| ||||||
![]() |
| | LinkBack | Thread Tools | Display Modes |
| ||||
|
Bên cạnh đó, có một yếu tố quan trọng mà không thể không nói đến đó là con đường dẫn đến sự tiếp xúc hay lĩnh hội cái kỳ bí nhiệm mầu ,tự nhiên hay siêu nhiên, chung quanh chúng ta; con đường thể nghiệm tâm linh trong tôn giáo ; và con đường vượt qua mọi khát vọng ,nhu cầu của cá nhân, như ăn uống, dục tính chẳng hạn...Trên mặt phân tích th́ nói như thế, nhưng thật ra cái cốt tủy để đạt đến một sự thể nghiệm tôn giáo chính là sự vượt qua mọi đam mê , dục vọng và cuồng si của tự thân mà tri thức của chúng ta luôn luôn là nguyên nhân của mọi cuộc "nội chiến".Bởi lẽ, dầu biết rằng muốn đạt đến một đời sống thánh thiện, con người cần phải giữ d́n mọi phẩm chất của đức hạnh, nhưng từ trong chiều sâu của tâm thức, cái mà gọi là bản năng dục vọng luôn thiêu đốt và thúc giục con người đi t́m kiếm một sự thỏa măn, dầu trong tư duy hay hành động.Ở lĩnh vực này, sự nỗ lực và nhiệt thành của ư chí đóng vai tṛ trung tâm. Từ một vài trưng dẫn trên, có thể kết luận rằng, khả năng của nhận thức dù thế nào đi nữa vẫn không thể làm nhân cho những kinh nghiệm tôn giáo mà trái lại , nó đ̣i hỏi những yếu tố thể nghiệm, niềm tin và trực giác. Điều này giống như sự tri thức về nước và người uống nước th́ hoàn toàn khác nhau. Cái Cái Huyễn Ảo Một yếu tố quan trọng trong việc xây dựng đời sống tôn giáo tiến bộ cũng như để củng cố niềm tin, trau dồi đức hạnh...đó là kinh nghiệm về cái huyễn ảo. Chính từ kinh nghiệm này mà con người bắt đầu nhận thức sâu sắc về sự thật của cuộc đời. Trong viễn kiến của tự nhiên, con người thường thấy rằng sự hiện hữu của ta cũng như thế giới chung quanh ta là những cái ǵ đó như thực ,như bền vững, như vĩnh hằng... và xu hướng sở hữu hóa căn tính của sự vật sai biệt đa thù chung quanh ta là tính chất thông thường của tư duy , của nhận thức, của cảm tính. Điều đó là một chướng ngại lớn nhất của con người khi bước vào thực hành đời sống tôn giáo. V́ lẽ, mục tiêu lư tưởng của tôn giáo mà chúng ta đang bàn đến là sự thể nghiệm chân lư, vượt lên trên mọi giới hạn của đời sống trần tục này, đi từ cái hữu biên đến vô biên, từ cái sai biệt đa thù đến cái đồng nhất thể trong tương quan thống thiết giữa con người và vũ trụ bao la. Và như thế, khi c̣n bị buộc chặt hay bám víu vào thế giới phân biệt của tri thức luận lư th́ sẽ không bao giờ thể nhập vào cái siêu luận lư- thực tại. Đây là lư do tại sao Đức Phật tŕnh bày học thuyết về Ba dấu ấn ( Khổ, vô thường ,vô ngă ) như là tính cách pháp định ,bất biến của thế giới tương quan duyên khởi này. Ở đây, cái huyễn ảo chính là cái đa tính của đối tượng , cái được sinh khởi từ trong tương quan giữa chủ thể nhận thức và đối tượng được nhận thức, như tri thức về cái bàn , cái ghế, cái nhà, xe cộ, tài sản vv ... trong khái niệm huyễn ảo, nó bao gồm các đặc tính như tên gọi ( danh) ,h́nh thể ( tướng) ; trong h́nh thể bao gồm hai yếu tố biểu hiện ( sắc) và không biểu hiện ( vô biểu sắc ) ; trong cái không biểu hiện bao gồm cả các dạng năng lượng, trong năng lượng bao gồm hai tính chất vật lư và tâm lư. Đấy chính là cái tổng thể của một sự hữu. Và, khi cái tổng thể này được phân tích cặn kẻ đến độ không c̣n phân tích được nữa th́ cái huyễn ảo bắt đầu xuất hiện ra trước mắt chúng ta. Sự kiện này có thể thảo luận cụ thể hơn như sau. Như tôi đă tŕnh bày,tri thức của chúng ta về một sự thể nào đó th́ không phải là sự thể chính nó. Cái mà chúng ta biết được về thế giới thực tại chung quanh ta đó chỉ là những phóng ảnh từ tâm thức ,hay nói khác hơn chỉ là thế giới biểu tượng của thực tại, chứ không phải là thực tại bản nguyên. Và nên nhớ rằng , cho đến cái khả tính tối thượng của nhận thức vẫn không thể lĩnh hội được thực tại . V́ lẽ, tính chất của nhận thức là phân biệt thế giới thực tại qua khái niệm;mà giữa khái niệm và thực tại th́ ḥan toàn khác nhau. Do đó, bất luận một sự thể nạ, hễ c̣n được xây dựng trên khái niệm th́ đều là huyễn ảo- nghĩa là chúng luôn luôn vô thường. Trái lại,tâm thức chúng ta ngay từ trong mỗi niệm mọi ảnh tượng đến rồi đi, sinh rồi diệt, trông có vẽ như nửa mộng ,nửa thực; nhưng mọi diễn biến của nó ,dù đến hay là đi, vẫn để lại dấu tích trong tàng thức (alaya),và một ngày nào đó ,cái dấu tích cổ xưa ấy sẽ xuất hiện trở lại cùng với tập quán của tư duy. Đấy là một loại kư ức -như một cuốn nhật kư-mà lúc nào và ở đâu con người cũng mang theo. Điều này được Đức Phật gọi là chủng tử ( các hạt giống) của nghiệp thức, Và trong các hạt giống đó bao gồm ba loại : hạt giống sẳn có, hạt giống mới gieo vào và hạt giống hiện hành. Từ một vài trưng dẫn trên ,cho thấy rằng trong đời sống kinh nghiệm tôn giáo có một sự đảo lộn các giá trị của tự nhiên, và bản thân của giá trị đó được xem như là tương đương với giá trị đánh đổi trong các lư thuyết của nền kinh tế học hiện đại. Nó xuất hiện như một thứ nghịch lư hiển nhiên. Tất nhiên ,ở đây hoàn toàn không hề có bất kỳ một sự thương lượng nào cả; có nghĩa là, đối diện trước đời sống của kinh nghiệm tôn giáo, hoặc là con người nỗ lực vượt qua mọi chướng ngại của cái huyễn ảo, hoặc là măi măi đắm ch́m trong trong hải hồ tục lụy bởi sự bám chặt vào cái huyễn ảo mà thôi. Nói tóm lại, con đường dẫn đến kinh nghiệm tôn giáo có một giá trị đặc biệt trong đời sống đạo đức của con người và xă hội. V́ lẽ, một tôn giáo nếu không có những kinh nghiệm nội chứng th́ xem như đó là một tôn giáo h́nh thức, chẳng đưa con người đi đến đâu.Điều quan trọng hơn hết ở đây làchính kinh nghiệm tôn giáo thực thụ sẽ tạo nên một nền tảng bền vững nhất làm cơ sở cho các gía trị nhân bản của t́nh yêu, t́nh người, và cao xa hơn là niềm hạnh phúc vĩnh hằng. |