Threads: , Posts: , Members:
Online:

Go Back   Psyche > Tâm Linh, Huyền Bí > Tủ sách Huyền Bí, Tâm Linh

Reply
 
LinkBack Thread Tools Display Modes
  #1 (permalink)  
Old 10-03-2010, 11:20 PM
LamTien's Avatar
LamTien LamTien is offline
Member
 
Join Date: Jul 2007
Posts: 62
Ngũ Tự Pháp Môn

NGŨ TỰ PHÁP MÔN là một pháp môn được bày ra để giúp cho những ai có thiện chí muốn tu tâm luyện tánh để trở nên người hoàn hảo, và để một khi giác ngộ, có thể tiến lên đường tu luyện, dưới sự hướng dẫn của một vị hướng dẫn đạo sư.




NGŨ TỰ PHÁP MÔN gồm có năm mục như sau:
  1. TỰ TRI: nghĩa là tự xét ḿnh để biết rơ cái tốt và xấu của ḿnh.
  2. TỰ TRÍ: nghĩa là tự ḿnh t́m cách tự sửa các cái xấu của ḿnh.
  3. TỰ CHỦ: nghĩa là tự ḿnh làm chủ cá nhân ḿnh.
  4. TỰ LẬP: nghĩa là tự ḿnh tạo ra một hoàn cảnh thích hợp với cá nhân ḿnh để sống một cách tự nhiên, thanh thản, không chịu ảnh hưởng của bàn lân.
  5. TỰ TẠI: nghĩa là tự tạo ra những điều kiện tự xét ḿnh và tự sửa ḿnh, tự tạo ra hoàn cảnh thích hợp với cá nhân ḿnh và tự ḿnh điều khiển lấy cá tính của ḿnh để đi đúng lối của lẽ phải, không sợ oai lạc, ở hoàn cảnh nào cũng vậy, không chịu ảnh hưởng của một ai; hay là nói một cách khác, tự tại là sống theo lẽ phải một cách tự nhiên, luôn luôn thích thản, không bận tâm v́ một lẽ ǵ, cứ thản nhiên trong mọi hoàn cảnh, không để ư đến sự mất c̣n hay nảy nở của mọi thứ trong đời trần lụy; tự tại cũng là sống thản nhiên theo lẽ phải.
- Nói về tự tri th́ phải tự xét ḿnh một cách rành mạch, không để cho tự ái cá nhân làm cho ta mù quáng, không thấy mọi sai lầm của ḿnh và cũng không để cho ḷng vị kỷ quá đáng làm cho ḿnh chỉ nh́n những điểm khả quan của ḿnh một cách qua loa không rơ rệt, không xác thật do ḷng tự ái thiên nhiên hướng dẫn làm cho ta không thấy rơ độ cao hay thấp của các điểm tốt của ḿnh, làm cho ta tự tưởng rằng cá nhân ḿnh là hoàn hảo.

- Nói về các cái tốt và các cái xấu của ta th́ phải biết nhận xét cái xấu thiên nhiên và cái xấu nhân tạo (hoàn cảnh tạo nên).

- Cái tốt thiên nhiên và cái tốt nhân tạo. Như vậy, có hai thứ xấu và hai thứ tốt.

- Cái xấu thiên nhiên là cái xấu mà khi sinh ra đă có, như tánh nóng, tánh lười, tánh ích kỷ, tánh tự cao, tánh ham danh ham lợi và say mê t́nh cảm. Nó có thể tăng lên v́ hoàn cảnh hay tăng lên nhờ kinh nghiệm thu nhặt được trong đời sống với người tốt, hay bớt đi v́ đă gần gũi nhiều người xấu.

- Cái xấu nhân tạo là cái xấu do sự va chạm trong đời sống chung gây nên như tánh nói dối, tánh hung hăng, tánh bừa băi, tánh vụ lợi, v.v...

- Cái tốt thiên nhiên là cái tốt sinh ra đă có, như tánh nhẫn nại, tánh vị tha, tánh nghĩa hiệp.

- Cái tốt nhân tạo là cái tốt do sự sống chung với những người tốt mà có, như biết nhường nhịn, biết làm bổn phận. Cái tốt nhân tạo có thể thêm hay bớt dễ dàng v́ hoàn cảnh. Người nào biết ḿnh rơ ràng, tự ḿnh thấy rơ cái tốt cái xấu của ḿnh, người ấy tự ti đầy đủ, nhờ trí năo không bị lu mờ v́ tự ái hay tự cao.

- Nói về tự trị th́ phải làm thế nào cho cái xấu của ḿnh ngày càng bớt đi, và cái tốt ngày càng tăng lên mới có thể tiến bộ trên đường tu tâm luyện tánh.

Muốn cho cái xấu bớt đi th́ phải tự trị tức là cố gắng tự ḿnh sửa chữa cái sai lầm của ḿnh, mà hễ bớt được cái xấu th́ tỷ lệ tốt đă được tăng lên. Người nào tự tri thỏa đáng th́ tự trị không khó khăn ǵ. Muốn tự trị đúng mức th́ tự ḿnh phải nghiêm khắc đối với ḿnh, không được coi vấn đề ấy là không quan trọng. Mỗi đêm trước khi ngủ, phải tự kiểm điểm các hành vi cử chỉ và ngôn ngữ của ḿnh trong ngày để biết ḿnh đă sai lầm ở nơi nào, trong trường hợp nào, trong thời gian nào để tự cảnh cáo và tự hứa qua ngày sau ḿnh không tái phạm nữa. Khi tỉnh giấc buổi sáng, lúc c̣n nằm trong giường, phải vạch ra trước chương tŕnh hành động trong ngày và tự hứa tránh mọi ngang trái và sai lầm. Biết tự kiểm điểm như thế mỗi ngày hai lần, một cách liên tục th́ sau một thời gian, tính t́nh của ta trở nên tốt hơn một cách tự nhiên, không cần phải tự ḿnh nhắc nhở nữa. Nếu gặp cái xấu khó mà bỏ đi ngay th́ phải nhẫn nại, phải tự trách ḿnh thích đáng, phải nghiêm khắc đối với ḿnh, không nên coi thường phản ứng của sự tự trị, v́ nếu tự trị không được mà buông xuôi th́ vấn đề tu tâm luyện tánh có đặt lại cũng vô ích. Cái phản ứng của bản thân mà người ta thường gọi là ma chướng khó bề diệt trừ được. Theo siêu h́nh học nói về tâm lư th́ người tự trị đúng mức và người tự trị nghiêm khắc th́ mới thoát được cái nạn ma chướng, cái nạn mà những người muốn tu luyện tâm tánh thường gặp, nếu không biết cách tự đề pḥng một cách hợp lư và xác thực. Nói th́ dễ mà làm th́ khó, vấn đề tự trị không dễ như nhiều người tưởng, nó đ̣i hỏi sự quyết tâm của đương sự, nó đ̣i hỏi một thiện chí liên tục, một ḷng vị tha đầy đủ. Người mà tự tri đích xác và tự trị nghiêm chỉnh th́ dễ tiến đến giai đoạn thứ ba của con đường tu tâm luyện tánh.

- Nói về tự chủ th́ phải nhớ rằng nếu thiếu tự tri và tự trị th́ không thể nào tự chủ được, bởi v́ nếu không biết rơ cái tốt và cái xấu của ḿnh, nếu không biết cách tự sửa ḿnh để bớt cái xấu và thêm cái tốt th́ tự ḿnh điều khiển ḿnh sao được. Tự chủ là tự ḿnh quyết định về hành vi của ḿnh. Nếu không phân biệt được cái tốt và cái xấu th́ tự trị bằng cách nào? Mà đă không tự trị được th́ nói đến tự chủ làm ǵ cho mệt. V́ trong khi tự trị, nếu gặp phản ứng của tánh tự cao hay ḷng tự ái th́ đương sự phải nghiêm khắc đối với cá nhân ḿnh, không để ma chướng của bản thân ngăn cản sự tự trị khổ nhọc do công phu của tự trị hướng dẫn. Nói không dễ mà làm cũng không dễ: tự biết ḿnh để nói ra điều xấu tốt là khó và quyết chí tự điều khiển cá nhân ḿnh cho hợp t́nh hợp lư lại khó hơn. Khi tự biết ḿnh vị kỷ nặng, khi tự biết ḿnh thiếu can đảm để chịu thiệt hại trong vị tha, khi tự biết ḿnh thiếu nghị lực để tự điều khiển ḿnh, tức là để tự chủ th́ phải vận dụng mọi cách để thực hiện ư chí của ḿnh. Một ư chí đă được suy gẫm kỹ càng, một ư chí không thể thay đổi, v́ nó hợp t́nh hợp lư một cách không chối căi được, nên chi gặp trường hợp khó giải quyết, một bên v́ thiếu bản lĩnh, một bên v́ quyền lợi cá nhân trước mắt, người thiếu tự chủ tự thấy phải khoanh tay. Muốn tự chủ một cách đúng mức th́ phải tự coi ḿnh như một quan ṭa để xét xử cá nhân ḿnh hay là ḿnh tự đóng vai tṛ luật sư nhận xét ḿnh và buộc tội ḿnh một cách nghiêm khắc. Có “lập thân thử địa” mới có thể tự trị và tự chủ được. Nếu ḿnh không tự ư bước ra khỏi bản thân ḿnh th́ khó bề thấy các cái thấp kém, các cái hèn nhát, các cái sai lầm của ḿnh để ḿnh có thể tự ḿnh điều khiển lấy ḿnh. Cái khó trong trường hợp này là mỗi khi tự luận tội ḿnh, th́ dù ḿnh không dụng ư ǵ cả, cái ma chướng của bản thân ḿnh đứng ra ngăn cản mọi sự nhận xét tỷ mỉ các sai lầm của ḿnh và làm cho ḿnh vô t́nh mà tự bênh vực ḿnh và bỏ qua nhiều trường hợp mà một quan ṭa hay một luật sư “không phải là ḿnh” phải thắc mắc, phải bâng khuâng, phải tự vấn lương tâm trước khi quyết định bản án. Cái khó là ở trong mỗi người luôn luôn có một thiên tính tự nhiên mà trời đă phú cho. Cái thiên tính tự nhiên ấy thường được gọi là hộ thần hay thần hộ mạng cá nhân và thiên tính ấy luôn luôn sẵn sàng bảo vệ ḿnh về mọi thứ trong mọi trường hợp, nhất là khi cá nhân ḿnh bị bất cứ ai buộc tội. V́ lẽ ấy mà không dễ ǵ tự xét ḿnh đích xác, tự luận tội ḿnh và tự buộc tội ḿnh, không thiên vị v́ ḿnh, v́ lẽ ấy mà không dễ ǵ tự ḿnh làm chủ lấy ḿnh, tự ḿnh phán đoán mọi hành vi của ḿnh một cách chân thật, đúng mức và cũng v́ lẽ ấy mà vấn đề tự chủ không dễ ǵ được đặt ra và được giải quyết êm thắm, khỏi gặp sự can thiệp của thiên tính cá nhân ḿnh. Người nào đă luyện tập nhiều về tự tri và tự trị, đă gặp nhiều khó khăn, nhiều cản trở và đă vượt qua được mới có thể tự chủ được. Người nào tự chủ được mới thoát được ṿng vây của danh lợi, mà thoát được ṿng vây khó tránh ấy mới có thể “sống tự nhiên theo lẽ phải”, mới có thể tránh được mọi trần lụy, mới có thể đặt chân lên con đường thoát tục.

- Như đă nói ở trước, có sự tự tri đầy đủ, có sự tự tri đúng mức mới có thể tự chủ được, mà có tự chủ được mới tự ḿnh sống theo sở thích của ḿnh trong phạm vi lẽ phải. Một khi đă tự chủ được th́ ḿnh không để ư đến cái mà ḿnh không thích. Một người tự chủ được th́ ăn ǵ cũng được miễn là có ăn, ở chỗ nào cũng được miễn là có chỗ ở, uống ǵ cũng được miễn là có uống. V́ ăn ở và uống là cần cho xác thịt khi c̣n sống nên chi phải cần đến, cần đến mức độ nào thôi, chứ không say mê vật chất nhưng phải chú ư đến đời sống tinh thần. Một người tự chủ hoàn toàn có thể bước lên con đường thoát tục với điều kiện biết t́m nơi sống thích thản, không lụy v́ danh v́ lợi v́ t́nh, biết t́m hướng dẫn đạo sư, mà theo lẽ thường hễ tự chủ được, hễ có tư cách để tự giải thoát th́ gặp bạn và gặp người dẫn dắt đến đích. Đấy là một thiện duyên. Người tự chủ không được vị kỷ, phải thực hiện vị tha tâm trong mọi trường hợp và bằng mọi cách để tự tạo cái may gặp bạn và gặp Thầy để học hỏi, để noi gương trong thời gian c̣n lại của đời ḿnh.

Last edited by LamTien; 10-03-2010 at 11:25 PM.
Reply With Quote
  #2 (permalink)  
Old 10-03-2010, 11:27 PM
LamTien's Avatar
LamTien LamTien is offline
Member
 
Join Date: Jul 2007
Posts: 62
- Nói đến tự lập, phải có đủ tam tự nói trên (tự tri, tự trị, tự chủ) th́ mới được qua giai đoạn thứ tư của con đường tự tu là đường tự ḿnh tu tâm luyện tánh, không theo một tôn giáo nào, không có hướng dẫn đạo sư. Muốn tự lập th́ phải tự ḿnh tạo ra bằng cách này hay cách khác, một hoàn cảnh, một nơi chốn, một cơ sở, một bầu không khí thích hợp với nguyện ước của một người đă biết ḿnh, đă tự sửa chữa được ḿnh và đă điều khiển được bản thân ḿnh theo đúng nguyên tắc của chân lư. Nếu trong hoàn cảnh và thời cơ buộc ḿnh phải sống chung với những người làm ác, nói bậy và có tư tưởng xấu mà ḿnh không thể tránh được th́ tự liệu mọi phương tiện để không nghe lời thô tục, để không thấy cử chỉ bất lương, và không ngửi mùi trần lụy. Người đă tự lập được rồi th́ chơi với bạn, cũng như với gia đ́nh, đôi khi không thấy rơ cái mà mọi người nh́n, không nghe rơ lời nói hay tiếng động mạnh chung quanh, ḿnh ở giữa một số đông người, đương sự nghĩ riêng tới việc của họ, theo tâm tư của họ. Bàng quan thường cho họ là khùng hay lăng trí v́ đôi khi bất th́nh ĺnh họ thốt ra một lời nói hay một cử chỉ không phù hợp với tư tưởng chung với những kẻ đương cuộc. Trong bữa ăn chung với nhiều người, họ vẫn nghĩ và làm theo ư riêng của ḿnh như bỏ đũa đứng dậy đi chơi hay đi vặn máy hát v́ trong khi ăn họ nghĩ đến một cuộc du ngoạn nào đấy hay nhớ đến giọng ca nào quen thuộc. Như vậy thân thể của họ không xa bạn bè mà tâm trí họ tự do hoạt động trong một vùng trời mà không ai trông thấy. Như vậy họ có khác người thường không? Họ không giống ai mà có thể họ mới tạo được một bầu không khí riêng để thở một ḿnh họ. Họ bắt đầu cuộc đời giải thoát. Hễ tự lập hoàn toàn được rồi th́ không c̣n bận bịu ǵ với việc đời cả. Đến lúc ăn th́ ăn, đến lúc đi th́ đi, đến lúc làm việc th́ làm việc như mọi người. Nhưng thật sự là không để ư đến một cái ǵ. Bản thân họ trở thành một bộ máy có đổ dầu vào, có vặn máy lên th́ cơ khí mới chạy, bằng không cơ khí ngưng hoạt động. Đôi khi đương nói chuyện lại lặng thinh, đương làm việc lại nghỉ, tâm trí không bị ràng buộc vào thế sự chút nào. Họ c̣n thở th́ thân thể c̣n sống, đối với họ, sống cũng như chết. Họ lăng trí thật t́nh.

- Người nào thực hiện đủ tự tri, tự trí, tự lập, tự chủ th́ tự tại được liền. Như vậy, tự tại là ǵ? Là trạng thái của một người thản nhiên đối với đời. Đối với họ, không ǵ hay không ǵ dở, không ǵ tốt không ǵ xấu, không ǵ nên không ǵ hư, không ǵ may không ǵ rủi, không ǵ họa không ǵ phúc. Họ chấp nhận mọi thứ một cách tự nhiên. (Nhà có cháy, con có đau, vợ có chết), bản thân có lâm vào nghịch cảnh nào vẫn ung dung sống theo lối riêng của họ.

Mặc ai than thở, mặc ai phiền,
Cứ vẫn bên ḷng một thú riêng
Thú chịu đắng cay mùi tục lụy,
Thú nh́n tươi đẹp cảnh thiên nhiên.
Thú ưa xây đắp nền tự chủ,
Thú giữ bền lâu chí nhẫn kiên.
Thú chẳng thiết chi đời vật chất,
Ở trần mà thích sống như Tiên.
Danh lợi không màng, tâm trí khỏe
Mượn cờ có sẵn, tháng ngày khuây.
Nước non riêng thú, t́nh trong trắng
Bè bạn chung vui chén cạn đầy.
Thích thản lại qua đường tự tại,
Bánh xe du tử nhẹ nhàng quay.

Mấy câu thơ trên được chép ra để chứng minh ḷng tự lập và tính hồn nhiên rơ rệt trong mọi trường hợp.

Tóm lại, tự tại là tâm trí luôn luôn thích thản, không nao núng, không bận bịu, không thương tiếc, không ham muốn ǵ cả.


MỘT SỐ Ư KIẾN XÁC THỰC CẦN CHO CÁC BẠN


TU LUYỆN THEO NGŨ TỰ PHÁP MÔN

1. Mục đích của chúng ta học đạo là tu tâm luyện tánh để trở nên những thành phần xứng đáng đối với cơi Thượng, cơi Thiên Tiên.
2. Muốn đạt được mục đích nói trên, chúng ta phải thực hiện đúng mức NGŨ TỰ PHÁP MÔN.
3. Muốn cho nguyện ước chính đáng ấy, dưới sự hướng dẫn thiêng liêng của bổn sư, được thi hành không trở ngại, không bị phản ứng tự nhiên của cá tính nhân loại, chúng ta tự t́m lấy theo phương pháp chung của mọi người, và tùy bản chất của mỗi cá nhân, chúng ta phải tự t́m lấy những điều kiện thích nghi để vững bước tiến trên con đường tự tri, tự trị, tự chủ, tự lập, và tự tại.
4. Điểm chính trong việc tu luyện là tự xét niệm đầu của ḿnh về mọi việc, trong mọi trường hợp.
5. Niệm đầu là ư nghĩa đầu tiên của chúng ta, phát xuất từ bản tâm, từng việc một chúng ta cần tự t́m hiểu niệm đầu đúng hay sai, tốt hay xấu trước khi quyết định thực thi ư chí được đề ra.
6. Niệm đầu đúng là ư nghĩa thích hợp với hoàn cảnh và niệm đầu sai là ư nghĩa phát xuất từ nhận xét không đúng lẽ phải thông thường. Niệm đầu tốt phát xuất từ thiện tâm, niệm đầu xấu phát xuất từ ác tâm.
7. Muốn tự xét ḿnh, cũng như muốn nhận xét một cá nhân th́ phải nhận xét niệm đầu của mọi việc làm của họ và của ḿnh.
8. Sự việc tốt hay xấu tùy theo niệm đầu tức là tùy tâm.
9. Tâm là cội gốc của mọi tư tưởng, là nơi phát sinh mọi hành động.
10. Muốn học đạo th́ phải tự xét tâm ḿnh và muốn tiến bộ trên con đường tu th́ phải đi từng bước một, đi cẩn thận, đi không vội vă, vừa đi vừa suy nghĩ để chắc chắn tiến đến đích, khỏi bị nhiều trở ngại bất ngờ, do nhiều thử thách đưa đến.
11. Người muốn tu th́ phải dự trù và chấp nhận cơ duyên gặp thử thách.
12. Thử thách là cần cho người tu để luyện tâm và tập tánh nhằm mục tiêu tập luyện nhẫn nại, chịu đựng gian khổ, không buồn rầu, không than thở khi gặp việc không vừa ư.
13. Nói đến việc tu th́ nhiều người tưởng ai tu cũng được, nhưng thật ra có tu được hay không là tùy duyên kiếp.
14. Phải có duyên mới gặp hoàn cảnh thích hợp với cá nhân ḿnh để tu, phải có duyên mới gặp bạn, gặp Thầy để cùng đi và cùng được hướng dẫn có hy vọng thành công.
15. Nhiều người có thiện chí muốn tu mà tu không được v́ lẽ này hay lẽ khác do thiếu tiền duyên và cũng do thiếu tư cách cần thiết để được thiêng liêng phù hộ.
16. Có người không bao giờ nghĩ đến việc tu, thế mà hoàn cảnh đưa đẩy, thời gian rong rủi, xuôi sử dẫn dắt đến chỗ tự thấy tu là cần, là thích hợp với cá nhân họ trong thời gian hiện tại.
17. Chúng ta có duyên gặp thời cơ thuận tiện cho việc tu, gặp bạn cùng đi, gặp Thầy chung được hướng dẫn, chúng ta có bổn phận đối với cá nhân chúng ta: làm thế nào cho được việc, cho thuận thiên.
18. Nhận thấy rơ là tu không khó mà cũng không dễ, chúng ta phải biết thừa cơ mà thực thi thiện ư và thiện chí của chúng ta để khỏi phụ ḷng bạn và ḷng Thầy, để khỏi mang tội hờ hững đối với cấp trên, đối với thiên đ́nh.
19. Chúng ta phải biết “Tùy duyên nhi ngộ, tùy thời nhi tác, tùy cảnh nhi hành” mới là người có tâm trí đối với thiêng liêng.
20. Đă biết tu là cần cho mọi người, là thích hợp với tư cách thiên tạo của chúng ta, chúng ta phải cô gắng đối phó với mọi thử thách để thực hiện ư chí cương quyết tu tâm luyện tánh để thẳng tiến cùng bạn dưới sự chỉ dẫn của Thầy trên đường hành đạo.
21. Đă quyết tâm đi tu, đă tiến bước trên đường tu th́ chỉ có tới không được ngó lui, và không được lùi bước, không được do dự, không được ngần ngại, không được phóng khoáng như trước.
22. Tại sao không được lùi bước trên đường tu. Không có ǵ là lạ, tu th́ thuận thiên, mà thuận thiên là không nghĩ tới cá nhân ḿnh nữa, là theo đường vị tha, mà đă tiến bước trên đường vị tha th́ phải tiến luôn, chớ không trở lại đường vị kỷ.
23. Vị tha và vị kỷ là hai điểm chính cần phải nhận xét để khỏi sai lệch. V́ việc vị tha là việc làm lợi cho kẻ khác, việc vị kỷ là việc làm lợi cho ḿnh, cũng có việc vừa vị tha vừa vị kỷ.
24. Người đi tu tránh những việc vị kỷ, chỉ mong gặp dịp thực hiện tha tâm, nhưng c̣n v́ ở trần gian, phải biết v́ đạo và v́ đời, nên những việc lợi họ, lợi ḿnh có thể làm được, những việc lợi ḿnh mà hại họ th́ nhất định không được làm, c̣n những việc lợi họ mà không hại ḿnh th́ phải vui ḷng thực hiện. Nếu gặp việc lợi họ mà hại ḿnh th́ hành theo hạnh tha nhân, làm được bao nhiêu hay bấy nhiêu dù phải gặp khó khăn hay cản trở, v́ là đối với người đă quyết chi tu hành th́ những cái xảy đến không vừa ư đều là những nấc thang quư, chúng ta phải vui vẻ chấp nhận và giải quyết mọi việc xảy đến bất ngờ theo chí hướng mà chúng ta đă tự đề ra, không được thối chí, không được oán trời hay trách người v́ một lẽ ǵ cả.
25. Mỗi khi gặp cản trở, trong lúc thực hiện vị tha, cái lẽ phải của tánh tự bảo vệ thiên nhiên của nhân loại mà người nào cũng có trừ những người đă thoát tục, đă đắc đạo. Cái lẽ phải đó làm cho chúng ta muốn lùi bước, làm cho chúng ta do dự, thiếu can đảm để thực hiện thiện ư của ḿnh, v́ sợ lụy đến ḿnh.
26. Chấp nhận trước mọi thử thách và hiện rơ cái yếu cái kém của ḿnh, do vị kỷ tâm tạo và do tánh tự bảo vệ trời sinh gây ra, ta phải cương quyết tiến bước trên đường vị tha, không ngần ngại, không cân đo lợi hại, mà có thể thực thi thiện ư và thiện chí của ḿnh.
27. Làm việc thiện không dễ như đă nói ở trên, chúng ta đă tự biết ḿnh (tự tri) th́ nên t́m cách tự sửa ḿnh (tự trị).
28. Khi đă tự biết ḿnh và khi đă tự sửa ḿnh, chúng ta gặp hoàn cảnh nào cũng phải tự chủ, nghĩa là phải t́m cách thực thi nguyện ước của ḿnh, không cách này th́ cách khác.
29. Khi đă tự chủ được rồi th́ tự lập không khó. V́ lẽ ǵ? V́ lẽ là người đă tự điều khiển lấy cá nhân ḿnh được th́ không lệ thuộc vào thời cơ và hoàn cảnh, thời cơ nầy không thuận tiện th́ chờ thời cơ khác, hoàn cảnh nầy không thuận tiện th́ t́m ra hoàn cảnh khác để thực hiện ư chí cương quyết của ḿnh.
30. Khi đă tự tri, tự trị, tự chủ và tự lập được rồi th́ tự nhiên đă có tư cách để trở nên ung dung, thanh thản trong mọi trường hợp, ở mọi hoàn cảnh không một cái ǵ có thể lay chuyển ư hướng của ḿnh. Bất chấp mọi khó khăn, mọi cản trở, chúng ta tự tại một cách dễ dàng không cần để ư đến việc chung quanh, sống thản nhiên và ung dung tự tại, không để ư đến lời phê b́nh của ai cả, không ngại cản trở, không lo phản ứng, bàn lân cho người tự tại là dại, là khùng là điên, không chú ư đến cái hay cũng như cái dở ở bên ḿnh, chúng ta có thể nói là sống như chết, chúng ta cần phải tu tâm, luyện trí và tập tánh cho đúng mức, trong mọi trường hợp về mọi phương diện để sống được tự nhiên, theo lẽ phải chân lư, lẽ phải không vị lợi, không v́ danh v́ nghĩa. Nghĩa thích đáng và chỉ tính trong trắng. Thực hiện theo ánh đuốc trí huệ nơi châu thân. CHƠN KHÔNG PHÁP TÁNH.
Reply With Quote
Reply

Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off
Trackbacks are On
Pingbacks are On
Refbacks are On




All times are GMT -7. The time now is 09:26 AM.

A vBSkinworks Design