khi con chơi, con sẽ đánh cho bóng văng ra khỏi sân luôn. Rồi con sẽ đi từ từ. VỚI NỤ CƯỜI TRÊN MÔI Karl Albrecht and Ron Zenke Một người đàn ông viết một lá thư cho khách sạn nhỏ mà ông ta dự định đến nghỉ mát. Ông viết: Tôi rất muốn mang theo con chó của tôi. Nó rất sạch sẽ và rất là ngoan. Các ông có cho phép tôi được mang con chó vào pḥng của tôi vào ban đêm? Ông nhận được ngay lập tức một lá thư trả lời của ông chủ khách sạn: Tôi đă điều khiển khách sạn này nhiều năm. Trong suốt thời gian này tôi chưa hề thấy con chó nào chôm khăn trải bàn, khăn trải giường, đồ bạc hay tranh treo tường. Tôi cũng chưa phải đuổi một con chó nào lúc đêm khuya v́ say rượu hay làm ồn ào. Cũng chưa hề có con chó nào không trả tiền pḥng. Vâng, thực vậy, con chó của ngài sẽ được chào đón tại khách sạn chúng tôi. Và nếu con chó của ngài đảm bảo cho ngài th́ ngài cũng được chào đón ở khách sạn của chúng tôi. |