Threads: , Posts: , Members:
Online:

Go Back   Psyche > Tâm Linh, Huyền Bí > Tủ sách Huyền Bí, Tâm Linh

Reply
 
LinkBack Thread Tools Display Modes
  #1 (permalink)  
Old 07-15-2007, 12:04 AM
SongLinh's Avatar
SongLinh SongLinh is offline
Moderator
 
Join Date: Jul 2007
Posts: 77
Đọc và Suy Nghĩ (Chicken Soup)

Gia Tài

Có một người đàn ông yêu thích mỹ thuật. Ông ta say mê đến mức gần như sống v́ niềm say mê của ḿnh. Sưu tập tranh là mục tiêu cả đời của ông. Ông làm việc rất chăm chỉ để dành tiền tiết kiệm nhằm mua thêm các tác phẩm hội họa cho bộ sưu tập của ḿnh. Ông mua rất nhiều tác phẩm của các họa sỹ nổi tiếng.

Người đàn ông này đă góa vợ. Ông chỉ có một người con trai. Ông đă truyền lại cho con ḿnh niềm say mê sưu tầm đó. Ông rất tự hào về con trai của ḿnh khi anh ta cũng trở thành một nhà sưu tầm nổi tiếng như ông.
Một thời gian sau, đất nước bỗng có chiến tranh. Người con trai, cũng như mọi thanh niên khác, lên đường ṭng quân. Và sau một thời gian th́ câu chuyện xảy ra...

Một hôm, người cha nhận được một lá thư thông báo rằng người con đă mất tích khi đang làm nhiệm vụ. Người cha đau khổ đến tột cùng. Thật là khủng khiếp khi người cha không thể biết được điều ǵ đang xảy ra với con ḿnh.
Vài tuần sau ông nhận được một lá thư nữa. Lá thư này báo với ông rằng con ông đă hy sinh khi làm nhiệm vụ. Ông gần như chết đi một nửa người. Thật khó khăn khi đọc tiếp lá thư đó, nhưng ông vẫn cố. Trong thư, người ta báo rằng con ông đă rút lui đến nơi an toàn. Nhưng thấy trên băi chiến trường vẫn c̣n những đồng đội bị thương, con ông đă quay lại và đưa về từng thương binh một. Cho đến khi đưa người cuối cùng về gần đến khu vực an toàn th́ con ông đă trúng đạn và hy sinh.

Một tháng sau, đến ngày Noel, ông không muốn ra khỏi nhà. Ông không thể h́nh dung được một Noel mà thiếu con trai ḿnh bên cạnh. Ông đang ở trong nhà th́ có tiếng chuông gọi cửa. Đứng trước cửa nhà là một chàng trai tay cầm một bọc lớn.

Chàng trai nói "Thưa bác, bác không biết cháu, nhưng cháu là người mà con bác đă cứu trước khi hy sinh. Cháu không giàu có, nên cháu không biết đem đến cái ǵ để đền đáp cho điều mà con bác đă làm cho cháu. Cháu được anh ấy kể lại rằng bác thích sưu tầm tranh, bởi vậy dù cháu không phải là một họa sỹ, cháu cũng vẽ một bức chân dung con trai bác để tặng cho bác. Cháu mong bác nhận cho cháu."

Người cha đem bức tranh vào nhà, mở ra. Tháo bức tranh giá trị nhất vẫn treo trên ḷ sưởi xuống, ông thay vào đó là bức chân dung người con. Nước mắt lưng tṛng, ông nói với chàng trai "Đây là bức tranh giá trị nhất mà ta có được. Nó có giá trị hơn tất cả các tranh mà ta có trong căn nhà này."

Chàng trai ở lại với người cha qua Noel đó rồi hai người chia tay. Sau vài năm, người cha bị bệnh nặng. Tin tức về việc ông qua đời lan truyền đi rất xa. Mọi người đều muốn tham gia vào cuộc bán đấu giá những tác phẩm nghệ thuật mà người cha đă sưu tầm được qua thời gian. Cuối cùng th́ buổi bán đấu giá cũng được công bố vào ngày Noel năm đó. Các nhà sưu tầm và những nhà đại diện cho các viện bảo tàng đều háo hức muốn mua các tác phẩm nổi tiếng. Toà nhà bán đấu giá đầy người. Người điều khiển đứng lên và nói "Tôi xin cám ơn mọi người đă đến đông đủ như vậy. Bức tranh đầu tiên sẽ là bức chân dung này..."

Có người la lên "Đó chỉ là chân dung đứa con trai ông cụ thôi! Sao chúng ta không bỏ qua nó, và bắt đầu bằng những bức có giá trị thật sự?"
Người điều khiển nói "Chúng ta sẽ bắt đầu bằng bức này trước!"
Người điều khiển bắt đầu "Ai sẽ mua với giá $100?"
Không ai trả lời nên ông ta lại tiếp "Ai sẽ mua với giá $50?"
Cũng không có ai trả lời nên ông ta lại hỏi "Có ai mua với giá $40?"
Cũng không ai muốn mua. Người điều khiển lại hỏi "Không ai muốn trả giá cho bức tranh này sao?" Một người đàn ông già đứng lên "Anh có thể bán với giá $10 được không? Anh thấy đấy, $10 là tất cả những ǵ tôi có. Tôi là hàng xóm của ông cụ và tôi biết thằng bé đó. Tôi đă thấy thằng bé lớn lên và tôi thật sự yêu quư nó. Tôi rất muốn có bức tranh đó. Vậy anh có đồng ư không?"
Người điều khiển nói "$10 lần thứ nhất, lần thứ nh́, bán!"

Tiếng ồn ào vui mừng nổi lên và mọi người nói với nhau "Chúng ta có thể bắt đầu thật sự được rồi!" Người điều khiển nói "Xin cảm ơn mọi người đă đến. Thật là vinh hạnh khi có mặt những vị khách quư ở đây. Bữa nay chúng ta sẽ dừng tại đây!"

Đám đông nổi giận "Anh nói là hết đấu giá? Anh vẫn chưa đấu giá toàn bộ các tác phẩm nổi tiếng kia mà?" Người điều khiển nói "Tôi xin lỗi nhưng buổi bán đấu giá đă chấm dứt. Mọi người hăy xem chúc thư của ông cụ đây, NGƯỜI NÀO LẤY BỨC CHÂN DUNG CON TÔI SẼ ĐƯỢC TẤT CẢ CÁC BỨC TRANH C̉N LẠI! Và đó là lời cuối cùng!”
Reply With Quote
  #2 (permalink)  
Old 07-15-2007, 12:05 AM
SongLinh's Avatar
SongLinh SongLinh is offline
Moderator
 
Join Date: Jul 2007
Posts: 77
Anh có giúp tôi?

Vào năm 1989 tại Armenia có một trận động đất lớn 8,2 độ Richter đă san bằng toàn bộ đất nước và giết hại hơn ba mươi ngàn người trong ṿng chưa đầy bốn phút.

Giữa khung cảnh hỗn loạn đó, một người cha chạy vội đến trường học mà con ông đang theo học. Ṭa nhà trước kia là trường học nay chỉ c̣n là đống gạch vụn đổ nát.

Sau cơn sốc, ông nhớ lại lời hứa với con ḿnh rằng "Cho dù chuyện ǵ xảy ra đi nữa, cha sẽ luôn ở bên con!" Và nước mắt ông lại trào ra. Bây giờ mà nh́n vào đống đổ nát mà trước kia là trường học th́ không c̣n hy vọng. Nhưng trong đầu ông luôn nhớ lại lời hứa của ḿnh với cậu con trai.

Sau đó ông cố nhớ lại cửa hành lang mà ông vẫn đưa đứa con đi học qua mỗi ngày. Ông nhớ lại rằng pḥng học của con trai ḿnh ở phía đằng sau bên tay phải của trường. Ông vội chạy đến đó và bắt đầu đào bới giữa đống gạch vỡ.
Những người cha, người mẹ khác cũng chạy đến đó và từ khắp nơi vang lên những tiếng kêu than "Ôi, con trai tôi!", "Ôi, con gái tôi!". Một số người khác với ḷng tốt cố kéo ông ra khỏi đống đổ nát và nói đi nói lại:
"Đă muộn quá rồi!"
"Bọn nhỏ đă chết rồi!"
"Ông không c̣n giúp được ǵ cho chúng nữa đâu!"
"Ông hăy về đi!"
"Ông đi đi, không c̣n làm được ǵ nữa đâu!"
"Ông chỉ làm cho mọi việc khó khăn thêm thôi!"
Với mỗi người, ông chỉ đặt một câu hỏi "Anh có giúp tôi không?" Và sau đó với từng miếng gạch, ông lại tiếp tục đào bới t́m đứa con ḿnh. Đến đó có cả chỉ huy cứu hỏa và ông này cũng cố sức khuyên ông ra khỏi đống đổ nát "Xung quanh đây đều đang cháy và các toà nhà đang sụp đổ. Ông đang ở trong ṿng nguy hiểm. Chúng tôi sẽ lo cho mọi việc. Ông hăy về nhà!" Người đàn ông chỉ hỏi lại "Ông có giúp tôi không?"

Sau đó là những người cảnh sát và họ cũng cố thuyết phục ông ta "Ông đang xúc động. Đă xong hết rồi. Ông đang gây nguy hiểm cho cả những người c̣n lại. Ông về đi. Chúng tôi sẽ lo cho mọi việc!" Và với cả họ ông cũng chỉ hỏi "Các anh có giúp tôi không?" Nhưng không ai giúp ông cả. Ông tiếp tục chịu đựng một ḿnh, v́ ông phải tự ḿnh t́m ra câu trả lời cho điều day dứt ông: Con trai tôi c̣n sống hay đă chết?

Ông đào tiếp... 12 giờ... 24 giờ... ,sau đó ông lật ngửa một mảng tường lớn và chợt nghe tiếng con trai ông. Ông kêu lớn tên con "Armand!" Ông nghe "Cha ơi?! Con đây, cha! Con nói với các bạn đừng sợ v́ nếu cha c̣n sống cha sẽ cứu con và khi cha cứu con th́ các bạn cũng sẽ được cứu. Cha đă hứa với con là dù trường hợp nào cha cũng ở bên con, cha c̣n nhớ không? Và cha đă làm được, cha ơi!!"

"Có chuyện ǵ xảy ra vậy? Ở đó ra sao rồi?" Người cha hỏi.
"Tụi con c̣n lại 14 trên tổng số 33, cha ạ. Tụi con sợ lắm. Đói, khát… Nhưng bây giờ tụi con đă có cha ở đây. Khi ṭa nhà đổ, ở đây tạo ra một khoảng không nhỏ và thế là tụi con c̣n sống."
"Ra đây đi con!"
"Khoan đă cha! Để các bạn ra trước, con biết rằng cha không bỏ con. Có chuyện ǵ xảy ra con biết là cha chắc chắn sẽ không bỏ rơi con!"
Reply With Quote
  #3 (permalink)  
Old 07-15-2007, 12:06 AM
SongLinh's Avatar
SongLinh SongLinh is offline
Moderator
 
Join Date: Jul 2007
Posts: 77
Phải, Bạn Có Thể

Jack Canfield & Mark V. Hansen

Kinh nghiệm không phải là điều xảy ra với một con người. MÀ nó là điều mà người đó làm với những ǵ đă xảy ra với anh ta. Aldous Huxley

Bạn sẽ làm ǵ nếu vào tuổi 46 bạn bị phỏng đến độ không c̣n nhận ra nổi v́ một vụ tai nạn xe hơi khủng khiếp, và 4 năm sau bạn lại bị liệt nửa thân dưới sau một vụ rớt máy bay? Và rồi bạn có tưởng tượng rằng trong t́nh trạng đó bạn có thể trở thành nhà triệu phú, một nhà diễn thuyết được nhiều người kính trọng, thành một người chồng hạnh phúc và một nhà kinh doanh thành công? Bạn có h́nh dung bạn có thể đi bè? Nhảy rơi tự do từ máy bay? Hoạt động chính trị?

W. Mitchell đă làm được tất cả những điều trên và c̣n hơn nữa là sau hai tai nạn khủng khiếp đă khiến mặt của ông trở thành một mảng các miếng da đắp vá nhiều màu, bàn tay mất ngón và đôi chân teo liệt trên một xe đẩy.
Sau một loạt 16 cuộc giải phẫu ngay sau khi ông bị tai nạn xe hơi làm cho ông có một cơ thể bị phỏng hơn 65%, không thể nhấc dù chỉ là muỗng thức ăn, không thể quay số điện thoại hay đi vào nhà tắm mà không có người giúp. Nhưng Mitchell, nguyên là lính thủy, không bao giờ tin là ông đă bị đánh bại. "Tôi phải chịu trách nhiệm về con tàu của ḿnh," ông nói. "Nó là sự thành bại của tôi. Tôi có thể nh́n t́nh thế như là sự khởi đầu lại từ điểm xuất phát." Sáu tháng sau ông đă lái máy bay được.

Mitchell mua một căn nhà lớn tại Colorado, vài mảnh đất, một chiếc máy bay và một quán bar. Sau đó kết hợp với 2 người bạn, ông mở một công ty sản xuất đồ gốm với số nhân công lớn thứ nh́ Vermont.

Và 4 năm sau ngày bị tai nạn xe hơi, cái máy bay mà Mitchell lái đă bị rớt xuống đường băng khi vừa cất cánh, làm găy 12 đốt xương sống vùng ngực và làm ông liệt hẳn nửa người bên dưới. "Tôi không hiểu chuyện quái quỉ ǵ đă xảy ra. Tôi đă làm ǵ mà phải lănh kết quả như vậy?"

Nhưng rồi, không nản ḷng, Mitchell làm việc ngày và đêm để có thể lấy lại được sự độc lập cho ḿnh càng nhiều càng tốt. Ông được bầu làm thị trưởng của Crested Butte, Colorado, để đấu tranh giữ cho thành phố thoát khỏi nguy cơ bị ô nhiễm và bị tàn phá vẻ đẹp bởi một mỏ quặng sắp được xây dựng. Mitchell c̣n ứng cử vào Quốc hội, chuyển cái vẻ bề ngoài khó coi của ông thành một sức mạnh qua câu khẩu hiệu "Not just another pretty face" - Không chỉ là một khuôn mặt đẹp nữa (vào Quốc hội).

Mặc cho vẻ bề ngoài khó coi và khả năng hoạt động giới hạn, Mitchell vẫn tham gia đi bè, yêu và lập gia đ́nh, lấy được bằng cao học về công tác xă hội (public administration) và tiếp tục bay, tích cực bảo vệ môi trường và diễn thuyết.

Tinh thần mạnh mẽ tích cực đập vào mắt mọi người của Mitchell đă làm ông được mời vào các chương tŕnh "Chương tŕnh hôm nay" và "Chào nước Mỹ" cũng như nhiều bài viết về ông đă được đăng trong các báo, tạp chí Parade, Time, The New York Times...

"Trước khi tôi bị tai nạn, tôi có thể làm được 10,000 việc," Mitchell nói. "Bây giờ chỉ c̣n là 9,000. Tôi có thể cứ nghĩ đến 1,000 điều bị mất hay tập trung vào 9,000 điều tôi c̣n? tôi biết ḿnh phải làm ǵ. Tôi vẫn nói với người ta rằng tôi có 2 cú đập của số phận. Tôi đă chọn việc không dùng điều đó như là lời bào chữa cho đào ngũ, th́ những kinh nghiệm đau đớn có thể được nh́n với một góc độ mới. Bạn có thể dừng lại, nh́n một cách toàn diện hơn và có thể nói rằng "Có cũng không tệ lắm."

Xin nhớ rằng "Quan trọng không phải điều ǵ xảy ra với bạn, mà là điều ǵ bạn làm sau đó."
Reply With Quote
  #4 (permalink)  
Old 07-15-2007, 12:07 AM
SongLinh's Avatar
SongLinh SongLinh is offline
Moderator
 
Join Date: Jul 2007
Posts: 77
Khi trái đất chuyển động v́ bạn?

Hanoch McCarty

Cô bé 11 tuổi Angela bị mắc một căn bệnh làm suy nhược hệ thống thần kinh. Cô bé không thể đi lại được và các cử động khác cũng rất khó khăn. Các bác sĩ không hy vọng chữa khỏi bệnh cho cô bé. Họ tiên đoán rằng cô bé sẽ phải dính liền với cái xe đẩy trong suốt quăng đời c̣n lại của ḿnh. Họ nói rằng chỉ có vài người, có thể quay lại cuộc sống b́nh thường sau khi mắc bệnh. Cô bé không nản ḷng. Ở đó, trên giường bệnh, cô bé sẵn sàng thề với bất kỳ ai sẵn ḷng nghe cô rằng cô chắc chắn sẽ đi lại được như cũ vào một ngày nào đó.
Cô bé được chuyển đến một bệnh viện chuyên phục hồi chức năng tại vùng San Francisco Bay. Tất cả các phương pháp mà có thể áp dụng cho trường hợp của cô bé đều được sử dụng. Các bác sĩ cảm phục tinh thần không bị khuất phục của cô. Họ dạy cho cô tưởng tượng - h́nh dung ra cô đang đi lại. Nếu không mang lại kết quả ǵ khả quan th́ việc này cũng đem lại cho cô bé niềm hy vọng và làm một việc tích cực để lấp bớt những giờ dài đằng đẵng ở bệnh viện. Angela sẵn ḷng làm tất cả các việc cực nhọc, như các bài tập trong bể nước, xoa bóp hay các bài tập thể dục. Và cô cũng rất cố gắng trong việc nằm và tưởng tượng, h́nh dung cô đang đi, đi, đi!

Một ngày kia, khi cô đang tập trung căng thẳng với tất cả sức lực của ḿnh, tưởng tượng hai chân của ḿnh đang chuyển động, th́ giống như có một điều kỳ diệu xảy ra: Cái giường chuyển động! Nó chuyển động quanh pḥng! Cô bé hét lên "Nh́n nè, coi cháu làm được ǵ nè! Nh́n coi! Nh́n coi! Cháu làm được rồi! Cháu đang chuyển động, cháu đă chuyển động!"

Dĩ nhiên trong thời điểm đó th́ tất cả mọi người trong bệnh viện cũng đều kêu lớn, và chạy t́m chỗ trú. Mọi người th́ la hét, các thiết bị th́ đổ vỡ, kiếng bể khắp nơi. Bạn cũng hiểu, đó là cơn động đất ở San Francisco. Nhưng không nên nói lại điều đó với Angela. Cô bé tin rằng cô đă làm được điều đó. Và bây giờ, sau vài năm, cô bé đă quay trở lại trường. Trên đôi chân của ḿnh.

Không có nạng, không có xe đẩy. Bạn cũng biết đó, đối với một người mà có thể tạo ra cơn động đất ở giữa San Francisco và Oakland th́ việc chiến thắng một bệnh tật nhỏ nhoi tầm thường th́ quá là đơn giản, phải không các bạn?
Reply With Quote
  #5 (permalink)  
Old 07-15-2007, 12:08 AM
SongLinh's Avatar
SongLinh SongLinh is offline
Moderator
 
Join Date: Jul 2007
Posts: 77
Giấc Mơ

Ashley Hodgeson

Đó là một cuộc chạy đua tại địa phương - cuộc đua mà chúng tôi đă phải tập luyện gian khổ để được tham dự. Vết thương mới nhất ở chân của tôi vẫn chưa kịp lành. Thật sự tôi đă phải tự đấu tranh xem tôi có nên tham gia cuộc đua không. Nhưng cuối cùng th́ tôi cũng đang chuẩn bị tham dự ṿng chạy 3,200m.

"Chuẩn bị... sẵn sàng..." Tiếng súng lệnh vang lên và chúng tôi xuất phát. Những đứa con gái khác đều chạy trước tôi. Tôi nhận ra rằng tôi đang cà nhắc một cách đáng xấu hổ ở đằng sau mọi người và tôi càng ngày càng xa ở sau.

Người chạy đầu tiên đă về đích trước tôi đến hai ṿng chạy. "Hoan hô!" Đám đông hét lớn. Đó là tiếng hoan hô lớn nhất mà tôi từng nghe ở một cuộc đua.
"Có lẽ ḿnh nên bỏ cuộc," tôi thầm nghĩ khi tôi cà nhắc tiếp. "Những người kia không muốn chờ để ḿnh chạy tới đích." Nhưng cuối cùng th́ tôi cũng quyết định chạy tiếp. Hai ṿng chạy cuối cùng tôi đă chạy trong đau đớn. Tôi quyết định không tham gia chạy vào năm tới. Thật không đáng, dù cho chân của tôi có khỏi hay không. Tôi cũng không thể thắng nổi cái cô bé đă thắng tôi đến hai lần.

Khi tới đích, tôi nghe tiếng hoan hô - cũng lớn như lần trước khi cô bé kia tới đích. "Có ǵ vậy?" Tôi tự hỏi. Tôi quay lại nh́n và thấy bọn con trai đang chuẩn bị vào ṿng chạy. "Đúng rồi, họ đang hoan hô mấy đứa con trai."
Tôi đang chạy thẳng vào nhà tắm th́ có một cô gái đâm sầm vào tôi. "Oa, bạn thiệt là có ḷng dũng cảm!" cô gái đó nói với tôi.
Tôi nghĩ thầm "Ḷng dũng cảm? Cô này chắc nhầm ḿnh với ai rồi. Tôi thua mà!"

"Nếu tôi th́ đă không thể chạy nổi hai dặm như bạn vữa làm. Tôi chắc sẽ bỏ cuộc ngay từ ṿng đầu tiên. Chân bạn có sao không? Chúng tôi đă hoan hô cổ vũ bạn đó. Bạn có nghe không?"

Tôi không thể tin nổi. Một người lạ hoắc lại hoan hô tôi - không phải v́ cô ấy muốn tôi thắng, mà v́ cô ấy muốn tôi tiếp tục mà không bỏ cuộc. Tôi lại lấy lại được niềm hy vọng. Tôi quyết định sẽ tham gia kỳ thi đấu năm tới. Một cô gái đă lấy lại cho tôi ước mơ của ḿnh.

Vào hôm đó tôi học được hai điều:
Thứ nhất, một chút thân ái và tin tưởng vào người khác có thể làm thay đổi người đó rất nhiều.

Thứ hai, sức mạnh và dũng khí không phải luôn được đo bằng những huy chương và những chiến thắng. Chúng được đo bằng những vật lộn mà chúng ta vượt qua được. Những người mạnh nhất không phải lúc nào cũng là những người thắng cuộc mà là những người không bỏ cuộc khi họ đă thua.
Tôi chỉ có một ước mơ vào ngày đó - có lẽ là khi cuối cấp - tôi có thể thắng cuộc đua này với tiếng hoan hô vang dội như khi tôi được hoan hô ngày hôm nay.
Reply With Quote
  #6 (permalink)  
Old 07-15-2007, 12:08 AM
SongLinh's Avatar
SongLinh SongLinh is offline
Moderator
 
Join Date: Jul 2007
Posts: 77
Và tôi đă bật khóc - Meg Hill

Tôi đă không bật khóc khi được biết con tôi là một đứa trẻ bị bệnh tâm thần. Tôi vẫn ngồi im và không nói ǵ khi vợ chồng tôi được thông báo rằng Kristi đứa con hai tuổi của chúng tôi - đúng như chúng tôi đă nghi ngờ – thật sự bị chậm phát triển trí năo.

"Cứ khóc đi," bác sỹ khuyên tôi thân ái. "Nó giúp tránh được các khủng hoảng về tâm lư."

Những khủng hoảng tâm lư không xảy ra, tôi không thể khóc trong những ngày tháng tiếp theo. Chúng tôi đăng kư cho con vào trường mẫu giáo khi cháu được bẩy tuổi.

Thật dễ bật khóc khi tôi để con ḿnh ở lại trong căn pḥng toàn những đứa trẻ năm tuổi đầy tự tin, háo hức, nhanh nhẹn. Kristi đă chơi một ḿnh ở nhà rất nhiều giờ, nhưng vào bữa đó, khi cháu là đứa khác biệt hẳn giữa hai mươi đứa trẻ khác, có lẽ lúc đó là lúc cháu nó cảm thấy cô đơn nhất.

Mặc dù vậy, những điều tốt đẹp hơn cũng dần dần tới với Kristi và những bạn cùng lớp của cháu. Khi khoe về ḿnh, những đứa bạn của Kristi cũng cố gắng khen thêm: "Hôm nay Kristi đă đọc tất cả các chữ chính xác." Không đứa trẻ nào nói thêm rằng những chữ mà Kristi phải đọc dễ hơn nhiều so với các bạn khác.

Trong năm thứ hai ở trường, cháu nó gặp một trường hợp rất khó khăn. Một cuộc thi lớn cho học sinh về năng khiếu âm nhạc và thể thao. Kristi lại rất kém về âm nhạc và khả năng vận động. Vợ chồng chúng tôi cũng rất sợ khi nghĩ đến ngày đó.

Hôm đó, Kristi tính giả bộ bệnh. Tôi cũng muốn liều để cho cháu ở nhà. Tại sao phải để cho Kristi thua trong một pḥng thể thao ngập những phụ huynh, học sinh và thầy cô giáo? Cách giải quyết đơn giản nhất là để cháu ở nhà. Chắc chắn rằng vắng mặt trong một chương tŕnh như vậy cũng không có vấn đề ǵ xảy ra. Nhưng lương tâm tôi không cho phép tôi đầu hàng dễ dàng như vậy. Và cuối cùng th́ tôi phải đẩy Kristi - lúc đó đă tái nhợt và rất miễn cưỡng - lên xe học sinh và chính tôi lại giả bộ bệnh.

Nhưng một khi tôi đă ép con gái ḿnh tới trường, th́ tôi cũng phải ép ḿnh tới tham gia chương tŕnh. Dường như thời gian kéo dài tới vô tận khi chưa tới nhóm của Kristi tŕnh diễn. Cuối cùng th́ chúng cũng tới lượt, khi đó tôi biết Kristi rất lo sợ. Lớp của cháu được chia thành từng nhóm. Với những động tác ́ ạch, chậm và lóng ngóng, chắc chắn cháu sẽ làm đội kém điểm.
Cuộc thi đấu lại diễn ra rất suôn sẻ một cách đáng ngạc nhiên, cho đến khi cuộc thi chạy trong bao tải. Mỗi đứa trẻ phải nhảy vào trong bao từ tư thế đứng, ôm bao nhảy đến đích, quay ṿng lại nơi xuất phát và nhảy ra khỏi bao.

Tôi thấy Kristi đứng gần cuối hàng và trông có vẻ hoảng loạn. Nhưng khi gần tới lượt Kristi, có một thay đổi trong đội của cháu. Cậu con trai cao nhất trong đội đứng ra sau Kristi và đặt hai tay lên eo của cháu. Hai đứa con trai khác đứng lệch ra phía trước của cháu. Khi đứa trẻ trước Kristi nhảy ra khỏi bao, hai đứa con trai đằng trước giữ bao trong khi đứa con trai đằng sau nhấc Kristi lên và đặt cháu chính xác vào trong bao. Đứa con gái đứng đằng trước Kristi giữ tay cháu và giúp cháu giữ thằng bằng. Cuối cùng cháu cũng bắt đầu nhảy, mỉm cười và tự hào.

Giữa tiếng hoan hô cổ vũ của các giáo viên, học sinh và phụ huynh, tôi đă cảm ơn trời v́ những con người tốt bụng kia có mặt trong cuộc đời đă giúp cho đứa con gái khuyết tật của tôi có thể cảm thấy ḿnh như là một con người thật sự.

Và tôi đă bật khóc
Reply With Quote
  #7 (permalink)  
Old 07-15-2007, 12:09 AM
SongLinh's Avatar
SongLinh SongLinh is offline
Moderator
 
Join Date: Jul 2007
Posts: 77
Trái tim người mẹ - Patty Hansen

Tôi ngồi trên cái ghế ọp ẹp dành cho thính giả với máy quay video trên vai và nước mắt trào lên trong mắt tôi. Đứa con gái mới sáu tuổi của tôi đang đứng trên sàn sân khấu, b́nh tĩnh, hoàn toàn tự chủ, và đang hát với tất cả tấm ḷng. Tôi bồn chồn và vô cùng xúc động. Tôi đang cố không bật khóc.
"Hăy nghe, bạn có nghe âm thanh, những trái tim đang đập ở xung quanh bạn?" Con bé hát.

Khuôn mặt bé nhỏ tṛn trịa của nó quay về phía ánh sáng, một khuôn mặt nhỏ thân thương và quen thuộc và thật không giống với những nét mảnh mai của tôi. Đôi mắt của con bé - đôi mắt thật khác so với đôi mắt của tôi - nh́n về phía khán giả với sự tin tưởng tuyệt đối. Nó biết là nó được yêu mến.
"Trong thung lũng hay ngoài đồng bằng, mọi nơi quanh ta, nhịp đập trái tim đều như nhau."

Khuôn mặt của mẹ đẻ con bé nh́n vào tôi từ trên sàn sân khấu. Đôi mắt của một người đàn bà trẻ đă một lần nh́n thẳng vào tôi nay đang nh́n xuống khán giả. Những đường nét mà con bé đă thừa hưởng từ mẹ đẻ của ḿnh - đôi mắt hơi xếch về phía đuôi, và đôi má hồng hào bụ bẫm mà tôi muốn hôn không dừng.

"Đen hay trắng, đỏ hay nâu, đó là trái tim của một gia đ́nh của một con người... ồ đă ra đi, đă ra đi," con bé kết thúc.

Khán giả như vỡ bùng lên. Tôi cũng vậy luôn. Tiếng hoan hô như sấm động trong căn pḥng. Tất cả chúng tôi đều đứng lên để cho con bé biết rằng chúng tôi yêu nó đến từng nào. Con bé mỉm cười; nó đă biết. Và bây giờ th́ tôi bật khóc. Tôi cảm thấy hạnh phúc và may mắn biết bao được làm mẹ của con bé. Nó đă cho tôi biết bao niềm vui đến mức trái tim tôi đau nhói.

Trái tim của một gia đ́nh của một con người... trái tim của ḷng dũng cảm đă chỉ đường cho chúng ta đi khi chúng ta lạc lối... trái tim đă đưa những con người xa lạ lại gần nhau với mục đích đơn giản: đây là trái tim của mẹ con bé đă chỉ cho tôi. Từ nơi sâu thẳm nhất của ḷng ḿnh, con bé đă nghe được mẹ của ḿnh. Đó là trái tim của ḷng dũng cảm xuất phát từ t́nh yêu vô điều kiện. Cô ta là một người đàn bà đă có thể đưa cho đứa con của ḿnh một điều mà không ai khác có thể làm được: có một cuộc sống tốt đẹp hơn.

Trái tim con bé đập thật gần tôi khi tôi ôm hôn nó và nói với nó rằng nó đă biểu diễn thật tuyệt vời. Nó ngọ nguậy trong ṿng tay tôi và nh́n lên tôi. "Sao mẹ lại khóc hả mẹ?"

Tôi trả lời nó, "V́ mẹ hạnh phúc v́ con và những ǵ con đă làm, tự một ḿnh con!" Tôi có thể thấy được chính ḿnh vươn ra và ôm lấy con bé không chỉ với ṿng tay của ḿnh. Tôi ôm con bé với tất cả t́nh yêu không chỉ cho riêng tôi, mà cho cả người đàn bà đẹp và dũng cảm đă quyết định sinh nó ra đời, rồi quyết định trao nó cho tôi. Tôi đă mang t́nh yêu của cả hai người... người mẹ đă sinh ra nó với t́nh yêu để san sẻ, và người đàn bà với ṿng tay tràn đầy t́nh yêu... cho nhịp đập trái tim của cả hai chúng tôi.
Reply With Quote
Reply

Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off
Trackbacks are On
Pingbacks are On
Refbacks are On




All times are GMT -7. The time now is 05:24 PM.

A vBSkinworks Design