|
"Không".
"Cô nghĩ rằng cô đang ở đâu? Cô có biết tên của nước mà cô đang ở không? Không phải là Tô Cách Lan đâu".
"Tôi không phải ở trong quần đảo đâu".
"Không, cô có biết từ khi cô c̣n sống cho đến nay, một thời gian dài đă trôi qua, cô có bao nhiêu lâu rồi không?"
"Hàng trăm năm".
"Cô có thể cho tôi biết tên người trẻ tuổi ấy không?"
"Tôi không t́m thấy anh ấy, ông cũng không thể mang anh ấy trở lại đượcc".
"Cô hăy kể cho tôi biết cái âm mưu đă làm cô sợ hăi? Ai đă nhúng tay vào vụ này?"
"Cha tôi chỉ cho biết họ là những người chống lại cha tôi".
"Ai?"
"Tôi chỉ biết cha tôi là Gowrie thôi".
""Cha cô ở cấp bậc nào?"
"Tôi không rơ, khi họ đến tôi phải vào tháp canh".
"Và khi gọi cô, họ gọi thế nào?"
"Tôi muốn cha tôi trở lại".
"Tôi sẽ giúp cô. Cô có thể nói cho tôi biết tên cô được không, tên thật của cô đó?"
"Tôi phải t́m trong cuốn Thánh Kinh".
"Cô đi t́m trong cuốn Thánh Kinh đi và nói cho tôi biết Thánh Kinh viết ǵ?"
"Không, tôi phải đi gặp ông ta ".
"Cô sẽ gặp ông ta, nếu như ông ta bằng ḷng để cô gặp ông ta"
"Không, tôi muốn gặp Peter".
"Peter, ông hăy đến với cô đi. Nếu ông đă tái sanh, nói cho cô ấy biết, hiện giờ ông ở đâu để rồi cô ấy có thể đến với ông được. Ông hăy nói như thế này: Tôi, nói tên ông, muốn gặp cô. Rồi ông đó sẽ đến với cô."
"Chúng tôi không thể nói cho ai biết được ".
"Chỉ có tôi và cô là hai người biết mà thôi".
"Không, khi chúng tôi rời lâu đài, mẹ tôi nói "không" ".
"Nói tên cô đi?"
"Không, tôi sẽ bị đánh".
"Những người hầu gọi tên cô thế nào?"
"Họ thường gọi tên tôi là Ruthven".
"Nhưng khi cô có mặt tại đây, họ gọi cô thế nào?"
"Họ thường chỉ gọi tôi bằng chữ 'Thưa Cô' ".
"Cô nào? Tên thánh của cô là ǵ?"
"Tôi không thể nói được".
"Nhưng cô biết phải không?"
"Phải".
"Chữ đầu tiên của tên cô là ǵ? Cô hăy đánh vần chữ đầu tiên tên cô đi?"
"Tôi sẽ bị trừng phạt".
"Cô đâu có bị trừng phạt khi nói tên của ḿnh. "Cô muốn t́m cái nhẫn phải không? C̣n t́m cái ǵ nữa không?"
"Không".
"Nếu tôi hỏi cô một câu, cô có hứa là trả lời tôi thành thực không?"
"Được".
"Cô có phải là Beatrix không?"
"Tôi không nói được".
"Cô phải nói phải hay không phải".
"Tôi sẽ bị trừng phạt".
"Cô sẽ không bị trừng phạt v́ cô có nói tên cho tôi biết đâu? Cô chỉ trả lời đúng hay sai mà thôi. Nếu cô nói là đúng, đó là sự thật, mà nếu cô nói là sai th́ cũng là sự thật vậy, c̣n như nếu cô không nói sự thực th́ chính cô đă bội thệ và cô sẽ bị đọa xuống địa ngục. Cho nên tốt hơn là cô nên nói sự thực. Lần này là lần thứ ba cũng là lần cuối cùng tôi hỏi có phải cô là Beatrix không?"
"Phải".
"Bây giờ tôi để cô đi và tôi sẽ để ư đến chuyện đó càng sớm càng tốt để cô có thể trở về nh́n thấy nơi mà cô ưa thích"
"Vâng".
"Chúc cô lên đường b́nh an".
Sau khi Pamela tỉnh dậy, Pamela không nhớ một tư ǵ về cuộc thôi miên này. Tôi hỏi Pamela v́ đâu mà lại đặt tên là Pamela.
"Mẹ tôi không muốn tôi có một tên trùng với bất cứ người nào trong gia đ́nh. Mẹ tôi xem báo, thấy có một cô gái tên là Pamela sắp thành hôn, nên mẹ tôi đă lấy tên này để đặt cho tôi".
"Bây giờ tôi đọc vài cái tên phụ nữ, cái tên nào thấy quen quen hoặc cần chú ư, th́ Pamela cho tôi biết".
""Dorothy hay Dorothea?"
""Bà ngoại của tôi tên là Dorothy".
"Cô có thích tên này không?"
"Cũng được".
"Thế nào về tên Barbara?"
"Không".
"Thế nào về Beatrix?"
"Tên này rất dẹp, tôi thích tên này".
"Cô thích tên này hơn tất cả tên khác phải không?"
"Phải, nếu mọi người tôi là Bea, tôi cũng không cần để ư đến cách gọi này."
Những ǵ tôi thâu lượm được qua cuộc thôi miên thật là kỳ thú. Bây giờ tôi hiểu chữ "Handsel" là cái nhẫn. Với thiếu nữ, cái nhẫn này rất quư v́ là của người yêu tặng cho cô. Tôi biết rằng cô ta không chịu nói tên, nên cách tốt nhất là nêu một vài tên. Mặc dầu tôi không coi việc t́m tên như là kết quả của một bằng chứng, nhưng qua nội dung của cuộc điều tra, cô ấy đă tỏ ra phản ứng với cái tên Beatrix hơn là các tên khác trong khi tôi nói với cùng một âm điệu.
Một lúc sau, Pamela ngồi dậy và cùng uống cà phê với tôi. Đến đây tôi liền bóc cái thư mới nhất của Bà Elizabeth Byrd, nhận được ngày hôm qua ở Nữu Uớc. Kèm theo bản tin của nhà Quư Tộc Lyon Of Scotland chuyên phụ trách các đơn đ̣i tiền bồi hoàn các vũ khí của các gia đ́nh quư tộc. Bản tin như sau:
"Người con gái có mệnh danh "Cái Nhảy Của Người Trinh Nù" tại Huntingtower tên là Dorothea. Cô này lấy ông John Vemyss ngày 8 tháng 6 năm 1609 tại Pittencrieff. Dorothea là người con thứ 13 song chưa phải là con Út, c̣n về tin tức của Barbara, người con thứ 14 là đứa con út trong gia đ́nh có thể t́m thấy tại trang 266 và 267 trong cuốn "Four Of the Scots Peerage".
Báo cáo của Nhà Quư Tộc Lyon of Scotland đương nhiên là không đầy đủ chi tiết về những cô con gái của Bá Tước Gowrie. Một ư nghĩ thoáng qua trong đầu. Theo như "Cô" Gowrie nói đến cái nhảy của thiếu nữ có phải chính Pamela là thiếu nữ đă nhảy cái nhảy nổi tiếng đó không? Cũng có thể là một người con gái khác đă bị suy nhược và bị rớt trong khi đó có một thiếu nữ khác nữa đă nhảy thành công.
Sau khi kiểm soát lại các dữ kiện mà người con gái gịng họ Gowrie nói cho tôi tại Chicago th́ là người đă bị ngă chết tại bờ thành lâu đài Gowrie không phải là cô gái đă nhảy thành công để đi t́m t́nh yêu, cho nên bằng chứng ở chỗ này có phần không rơ ràng. Trong cuốn The Fortified House In Scotland (Những Thành Quách của Tô Cách Lan) của Nigel Tranter có nói đến những bức tường thành, đến những lâu đài mà không nói đến huyền thoại về cái nhảy của một thiếu nữ; do đó tôi nghĩ rằng "Cái Nhảy của Người Trinh Nù" đă không được mấy phổ thông.
Trước khi chia tay Pamela, tôi nói cô hăy lưu ư đến tất cả các việc xảy ra sau cuộc thí nghiệm thôi miên và yêu cầu cô cố gắng ghi nhớ sau này sợ rằng có thể cuộc thôi miên có hậu quả làm trí nhớ bị kích động.
Bốn ngày sau tôi có nhận được một lá thư của Pamela. Bấy giờ tôi có nói cho cô biết là những kư ức của cô về Tô Cách Lan đă được các nhà chuyên viên xác nhận là đúng, và kiếp trước cô là một trong những người con gái của Bá Tước Gowrie. V́ vậy những sự cô đă biết không c̣n giá trị thực tiễn nữa. Thư của cô như sau:
"Tôi không biết sự việc này có giá trị hay không, nhưng tôi cảm thấy cần phải cho ông biết. Vào khoảng 2 giờ 30 sáng, tôi tỉnh dậy v́ một giấc mơ, giấc mơ như thật đối với tôi. Trong giấc mơ tôi thấy tôi đang cuỡi ngựa đi đến một nơi mà tôi không biết nhưng cảm thấy quen quen. Cho ngựa chạy chừng 40 dậm, tôi dừng lại buộc ngựa vào một cái cây. Tôi bắt đầu đi bộ, h́nh như đây là một thung lũng nhưng có nhiều cây. Tôi nh́n thấy núi bao quanh. Trong lúc tôi đi bộ, có nhiều gai hay cái ǵ đó nhọn đă đâm vào chân tôi. Tôi lại gần một con sông và bắt đầu chạy. Rồi tôi thấy tôi nằm trên giường. Điều làm tôi sợ là chân tôi hầu như bị báng rất đau đớn. Sau đó tôi tỉnh dậy v́ những tiếng kêu than khủng khiếp mà tôi nghĩ là các tiếng động này có thể làm cho cả lối xóm thức dậy.
Có hai chữ đă in sâu vào tâm trí tôi. Một chữ là Dab hay là Daba. Tôi không biết chữ này từ đâu đến, nhưng h́nh như chữ này làm cho tôi khó chịu. C̣n chữ thứ hai là "Beitris", chữ này tôi thấy rất rơ trên trần nhà đêm qua khi các đèn trong pḥng đă tắt cả. Tôi không hiểu các việc trên có nghĩa ǵ không, song tôi cứ viết thư cho ông"
Tôi cũng không hiểu những chữ trên đây nên tôi đă nhờ Bà Elizabeth Byrd t́m hộ trong cuốn tự điển Jamison's English-Scottish. Dadown có nghĩa là rơi xuống rất mạnh với tiếng dộng. Có thể là ám chỉ cái ngă tàn khốc của người con gái nhảy từ bờ tường lâu đài Gowrie nhưng cũng có chữ Dablet có nghĩa là con quỷ hay con yêu tinh nhỏ. Không biết có phải là Bà Alanna Knight đă mô tả người thiếu nữ này khi Bà nh́n thấy trong ảo giác không?
Đầu tháng 11, Pamela lại thấy một giấc mơ khác nữa. H́nh ảnh trong giấc mơ thấy hai lần đă in sâu vào trí nhớ của cô và cô hơi lo lắng về lời dặn ḍ như sau:
"Ngươi sẽ bị chết bởi Newa Vleen", cô gái nói trong giấc mơ. Pamela tự hỏi ai sẽ chết - cô gái có mái tóc đỏ hay là chính cô - và Newa Vleen có nghĩa ǵ?
Ngày 30 Tháng 4 Năm 1972, tôi nhận được một lá thư của Bà A. McDougall, Bà này sống tại Perth, Tô Cách Lan đă soi sáng cho những lời khai của Pamela:
"Người ái nữ đề cập chính là ái nữ của Bá Tước Ruthven IV được phong hiệu Bá Tước Gowrie sau khi ông cùng với Nam Tước Lindsay tháp tùng Hoàng Hậu Mary tới Loch Leven và đă lấy danh nghĩa của Hoàng Hậu thành lập một uỷ ban để lật đổ chính phủ.
Người thiếu nữ trẻ tuổi đă làm bước nhảy nổi tiếng thời ấy, bỏ gia đ́nh, đi theo người yêu là Địa Chủ James Vemyss tại Pittencrieff là nơi tiếp cận với Loch Katrine ở Trossachs.
Chữ Newavleen có nguồn gốc từ chữ Jacobite mà bây giờ gọi là Gaelic. Tôi đă tra cứu trong sách vở và đi đến kết luận là Tô Cách Lan không có địa danh Newav. Nieve rất có thể đọc là Newav ở Tô Cách Lan có nghĩa là nắm tay. Linn nghĩa là chỗ thắt lại của gịng nước lỡ hay một thác nước và được đọc là Leen. Đó là nghĩa chữ Newavleen.
|