| ||||
|
- Nói đến tự lập, phải có đủ tam tự nói trên (tự tri, tự trị, tự chủ) th́ mới được qua giai đoạn thứ tư của con đường tự tu là đường tự ḿnh tu tâm luyện tánh, không theo một tôn giáo nào, không có hướng dẫn đạo sư. Muốn tự lập th́ phải tự ḿnh tạo ra bằng cách này hay cách khác, một hoàn cảnh, một nơi chốn, một cơ sở, một bầu không khí thích hợp với nguyện ước của một người đă biết ḿnh, đă tự sửa chữa được ḿnh và đă điều khiển được bản thân ḿnh theo đúng nguyên tắc của chân lư. Nếu trong hoàn cảnh và thời cơ buộc ḿnh phải sống chung với những người làm ác, nói bậy và có tư tưởng xấu mà ḿnh không thể tránh được th́ tự liệu mọi phương tiện để không nghe lời thô tục, để không thấy cử chỉ bất lương, và không ngửi mùi trần lụy. Người đă tự lập được rồi th́ chơi với bạn, cũng như với gia đ́nh, đôi khi không thấy rơ cái mà mọi người nh́n, không nghe rơ lời nói hay tiếng động mạnh chung quanh, ḿnh ở giữa một số đông người, đương sự nghĩ riêng tới việc của họ, theo tâm tư của họ. Bàng quan thường cho họ là khùng hay lăng trí v́ đôi khi bất th́nh ĺnh họ thốt ra một lời nói hay một cử chỉ không phù hợp với tư tưởng chung với những kẻ đương cuộc. Trong bữa ăn chung với nhiều người, họ vẫn nghĩ và làm theo ư riêng của ḿnh như bỏ đũa đứng dậy đi chơi hay đi vặn máy hát v́ trong khi ăn họ nghĩ đến một cuộc du ngoạn nào đấy hay nhớ đến giọng ca nào quen thuộc. Như vậy thân thể của họ không xa bạn bè mà tâm trí họ tự do hoạt động trong một vùng trời mà không ai trông thấy. Như vậy họ có khác người thường không? Họ không giống ai mà có thể họ mới tạo được một bầu không khí riêng để thở một ḿnh họ. Họ bắt đầu cuộc đời giải thoát. Hễ tự lập hoàn toàn được rồi th́ không c̣n bận bịu ǵ với việc đời cả. Đến lúc ăn th́ ăn, đến lúc đi th́ đi, đến lúc làm việc th́ làm việc như mọi người. Nhưng thật sự là không để ư đến một cái ǵ. Bản thân họ trở thành một bộ máy có đổ dầu vào, có vặn máy lên th́ cơ khí mới chạy, bằng không cơ khí ngưng hoạt động. Đôi khi đương nói chuyện lại lặng thinh, đương làm việc lại nghỉ, tâm trí không bị ràng buộc vào thế sự chút nào. Họ c̣n thở th́ thân thể c̣n sống, đối với họ, sống cũng như chết. Họ lăng trí thật t́nh. - Người nào thực hiện đủ tự tri, tự trí, tự lập, tự chủ th́ tự tại được liền. Như vậy, tự tại là ǵ? Là trạng thái của một người thản nhiên đối với đời. Đối với họ, không ǵ hay không ǵ dở, không ǵ tốt không ǵ xấu, không ǵ nên không ǵ hư, không ǵ may không ǵ rủi, không ǵ họa không ǵ phúc. Họ chấp nhận mọi thứ một cách tự nhiên. (Nhà có cháy, con có đau, vợ có chết), bản thân có lâm vào nghịch cảnh nào vẫn ung dung sống theo lối riêng của họ. Mặc ai than thở, mặc ai phiền, Cứ vẫn bên ḷng một thú riêng Thú chịu đắng cay mùi tục lụy, Thú nh́n tươi đẹp cảnh thiên nhiên. Thú ưa xây đắp nền tự chủ, Thú giữ bền lâu chí nhẫn kiên. Thú chẳng thiết chi đời vật chất, Ở trần mà thích sống như Tiên. Danh lợi không màng, tâm trí khỏe Mượn cờ có sẵn, tháng ngày khuây. Nước non riêng thú, t́nh trong trắng Bè bạn chung vui chén cạn đầy. Thích thản lại qua đường tự tại, Bánh xe du tử nhẹ nhàng quay. Mấy câu thơ trên được chép ra để chứng minh ḷng tự lập và tính hồn nhiên rơ rệt trong mọi trường hợp. Tóm lại, tự tại là tâm trí luôn luôn thích thản, không nao núng, không bận bịu, không thương tiếc, không ham muốn ǵ cả. MỘT SỐ Ư KIẾN XÁC THỰC CẦN CHO CÁC BẠN TU LUYỆN THEO NGŨ TỰ PHÁP MÔN 1. Mục đích của chúng ta học đạo là tu tâm luyện tánh để trở nên những thành phần xứng đáng đối với cơi Thượng, cơi Thiên Tiên. 2. Muốn đạt được mục đích nói trên, chúng ta phải thực hiện đúng mức NGŨ TỰ PHÁP MÔN. 3. Muốn cho nguyện ước chính đáng ấy, dưới sự hướng dẫn thiêng liêng của bổn sư, được thi hành không trở ngại, không bị phản ứng tự nhiên của cá tính nhân loại, chúng ta tự t́m lấy theo phương pháp chung của mọi người, và tùy bản chất của mỗi cá nhân, chúng ta phải tự t́m lấy những điều kiện thích nghi để vững bước tiến trên con đường tự tri, tự trị, tự chủ, tự lập, và tự tại. 4. Điểm chính trong việc tu luyện là tự xét niệm đầu của ḿnh về mọi việc, trong mọi trường hợp. 5. Niệm đầu là ư nghĩa đầu tiên của chúng ta, phát xuất từ bản tâm, từng việc một chúng ta cần tự t́m hiểu niệm đầu đúng hay sai, tốt hay xấu trước khi quyết định thực thi ư chí được đề ra. 6. Niệm đầu đúng là ư nghĩa thích hợp với hoàn cảnh và niệm đầu sai là ư nghĩa phát xuất từ nhận xét không đúng lẽ phải thông thường. Niệm đầu tốt phát xuất từ thiện tâm, niệm đầu xấu phát xuất từ ác tâm. 7. Muốn tự xét ḿnh, cũng như muốn nhận xét một cá nhân th́ phải nhận xét niệm đầu của mọi việc làm của họ và của ḿnh. 8. Sự việc tốt hay xấu tùy theo niệm đầu tức là tùy tâm. 9. Tâm là cội gốc của mọi tư tưởng, là nơi phát sinh mọi hành động. 10. Muốn học đạo th́ phải tự xét tâm ḿnh và muốn tiến bộ trên con đường tu th́ phải đi từng bước một, đi cẩn thận, đi không vội vă, vừa đi vừa suy nghĩ để chắc chắn tiến đến đích, khỏi bị nhiều trở ngại bất ngờ, do nhiều thử thách đưa đến. 11. Người muốn tu th́ phải dự trù và chấp nhận cơ duyên gặp thử thách. 12. Thử thách là cần cho người tu để luyện tâm và tập tánh nhằm mục tiêu tập luyện nhẫn nại, chịu đựng gian khổ, không buồn rầu, không than thở khi gặp việc không vừa ư. 13. Nói đến việc tu th́ nhiều người tưởng ai tu cũng được, nhưng thật ra có tu được hay không là tùy duyên kiếp. 14. Phải có duyên mới gặp hoàn cảnh thích hợp với cá nhân ḿnh để tu, phải có duyên mới gặp bạn, gặp Thầy để cùng đi và cùng được hướng dẫn có hy vọng thành công. 15. Nhiều người có thiện chí muốn tu mà tu không được v́ lẽ này hay lẽ khác do thiếu tiền duyên và cũng do thiếu tư cách cần thiết để được thiêng liêng phù hộ. 16. Có người không bao giờ nghĩ đến việc tu, thế mà hoàn cảnh đưa đẩy, thời gian rong rủi, xuôi sử dẫn dắt đến chỗ tự thấy tu là cần, là thích hợp với cá nhân họ trong thời gian hiện tại. 17. Chúng ta có duyên gặp thời cơ thuận tiện cho việc tu, gặp bạn cùng đi, gặp Thầy chung được hướng dẫn, chúng ta có bổn phận đối với cá nhân chúng ta: làm thế nào cho được việc, cho thuận thiên. 18. Nhận thấy rơ là tu không khó mà cũng không dễ, chúng ta phải biết thừa cơ mà thực thi thiện ư và thiện chí của chúng ta để khỏi phụ ḷng bạn và ḷng Thầy, để khỏi mang tội hờ hững đối với cấp trên, đối với thiên đ́nh. 19. Chúng ta phải biết “Tùy duyên nhi ngộ, tùy thời nhi tác, tùy cảnh nhi hành” mới là người có tâm trí đối với thiêng liêng. 20. Đă biết tu là cần cho mọi người, là thích hợp với tư cách thiên tạo của chúng ta, chúng ta phải cô gắng đối phó với mọi thử thách để thực hiện ư chí cương quyết tu tâm luyện tánh để thẳng tiến cùng bạn dưới sự chỉ dẫn của Thầy trên đường hành đạo. 21. Đă quyết tâm đi tu, đă tiến bước trên đường tu th́ chỉ có tới không được ngó lui, và không được lùi bước, không được do dự, không được ngần ngại, không được phóng khoáng như trước. 22. Tại sao không được lùi bước trên đường tu. Không có ǵ là lạ, tu th́ thuận thiên, mà thuận thiên là không nghĩ tới cá nhân ḿnh nữa, là theo đường vị tha, mà đă tiến bước trên đường vị tha th́ phải tiến luôn, chớ không trở lại đường vị kỷ. 23. Vị tha và vị kỷ là hai điểm chính cần phải nhận xét để khỏi sai lệch. V́ việc vị tha là việc làm lợi cho kẻ khác, việc vị kỷ là việc làm lợi cho ḿnh, cũng có việc vừa vị tha vừa vị kỷ. 24. Người đi tu tránh những việc vị kỷ, chỉ mong gặp dịp thực hiện tha tâm, nhưng c̣n v́ ở trần gian, phải biết v́ đạo và v́ đời, nên những việc lợi họ, lợi ḿnh có thể làm được, những việc lợi ḿnh mà hại họ th́ nhất định không được làm, c̣n những việc lợi họ mà không hại ḿnh th́ phải vui ḷng thực hiện. Nếu gặp việc lợi họ mà hại ḿnh th́ hành theo hạnh tha nhân, làm được bao nhiêu hay bấy nhiêu dù phải gặp khó khăn hay cản trở, v́ là đối với người đă quyết chi tu hành th́ những cái xảy đến không vừa ư đều là những nấc thang quư, chúng ta phải vui vẻ chấp nhận và giải quyết mọi việc xảy đến bất ngờ theo chí hướng mà chúng ta đă tự đề ra, không được thối chí, không được oán trời hay trách người v́ một lẽ ǵ cả. 25. Mỗi khi gặp cản trở, trong lúc thực hiện vị tha, cái lẽ phải của tánh tự bảo vệ thiên nhiên của nhân loại mà người nào cũng có trừ những người đă thoát tục, đă đắc đạo. Cái lẽ phải đó làm cho chúng ta muốn lùi bước, làm cho chúng ta do dự, thiếu can đảm để thực hiện thiện ư của ḿnh, v́ sợ lụy đến ḿnh. 26. Chấp nhận trước mọi thử thách và hiện rơ cái yếu cái kém của ḿnh, do vị kỷ tâm tạo và do tánh tự bảo vệ trời sinh gây ra, ta phải cương quyết tiến bước trên đường vị tha, không ngần ngại, không cân đo lợi hại, mà có thể thực thi thiện ư và thiện chí của ḿnh. 27. Làm việc thiện không dễ như đă nói ở trên, chúng ta đă tự biết ḿnh (tự tri) th́ nên t́m cách tự sửa ḿnh (tự trị). 28. Khi đă tự biết ḿnh và khi đă tự sửa ḿnh, chúng ta gặp hoàn cảnh nào cũng phải tự chủ, nghĩa là phải t́m cách thực thi nguyện ước của ḿnh, không cách này th́ cách khác. 29. Khi đă tự chủ được rồi th́ tự lập không khó. V́ lẽ ǵ? V́ lẽ là người đă tự điều khiển lấy cá nhân ḿnh được th́ không lệ thuộc vào thời cơ và hoàn cảnh, thời cơ nầy không thuận tiện th́ chờ thời cơ khác, hoàn cảnh nầy không thuận tiện th́ t́m ra hoàn cảnh khác để thực hiện ư chí cương quyết của ḿnh. 30. Khi đă tự tri, tự trị, tự chủ và tự lập được rồi th́ tự nhiên đă có tư cách để trở nên ung dung, thanh thản trong mọi trường hợp, ở mọi hoàn cảnh không một cái ǵ có thể lay chuyển ư hướng của ḿnh. Bất chấp mọi khó khăn, mọi cản trở, chúng ta tự tại một cách dễ dàng không cần để ư đến việc chung quanh, sống thản nhiên và ung dung tự tại, không để ư đến lời phê b́nh của ai cả, không ngại cản trở, không lo phản ứng, bàn lân cho người tự tại là dại, là khùng là điên, không chú ư đến cái hay cũng như cái dở ở bên ḿnh, chúng ta có thể nói là sống như chết, chúng ta cần phải tu tâm, luyện trí và tập tánh cho đúng mức, trong mọi trường hợp về mọi phương diện để sống được tự nhiên, theo lẽ phải chân lư, lẽ phải không vị lợi, không v́ danh v́ nghĩa. Nghĩa thích đáng và chỉ tính trong trắng. Thực hiện theo ánh đuốc trí huệ nơi châu thân. CHƠN KHÔNG PHÁP TÁNH. |