| ||||
| Nghiệp là ảnh hưởng hay từ trường tạo ra bởi lời nói, hành động, suy nghĩ. Ảnh hưởng này tới ai? Luôn luôn nó có ảnh hưởng tới chính ḿnh. Em bé đó có thể bị ảnh hưởng từ kiếp trước. Ḿnh có nên nói bịnh như vậy là tốt hay xấu không? Ḿnh không nói tới xấu tốt mà nên nói cái nghiệp đó là do hậu quả của đời trước. Mỗi người ḿnh không ai có thể tránh khỏi cái hậu quả của nghiệp ḿnh tạo ra, ḿnh chỉ chịu thôi. Hậu quả đó không phải là tốt hay xấu mà là đau khổ hay sung sướng an lạc. Trong trường hợp này ḿnh thấy là đau khổ. Tóm lại, đề tài này rất rộng lớn, với nhiều định lư mà ḿnh sẽ từ từ khai triển. Định lư thứ nhất là nhân quả, cho biết từ một chuyện sẽ xẩy ra chuyện khác như thế nào, thứ hai là chiêu cảm tức những chuyện ḿnh làm có thể hấp dẫn những chuyện khác tới, thứ 3 là duyên khởi tức giữa nhân và quả có những duyên, những chuyện xảy tới ḿnh không làm chủ được mà nó hiện ra lúc nào ḿnh cũng không làm chủ được, thứ 4 là nghiệp báo hay nghiệp quả khi nhiều chuyện do lời nói, hành động, suy nghĩ tạo ra rất nhiều từ trường, ảnh hưởng như thế nào. Cuối cùng cả, cuộc sống của ḿnh không phải chỉ 1 đời mà nhiều đời lắm. Thời gian một đời mấy chục năm không đủ để giải thích, không đủ cho ḿnh thấy cái nghiệp có thể đột ngột chấm dứt mà nó sẽ tiếp tục hoài. 5 định lư này là 5 định lư căn bản. Trong cuộc sống, sự quan trọng nhất là nên đem an lạc cho người khác. Chỉ khi ḿnh đem an lạc cho người khác th́ an lạc sẽ trở lại với ḿnh. Khi ḿnh đem an lạc cho người khác th́ ḿnh cũng sẽ thấy an lạc ngay lúc đó. Chuyển nghiệp Nghiệp là 1 đề tài rất rộng lớn, có lẽ không bao giờ nói hết được. Ư nghĩa chính là mọi việc ḿnh làm, lời nói, và những suy nghĩ của ḿnh đều tạo ra ảnh hưởng giống như một từ trường truyền lan ra đến người chung quanh. Khi nói tới nghiệp th́ nói tới ảnh hưởng của lời nói, việc làm và sự suy nghĩ của ḿnh. Ảnh huởng đó đi tới những người khác rồi trở lại về ḿnh. Khi ảnh hưởng của làn sóng đó trở ra đến người khác rồi trở lại về ḿnh th́ gọi là cái nghiệp. Những làn sóng truyền ra làm cho người ta khổ, buồn th́ ḿnh gọi là nghiệp ác, tức là chuyện không tốt, làm cho người ta cảm nhận sự đau khổ, bất như ư. Nhưng những chuyện ḿnh làm người ta khổ th́ rồi nó cũng truyềøn ngược lại về ḿnh. Nghiệp ảnh hưởng đến ḿnh có thể tốt hay xấu. Ḿnh nói câu ǵ đó làm người ta nhăn mặt, th́ đồng thời khi nó trở lại về ḿnh, ḿnh cũng cảm thấy nhốn nháo. Đó là nghiệp xấu. C̣n nghiệp tốt th́ làm cho ḿnh vui vẻ, hạnh phúc. Chuyện ǵ ḿnh làm cho người khác thấy vui sướng th́ ḿnh cũng thấy vui. Cho nên ảnh hưởng là cái làm cho ḿnh thấy rơ cái nghiệp nhất. Nhưng có những hành động không gây ra một ảnh hưởng đáng kể nào cả, thí dụ như ḿnh đi ra cửa, cầm cái đồng hồ lên... chẳng hạn, th́ gọi là vô kư, tức là không đáng ghi chép lại. Nhưng cũng có những chuyện thấy có vẻ như là vô kư, thí dụ như ḿnh lên “net” mỗi ngày để coi thị trường chứng khoán th́ nhiều người cho rằng không đáng kể. Nhưng nếu mỗi ngày ḿnh bỏ ra 2, 3 giờ đồng hồ để coi stock th́ có đáng kể không? Nhiều người sẽ cho là đáng kể. Thời gian đáng kể mà ḿnh nói là nghiệp không đáng kể th́ hơi vô lư. C̣n nói thiện hay ác th́ ḿnh không biết. Nếu nói là thiện th́ ḿnh ngồi coi stock như vậy, click lên click xuống, tiền chạy vô chạy ra trong thế giới ảo như vậy th́ ḿnh cũng chưa thấy ǵ là nhiều, chưa thấy thiện ác chỗ nào cả. Nhưng mà nghĩ lại th́ đó là cái nghiệp hữu lậu, làm cho ḿnh quên đi con đường cao thượng hay bản tính Phật của ḿnh, làm ḿnh bị cột vô trong ṿng luẩn quẩn của chính ḿnh. Có anh chàng này hay coi stock, một hôm nói với thầy: “Con coi stock lên xuống như vậy, tim con nó cũng lên xuống đến cái độ là con phải uống thuốc nhiều năm nhiều tháng. Bây giờ nh́n lại thấy không những con phải uống thuốc mà lúc nào cũng thấy sợ. Lúc đó con nghĩ nó là điều thích thú, excitement, nhưng sau nhiều năm làm “day trader” như vậy con thấy nó là một cái gánh nặng, làm ḿnh đau tim”. Anh chàng khác, sau khi mất mấy chục ngàn, nói với thầy: “Thưa thầy, stock làm cho con điên lên. Khi con vô sở làm việc th́ chuyện đầu tiên và cuối cùng con làm là nghĩ tới stock, cuối giờ nghĩ, đầu giờ nghĩ, cuối cùng đi ngủ cũng nghĩ tới nó nữa, không biết làm sao mà ra khỏi, giống như con ma ở trong đầu con hoài.” Anh chàng này tội lắm. Sau khi thua mất mấy chục ngàn rồi th́ anh bỏ không chơi nữa. Hay một cái là khi hết chơi th́ anh t́m được sự an lạc. Té ra sự an lạc là cái thiện, c̣n cái chuyện ḿnh bị trầm cảm, khó chịu buồn phiền th́ là ác nghiệp, ḿnh không thể nói chuyện thiện hay ác mà không nói chuyện đau khổ hay vui sướng. Ác nghiệp lúc nào cũng đưa tới cái đau khổ bất như ư, không cảm thấy thỏa măn vui sướng được. Nếu bây giờ đức Phật c̣n sống và nói về chuyện coi stock th́ ngài sẽ nói đây nghiệp hữu lậu nghĩa là ḿnh có chỗ thất thoát. Thất thoát cái ǵ? Thất thoát cái tâm Phật của ḿnh, ḿnh không thể yên tịnh được, cái an lạc của ḿnh bị thất thoát, sự vui vẻ của ḿnh không c̣n nữa mà nếp nhăn trên trán ḿnh hiện ra, tóc bắt đầu bạc. Rơ ràng là hữu lậu tức thất thoát đi. Ngược lại với nghiệp hữu lậu là nghiệp làm tâm ḿnh ngày càng mở rộng ra, là trạng thái an lạc vui vẻ mà đức Phật nói là “thường lạc ngă tịnh” không đưa tới luânhồi sanh tử mà đưa tới cái nh́n và cuộc sống siêu thoát, vô lậu. Người thiền định lúc nào tâm họ cũng không có các tư tưởng thiện hay ác cả mà tư tưởng họ ở trong cái cơi ánh sáng cho nên gọi là vô lậu. Như vậy ḿnh có nghiệp thiện, nghiệp ác, nghiệp vô kư, nghiệp hữu lậu, nghiệp vô lậu. Một lần nọ, có người tới hỏi ông thiền sư: “Thưa thầy, mẹ con bệnh. Thầy có thể nào dùng thần thông để làm cho bệnh mẹ con hết?” Ông thiền sư trả lời: “ Chịu! Tôi chỉ biết thiền thôi. Nhưng tôi sẽ kể cho ông nghe câu chuyện này. Có bà đó đi khắp mọi nơi khóc lóc, bà nói với đức Phật là đời sao bất công quá. Đức Phật hỏi tại sao, bà nói v́ đứa con của tôi c̣n nhỏ như vậy mà nó bệnh rồi chết đi. Ngài có thể làm đứa con tôi sống lại không. V́ con tôi c̣n nhỏ, chưa làm chuyện ǵ xấu mà sao lại bệnh rồi chết. Đức Phật nói chuyện cũng dễ thôi. Bà muốn con sống lại th́ cứ t́m đến nhà nào chưa hề có người trong gia đ́nh chết cả, xin họ một ly nước đem đến đây, tôi cho con bà uống ly nước đó th́ nó sẽ sống lại. Bà đi cùng khắp mà chẳng bao giờ t́m thấy một nhà nào chưa từng có người chết trong gia đ́nh, nhà th́ có cha chết, nhà có mẹ chết hay ông nội, bà ngoại, chú bác... Bà về nói với Phật là con không t́m được nhà nào mà không có người chết cà. Đức Phật nói đúng, đó là vô thường, tức là ai cũng sẽ chết cả. Chết rồi th́ không sống lại được. Chết đó là định nghiệp tức là ḿnh không thay đổi được. Bất định nghiệp là có thể thay đổi được. Tôi không cứu bà mẹ cô được không phải v́ tôi không có khả năng hay không có nhân duyên nhưng bệnh của bà mẹ cô có nhiều nhân duyên lắm mà tôi không biết được. Nếu muốn cứu th́ phải biết được cái nghiệp này có thể cứu được không, nói cách khác là đây là định nghiệp hay bất định nghiệp. Hỏi: Nếu ḿnh biết được là có 7 loại nghiệp th́ ḿnh nên làm ǵ với sự hiểu biết này? Sự hiểu biết về nghiệp sẽ đưa tới một chuyện rất thực tế là hiểu rồi th́ ḿnh nh́n lại ḿnh coi thử ḿnh đang ở cái nghiệp ǵ, cảm nhận nghiệp ǵ đang tới với ḿnh. Trong nghiệp có nhân và quả, nhân là lúc ḿnh tạo ra, quả là lúc chuyện tới với ḿnh mà ḿnh không kháng cự được. Thường ḿnh nói về cái nghiệp có vẻ tiêu cực, cái bệnh hoạn, cái chết thôi. Nhưng sự phước đức, sự sung sướng, chueỵn cái ǵ ḿnh muốn ǵ được đó cũng là nghiệp tốt của ḿnh. Nên ḿnh phải nh́n lại coi nghiệp ḿnh đang hưởng bây giờ là thiện hay ác, kết quả những chuyện ḿnh đă làm. Xong rồi ḿnh đặt câu hỏi mới là chuyện ḿnh làm ra ngay bây giờ là đi vào hướng thiện hay là ác, vô kư, hữu lậu hay vô lậu. Ḿnh bắt đầu đặt câu hỏi tiếp là nếu cái quả xấu quá, đau khổ quá th́ làm sao. Có bà Ấn Độ này rất đau khổ v́ chồng bà bị ở tù oan 15 năm. Người khác th́ nói đây là cái định nghiệp không sửa đổi được. Nhưng bà th́ nghĩ là bất định nghiệp. Bà tiếp tục đấu tranh, viết 40000 trang giấy để biện hộ cho ông, cho thấy ông bị kết án oan. Kết quả là người ta bắt đầu lắng nghe và sửa đổi lại sau 15 năm. Thành ra ḿnh cần coi cái quả đó có sửa được không, nếu sửa được th́ bằng cách nào. Ḿnh nh́n vào cái quả để coi là định nghiệp hay không định nghiệp, ác hay là thiện. Điều quan trọng nhất là ḿnh có thể chuyển nghiệp tức sửa đổi con đường cuộc sống ḿnh đang hướng tới. Chuyển nghiệp là sử dụng sự hiểu biết của ḿnh v́ nhiều khi ḿnh biết trong sách vở, định lư nhưng không biết làm sao chuyển nghiệp. Last edited by ThienTam; 10-29-2007 at 04:02 PM. |
| ||||
|
Hỏi: Như vậy chuyển nghiệp khó hay dễ? Chuyển nghiệp khó mà cũng dễ. Thí dụ như nếu coi stock lâu lâu 1 lần th́ cũng dễ đổi nhưng nếu coi thường xuyên ngày nào cũng coi 2, 3 giờ, coi 15 năm rồi th́ có đổi được không? Rất khó. Chuyển nghiệp khó chỗ đó, khó thay đổi thói quen lắm. Nhưng cũng dễ vô cùng nếu ḿnh làm được cái gọi là “quantum leap” tức bước nhảy vọt, nhẩy qua được bờ tường rồi th́ dễ vô cùng. Chuyển nghiệp khởi đầu từ sự thay đổi cái thói quen của ḿnh khi nhận ra con đường đúng. Nhiều người đi Las Vegas hằng tuần, như vậy th́ khó sửa lắm nhưng nếu họ có ư chí mạnh, và nhân duyên đă tới rồi tức thời cơ, gia đ́nh, bạn bè... khuyến khích, có thiện tri thức giúp hay chuyện khác, thí dụ như xăng mắc quá, không đi xa nữa... th́ có thể làm được. Quan trọng là ḿnh muốn thay đổi thói quen, đồng thời có nhân duyên phụ trợ. Như vậy th́ trả lời câu hỏi là vừa khó vừa dễ. Khó lúc đầu thôi, là thay đổi cái tập quán, thói quen của ḿnh. Thầy nhớ lần đầu tiên người ta chê thầy giảng pháp quá dở. Ḿnh nghe ḿnh khó chịu, tức vô cùng. Rồi ḿnh nghĩ có thể sửa đổi cách giảng cho hay. Th́ ông thầy đứng cạnh nói: Không phải người ta phê b́nh ông giảng dở, người ta phê b́nh ông kiêu ngạo. À, cái đó mới khó sửa đó. Ḿnh bắt đầu nói ḿnh đâu có kiêu ngạo, bắt đầu chống lại cái đó. Nhưng khi ḿnh chấp mhận tánh ḿnh kiêu ngạo th́ ḿnh bắt đầu có chỗ để thay đổi. Té ra sự khó khăn là do ḿnh không chịu chấp nhận. Nó sẽ dễ dàng hơn nếu ḿnh chấp nhận rằng đúng, ḿnh đă làm chuyện ác, đă làm chuyện xấu. Khi nghĩ như vậy th́ ḿnh có hy vọng. Nên trong Lương Hoàng Sám có nói trong vũ trụ này có hai hạng người: hạng người không làm chuyện ǵ sai lầm cả và hạng thứ hai là làm sai lầm mà biết sửa. Đó là cái hay nhất của chuyển nghiệp . Chuyển nghiệp rất dễ nếu ḿnh biết sửa đổi, dám chấp nhận rằng ḿnh xấu và thấy rằng ḿnh có khả năng sửa đổi. Ḷng muốn sửa đổi này quan trọng vô cùng. Tóm lược: Ư chính là nghiệp trùng trùng, vô lượng vô biên đủ thứ loại cả. Mỗi ngày mở mắt ra là ḿnh làm không biết bao nhiêu chuyện, suy nghĩ, nói năng... Nhất là cái lưỡi không xương nhiều đường lắt léo. Ḿnh không thể giữ cái lưỡi được, lạ vậy đó. Nhưng phải nghĩ trong cuộc sống của ḿnh, ḿnh chuyển nghiệp hay tạo nghiệp. Chuyển nghiệp là làm chủ được hành động, lời nói, suy nghĩ, biết phương hướng. Tạo nghiệp là khi ḿnh không hiểu được cái quả, không biết được thiện hay ác, làm một cách bừa băi. Ḿnh nên nh́n lại thói quen, sửa đổi thói quen nếu ḿnh biết nó là thói quen tạo nghiệp. Sự sửa đổi đó bao giờ cũng khó khăn lúc đầu v́ ḿnh không muốn thay đổi. Căn bản là ḿnh nên chấp nhận ḿnh có lỗi, có tội, cần phải sửa đổi và nên vui vẻ là ḿnh vừa khám phá ra một chuyện quan trọng vô cùng là ḿnh có khả năng để sửa đổi cho tốt đẹp hơn. Đó chính là đề tài quan trọng nhất khi nói về nghiệp: ḿnh làm chủ, ḿnh có thể chuyển nghiệp. Last edited by ThienTam; 10-29-2007 at 04:02 PM. |
![]() |
| Thread Tools | |
| Display Modes | |
| |