| Khi Thượng đế Trả Lời Tác giả : Tiến sỉ Paul Yonggi Cho Tôi nằm chờ chết trong chiếc lều duy nhất dành cho tôi, phủ bằng tấm chăn tả tơi bẩn thỉu. Thật là một điều dường như hoàn toàn bất công. Tôi đă làm việc khó nhọc để sống lây lất bằng một bửa ăn. Tôi đă phấn đấu vất vả để học hành, để chuẩn bị tạo lập cuộc đời. Tôi đă mơ ước xây dựng một điều ǵ cho riêng tôi, nhưng bây giờ tôi đang nằm để chờ chết. Từ thuở bé, tôi đă thờ lạy Phật, nhưng bây giờ Phật chẳng ban cho tôi sự cứu giúp nào cả. Thật ra, tôi không ngạc nhiên, v́ trong những năm gia đ́nh theo Phật, chưa bao giờ tôi thấy Phật đáp ứng một lời cầu xin nào. Gia đ́nh tôi sống ở miền bắc Đại Hàn. Khi chiến tranh bùng nổ, chúng tôi đă mất nhà cửa cùng với những người khác. Chúng tôi lánh nạn xuống Pusan, ở miền Nam. Tiền bạc và thực phẩm vô cùng thiếu thốn. Tôi phải làm việc thật vất vả mới có đủ một bửa ăn mỗi ngày và để tiếp tục học hành. Một ngày kia, trong lúc đang làm việc, máu bỗng trào ra đầy miệng tôi. Tiếp theo đó, máu cũng chảy ra nơi lỗ mũi. Tôi cố gắng để khỏi bị nghẹt thở cho đến khi ngất xỉu. Khi tỉnh dậy, áo quần tôi dính đầy máu. Tôi không thể gượng dậy được v́ quá choáng váng. Tôi cũng không biết tôi đă nằm tại đó bao lâu. Cuối cùng, tôi phải khó nhọc lắm mới đứng dậy được và bước về nhà. Suốt đêm tôi bị lên cơn sốt mê man, lúc mê lúc tỉnh, và mỗi lần ho máu lại trào ra. Sáng hôm sau, tôi cảm thấy gần chết hơn là sống. Cha mẹ tôi đưa tôi đến một bịnh viện và nhờ một y sĩ khám nghiệm. Ông ta chụp quang tuyến X buồng phổi của tôi, sau đó ông bảo tôi: "Tôi rất buồn, nhưng chúng tôi không thể làm ǵ cho anh được. Anh không thể sống thêm một tháng nữa." "Bác sĩ!" Tôi thét lên: "Ông đang nói thật với tôi chứ?" ANH KHÔNG THỂ SỐNG THÊM MỘT THÁNG NỮA! |