| Chính Thống giáo Đông phương
Chính Thống giáo Đông phương (c̣n được gọi là Chính Thống giáo Hi Lạp và Chính Thống giáo Nga) là một truyền thống Kitô giáo đại diện đa số trong Kitô giáo Đông phương. Chính Thống giáo truy nguyên nguồn gốc của họ về - và tuyên bố là sự tiếp nối duy nhất của - giáo hội Kitô giáo nguyên thuỷ, xem chính ḿnh như Giáo hội Duy nhất, Thánh thiện, Công giáo và Tông truyền. Trong thiên niên kỉ đầu của Kitô giáo, Chính Thống giáo Đông phương và Công giáo Rôma cùng là một giáo hội, mặc dù có một số khác biệt giữa đông phương và tây phương. Vào thế kỉ thứ 11, các khác biệt này dẫn đến cuộc Đại li giáo năm 1054, phân chia Công giáo Rôma khỏi Chính Thống giáo Đông phương. Chính Thống giáo Đông phương tuyên bố có tính tông truyền không bị gián đoạn với các tông đồ, và việc truyền chức được tiến hành thông qua việc đặt tay. Tất cả các giám mục trong Chính Thống giáo Đông phương đều ngang nhau, không có người lănh đạo duy nhất cho giáo hội; tuy nhiên, thượng phụ Constantinople được xem là người "đầu tiên trong những người ngang nhau" và giữ cùng vị trí với các giáo hoàng trước cuộc Đại li giáo.
Chính Thống Giáo Nga: Không dễ dàng ǵ hợp nhất với Công Giáo
MOSCOW 30/05/05/ - Tờ St. Peterburg phát hành tại Nga loan tin một giới chức cao cấp của Giáo Hội Chính Thống Nga đă ca ngợi ĐGH Bênêđictô XVI về lời kêu gọi hợp nhất Kitô Giáo, nhưng giới chức này cũng nói rằng việc hợp nhất phải được thực hiện bằng những bước cụ thể, đồng thời lưu ư rằng Công Giáo và Chính Thống Giáo không dễ dàng ǵ bác lại nhịp cầu nối kết.
Linh Mục Vsevolod Chaplin, phụ trách liên lạc quốc tế của ṭa Thượng Phụ Chính Thống Nga tuyên bố Giáo Hội Chính Thống Nga cám ơn lời tuyên bố của Đức đương kim Giáo Hoàng về quyết tâm thắt chặt mối quan hệ với Giáo Hội Chính Thống và hy vọng rằng quyết tâm đó sẽ được thực hiện bằng những bước cụ thể.
Linh Mục Chaplin nói tiếp: Giáo Hội Chính Thống Nga đă sẵn sàng đối thọai lại với Ṭa Thánh Vatican, nhưng cũng cảnh báo rằng giữa hai bên có những dị biệt mà không phải dễ dàng ǵ giải quyết được như có cần duy tŕ chỉ một trung tâm cho toàn thể Kitô Giáo Hoàn Vũ không? Điều này có nghĩa là Giáo Hội Chính Thống Nga muốn Ṭa Thượng Phụ ở Moscow được coi có tầm mức quan trọng như Ṭa Thánh Vatican của Công Giáo.
Mối quan hệ giữa chính Thống Nga và Ṭa Thánh Vatican trở nên căng thẳng trong những năm gần đây v́ Chính Thống Nga cáo buộc Giáo Hội Công Giáo “lấy đi các linh hồn” của các giáo hữu trước đây thuộc lănh thổ của Chính Thống Nga. Dọ sự cáo buộc này mà đức Alexy II của Chính Thống Nga đă nhiều lần khước từ ư nguyện của đức cố Giáo Hoàng Gioan Phaolô II muốn đến thăm nước Nga.
Tưởng cũng nên nhắc lại, trong thánh lễ bế mạc Đại Hội Thánh Thể ở Bari, Đức Giáo Hoàng Bênêđictô XVI đă tuyên bố triều đại Giáo Hoàng của Ngài sẽ quyết tâm hàn gắn mối chia rẽ đă có từ 1000 năm giữa Chính Thống Giáo và Công Giáo. Đức Giáo Hoàng chọn địa điểm thành phố Bari của Ư để tuyên bố sự hợp nhất có ư nghĩa đặc biệt v́ thành phố này là chiếc cầu nối giữa hai miền Chính Thống Giáo và Công Giáo
Thế kỷ mười một đánh dấu giây phút buồn thảm nhất của lịch sử Giáo Hội, là sự tách biệt giữa Giáo Hội Đông Phương và Giáo Hội Tây Phương vào năm 1054. Sự chia cách này chắc chắn đă đi ngược lại ư muốn của Thiên Chúa, là người đă sai Đức Giêsu h́nh thành một dân tộc, một giáo hội. Vào thời điểm này, Kitô Giáo bị chia cắt làm hai: Giáo Hội Công Giáo - công nhận đức giáo hoàng như vị thủ lănh ở thế gian -- và Giáo Hội Chính Thống Giáo - do các thượng phụ lănh đạo, tỉ như đức thượng phụ của Constantinople.
Điều ǵ đă gây nên cuộc ly giáo này? Các biến cố bề ngoài xảy ra ngay lúc đó chỉ là triệu chứng của các khó khăn đă âm ỉ trong nhiều thế kỷ. Hầu hết các sử gia đều cho rằng sự phân cách Đông và Tây về cả hai phương diện, giáo hội (quyền tối thượng của đức giáo hoàng) và thần học (về vấn đề filioque). Trong các cuộc đối thoại đại kết ngày nay, vẫn c̣n hai trở ngại chính cho sự hợp nhất. Về quyền tối thượng của đức giáo hoàng, vấn đề được đặt ra là đức giáo hoàng có quyền cai quản và dạy bảo toàn thể Giáo Hội hay không. Tây Phương tin rằng đức giáo hoàng có thẩm quyền đó; Đông Phương tin rằng mọi thượng phụ, kể cả vị giám mục Rôma, đều có quyền bằng nhau.
Năm 1054, đức thượng phụ Constantinople, Micae Caerularius, chỉ trích một vài thông lệ của Giáo Hội Tây Phương, và xưng hô với đức giáo hoàng như một người anh em thay v́ coi là vị cha chung, và đức thượng phụ từ chối không chịu tiếp đón các đại diện của đức giáo hoàng khi họ đến Constantinople trong ba tháng. Sau cùng, các vị đại diện đă để lại trên bàn thờ trong giáo đường của đức thượng phụ một Chỉ Dụ Tuyệt Thông và từ giă Constantinople sau khi "phủi bụi dưới chân các ngài." Vài ngày sau, Đức Micae Caerularius phản ứng lại bằng cách ra vạ tuyệt thông các đại diện và đức giáo hoàng.
Vạ tuyệt thông đôi bên này được duy tŕ măi cho đến năm 1965, khi Đức Giáo Hoàng Phaolô VI gặp gỡ Đức Thượng Phụ Athenagoras trong ṿng tay thân ái và cả hai đă cùng hủy bỏ vạ tuyệt thông ấy. Nhờ ơn Chúa, công việc tái hợp Chính Thống Giáo và Công Giáo Rôma hiện đang được tiến hành cách tốt đẹp.
Bất kể những t́ tích của Giáo Hội, phúc âm của Đức Giêsu Kitô tiếp tục được loan truyền. Trong thế kỷ mười một, Đan Mạch và Na Uy theo Kitô Giáo, sau đó không lâu là Thụy Điển (1164). Nước Nga tiếp đón các nhà thừa sai từ Đông Phương và cả Tây Phương, cho đến khi thái tử Nga quyết định rửa tội theo Giáo Hội Byzantine, mà sau đó trở thành Giáo Hội Chính Thống Nga với vị thượng phụ ở Moscow.
|