| ||||||
![]() |
| | LinkBack | Thread Tools | Display Modes |
| ||||
|
Say mê trong hào quang danh vọng của một tông chủ sáng chói đó, Tuệ Trí quên bẵng chuyện quay về núi Linh với sư phụ để được vào cánh cửa Không. Thỉnh thoảng, Tuệ Trí có nghe các đệ tử báo cáo cho biết về t́nh h́nh sinh hoạt của sư đệ Tuệ Đức tại một vài nơi hẻo lánh nào đó trong nước. Nghe nhắc Tuệ Đức th́ Tuệ Trí nhớ đến núi Linh, nhưng rồi chỉ khoảnh khắc sau đó là ch́m ngập vào những công việc .. Một hôm, Tuệ Đức trên đường hoằng hóa ghé ngang tu viện của Tuệ Trí, bèn nẩy ư muốn vào thăm sư huynh, đồng thời muốn trao đổi với sư huynh chút kinh nghiệm tu học và hành đạo. "Ô, Tuệ Đức đó hả? Vào đi," Tuệ Trí đưa tay ngoắc sư đệ vào, "mấy năm rồi, sư đệ cũng chẳng thay đổi ǵ hết, nh́n là nhận ra ngay. Này, các con pha trà mời sư chú đi." Sư huynh có nhớ năm xưa cùng đệ đi tham vấn nhiều nơi, cuối cùng là đến núi Linh... lúc đó sư huynh rơ đúng là một tăng lữ khổ hạnh..." "Thôi đừng nhắc chuyện cũ nữa. À này, sư đệ t́m ta có việc ǵ không? Có cần giúp đỡ ǵ không th́ cứ nói thật. Có cần tu bổ hay xây chùa, đúc tượng, in thỉnh kinh sách ǵ th́ cứ nói, ta sẵn sàng chu cấp tất cả những ǵ đệ cần." "Không, cám ơn huynh. Đệ đâu có chùa chiền ǵ đâu mà tu bổ. Chỉ nhân chuyến du hóa vùng này, ghé thăm sư huynh thôi." "Không có chùa? Nói giỡn sao? Thế... lâu nay đệ trú ở đâu?" "Dạ th́ nơi nào cần th́ đệ đến. Thường thường là ở các chùa vùng quê hẻo lánh, nơi mà Phật Pháp suy yếu hoặc chưa được phát triển." "À, ra thế. Thảo nào trông đệ hăy c̣n dáng vẻ lam lũ, khổ nhọc như năm xưa. Trà có rồi hả, được rồi, chế ra tách dâng sư chú đi." Có khoảng sáu nữ đệ tử của Tuệ Trí, xếp hàng hai bước ra, người dâng khay trà, người bưng khay tách, người dâng bánh, người dâng quả, hai người cầm quạt đứng hầu hai thầy. Tuệ Đức cảm nghe có gió mát phía sau lưng, quay lại thấy một nữ nhân đang quạt cho ḿnh th́ giật thót người đứng dậy, khoát tay: "Mô Phật, tôi không dám, xin miễn cho." Tuệ Trí cười khan: "Thôi, sư chú các con không quen gió lạnh, vào trong đi." Cả bọn nữ nhân kéo nhau vào phía trong. Tuệ Đức hăy c̣n đỏ mặt, lúng túng chẳng biết làm ǵ. Tuệ Trí nói tiếp: "Ta cũng định một ngày nào đó trở lên núi Linh. Có lẽ là cuối năm này. Đệ nghĩ sao? Chúng ta cùng đi chứ hả?" "Vâng, đệ muốn theo sau huynh, đâu dám vô phép lên núi trước. Nhưng cuối năm nay th́ hơi sớm đối với đệ. Có lẽ phải cuối năm tới." "Sao vậy? Đệ không lập chùa mà, có bận bịu ǵ đâu?" "Bận bịu th́ không rồi, nhưng... đệ cảm thấy là mấy năm nay chưa làm được ǵ đáng kể, tự nghĩ là chưa đủ công đức để trở lại tŕnh sư phụ." "À, ra thế. Vậy là từ đây đến cuối năm sau đệ sẽ nỗ lực làm thêm công đức. Ta hiểu rồi. Ừ mà sao đệ không đến đây phụ giúp ta một tay để gầy dựng thêm công đức. Cần ǵ phải đi đâu xa xôi, bụi bặm. "Không dám, xin sư huynh miễn thứ cho, đệ c̣n có những Phật sự phải làm ở vùng quê đă dự tính trước. Đệ chỉ ghé thăm sư huynh để học thêm kinh nghiệm hành đạo của sư huynh mà thôi." "Kinh nghiệm ư? Ừm, để coi nào. Lâu nay ta chỉ làm, chẳng bao giờ để ư chi cái kinh nghiệm. Nói đại khái th́ phải có một thuyết lư ǵ đó mới lạ để thu phục số đông. Thuyết lư đó cũng cần cái phong cách nổi bật của chính ḿnh để phù trợ nữa. Khi quần chúng đă qui phục rồi, ta muốn ǵ lại chẳng được... Nhưng, ta và đệ khác nhau lắm, ta e đệ không áp dụng được kinh nghiệm của ta đâu. Cái kinh nghiệm ấn tống một cuốn kinh, đúc một tượng Phật, xây một ngôi chùa, th́ có thể chỉ bày cho nhau được, chứ kinh nghiệm sáng tác thơ văn, tư tưởng và biện tài thuyết giáo... nó thuộc về tài năng thiên bẩm, làm sao ta có thể truyền dạy đây?" "Thưa không, đệ chỉ xin sư huynh một bài kệ, một câu thơ ǵ đó thôi, cũng đủ làm hành trang cho đệ trên đường chu du rồi." Tuệ Trí bật cười lên một tràng: "Thơ, kệ à? Ừm, để coi, lâu nay ta cũng ít sáng tác v́ bận quá. À, để ta đọc đệ nghe mấy câu thơ cũ của tiền nhân, được chứ hả? Coi nào, đệ hỏi đột ngột quá, ta chưa kịp nghĩ câu nào có thể thích hợp để đọc cho đệ. Nhớ rồi, bốn câu thơ này của Thiền sư Ngộ Ấn, ta vẫn thường đọc cho các đệ tử nghe: Diệu tính hư vô khó nghĩ bàn Một khi liễu ngộ c̣n khó chi Ngọc thiêu trên núi màu vẫn sáng Sen đốt trong ḷ sắc thêm tươi. Độc đáo quá hả? Nói thiệt đệ nghe, bài thơ ấy làm cho ta thêm tự tin khi dấn thân vào chốn bụi hồng để hoằng truyền chánh pháp. Sao? Đến giờ hành lễ rồi à? Được rồi, thầy sắp xong rồi. Hay là sư đệ cùng ta hành lễ rồi sau đó đàm đạo tiếp?" "Thưa không, thỉnh sư huynh đăng đàn, đệ chỉ ghé thăm, được sư huynh cho nghe bốn câu thơ, tưởng cũng đủ lắm rồi, không dám phiền sư huynh nữa. Đệ xin cáo." * Cuối năm sau, Tuệ Đức lại ghé đạo tràng của Tuệ Trí để cùng sư huynh lên núi Linh th́ nhằm lúc Tuệ Trí đang bận lo buổi lễ kỷ niệm đệ tứ chu niên ngày thành lập tông phái của Tuệ Trí. Đồ chúng tụ tập quá đông, khiến Tuệ Đức phải khó nhọc lắm mới vào đến được phương trượng để gặp sư huynh. Thấy sư huynh bận rộn với ngày lễ, Tuệ Đức cáo lui, đi bộ hơn một dặm đường mới t́m được chỗ vắng vẻ, có bóng mát, dưới một gốc đại thụ, lánh xa được đám đông ồn ào lễ hội. Ba ngày sau, Tuệ Đức mới quay trở lại tu viện của Tuệ Trí để mời sư huynh cùng lên núi. Tuệ Trí nói: "Sau ngày lễ, ta không được khỏe lắm, nhưng ta sẽ đi với đệ. Nhất quyết là phải đi. Tạm thời gác mọi công việc sang một bên cái đă. Giấc mộng của anh em ḿnh xưa nay làm sao nguôi nguây được, phải không? Vậy là hai huynh đệ lên đường, có sáu đệ tử lẽo đẽo theo sau. Đường đến núi Linh vào mùa đông hơi lầy lội v́ đă có nhiều cơn mưa trước đó. Đến b́a rừng, muỗi vắt ào ào bu đến, đám đệ tử la khóc eo éo. Tuệ Trí phải dừng chân chăm sóc, khuyến dụ. Vậy mà rồi họ vẫn không bỏ ư định đi theo Tuệ Trí đến tận chân núi. Có thêm đoàn tùy tùng này, con đường đến núi Linh đối với Tuệ Đức như dài thêm gấp mười lần v́ đi một đoạn đường lại cứ phải cùng sư huynh đứng lại chờ đợi sáu người kia. Sau một ngày đường vất vả, cuối cùng, đoàn người cũng đến được chân núi. Tuệ Trí dặn ḍ đám đệ tử: "Thầy cùng sư chú lên núi. Các con cứ chờ ở đây. Sáng mai nếu không thấy thầy trở xuống th́ các con tự động trở về tu viện, tạm thời nương sư cô Diệu Bảo mà tu học. Khi nào xong việc thầy sẽ xuống núi, tiếp tục hướng dẫn các con." Tuệ Đức đứng chờ sư huynh dặn ḍ, rồi thêm chuyện đệ tử tác bạch tiễn đưa, thề ước, thưa bẩm, gởi gắm, nhắn nhủ, bịn rịn t́nh nghĩa thầy tṛ cũng mất cả nửa giờ. Đến khi mặt trời sắp sửa khuất sau núi Linh rồi, hai huynh đệ mới bắt đầu cất bước. Sư phụ ngồi trên bồ đoàn, hai huynh đệ sụp lạy. Xong, Tuệ Trí thưa: "Bạch thầy, năm năm qua con vâng lời thầy xuống núi đă thực hiện nhiều Phật sự, tạo nhiều công đức. Nay xin thầy từ bi hoan hỷ mở cánh cửa cho con bước vào nhà Không của Như Lai." Tuệ Đức chỉ quỳ chắp tay, lặng thinh. Sư phụ gật gù hỏi: "Phật sự của các con làm thầy có biết. Nay thầy chỉ muốn nghe các con tŕnh bày ngắn gọn một câu thôi mà tóm thâu tất cả những ǵ trong năm năm vừa qua. Tuệ Đức con nói trước đi." Tuệ Đức cung kính thưa: "Quy y Phật, quy y Pháp, quy y Tăng. Ba ngàn oai nghi, tám vạn tế hạnh không rời một khoảnh khắc." Tuệ Trí nghe vậy cũng muốn bật cười lên, nhưng chưa kịp cười th́ sư phụ đă hỏi đến ḿnh. "Tuệ Trí, con nói đi." Tuệ Trí phản ứng thật nhanh: "Trên đầu sợi tóc mỹ nhân, thấy sự mầu nhiệm linh thiêng của thế giới hoa tạng; ngày đêm ăn ngủ nói cười mà vẫn cùng Phật Tổ sánh vai không rời một bước." "Sở học cao thâm, ngữ khí trượng phu lắm. Nhưng, đối với ái dục th́ sao, nói ta nghe, Tuệ Trí?" "Có vướng cũng không bận," Tuệ Trí tự tin đáp. Sư phụ quay qua Tuệ Đức: "Đối với ái dục con thế nào?" Tuệ Đức thưa: "Lặng trong không vướng, không bận." Sư phụ im lặng rời bồ đoàn đứng dậy, bước ra sân. Hai đệ tử cũng bước theo. Sư phụ quay lại nói: "Cửa Không đă sẵn mở, các con bước vào đi." Tuệ Đức hốt nhiên đại ngộ, tươi sáng nét mặt, cúi lạy thầy rồi ung dung bước thẳng lên đỉnh núi, thoáng chốc là biến mất trong lớp mây mù. Trong khi đó, Tuệ Trí hăy c̣n phân vân, nghi ngại; vừa tính dợm chân bước th́ thấy nặng tŕ ở dưới gót chân phải, như đeo phải đá, không sao cất lên nổi. "Bạch thầy, sao lại có chuyện lạ như vậy? Chân con, không biết sao, kỳ cục quá, không cất lên được..." Vừa nói đến đó bỗng thấy Tuệ Đức từ trên núi lướt xuống. Thân h́nh cục mịch nhà quê của Tuệ Đức lúc này trông nhẹ như mây. Lướt ngang chỗ sư phụ và sư huynh, Tuệ Đức chắp tay vái chào rồi bay thẳng xuống núi. "Tuệ Đức, đi đâu vậy? Bạch thầy, sao Tuệ Đức lại xuống núi, chẳng lẽ trên đó không có ǵ hết sao?" "Hoa tạng thế giới của con đâu mà giờ này c̣n hỏi? Đă cùng với Phật Tổ sánh vai th́ cần ǵ phải t́m Phật t́m Tổ trên núi! Kiến tánh thành Phật rồi th́ ra vào tự tại, có cánh cửa nào có thể ngăn ngại được đâu. Cửa Không có bao giờ đóng đâu mà phải cần thầy mở. Kiến tánh rồi th́ tự khắc thấy đường đi thôi. Tuệ Đức thong dong được là do lẽ đó." Tuệ Trí bấy giờ mới thức ngộ, bật khóc. Bao nhiêu danh từ và chương cú hoa mỹ về Phật, về Thiền, về Hoa Nghiêm, về Bát Nhă, về Lăng Già, về Như Lai Tạng Tính... mà lâu nay chàng từng sử dụng, bây giờ mới thấy chỉ là những cụm từ rỗng tuếch, không dính nhập ǵ đến thực tại tối hậu. Sư phụ thương cảm, nói lời an ủi: "Căn tính con thông tuệ, nhạy bén hơn Tuệ Đức rất nhiều. Trí tuệ là khí giới tối hảo để đạt đến đạo quả giác ngộ; nhưng từ nhiều năm nay, con chưa hề tạo được một công đức nhỏ nào cả. Tất cả những ǵ con làm ở thế gian, đều chỉ là những manh động của dục vọng, làm sao tạo nên được công đức! Phước Đức và Trí Tuệ giống như đôi chân của con vậy, phải đủ cả hai và phải cùng song hành, không thể thiếu một mà có thể bước đi được," vị thầy ngưng một lúc, thở dài nói tiếp "à, con có nhớ những lời đơn sơ của Tuệ Đức không? Quy y Phật, Pháp, Tăng. Tại sao? V́ quy y Phật là trở về với thể tính thanh tịnh, đoạn trừ tất cả những tham dục, cấu bẩn; quy y Pháp là trở về với trí tính vô biên, đoạn trừ hết những si mê, cố chấp và ḷng kiêu ngạo; quy y Tăng là trở về với tự tính ḥa hợp b́nh đẳng, trừ bỏ những ḷng hận thù, ganh ghét... Không có trí tuệ siêu việt nào có thể bừng vỡ trên mảnh đất c̣n tràn ngập những tham, sân, si và các phiền năo căn bản. Cho nên, theo ư thầy th́ con nên ở lại đây, nỗ lực tu tập thêm một thời gian nữa; hay con muốn tiếp tục trở về với tu viện dưới núi của con th́ tùy ư, nhưng dứt khoát là dù ở đâu, cũng phải dẹp hết những thứ phiền năo linh tinh từng quấy nhiễu phá rối tâm con th́ may ra mới vào được cánh cửa Không ấy." |
| ||||
|
Tuệ Trí lạy tạ ơn thầy chỉ dạy rồi đứng dậy, phân vân một lúc, nhớ rằng sáu đệ tử của ḿnh đang chờ đợi dưới núi. Tuệ Trí quyết định từ giă thầy, lủi thủi cúi mặt bước xuống núi, nhưng được nửa đường th́ đứng lại. Tưởng tượng mấy chục ngôi chùa và hàng trăm đạo tràng với bao nghi lễ ŕnh rang xôm tụ đang chờ đón ḿnh bên dưới, rồi nhớ đến cả lô học giả trí thức bày tṛ đốn ngộ chứng Thánh, mở miệng là nói thiền ngôn mật ngữ nhưng chưa bao giờ nếm được một giọt nước nhỏ trong đại dương giải thoát, rồi nghĩ đến đám nữ nhi phàm tục dễ sa nước mắt quấn quít nhơng nhẽo đêm ngày... Ôi, sao mà rỗng tuếch, vô vị, cho dù có thêm triệu năm nữa để đóng kịch và bày tṛ, cũng chẳng một mảy may nào trong những thứ ấy có thể vói đến được cánh cửa huyền vi của ngọn núi Linh này. Tuệ Trí cũng quay đầu ngước nh́n lên núi cao, trong mắt chàng lúc ấy, mây mù đă tan sạch, đỉnh núi Linh cao vợi lần đầu tiên hiện ra sừng sững giữa trời tây trong vắt. Thực sự là không c̣n một huyền thoại hay một kho tàng mầu nhiệm nào đáng để t́m cầu khám phá nữa. Chàng bật lên một tràng cười sảng khoái, rồi đi ngược lên núi, t́m sư phụ, bắt đầu cuộc hành tŕnh đi vào cửa Không. |
| ||||
| Trích trong tập Tu Bụi
- Ngày nọ, hai anh em đồng môn xuống núi. Trí Quang và Trí Minh đă sống quanh quẩn bên cạnh Thầy suốt mười lăm năm dài tu học. Hai anh em dắt tay nhau bước dần xuống đồi. Cứ mỗi bước đi tới lại quay lui nh́n Thầy. Vị ân sư nuôi dạy hai trẻ mồ côi trong ngôi chùa cổ trên núi xanh dặn ḍ: “Cuộc đời thật dưới kia không phải là cảnh trời mà cũng chẳng phải là địa ngục. Hai con đă học chín những lời dạy tinh yếu nhất của ba tạng kinh điển. Nay phải xuống núi giúp đời là việc phải làm. Nếu chỉ lo tu trên núi để cầu mong giải thoát cho riêng ḿnh như Thầy là điều rất khó đạt v́ nợ nần chúng sanh là món nợ trùng trùng ân t́nh, ơn nghĩa dễ vay mà khó trả. Chưa trả sạch nợ th́ nghiệp chưa giải hết, làm sao buông tay, quay mặt với đời để giải thoát một ḿnh. Vay nhiều th́ phải trả nhiều; vay ít th́ trả ít; không vay th́ khỏi trả. Trong các món nợ th́ Nợ Ḿnh là lớn nhất. Cái tôi càng nhỏ, nợ nần càng ít. Tâm không, vô ngă là hết nợ”. Đời vô thường nên cuộc đoàn viên nào rồi cũng đến lúc chia tay. Với nụ cười khoan ḥa, tĩnh lặng, nhưng không dấu được vẻ lưu luyến lúc chia xa, Thầy dừng lại ở cuối con đường chân núi vẫy tay dặn ḍ và chúc lành hai đứa bé mồ côi ngày xưa bây giờ đă thành hai thanh niên tuấn tú. Nước mắt lưng tṛng, hai thanh niên nh́n lui Thầy lần chót khi con đường về đồng bằng rẽ khuất sau biển cây xanh. Về với phố chợ lạ lùng, Trí Quang và Trí Minh bịn rịn bên nhau gần mấy tuần trăng, nhưng rồi cũng phải xa nhau, tự đi t́m lẽ sống. Trí Quang về sống ngay giữa khu chợ ồn ào, tấp nập bên cạnh bờ sông. Bắt chước theo hạnh đầu đà “thỏng tay vào chợ”, Trí Quang tin rằng, nuôi được tâm không vắng lặng giữa chốn bụi đời phiền trược mới thật là tịnh tâm và tịch diệt được mọi ham muốn ở đời. T́m tịnh ngay trong động; và t́m động ngay trong tịnh mới thật là gần gũi với chân tính. Nghĩ thế và làm theo, Trí Quang suốt ngày lê la sống giữa chợ, mỉm cười bất chấp những điều tục lụy khen chê. Đêm về, anh ta ngồi ngủ trong cái lu sành kê dưới gốc cây mưng bên bờ sông, đêm khuya chợ vắng, Trí Quang ngẩng đầu ra khỏi miệng lu, tĩnh tọa ngồi thiền. Quanh năm, áo quần tóc tai không thay đổi chăm sóc, bất cần đến nhục thân, bất cần đến xă hội xung quanh, miễn sao giữ cho được bản tâm ḿnh thành thánh. Trí Minh th́ hoàn toàn ngược lại. Anh ta nghĩ rằng bồ tát hạnh không xa thế gian một mảy may nên lặng lẽ vào đời để sống như mọi người. Trí Minh làm ăn trở nên giàu lớn và lấy vợ sinh con, có đủ thê thiếp, kẻ ăn, người ở đầy nhà. Mười năm trôi qua, Trí Minh chạnh nhớ người anh em và cho người đi t́m Trí Quang. Người nhà Trí Minh t́m được Trí Quang ngoài chợ và ngỏ lời mời đến thăm nhau. Trí Quang ra điều kiện là Trí Minh phải trải thảm đỏ từ nhà đến chợ để rước ḿnh mới chịu đến thăm. Và khi đến dinh thự, Trí Minh và toàn thể gia nhân phải sắp hàng nghênh đón. Người nhà về bẩm báo, Trí Minh chịu mọi điều kiện của Trí Quang đưa ra. Đến ngày hẹn, Trí Quang xuống sông tắm rửa, rồi xách gậy bước qua thảm đỏ đến thăm Trí Minh. Vừa đến dinh cơ đồ sộ của Trí Minh, Trí Quang ngẩn người ra một lát. Anh ta bị choáng ngợp với ư nghĩ rằng, Trí Minh đă quên lời Thầy dặn, chỉ lo tham luyến giữa đời. Rồi lập tức, chẳng nói, chẳng rằng, Trí Quang xách gậy đập vỡ từng cái một những đồ đạt quư giá, sang trọng bày biện khắp nơi trong dinh thự. Đập vỡ đồ đạc chán tay, Trí Quang lại xách gậy rượt đánh người nhà của Trí Minh chạy tán loạn. Khi chỉ c̣n lại Trí Minh vẫn đứng tươi cười chờ đón người anh em trước cửa giữa cảnh đổ nát trong dinh thự sang trọng. Trí Quang vung gậy lên trước mặt Trí Minh nhưng bỗng chùn tay lại. Đôi mắt hung hăn của Trí Quang bắt gặp ánh mắt trong ngần, mát lạnh của Trí Minh đang thân ái nh́n ḿnh. Cây gậy trong tay Trí Quang rơi xuống. Không nói một lời, hai anh em đồng môn cùng dang tay, chạy ào tới ôm nhau… Trí Quang nói nhè nhẹ trong tiếng thở dài: “Đứng lại giữa đời mà lạc đường! Hèn ǵ Thầy ḿnh phải vào sâu trong núi…”. Trí Minh an ủi: “Mọi vật đều biến đổi trong từng khắc. Có ǵ đứng lại được đâu. Cho nên tự ḿnh đứng lại cũng có nghĩa là đang bị xô đi. Đă biết phút trước không c̣n, phút sau chưa đến th́ có ǵ để bám víu và bám víu để làm ǵ đă chứ!”. đồ gia bảo quư nhất là cái tâm trong sáng không dính mắc chứ chẳng phải là giá trị vật chất. Trốn chạy thực tế, chối bỏ vật chất cũng có thể là một cách tham lam đi t́m cái to hơn, cái quư hơn c̣n ở dạng tiềm năng, chưa tượng h́nh, tượng ảnh chứ chẳng phải là đi t́m chân Không, chân Tánh của Đạo. - Làm ǵ có cái Ngă thực sự. Cái “tôi” hay cái “ta” chỉ là tên gọi tạm thời cho những đơn vị hợp thể. Khi hợp thể tan th́ cái tôi hay ta tạm bợ đó cũng tan theo. Tất cả chỉ là sự chuyển hóa thói quen. Khi nói “tôi muốn hay không muốn…” là dựa vào kinh nghiệm và thói quen để bày tỏ. - Hay thật! Nếu “ta” là hư vọng, là vô ngă th́ tu cho ai và giải thoát cái ǵ nhỉ? - Vô ngă là một ư niệm tuyệt đối, không thể dùng chữ, dùng lời, dùng âm thanh hay h́nh tượng mà gọi tên hay mô tả được. Khi c̣n một cái tôi thân xác nói được “vô ngă” bằng lời th́ khái niệm vô ngă chưa thực sự là vô ngă. Cũng ví như khi người ta c̣n nói được “tôi ngủ” th́ rơ ràng là chưa ngủ hay nói được “tôi đang ngủ” th́ có nghĩa là đă thức dậy. Người ngủ là người đang ḥa tan trong giấc ngủ, làm sao c̣n nói lên được khái niệm thật sự về cái ngủ như thế nào. Những người c̣n tự xưng tụng hay muốn được xưng tụng ḿnh là đức này, đấng nọ, ngài kia; c̣n cố bon chen cho được người trên ngưỡng mộ, người dưới cung bái để mưu cầu vô ngă là đang bước vào bóng tối để t́m ánh sáng, bám vào ḥn đá ch́m dưới đáy sông để làm ngộ. Vô tâm hay cố t́nh trói buộc cái ngă của ḿnh, cái ngă của chúng sanh và vạn pháp vào trong chùa to, tháp lớn, tượng đài để thực hành “vô ngă” th́ có khác ǵ nói rằng: “Ăn nhiều vào đi để cho đói, ngủ nhiều vào đi để cho thức, uống thật say đi để cho tĩnh, vơ vét cho thật nhiều đi để mà tay không…”. - Cả Trí Quang lẫn Trí Minh đều là hai trường hợp cực đoan, chấp trước; cả hai đă trú ẩn vào cơn mộng tưởng làm cứu cánh sau dáng vẻ “cầu vô ngă”. Khác nhau chăng là h́nh thức bên ngoài. Trí Quang và Trí Minh đều bày tỏ tâm tưởng kiêu mạn theo cách riêng của ḿnh. Trí Quang quyết xa lánh cái “có” và ngỡ rằng sẽ t́m được cái “không” bằng thái độ chối bỏ và xem rẻ đời sống và giá trị vật chất quanh ḿnh. Trí Minh th́ t́m cách xa lánh cái “có” bằng thái độ bất cần. Đó là sự chọn lựa nhập thế, tạo dựng và thỏa hiệp với cuộc đời thường. Khi đă nắm được của cải vật chất trong tầm tay ḿnh rồi th́ lại ra vẻ dửng dưng và từ bỏ nó; rồi từ có biến thành không. Tiếc thay, đấy chỉ là ảo tưởng nhất thời khi tâm tưởng vẫn c̣n mắc kẹt trong khái niệm nhị nguyên đối đăi thông thường. Đó là khái niệm “có” và “không”vật lư chứ không phải có và không thể tánh. - Thầy phải đi t́m một cái ngă an tịnh và ít nhiễm độc trên núi sâu; trong khi hai gă học tṛ xuống núi thực hành “vô ngă vô nhiễm” giữa chốn bụi đời. Sống với bụi đời bao bọc chung quanh mà không lo “tu bụi”. Tu bụi để gột rửa bớt lớp lớp bụi bặm phong trần chực chờ bám vào trên thân xác và trong tâm tưởng liên tục trong mỗi nháy mắt. Những lớp mỏng bụi mờ không lau sạch, sự dồn tụ càng lâu càng thành đống thành đồi. Làm sao có thể chuyển hóa cái nghiệp muôn năm dính mắc trên thân phận làm người của ḿnh được khi bụi đời chưa lau sạch trong tâm. - Vâng, tu là chuyển. Chuyển là thay đổi. Trong thay đổi th́ cái ǵ cần nhất và gần nhất th́ làm trước, thế thôi. Chỉ v́ măi lo “tu đạo” khi thân chưa sạch, tâm chưa an nên cả hai anh em nhà họ Trí đều bị dính mắc vào mớ ḅng bong của tâm thức phá ngă và dối ngă. Trí Quang khinh bỉ quay lưng hay nóng nảy đập phá thế giới vật chất mà anh ta coi như là “có”, là kẻ thù của vô ngă. Trí Quang nhắc ta nhớ lại h́nh ảnh một kiếm khách thời xa xưa vác trường kiếm chém gió thu để cho trời hết lạnh. Trí Minh th́ tự cho ḿnh đă vượt ra khỏi ṿng câu chấp; ôm trọn đời sống vật chất trong tay nhưng quay lại đánh đổ và coi thường nó như một sự phủ nhận hiện hữu với tâm trạng thỏa măn của người “giác ngộ”. Sự giác ngộ dễ dăi và ngây thơ của người chỉ thấy tượng Phật trong chùa mà không thấy tánh Phật quanh ta. Cái ngă của hai người anh em ấy to gấp đôi so với người thường. Mỗi người vốn có một cái “ngă sở” lù lù ra đó của riêng ḿnh. Giờ đây, lại có thêm cái “ngă chấp” hiện tiền nung đốt họ. - V́ tất cả chỉ là phương tiện tạm thời để đi đến cái đích. Ấy là hạnh phúc. Sống là phương tiện. Thân xác này là phương tiện. Tu bụi hay tu đạo cũng chỉ là phương tiện. Qua những thay đổi, thăng trầm bên ngoài mà có người cho là “dâu bể” th́ hạnh phúc nhất là t́m được ra nhau. Trí Quang và Trí Minh t́m ra nhau, ôm lấy nhau sau những đổ vỡ tang thương. Ấy là hạnh phúc. |