Threads: , Posts: , Members:
Online:

Go Back   Psyche > Tâm Linh, Huyền Bí > Tủ sách Huyền Bí, Tâm Linh

Reply
 
LinkBack Thread Tools Display Modes
  #1 (permalink)  
Old 08-19-2007, 02:52 AM
BaoKiem's Avatar
BaoKiem BaoKiem is offline
Moderator
 
Join Date: Jul 2007
Posts: 93
Những Chân Lư Diệu Huyền

Một buổi chiều, tôi nh́n thấy một người khách lạ bước vào tịnh xá với một điệu bộ trầm tĩnh và ngồi xuống sàn gạch gần bên giường của đức Maharichi. Người ấy có một màu da đem sậm và một gương mặt rất sáng sủa tế nhị. Y vẫn im lặng không nói ǵ, nhưng đức Maharichi liền tiếp đón y bằng một nụ cười thân mật.

Cái phong độ cốt cách của người này ghi một ấn tượng sâu xa trong ḷng tôi. Y có vẻ giống như một pho tượng Phật tạc trong tảng đá, gương mặt y biểu lộ một sự bằng an, trầm lặng khác thường. Khi bốn mắt chúng tôi gặp nhau, y nh́n thẳng vào mặt tôi một hồi lâu làm cho tôi ngượng và day mặt đi chỗ khác. Suốt buổi chiều hôm đó, y không thốt ra một lời nào cả.

Qua ngày hôm sau, tôi lại gặp y trong một trường hợp bất ngờ. Tôi vừa rời khỏi tịnh xá trở về cḥi để nấu nước pha trà, v́ người nô bộc của tôi đă đi vắng ngoài chợ. Khi vừa mở khóa cánh cửa lớn, tôi sắp sửa bước vào th́ có một vật cựa quậy dưới đất và ngừng lại cách chân tôi trong gang tấc. Những cử động im lặng của nó và một tiếng huưt nhỏ như sáo mà tôi nghe thoáng qua trong bóng tối trước khi tôi nh́n thấy rơ đó là vật ǵ, nhắc nhở cho tôi biết rằng có một con rắn ở trong cḥi. Trong một lúc, tôi cảm thấy trong ḷng rối loạn v́ sợ hăi và không biết phải là thế nào. Thần kinh tôi bị căng thẳng đến cực độ. Tôi nh́n con rắn không chớp mắt, và nó cũng vừa phùng mang vừa giương hai mắt nh́n lại tôi.

Sau cùng, tôi định tĩnh tinh thần và hối hả rút lui. Tôi định đi t́m một cây gậy lớn để đập cho nó một gậy dập xương sống, th́ bỗng đâu người khách lạ ngày hôm qua th́nh ĺnh xuất hiện ở ngoài sân. Gương mặt trầm tĩnh và đôi mắt nh́n yên lặng của y làm cho tôi bớt sợ hăi và lấy lại sự b́nh tĩnh. Y đến gần cḥi tranh, với cái nh́n thoáng qua y đă thấu rơ t́nh h́nh và thản nhiên bước vào cḥi. Tôi bèn la lớn để báo động nhưng y không màng để ư đến tiếng kêu của tôi. Một lần nữa tôi lại băn khoăn sợ hăi, v́ mặc dầu y không có khí giới y vẫn đưa hai tay về phía con rắn.

Con rắn há miệng và le cái lưỡi dài h́nh mũi chĩa tḥ ra thụt vào, nhưng không định mổ vào người kia. Trong khi đó có hai người đang tắm dưới ao gần bên, nghe tiếng kêu của tôi bèn vội vă chạy tới. Trước khi họ đến gần cḥi tranh th́ người khách lạ đă khom lưng ngồi gần bên con rắn và lấy tay nhẹ vuốt trên lưng nó trong khi con rắn cuối đầu sát đất và nằm im lặng!

Nó không c̣n phùng mang le lưỡi một cách dữ tợn như trước nữa, cho đến khi hai người kia bước đến và làm cho nó giựt ḿnh. Khi ấy, nó bèn quẫy đuôi dường như sực tỉnh, và trước bốn cặp mắt của chúng tôi, nó nhanh nhẹn ḅ ra khỏi cḥi tranh và trong khoảng khắc đă biến mất dạng trong khu rừng rậm.

- Đó là một con rắn hổ mang!

Một trong hai người mới đến sau b́nh phẩm. Người này là một thương gia ở thành phố gần bên, thường đến thăm đạo viện để chiêm ngưỡng đức Tôn Sư hoặc đàm đạo với tôi. Tôi bày tỏ sự ngạc nhiên về việc người khách lạ giỡn với con rắn không một chút sợ hăi. Y bèn giải thích:

- À, đó là đạo sĩ Ramiah, y là một trong những đệ tử cao cấp nhất của đức Maharichi. Y là một người có bản lĩnh khá lắm.

Tôi không thể tṛ chuyện với người Yogi này v́ tôi nhận thấy rằng y giữ giới tịnh khẩu, ngoài ra những giới hạnh khác nữa thuộc về phần kỷ luật đặc biệt của y, và cũng bởi v́ y là người thuộc về địa phương nói tiếng thổ ngữ Telugu, chứ không biết tiếng Anh. Tôi cũng nghe nói rằng y là một người rất ẩn dật và kín đáo, thường không chịu giao thiệp với ai, rằng y ở một cái nhà nhỏ xây bằng gạch dưới bóng mát của một tảng đá khổng lồ bên cạnh bờ ao, và y là đệ tử của đức Maharichi đă mười năm nay.

Tuy nhiên, sau đó không lâu, sự cách biệt giữa chúng tôi đă được lấp bằng. Tôi gặp y trên bờ ao khi y cầm một cái b́nh nhỏ bằng đồng xuống ao để múc nước. Dáng điệu ung dung tự tại của y làm cho tôi thích thú, lúc đó tôi sẵn có đem theo máy ảnh trong túi, tôi mới yêu cầu y, bằng cách ra dấu, để cho tôi chụp một bức ảnh. Y không phản đối, và sau khi chụp ảnh y cũng đi theo tôi về cḥi. Tại đây chúng tôi thấy một người đệ tử già của đức Maharichi, nay đă bảy mươi lăm tuổi, làm công chức sở Hỏa Xa về hưu, ngồi đợi ngoài cửa chờ tôi về. Cũng do sự t́nh cờ, tôi được biết ông lăo này biết tiếng Telugu khá giỏi cũng như tiếng Anh và ông sẵn ḷng làm thông ngôn cho chúng tôi, tuy rằng chỉ nói bằng bút đàm. Người đạo sĩ không thích nói nhiều và không muốn bị ai phỏng vấn, nhưng tôi t́m cách gợi chuyện để biết thêm vài điều về cuộc đời y.

Đạo sĩ Ramiah đă trên bốn mươi lăm tuổi, có sở hữu đất ruộng tại tỉnh Nellore, và mặc dầu y không chính thức xuất gia, y vẫn để cho gia đ́nh y cai quản đồn điền tài sản để cho y có thời giờ theo đuổi việc học Đạo. Y có một nhóm đệ tử riêng ở tỉnh Nellore, nhưng mỗi năm một lần, y rời khỏi tỉnh này để viếng đức Maharichi, và ở lại đạo viện của Ngài mỗi lần đôi ba tháng.

Trong thuở thiếu thời, y đă từng đi châu du khắp miền Nam Ấn để t́m thầy học Đạo. Y đă học với nhiều vị danh sư và phát triển được vài quyền năng đặc biệt. Phép luyện khí công và tham thiền y đều thực hàng được rất dễ dàng. Dường như y đă vượt bực các danh sư của y v́ y đă trải qua những kinh nghiệm thần bí mà các vị danh sư không thể giải thích được một cách thỏa đáng. Sau đó y t́m đến đức Maharichi, Ngài liền giải thích cho y nghe một cách đúng đắn, và giúp đỡ y thêm về phần tu luyện.

Đạo sĩ Ramiah cho tôi biết rằng y định đến ở trong hai tháng tại đạo viện, y có đem theo một người tiểu đồng, và y lấy làm vui ḷng mà thấy có một người Âu chú trọng đến nền Minh Triết cổ truyền của Đông phương. Tôi đưa cho y xem một tờ tạp chí Anh ngữ có in h́nh ảnh, và y b́nh phẩm một cách lạ lùng về một bức ảnh trong đó:

- Chừng nào các nhà bác học thông thái ở phương Tây không c̣n t́m cách làm cho các động cơ chạy mau hơn những thứ máy móc mà họ đă có, và bắt đầu nh́n vào nội tâm của họ, th́ chừng đó chủng tộc các anh có thể t́m thấy hạnh phúc chân thật và vững bền hơn. Anh có dám chắc rằng người Âu Tây các anh sẽ an phận và sung sướng hơn chăng, mỗi khi họ phát minh ra được một thứ máy móc mới lạ để giúp cho họ di chuyển mau chóng hơn?

Trước khi từ giă, tôi hỏi y về chuyện con rắn hổ mang hôm trước. Y mỉm cười và viết câu trả lời:

- Có ǵ mà phải sợ? Tôi đến gần nó với tấm ḷng thành, không nuôi tư tưởng ác, và với một t́nh bác ái đối với tất cả chúng sinh.

Tôi nghĩ rằng chắc c̣n có điều ǵ ẩn dấu đằng sau những lời giải thích giản dị đó, nhưng tôi không hỏi ǵ thêm mà để cho y trở về nhà.

Trong những tuần lễ sau cuộc gặp gỡ đầu tiên của tôi với nhà đạo sĩ Ramiah, tôi đă có dịp biết y nhiều hơn nữa. Chúng tôi thường gặp nhau hoặc ở chỗ đất trống chung quanh cḥi, hoặc trên bờ ao, hoặc ở trước nhà y. Mối t́nh bằng hữu đă nảy sinh ra giữa chúng tôi, nhưng đó là một mối t́nh câm, không lời, và một hôm nó được biểu lộ bằng cử chỉ, khi người đạo sĩ đặt một bàn tay trên đầu tôi để ban ân huệ và siết chặt hai bàn tay tôi trong hai bàn tay của y. Ngoài ra vài câu bút đàm mà người đệ tử già dịch lại cho tôi nghe chúng tôi không ai nói với nhau một lời nào trong thời gian kết bạn. Tuy nhiên, tôi cảm thấy rằng giữa tôi và đạo sĩ Ramiah có một sợi dây liên lạc mật thiết, không thể nào cắt đứt đi được. Thỉnh thoảng tôi đi bách bộ chơi với y trong khu rừng rậm, có đôi lần chúng tôi cùng trèo lên sườn đồi giữa những tảng đá lớn dựng lên lởm chởm và đi một cáh rất vất vả mệt nhọc trên đường núi gồ ghề, nhưng dầu cho chúng tôi đi chơi đâu, bao giờ y cũng giữ một thái độ ung dung tự tại mà tôi không khỏi lấy làm cảm phục.

Một lần nữa đó không lâu, tôi lại có dịp nhận thấy y biểu lộ rơ ràng cái quyền năng phi thường của y. Tôi vừa nhận được một bức thư từ bên nhà gởi sang với những tin chẳng lành. T́nh h́nh tài chánh của tôi gặp cơn khủng hoảng bất ngờ, và bởi đó tôi sẽ không thể kéo dài chuyến du hành của tôi ở Ấn Độ nữa. Lẽ tự nhiên là tôi có thể ở lại đạo viện thêm ít lâu, v́ các đệ tử của đức Maharichi sẵn có cảm t́nh với tôi và sẵn ḷng dung nạp, nhưng bản tính của tôi vốn không thích như thế. Tôi chỉ c̣n có cách là trở về xứ sở.

Việc này xảy đến cho tôi như một sự thử thách về sự tu luyện tinh thần mà tôi đă theo đuổi bấy lâu nay, nhưng bản lĩnh của tôi thật ra cũng chưa có ǵ đáng kể nên tôi không vượt qua nổi cơn thử thách đó. Tôi cảm thấy trong ḷng nao núng và chán nản vô cùng. Tôi không thể tạo sự giao cảm tâm linh với đức Maharichi như mọi khi, và đành rời khỏi tịnh xá một cách đột ngột sau khi đến viếng Ngài chỉ có một lát. Suốt ngày hôm đó, tôi trở về cḥi nằm ngă trên giường, cả thể xác lẫn tinh thần đều mệt mỏi. Tôi nằm dă dượi và thiếp đi được một lúc, nhưng tôi giựt ḿnh ngồi chồm dậy khi tôi nghe có tiếng gơ cửa. Tôi mời khách vào và ngạc nhiên mà thấy đó không ai khác hơn là đạo sĩ Ramiah.

Tôi ngồi dậy và khi y ngồi xếp bằng dưới nền gạch, tôi cũng ngồi như thế trước mặt y. Có lẽ y đă nhận thấy cơn xáo trộn và khủng hoảng tinh thần vừa qua trên nét mặt tôi, nên y chăm chú nh́n tôi với một câu hỏi trong ánh mắt. Mặc dầu chúng tôi ngôn ngữ bất đồng, nhưng một cảm giác lạ lùng khiến tôi cứ nói chuyện với y bằng tiếng Anh, hy vọng rằng y sẽ hiểu được tư tưởng của tôi nếu y không hiểu được những lời tôi nói. Với vài câu vắn tắt, tôi thuật lại những tin chẳng lành vừa xảy ra bất ngờ từ bên nhà, và phụ họa thêm bằng những cử chỉ và sắc mặt thất vọng và chán nản.
Reply With Quote
  #2 (permalink)  
Old 08-19-2007, 02:53 AM
BaoKiem's Avatar
BaoKiem BaoKiem is offline
Moderator
 
Join Date: Jul 2007
Posts: 93
Ramiah ngồi lẳng lặng nghe. Khi tôi đă nói xong, y gật đầu đáp lại một cách trịnh trọng, tỏ dấu cho tôi biết rằng y đă hiểu rơ được câu chuyện. Một chập sau, y đứng dậy và lấy tay ra dấu mời tôi đi theo. Chúng tôi đi xuyên qua khu rừng rậm, nhưng chỉ độ một lát là đến một khoảng đất trống, ánh nắng mặt trời xế trưa rọi thẳng vào người chúng tôi. Tôi tiếp tục đi theo y độ nửa tiếng đồng hồ đến một gốc cây đa lớn, chúng tôi ngừng lại và ngồi nghỉ dưới bóng mát. Sau khi ngồi nghỉ được một lúc, chúng tôi lại đi bộ thêm nửa giờ nữa xuyên qua rừng rậm và sau cùng, chúng tôi đi xuống một cái ao lớn do một con đường tắt mà Ramiah có vẻ rất quen thuộc.

Chúng tôi ngồi trên bờ ao, dưới ao có rất nhiều hoa sen. Người Yogi chọn bóng mát của một thứ cây lùn thấp và ngồi dưới gốc cây, tôi cũng ngồi bên cạnh y. Ngôn cây nhành lá sum sê tỏa ra trên đầu chúng tôi như một cây dù lớn. Cảnh vật nơi đây hoàn toàn vắng lặng không có một bóng người, chỉ có toàn là rừng rậm bao bọc chung quanh.

Ramiah ngồi xếp bằng, hai chân tréo, và ra dấu bảo tôi ngồi xích lại gần, Kế đó, y day mặt về phía ao sen và trong giây phút y đă đắm ch́m trong một cơn thiền định. Giờ phút trôi qua một cách chậm chạp, nhưng Ramiah vẫn ngồi điềm nhiên bất động, gương mặt y cũng yên tịnh như mặt nước hồ sen, thân ḿnh y ngay ngắn như pho tượng đồng. Nửa giờ trôi qua, y vẫn ngồi yên như thế, gương mặt y dường như biến đổi bởi sự yên tịnh càng thâm trầm hơn trước, đôi mắt đứng tṛng của y nh́n thẳng vào chỗ hư không hay là nh́n vào những ngọn đồi xa xa ở tận chân trời, điều đó tôi không thể biết được.

Sau một chập không lâu, tôi dần dần chịu ảnh hưởng của bầu không khí im lặng chung quanh và sự điềm tĩnh lạ lùng của ông bạn tôi. Một sự bằng an tuyệt vời đă xâm chiếm lấy tâm hồn tôi một cách từ từ, thấm thía, dịu dàng và chắc chắn. Một sự ung dung tự tại và thản nhiên trước nghịch cảnh mà tôi chưa hề bao giờ đạt tới từ trước, nay đến với tôi một cách dễ dàng. Người đạo sĩ đă giúp đỡ tôi bằng một phương pháp bí mật và huyền diệu của y, tôi không c̣n nghi ngờ ǵ nữa. Y đă dùng cái bí thuật nào để ảnh hưởng đến tôi một cách mầu nhiệm như thế, sự bằng an tuyệt vời nó toát ra từ con người y nguồn gốc do đâu mà ra?

Sức nóng mặt trời đă giảm bớt khi đến lúc xế chiều, băi cát nóng gắt cũng nguội dần. Một vài tia nắng màu vàng sậm từ hướng Tây chiếu thẳng vào gương mặt của người đạo sĩ, làm cho thân ḿnh y dường như tỏa hào quang sáng chói. Một niềm an lạc vô biên tràn ngập cơi ḷng tôi, những sự thay đổi của cuộc đời, những nỗi thăm trầm của số kiếp nay không c̣n là điều quá ư quan trọng đối với tôi nữa khi tôi bắt đầu sống với nội tâm thiêng liêng của tôi. Trong lúc đó, tôi nhận thấy một cách rơ ràng rằng con người có thể thản nhiên và an vui trước nghịch cảnh nếu y t́m thấy cái Chân Ngă của ḿnh, rằng thật là một điều khờ dại mà bám víu lấy những sự vật phù du giả tạm của cuộc đời trần gian, khi mà y sẵn có một sự che chở thiêng liêng ở hầu kề một bên, rằng nếu đức chúa Jesus ngày xưa đă bảo các môn đệ đừng lo nghĩ đến ngày mai, đó là v́ Ngài biết rằng có một quyền năng thiêng liêng che chở cho họ. Tôi cũng nhận thấy rằng khi con người tin tưởng và nghe theo tiếng, y sẽ có thể trải qua những cơn phong trần tục lụy, ch́m nổi ba đào của cuộc đời thế gian mà ḷng không nao núng hay sợ sệt. Và tôi cảm thấy rằng ở một nơi nào đó trong nội tâm nhưng lại rất gần chúng ta, biểu hiện rơ cái giá trị căn bản của cuộc đời, khi mà người ta nh́n thấy nó rồi, th́ tất cả những sự lo âu phiền năo của cuộc đời sẽ tiêu tan và không c̣n nữa. Nhờ sự cải tạo tinh thần nó vừa diễn ra trong tâm hồn tôi, mà nay tôi đă trút được gánh nặng của sự thất vọng ưu phiền.

Tôi không c̣n nhớ tới thời gian trong khi tôi đă trải qua cái kinh nghiệm tốt đẹp nói trên, và tôi cũng không biết làm sao có thể giải thích một cách mỹ măn sự huyền diệu của nội tâm, nó hoàn toàn vắng lặng và không tùy thuộc ở thời gian và không gian. Bóng hoàng hôn đă ngả xuống khu rừng rậm. Lúc ấy tôi không c̣n ư thức được cảnh vật chung quanh nữa, nhưng từ chỗ sâu thẳm của tiềm thức, tôi nhớ lại rằng màn đêm sụp xuống rất mau chóng ở vùng nhiệt đới, và lúc đó tôi đang ngồi ở giữa rừng sâu hoang vắng cô liêu. Tuy nhiên, tôi lại không cảm thấy sợ sệt chút nào khi tôi ngồi bên cạnh người đạo sĩ, nhất là khi người ấy lại dắt tôi đến thám hiểm vào chỗ nội tâm huyền bí để được thấm nhuần trong bầu không khí an lạc tuyệt vời...

Sau cùng khi người đạo sĩ sờ nhẹ vào tay tôi để ra hiệu cho tôi đứng dậy th́ chung quanh trời đă tối đen. Chúng tôi nắm tay nhau đi trong đêm tối xuyên qua khu rừng hoang để trở về nhà, không có đèn đuốc soi đường chi cả, nhưng người đạo sĩ dường như được d́u dắt bởi một thứ giác quan lạ lùng. Ở vào lúc khác, khu rừng này lẽ đă làm cho tôi phải sợ sệt, v́ ban đêm là lúc mà các loài thú dữ rời khỏi sào huyệt của chúng để đi kiếm mồi, và người ta có cảm giác rằng có bao nhiêu những độc trùng ác thú lởn vởn chung quanh. Tôi nhớ lại con chó Jackie ở đạo viện vẫn thường đi chơi với tôi trong vườn hoặc chia sớt bữa ăn với tôi ở cḥi tranh, một hôm trở về nhà với cuống họng bị xé toang, máu me đầm đ́a v́ vết cắn của một con beo gấm, và một con chó khác cũng bị cọp tha mất, không trở về. Biết đâu đêm nay tôi cũng sẽ thoáng nh́n thấy trong bóng tối cặp mắt xanh biếc và sáng ngời của một con beo gấm, hay vô ư đạp nhầm một con rắn hổ mang nằm khoanh tṛn dưới đất hoặc dẫm chân lên một con ḅ cạp lửa mà nọc độc có thể làm chết người? Nhưng ngay tức khắc tôi cảm thấy hổ thẹn v́ những ư nghĩ đó bên cạnh người đạo sĩ không hề sợ sệt, và tôi liền nép ḿnh vào cái hào quang che chở của y mà tôi cảm thấy h́nh như nó bao bọc lấy tôi.

Đêm càng khuya, khu rừng càng vang rền những âm thanh rùng rợn. Tiếng sủa của một con chó rừng văng vẳng ở đàng xa, những loài phi cầm tẩu thú khác cũng rú lên để đáp lại, và khi chúng tôi về đến gần cái ao bên cạnh nhà chúng tôi, th́ tiếng ễnh ương, rắn mối, trùng dế, dơi chuột ḥa thành một khúc nhạc lạ lùng, bí hiểm. Sáng ngày hôm sau, khi tôi thức giấc, tôi cảm thấy tâm hồn nhẹ nhàng thư thái, sẵn sàng chào đón một vũ trụ tràn đầy ánh sáng, nhộn nhịp tưng bừng...

C̣n biết bao nhiêu chuyện mà tôi có thể viết về đời sống ở đạo viện và về những cuộc đàm thoại của tôi với đức Maharichi. Tôi càng thấy rằng Ngài là người nối nghiệp của một thời quá khứ xa xăm, khi người ta coi sự khám phá ra một điều chân lư thiêng liêng cũng có giá trị không kém ǵ sự t́m ra một mỏ vàng. Từ nay tôi biết chắc rằng tôi đă gặp ở nơi thâm sơn cùng cốc này, một trong những bậc siêu nhân cuối cùng c̣n sót lại của xứ Ấn Độ. Gương mặt trầm lặng của nhà Hiền Giả này làm cho tôi cảm thấy gần gũi hơn với những bậc Thánh Nhân Hiền Triết của xứ Ấn Độ thời xưa. Tuy nhiên, người ta cảm thấy rằng cái phần thâm sâu huyền diệu nhất của Ngài vẫn chưa được biểu lộ rơ ràng trước mắt tôi. Có khi Ngài vẫn sống cách biệt một cách lạ lùng, và những khi khác Ngài lại ban rải ân huệ thiêng liêng của Ngài cho tôi với một hảo ư tuyệt vời, nó nối liền tôi với Ngài bằng những sợi dây nhân duyên bền chặt và trường cửu.

Tôi đă tập quen với cái phong độ bí hiểm của Ngàivà chấp nhận Ngài theo chỗ tôi nh́n thấy. Tuy Ngài sống cách biệt với cơi giới bên ngoài và không chịu tiếp xúc với người thế gian, nhưng người nào có đầy đủ nhân duyên sẽ được dẫn dắt đến sự giao cảm tâm linh với Ngài. Tôi càng yêu quư Ngài hơn nữa khi tôi thấy Ngài rất giản dị và khiêm tốn giữa một bầu không khí cao cả và thiêng liêng thật sự mà người ta cảm thấy rơ rệt ở chung quanh Ngài. Ngài không hề tuyên bố có những quyền năng thần bí hay có một sứ mạng thiêng liêng nào để ḷe đời, nhứt là điều đó lại càng rất dễ đối với người Ấn Độ là một dân tộc sẵn có óc tin tưởng thần quyền, và sẵn sàng thần thánh hóa Ngài ngay trong khi Ngài c̣n sống, nếu Ngài không phải là một người hoàn toàn chân thật và cực lực phản đối những tư tưởng đó.

Sự có mặt trên thế gian của những người như đức Maharichi h́nh như không phải là do dự ngẫu nhiên t́nh cờ. Ngài cũng như một vị sứ giả thiêng liêng tiếp tục công tŕnh của những bậc hiền giả đă từng xuất hiện trải qua gịng lịch sử của nhân loại để ǵn giữ, duy tŕ sự sinh hoạt tâm linh trên mặt địa cầu. Người ta phải chấp nhận sự kiện này là những bậc hiền giả đó xuất hiện để tiết lộ cho chúng ta ít nhiều chân lư, chứ không phải để thảo luận đôi co ǵ với chúng ta. Dầu sao, những giáo lư của Ngài có một tính cách rất hấp dẫn đối với tôi v́ nó rất thực tế và đúng tinh thần khoa học.
Reply With Quote
  #3 (permalink)  
Old 08-19-2007, 02:54 AM
BaoKiem's Avatar
BaoKiem BaoKiem is offline
Moderator
 
Join Date: Jul 2007
Posts: 93
Ngài không có sử dụng đến sức mạnh thần thông siêu phàm nào và không đ̣i hỏi một đức tin mù quáng. Danh từ Thượng Đế cũng ít khi xuất hiện trên môi của Ngài. Ngài chỉ đưa ra một phương pháp phân tách bản ngă, nó có thể thực hành bất luận rằng người ta có những tín ngưỡng như thế nào, một phương pháp nó sẽ đưa con người đến sự thực hiện Chân Ngă, hay Chân Như Phật Tánh của ḿnh.

Càng ngày tôi càng nhận thức được rằng có một phần sức mạnh tinh thần của đức Maharichi được chuyển qua cho tôi, mặc dầu chúng tôi không có trao đổi với nhau một lời nào. Tuy nhiên, ngày dự định lên đường sắp tới làm trở ngại những cố gắng của tôi. Tôi cố ở nán lại ít lâu, nhưng sức khỏe của tôi lại bị giảm sút và làm cho tôi phải quyết định từ giă đạo viện càng sớm càng hay. Thật vậy, trong khi tôi nghe theo tiếng nói của nội tâm nó kêu gọi tôi từ Bombay trở về đây, tôi đă có đủ ư chí gạt bỏ sự kháng cự của một thể xác đau yếu và một tinh thần mệt mỏi để lưu ngụ tại vùng nóng bức này. Nhưng sức người có hạn, làm sao có thể thắng đoạt được thiên nhiên, thành thử không bao lâu cơn bịnh cũ của tôi đă bộc phát trở lại và sức khỏe của tôi lại đi xuống dốc đến một mực độ báo nguy và tôi chưa từng cảm thấy bị suy yếu như thế bao giờ. Vài giờ trước khi bước vào giai đoạn quyết liệt trong cơn thiền định bên đức Maharichi, th́ tôi bắt đầu run một cách dữ dội khắp cả thân ḿnh và toát mồ hôi như tắm, triệu chứng của cơn sốt sắp đến.

Sau khi viếng thăm một nơi Thánh Điện thâm nghiêm ở ngôi đền lớn, tôi hối hả trở về và bước vào tịnh xá trong khi giờ công phu buổi chiều đă trôi qua hết nửa phần. Tôi lẳng lặng ngồi xuống sàn gạch và tréo chân theo thế ngồi thiền như thường lệ. Trong vài giây đồng hồ, tôi định tĩnh tinh thần và gom tất cả mọi tư tưởng vào một trung tâm điểm nhứt định. Đến lúc tôi nhắm mắt, th́ thần thức của tôi đă gom vào nội tâm và tập trung ở đó.

H́nh thức của đức Maharichi ngồi nhập định hiện rơ ràng trong trí của tôi. Noi theo chỉ thị thường lập đi lập lại của Ngài, tôi cố gắng vượt qua h́nh bóng ấy để trụ vào cái phần vô sắc tướng, tức là cái thực thể tự tại, hay linh hồn Ngài. Tôi ngạc nhiên mà thấy rằng những cố gắng của tôi có kết quả rất mau chóng, cái h́nh bóng của ngài đă biến mất trong trí óc tôi, và tôi không c̣n cảm thấy ǵ khác hơn sự hiện diện tâm linh của ngài.

Những sự suy gẫm thuộc về lư trí trong những cơn tham thiền ban sơ của tôi trước kia đă dứt hẳn. Tôi đă từng dọ hỏi, cân nhắc những ư thức của tôi về thể chất, về t́nh cảm và lư trí nhưng khi đă biết đó không phải là Chân Ngă, tôi đă loại bỏ hết tất cả những điều đó. Kế đó, tôi gom thần thức vào chính trung tâm của nó, để t́m xem nguồn gốc của nó ở đâu. Đây là lúc tôi bước vào giai đoạn quyết liệt. Trong khi tôi giữ ǵn cho tâm thần yên tịnh, cái lư trí đă tự rút lui cảnh vật chung quanh bắt đầu lu mờ và đắm ch́m trong chỗ vắng lặng hư không. Trong trạng thái đó người hành giả phải luôn luôn giữ ǵn sự tập trung tư tưởng, không để cho thần thức bị xao lăng hay lo ra. Cuộc đời thế gian với bao nhiêu sự cám dỗ, thử thách, vẫn ŕnh rập chung quanh y. Giữ ǵn cho thân tâm vắng lặng, không bị xao động bởi ngoại cảnh, thật là một điều khó lắm thay.

Đêm nay, tôi đạt tới điểm đó một cách mau chóng, sau khi đă loại trừ một loạt những tư tưởng vẫn vơ nó vẫn thường đột nhập vào trí óc trước khi tâm thần được b́nh tĩnh yên lặng. Một sức mạnh mới mẽ và dồi dào bắt đầu hành động một cách mănh liệt trong tâm giới của tôi và thúc đẩy tôi tiến sâu vào nội tâm với một tốc lực không ǵ cưỡng nổi. Trận giao phong đầu tiên đă kết liễu mau chóng, hầu như khỏi cần chiến đấu, và sự căng thẳng của nó được nối tiếp theo sau bằng một cảm giác sung sướng, dễ dàng thoải mái.

Trong giai đoạn kế tiếp, tôi đứng ngoài ṿng hoạt động của lư trí, và nh́n nó một cách khách quan. Một tiếng nói của trực giác báo cho tôi biết rằng cái lư trí đó chỉ là một khí cụ mà thôi. Tôi nh́n xem những tư tưởng của tôi với một sự siêu thoát lạ thường. Cái trí biện luận, suy tư, từ trước đến nay vẫn được coi như một khả năng quư báu mà người ta lấy làm tự hào, nay đă trở nên một vật cần phải loại bỏ, và tôi nhận thấy muốn đứng ngoài ṿng lư trí, nhưng vẫn là ḿnh. Tôi muốn tiến vào một chỗ c̣n thâm sâu hơn là tư tưởng. Tôi muốn biết xem tự giải thoát ra khỏi sự kiềm tỏa của bộ óc và trí năo sẽ gây cho tôi cái cảm giác như thế nào, tôi bèn chờ đợi với một tinh thần tỉnh táo và lanh lẹ.

Thật là một điều lạ lùng mà có thể đứng ngoài ṿng và quan sát sự hoạt động của bộ óc dường như nó là của một người khác hơn ḿnh, nh́n xem tư tưởng phát khởi bằng cách nào và chấm dứt ra sao. Nhưng c̣n lạ lùng hơn nữa khi ta có cái linh cảm rằng ḿnh sắp sửa bước vào một lănh vực huyền bí nó che dấu cái phần thâm sâu u ẩn nhứt của linh hồn người. Tôi có cảm tưởng như một Kha Luân Bố sắp sửa đổ bộ lên một sự chờ mong với những cảm giác đầy thú vị.

Nhưng làm sao có thể tự giải thoát khỏi áp lực chuyên chế của tư tưởng?

Tôi nhớ lại rằng đức Maharichi không bao giờ bảo tôi nên chận đứng một cách quyết liệt những hoạt động của lư trí. Ngài luôn luôn dặn ḍ và lập lại rằng: "Hăy đi ngược ḍng tư tưởng cho đến tận nguồn gốc của nó, chờ cho Chân Ngă xuất hiện ra, và chừng đó những tư tưởng sẽ dứt". Tôi bèn rời bỏ mọi sự cố gắng và tự buông trôi theo một sự thụ động hoàn toàn tuy vẫn cảnh giác chờ mong cũng như con rắn đang ŕnh mồi.

Tôi vẫn giữ vững trạng thái đó cho đến khi tôi khám phá rằng những sự tiên đoán của nhà Hiền Giả quả thật không sai. Những luồng sóng tư tưởng bắt đầu giảm bớt lần lần, sự hoạt động của lư trí sụt xuống dần cho đến điểm số không. Tôi bắt đầu kinh nghiệm được một cảm giác lạ lùng nhứt từ trước đến giờ. Thời gian dường như muốn ngừng trôi, khi cái khiếu linh năng trực giác của tôi bắt đầu ḍ đường để tiến sâu vào lănh vực huyền bí của nội tâm. Những cảm xúc của giác quan h́nh như đă chết hẳn, tôi không c̣n nghe, thấy, cảm hay nhớ điều ǵ nữa. Tôi biết rằng bất cứ lúc nào kể từ khi đó, tôi sẽ đứng ngoài ṿng mọi sự vật của trần gian, và ở ngay ngưỡng của của cơi giới diệu huyền.

Sau cùng cái giờ phút đó đă đến. Tư tưởng đă tắt hẳn như một đóm lửa tàn. Lư trí đă rút lui về cái địa hạt của nó, và thần thức không c̣n bị chướng ngại. Bộ óc đă bước vào một trạng thái hoàn toàn ngơi nghỉ, cũng như trong giấc ngủ mê nhưng tâm thần vẫn tỉnh táo, tuyệt nhiên không chút mê muội. Tôi vẫn điềm tĩnh và biết rơ tôi là ai cùng những ǵ đang diễn ra ở chung quanh. Tuy nhiên cái ư thức của tôi đă rút lui ra khỏi những giới hạn chật hẹp của bản ngă, và thuộc về một cái ǵ huyền diệu vô cùng, nó bao gồm hết tất cả hơn nhiều cái bản ngă vô vị kém hèn mà từ trước đến giờ tôi vẫn tưởng là Tôi, một cái ǵ thâm sâu hơn, thiêng liêng huyền diệu hơn, hỗn hợp với tâm thức của tôi. Tôi cảm thấy được một điều mới lạ, đó là một sự tự do tuyệt đối hoàn toàn, và thoát ra khỏi sự hoạt động độc đoán của tư tưởng chẳng khác nào như thoát ra khỏi chốn ngục tù để thở bầu không khí tự do phóng khoáng bên ngoài.

Tôi đă vượt qua khỏi giới hạn và bước ra ngoài ṿng tâm thức của quả Địa Cầu.

Bầu Hành Tinh vẫn dung dưỡng chứa chấp tôi thuở nay, đă biến mất dạng. Tôi đang phiêu diêu giữa một biển ánh sáng rạng ngời. Biển ánh sáng này, tôi cảm thấy h́nh như là chất Tiên Thiên. Khí làm căn bản cấu tạo nên các bầu thế giới, tức là trạng thái nguyên thủy của vật chất hồng trần. Nó bao trùm khắp nơi trong cơi không gian bao la vô tận, và sống động một cách không thể tả.

Trong khoảnh khắc, tôi đă thấu rơ ư nghĩa tấn tuồng sinh hoạt nhiệm mầu của Vũ trụ nó diễn ra trong không gian. Tôi, cái Tôi mới, được tràn ngập một niềm hạnh phúc và an lạc vô biên. Tôi đă uống cạn chén nước cam thủy của gịng sông Léthe, tức gịng nước quên lăng. Những đắng cay của dĩ văng, những phiền muộn của tương lai, thảy đều tiêu tan và đắm ch́m trong sự lăng quên. Tôi đă đạt tới một sự tự do thiêng liêng và một niềm phúc lạc không thể tả. Tôi mở rộng hai tay đón lấy toàn thể vũ trụ và chúng sinh với một t́nh thương bao la thâm trầm, v́ tôi đă hiểu một cách thâm sâu rằng: Hiểu biết tất cả không phải chỉ là tha thứ tất cả, mà c̣n thương yêu hết tất cả!
Reply With Quote
  #4 (permalink)  
Old 08-19-2007, 02:55 AM
BaoKiem's Avatar
BaoKiem BaoKiem is offline
Moderator
 
Join Date: Jul 2007
Posts: 93
Linh hồn tôi đă say sưa trong cơn đại định, thoát trần!...

Làm sao tôi có thể ghi chép lại được một sự kinh nghiệm siêu linh và huyền diệu như thế, v́ nó quá tế nhị để có thể diễn tả bằng ng̣i bút của tôi?

Tuy nhiên, những điều chân lư bất hủ mà tôi đă thu thập được cần phải được diễn tả bằng ngôn ngữ của trần gian, và sự cố gắng đó sẽ không phải là vô ích. Bởi vậy, tôi đă thử ghi chép lại, dẫu rằng một cách vụng về, một vài điểm kư ức của cơi giới diệu huyền mà người đời chưa từng thám hiểm, nó ở ngoài ṿng giới hạn tâm trí của con người.

Con người có thể tự hào rằng y thuộc về một gịng giống thiêng liêng: Một Đấng vô cùng cao cả hơn người mẹ của y vẫn chăm nom săn sóc y từ thuở ấu thơ. Trong những khi khôn ngoan sáng suốt hơn, y sẽ nhận biết điều này.

Có một thuở, trong cái thời kỳ dĩ văng xa xăm, con người đă từng thề nguyền chung thủy với Đấng Hóa Công, và trong một bầu không khí lộng lẫy huy hoàng, y đă nghe theo tiếng gọi của cuộc đời trần gian tục lụy, th́ cũng có những người không hề quên lời thề nguyền thuở xưa, họ sẽ nhắc nhở cho y nhớ lại đúng vào giờ phút thích nghi.

Trong con người, có một yếu tố bất diệt, đó tức là Chân Ngă. Y đă lăng quên mất Chân Ngă của ḿnh, nhưng sự lăng quên đó không bao giờ có thể làm giảm bớt đi sự cao cả thiêng liêng của nó. Y có thể quên mất nó đi và ngủ mê trong sự truy hoan, nhưng một ngày kia nó vươn ḿnh cho trỗi dậy và đánh thức y, y sẽ nhớ lại rằng y là ai và thu hồi lại được linh hồn của ḿnh.

Con người không t́m thấy cái chân giá trị của ḿnh bởi v́ y đă mất cái ư thức về Thiêng Liêng. Bởi đó, y chạy quàng xiên theo những lư thuyết của người khác, trong khi y có thể t́m thấy lẽ sống chân thật ở tự nơi ḿnh. H́nh biểu tượng Sphinx không nh́n cảnh vật bên ngoài. Cái nh́n khó lường của nó luôn luôn hướng vào bên trong, và ư nghĩa thâm sâu của nụ cười bí hiểm của nó là Tự Biết Ḿnh.

Người nh́n vào bên trong chỉ thấy có sự bất măn, yếu đuối, vô minh và sợ sệt, chớ vội thất vọng và hoài nghi. Y hăy nh́n sâu hơn và lâu hơn, cho đến khi y nhận thấy những dấu hiệu thoáng qua nó sẽ xuất hiện khi cái tâm hoàn toàn vắng lặng. Y hăy cẩn thận ḍ xét những dấu hiệu đó, v́ nó sẽ sống động và tăng trưởng lên thành những tư tưởng siêu việt vượt ra ngoài ṿng giới hạn của lư trí, chẳng khác nào như những vị Thiên Thần tiền phong báo hiệu trước một tiếng nói huyền diệu sắp đến. Đó là tiếng nói của một vật ẩn dấu, huyền bí, thâm trầm nó ngự trong nội tâm của y, tức là tiếng nói của Chân Ngă.

Mỗi người đều sẽ có lúc được hưởng ân huệ thiêng liêng trong đời ḿnh, nhưng nếu y thản nhiên bỏ qua cơ hội, th́ ân huệ đó cũng ví như một hột giống gieo trên băi đá sạn. Không ai bị sa thải ra ngoài cái ân huệ thiêng liêng đó, mà chỉ là con người tự sa thải lấy ḿnh. Con người đi t́m ṭi khám phá cái ư nghĩa bí ẩn của cuộc đời, hăy nên biết rằng cái Nguồn sống sinh ra y vốn cao cả và thiêng liêng hơn là y có thể tưởng tượng. Y hăy tin tưởng nơi Thiên Ư và tuân theo những mệnh lệnh thâm trầm nhắn nhủ vào cơi ḷng y bằng những linh cảm tế nhị và sâu sắc. Người nào tưởng rằng y có thể sống tự do theo ư ḿnh, chiều theo tiếng nói của dục vọng mà khỏi phải chịu trách nhiệm về những hành động của y về sau này, thật là trói buộc cuộc đời y với điều mộng ảo. Kẻ nào phạm tội với người đồng loại hay với chính họ, ấy là tự họ tuyên án lấy ḿnh. Họ có thể giấu diếm tội lỗi khuất mắt người đời, nhưng họ không thể che dấu các đấng Thần Minh. Nền Công Lư vẫn cai quản thế gian một cách đúng phép mặc dầu người ta không nh́n thấy những hành động của nó, và không phải lúc nào cũng t́m thấy nó ở những Pháp Đ́nh của trần gian. Kẻ nào thoát khỏi luật pháp trần gian sẽ không thoát khỏi lưới công b́nh thưởng phạt của Thánh Thần.

Những người đă từng chịu đựng đắng cay gian khổ, những người đă trải qua những cơn nghịch cảnh tối tăm, gan bầm ruột héo, lệ sầu tuôn rơi sẽ sẵn sàng hơn để tiếp nhận tiếng nói của Chân Lư. Nếu họ không nghe thấy ǵ khác hơn, ít nhất họ có thể nhận định rơ tính cách phù du giả tạm của cuộc đời, họa phước vô thường biến đổi. Nếu họ không bị phỉnh lừa bởi những ngày sáng sủa vui tươi, ho sẽ ít khổ hơn trong những giờ đen tối. Đời người gồm cả vui sướng lẫn đau khổ, không ai có thể tự hào rằng ḿnh được trọn vẹn suốt đời. Người nào c̣n tự đắc, kiêu hănh đối với kẻ đồng loại sẽ chuốc lấy điều tai họa hiểm nghèo. Trước sự hiện diện vô h́nh của các đấng Thần Minh, th́ đức khiêm tốn là bộ áo duy nhất mà con người nên khoác lấy, v́ các Ngài có thể lấy đi trong khoảnh khắc tất cả những ǵ mà con người đă thu thập trong nhiều năm. Số phận của mọi vật được định đoạt theo từng chu kỳ, và chỉ có những người vô trí thức mới không nhận biết điều đó. Trăng tṛn rồi lại khuyết, hết nước lớn lại nước ṛng, sự vật trong vũ trụ luân chuyển theo định luật tuần hoàn. Đời người cũng không ngoài cái định luật đó, hết thịnh đến suy, hết già đến trẻ; sức khỏe là một khách vô thường, t́nh yêu vừa mới đến th́ đă ra đi. Hết cơn bỉ cực đến hồi thái lai, hết lúc suy vong đến hồi thịnh trị. Một bài học lớn về định luật đó là dù con người có biết hay không biết, nơi trú ẩn rốt ráo cùng tột của con người là ở tự nơi ḿnh. Thuở xưa con người biết rơ điều ấy và đă t́m nguồn an ủi ở nơi đó. Nếu y quên đi cái nguồn gốc cũ của ḿnh, th́ sự thất vọng và đau khổ lại cùng liên kết với nhau để đem y trở về. Không ai có thể tránh khỏi được hai điều ấy tức là hai bậc Thầy của ṇi giống nhân loại.

Con người chỉ được che chở và an toàn khi nào y xét thấy rằng có những cánh tay thiêng liêng đùm bọc lấy y. Ngày nào con người chưa được giác ngộ th́ những phát minh mới mẻ tân kỳ nhất của y sẽ trở nên những chướng ngại khó khăn nhất, và bất cứ điều ǵ thúc đẩy y tiến sâu thêm vào cơi giới vật chất sẽ trở nên những sợi dây trói buộc mà về sau y lại phải cởi mở để thoát ly. Vậy y hăy quên đi những điều lo âu phiền muộn về những sự vật trần gian để lo trau dồi Chân Ngă, chừng đó y sẽ được sống trong an vui và hạnh phúc.

Người nào thấy được một lần cái Chân Ngă hay Chân Như Phật Tánh của ḿnh sẽ không c̣n thù ghét được ai nữa. Không có tội ác nào lớn hơn ḷng thù hận, không có đau khổ nào lớn hơn chiến tranh.

Không ai thoát khỏi sự ḍ xét của các đấng Thần Minh, tuy im lặng và vô h́nh, nhưng các Ngài vẫn nh́n thấy mọi hành động của người trần gian. Sự thù hận sẽ biến mất trên thế gian khi nào con người tập nh́n thấy kẻ đồng loại không phải bằng cặp mắt phàm, mà bằng một cái biệt nhăn, nó cho thấy những khả năng thiêng liêng của họ, và khi nào y có thể nh́n họ với một ḷng kính nể, v́ trong ḷng họ có ngự một quyền năng thiêng liêng mà người ta gọi là Thượng Đế.

Những nhà học giả có thể bươi móc, lục lạo những chồng sách cổ kim chất hàng đống trong các thư viện, họ cũng không t́m được một Chân Lư nào cao xa và thâm trầm hơn cái Chân Lư tối trọng này là: "Chân Ngă con người vốn bất diệt và thiêng liêng. Những triển vọng thiết tha nhất của con người có thể phai mờ dần với thời gian nhưng cái hy vọng một đời sống trường cửu, một t́nh yêu toàn vẹn không dời đổi, một niềm hạnh phúc chân thật có ngày sẽ được thực hiện, v́ nó được hứa hẹn với chúng ta bởi một cái định mệnh chắc chắn không bao giờ phỉnh lừa và không ai tránh khỏi."

Con người hướng về những bậc Giáo Chủ và Hiền Triết thời xưa để t́m những tư tưởng siêu việt và những triết lư cao thâm, nhưng khi một người nh́n thấy được cái bản tính chân thật của ḿnh, y sẽ được sống trong ánh sáng. Tất cả những ǵ tốt đẹp cao cả về tư tưởng và t́nh cảm đều đến với y một cách dễ dàng mà y khỏi phải t́m kiếm. Trong sự bằng an của tâm hồn y, hiện ra những linh ảnh thiêng liêng không kém ǵ những linh ảnh của các nhà tiên tri Do Thái hay Ả Rập thời xưa. Cũng do ánh sáng thiêng liêng đó mà đức Phật thoát nhiên đại ngộ và truyền lại cho hậu thế cái ư niệm về cơi Niết Bàn. Sự giác ngộ ấy cũng làm thức tỉnh một t́nh thương bao la rộng lớn đến nỗi nó hoán cải được cả một đời người, và chính v́ đó mà nàng Marie Madeleine ngày xưa đă rửa sạch tội lỗi bằng nước mắt của nàng dưới đức Chúa Jesus.

Không có lớp bụi mờ nào có thể bao phủ những điều chân lư cổ kính này, mặc dầu nó đă trải qua nhiều thế hệ từ khi con người bắt đầu xuất hiện trên quả địa cầu. Không có một dân tộc nào mà không nhận được từ buổi sơ khai những điều tiết lộ cao cả và thâm trầm này. Người nào sẵn sàng đón nhận những chân lư thâm sâu đó, không những hiểu nó bằng lư trí mà thôi mà c̣n phải mở rộng cơi ḷng để thông cảm cho đến khi nhờ nó đem nguồn cảm hứng mà họ có được những hành động cao cả siêu việt.

Một sức mạnh mà tôi không cưỡng lại được đă bắt buộc tôi quay trở về cơi đời thực tế. Trải qua những giai đoạn tuần tự và rất chậm răi, tôi đă dần dần ư thức được cảnh vật chung quanh. Tôi nhận thấy rằng tôi vẫn c̣n ngồi trong tịnh xá của đức Maharichi, nhưng gian pḥng vắng lặng như tờ. Đôi mắt tôi chợt nh́n đồng hồ trên vách và tôi nhận ra rằng giờ này có lẽ mọi người đă qua bên pḥng ăn để dùng cơm chiều. Kế đó, tôi cảm thấy h́nh như có người ngồi ở bên cạnh tôi. Vị đệ tử già bảy mươi lăm tuổi, làm xếp ga hồi hưu, vẫn c̣n ngồi lại bên cạnh tôi trên sàn gạch và chăm chú nh́n tôi một cách rất có thiện cảm.

Y cho tôi biết:

- Sư huynh đă xuất thần nhập định được gần hai tiếng đồng hồ.

Gương mặt của y có đầy những vết nhăn sâu hoắm
Reply With Quote
Reply

Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off
Trackbacks are On
Pingbacks are On
Refbacks are On




All times are GMT -7. The time now is 05:25 PM.

A vBSkinworks Design