Threads: , Posts: , Members:
Online:

Go Back   Psyche > Tâm Linh, Huyền Bí > Tủ sách Huyền Bí, Tâm Linh

Reply
 
LinkBack Thread Tools Display Modes
  #1 (permalink)  
Old 07-16-2011, 11:38 PM
DuyTam's Avatar
DuyTam DuyTam is offline
Member
 
Join Date: Apr 2008
Posts: 61
Sự tích 18 vị A La Hán

Sự tích 18 vị A La Hán

Có một câu chuyện lịch sử nói về sự linh ứng của 18 vị A la Hán có liên quan đến sự nghịch khảo và thuận khảo. Khi xưa thành Cẩm Châu Trung quốc có hai ngôi Chùa. Một là Xuất thủy Tự, hai là Hương tích Tự cách nhau hơn mười dặm. Trong khuôn viên của Xuất Thủy Tự có một ao nước tốt, chứa nhiều linh khí. Nhiều người viếng Chùa uống thử nước chảy từ một khe đá trong ao th́ lạ thay được lành bệnh. Có người không có con đến Chùa cầu xin nước uống th́ sanh con trai, con gái đều như ước nguyện. Do vậy mà tiếng đồn lan ra rồi hàng ngàn nam nữ già trẻ lớn bé kéo nhau về Xuất thủy Tự để dự lễ và xin nước uống. Nhà vua lúc bấy giờ cũng được dâng nước uống th́ thân thể trở nên khỏe khắn, trăm bệnh đều tan. Xuất Thủy Tự nổi danh như cồn. Ngày nào cũng có người đứng sắp hàng chờ vào Chùa xin nước chữa bệnh. Tiền cúng dường của đàn việt không thể kể hết. Lúc bấy giờ Chùa mới sửa sang lại điện đường nguy nga tráng lệ pḥng ốc rộng răi có khả năng chứa cả vạn vị tăng. Một hôm nọ chùa đang bận rộn đón khách hành hương đến lễ Phật. th́ chợt xuất hiện 18 tên ăn mày quần áo mỏng manh rách nát và luôn than đói. Mười tám ăn mày này nói với các vị Tăng đang cai quản chùa ngỏ ư xin bố thí một bữa ăn. Các tăng nhân trong chùa thấy ăn mày quần áo rách nát ḷng đă không thương hại, lại cố ư xua đuổi. Nhưng 18 ăn mày vẫn ở lỳ đó không chịu đi. Sau rốt trong Chùa cử một người có uy thế ra mắng bọn ăn mày rằng: “đây là cửa Phật đất Thánh làm sao chứa được bọn ăn mày đói cơm dơ dấy như các ngươi. Mau mau hăy ra khỏi cửa Phật”. Những ăn mày than thở trời tối rồi gió th́ lạnh mà cơm không có ăn, chỉ xin Chùa cho ở một đêm rồi đi ngay. Vị tăng lớn nhất trong Chùa nói rằng: “Ở đây không có chổ cho các ngươi ngủ, muốn nghỉ ngơi th́ đến Chùa Hương Tích mà ở”. Nói rồi sai mười mấy vị Tăng dẫn bọn ăn mày ra khỏi cổng. Bọn ăn mày bỗng dưng ngước mặt nh́n trời đồng hát to lên rằng. “Hồn nhiên mà đi, chừ tùy duyên độ người. Từ bi để ḷng, chừ bổn phận thầy Tăng, Công danh lợi dưỡng chừ vốn thuộc nghiệp ma. Nhân quả rơ ràng chừ Phật tại Tâm.

Mười tám vị ăn mày đi rồi, các tăng nhân trở lại vào Chùa th́ vô cùng kinh hăi khi thấy trên vách cửa Chùa có viết một câu: “Xuất thủy chẳng xuất tăng Chỉ lưu một tăng đốt nhang đèn”. Chủ chùa thất kinh sai người chùi bỏ các chữ ấy. Nhưng càng chùi th́ chữ càng hiện rơ hơn. Thầy trụ tŕ sai người đập phá bức tường để xây lại mới nhưng khi xây xong th́ câu chữ đó vẫn lại cứ hiện rơ ràng. Thế rồi từ ngày ấy nước trong ao bỗng đen ng̣m không c̣n tinh khiết nữa và cũng không linh ứng như ngày xưa nữa. Ai uống phải nước ấy đều bị đau bụng thổ tả. Bị như thế rồi th́ đàn việt không c̣n đến cúng dường nữa mà chùa lại phải ra bên ngoài cả vài dặm để xin nước về dùng. Tiếp theo trong chùa lại xảy ra tai họa liên miên nào là án mạng. Rồi kế đó bọn giặc bị bắt ở kinh thành cung khai ba năm trước tên thủ lănh của chúng đă lọt lưới và xuất gia tại Xuất Thủy Tự cạo đầu làm tăng. Do lời cung khai này mà nhà vua truyền lệnh tịch biên hết của cải của Chùa xung vào ngân khố triều đ́nh. Gần một ngàn tăng nhân không c̣n lư do được cúng dường nên lần lược bỏ Chùa đi hết. Điền sản, miếu đường to lớn bị quan phủ địa phương thu làm doanh trại cho lính ở. Chỉ lưu lại đại hùng bửu điện, để những tăng nhân c̣n lại làm Phật sự. Sau rốt v́ không ai cúng dường nữa, nên chỉ c̣n một ông lăo tăng già yếu t́nh nguyện ở lại lo hương quả trong Chùa. Từ đó Xuất thủy tự không ai nhắc nhở đến nữa.

Nói về Chùa Hương tích chỉ có ba vị tăng tu hành ở đó. Hàng ngày kinh kệ chuông mơ an phận sống đời đạm bạc. T́nh h́nh bổn đạo cũng không có cùng dường nhiều nên Chùa trông rất xơ xác thiếu thốn. Tối đó 18 vị ăn mày bị xua đuổi ra khỏi xuất Thủy Tự th́ thẳng đường đi đến Hương tích Tự. Ba vị Ḥa thượng thấy ăn mày đói rách quá th́ rất thương xót vội cùng nhau lấy củi đốt lên để sưởi ấm cho ăn mày. Một người xuống bếp nấu cơm tiếp đăi. Lại c̣n sửa soạn chỗ nghỉ ngơi. Trong chùa không có đủ chăn mền. Các ḥa thượng mới tháo 18 cánh cửa trong Chùa làm giường để chung trong ba pḥng rồi lấy rơm làm nệm cho các ăn mày nằm ấm đỡ lạnh. Các vị Ḥa thượng lại bàn với nhau Hay là chúng ta chia nhau vào làng hóa duyên xem có nhà nào giàu có dư giả th́ mượn ít chăn mền về cho các ăn mày ngủ đỡ. Nói xong th́ chia hai người đi vào xóm. Một người ở Chùa lo dọn cơm.

Lúc bấy giờ trời cũng khuya rồi. Có một vị quan Sát Chánh đi ngủ sớm nằm mộng thấy có 18 vị A La Hán giáng lâm xuống phủ đệ. Các La Hán tay nâng một biển vàng vuông trên biển khắc tám chữ: “Lạc thiện hảo thí, tất hữu hậu phước” (vui làm lành ham bố thí th́ ắt có phước về sau). Nằm mơ thấy như thế th́ giựt ḿnh tỉnh dậy, kế lại có gia nhân thông báo ngoài cửa có hai vị ḥa thượng hóa duyên muốn xin bố thí mền. Quan Sát Chánh nghĩ đến điềm mộng vừa rồi liền ra lệnh cho gia nhân mau mau đem xe ḅ chở 13 mềm bông đến cúng dường Chùa Hương tích. Đêm đó các vị ăn mày được ngủ ấm ăn ngon trong Chùa.

Sáng sớm các vị Ḥa thượng thức dậy vẫn băn khoăn bàn với nhau. Nếu các vị ăn mày này ở đây một đêm rồi đi th́ không nói làm ǵ rủi các vị ở lại nhiều ngày th́ làm sao đủ lo cơm nước. Trong chùa không có nhiều lương thực từ lâu. Gạo th́ cũng giới hạn. Bàn xong th́ cả ba đều một ḷng nói rằng: nhân dịp các vị ăn mày c̣n ngủ ḿnh nên vào thành hóa duyên nữa xem có được ít lương thực ǵ đủ làm thức ăn tiếp đăi ăn mày. Nói xong cả ba đều mau lẹ, phóng nhanh ra khỏi Chùa đạp tuyết nhắm hướng thành mà đi. V́ tuyết nhiều quá nên phải dùng xẻng mà hốt tuyết. Bỗng nhiên cả ba đều nghe tiếng nói từ hư không vọng lại: “đừng dẹp tuyết nữa chúng tôi đi đây”. Ba vị ḥa thượng dừng tay th́ thấy một đoàn người vút nhanh và mất dạng trong sương sớm. Ba vị nói với nhau: “những người ăn mày đă đi rồi chăng? hay là chúng ta vào Chùa xem lại”. Ba người không theo lối cũ mà hướng về cửa chánh để đi. Đó là chỗ các vị nh́n thấy bóng của đoàn người lướt đi. Kỳ quái là không nh́n thấy dấu chân trên tuyết. Ḥa thượng trụ tŕ phóng nhanh vào các pḥng ngủ nơi 18 ăn mày nằm th́ càng kinh ngạc hơn!! Trên giường chẳng có bóng người.

Lại nói về vị quan Sát Chánh khi đi ngủ lại trong đêm đó lại nằm mơ tiếp: Ngài thấy 18 vị A La Hán hiện đến trước mặt. Một vị nói: “ngươi vốn một đời không có con trai. V́ ngươi có niệm lành nên ta ban cho ngươi một đứa con trai. Từ nay ngươi hăy thành tâm hộ pháp thờ Phật, con trai ông sau này tương lai sẽ rực rỡ làm vang danh ḍng họ”.

Qua một đêm mà gặp hai điềm mộng thấy A La hán nên Quan Sát Chánh nhất định hôm nay phải đến Hương Tích tự hỏi thăm các vị Ḥa Thượng cho biết sự t́nh thế nào? Tiếp đón quan Sát Chánh, các ngài kể lại việc mười tám vị ăn mày xin ngủ nhờ trong Chùa rồi bỗng nhiên không nói lời nào lại biến dạng đi mất. Thế rồi ba vị tăng đi thu thập mền để trả lại cho quan. Lạ lung thay! Các ngài nh́n thấy trên 18 tấm cửa làm giường hiện rơ lên h́nh ảnh của 18 vị A La Hán sống động như thật. Ba vị tăng và nhóm người của Quan Sát chánh cả kinh.

Quan Sát Chánh quyết không lấy lại mền và cũng bố thí luôn cả xe ḅ rồi ngay ngày hôm ấy ngài đề nghị cùng các Ḥa thượng cho phép ông xuất tiền ra mượn thợ đúc thành 18 vị A La hán để thờ trong Chùa. Đồng thời quan cũng cho xây lại điện đường làm bảo tháp và sửa sang tất cả vườn tược già lam lại thật trang nghiêm. Từ đó Hương tích tự trở nên một thắng cảnh nổi tiếng và người ta đặt lại tên là La Hán Tự. Thiện nam tín nữ từ từ lại kéo nhau về chùa lễ Phật cúng dường hậu hỉnh không thua ǵ Xuất thủy tự năm xưa. Dù bây giờ Hương tích Tự trở nên huy hoàng lộng lẫy nhưng tâm các vị Ḥa thượng tu hành ở đó vẫn thanh tịnh.

Ba năm sau cũng vào mùa đông giá rét, tuyết lớn bay tấp nập. Bỗng có một vị Ḥa thượng đến La Hán Tự xưng tên và muốn gặp Ḥa thượng trụ tŕ. Người này chính là Ḥa thượng trụ tŕ cũ của Xuất thủy Tự năm xưa. Nghe sự tích của La Hán tự vị trụ tŕ Xuất thủy tự thở dài một tiếng măi hồi lâu mới cất lời: “năm xưa Hương tích tự của quư thầy cùng với Xuất thủy tự của chúng tôi tuy gần trong gang tấc, tôi lại chưa hề bước chân qua, chỉ nghe đồ đệ nói hoài cười nhạo Hương tích tự hư hoại. Tôi cũng chỉ cười, thực tại có ư hư hửng mừng thầm. Lúc đó Xuất thủy tự chỉ nhổ một sợi lông cũng có thể giúp nhiều cho Hương tích tự, mà lăo nạp tôi lại không hề có một chút ư này. Xuất thủy tự ngày một giàu có th́ tâm Phật của tăng chúng ngày một tiêu ma. Cuối cùng chỉ c̣n có tâm tiền, mất sạch tâm Phật. Mỗi ngày đốt hương lễ Phật tụng niệm kinh điển cho đến khóa sớm khóa chiều, trong cốt tủy cũng đều muốn lừa gạt tín chúng, cầu lấy tiền tài. Nh́n thấy mười tám vị ăn mày, liền ghét bỏ họ bần cùng dơ dáy, không một mảy may có ḷng lân mẫn hướng thiện. Nh́n không ra mười tám người áo đơn trời lạnh, lại gặp đêm tối, nếu đuổi họ đi sống chết thế nào? Tôi mấy năm nay hành cước bên ngoài, ăn gió nằm sương, vào khắp danh sơn chùa lớn. Khắp nơi nghe nói có La Hán tự nổi danh thiên hạ, tôi lại chẳng tin. Lăo nạp này ở Cam Châu mấy mươi năm, chưa hề nghe có La Hán tự. Hôm nay trở về Cam Châu, muốn coi cho biết đầu đuôi thế nào? Mới hay La Hán tự chính là Hương tích tự năm xưa. Lăo tăng vạn dậm hành cước, lại chẳng biết Phật sống ngay trước mặt. Đến nay nghĩ lại thật là hổ thẹn muôn bề”.

Ḥa thượng trụ tŕ La hán tự nói: “Lăo tăng đâu dám nhận hai chữ Phật sống. Một đời xuất gia chỉ là muốn rửa sạch ba chữ tham sân si mà thôi. Ít đi một chút ngă chấp, trừ đi tướng ngă nhân, tu được tâm địa một mảnh trời xanh, muôn dặm không mây. Chỉ thế mà thôi, thực tại khó theo kịp bóng dáng đại đức của tiền bối”. Ḥa thượng nguyên trụ tŕ Xuất thủy tự nói: “Tôi đến La Hán tự đă im lặng xem xét nhiều ngày. V́ khí tượng ngày nay của La Hán Tự rất khác xưa. Lăo Phật sống vẫn ở chiếc pḥng cũ này ngày ngày đi canh tác, so với lăo nạp năm xưa hào hoa thật là như trời với đất. Hạt rừng không lương thực, trời đất mênh mông. Bất kể bề ngoài giàu nghèo, trong ḷng lăo Phật sống cũng không lương thực. Hồi đó lăo tăng đă để ngoại duyên nắm chặt hết nội duyên, mất hết bổn tâm, để tâm kim tiền đè chết tâm Phật, do đó mới kinh động chư vị A La Hán. Tôi nghĩ rằng các vị A La Hán giáng lâm đến Xuất thủy tự cũng là v́ muốn cứu vớt chúng tôi nhảy ra khỏi hầm lửa, lại không dè chúng tôi thuốc lại chẳng cứu được như thế, ngược lại bị tăng nhân chùa tôi ác ư đuổi xô. Lúc đó nếu có được người nói với tôi, tôi cũng chẳng cho là đúng. Mỗi ngày tín chúng vạn người vào ra, mười tám người có đáng chi? Đợi đến lúc có chữ trên tường vôi ngoài cửa chùi chẳng đi, tôi mới suy nghĩ ra có chỗ chẳng ổn. Như nay Xuất thủy tự điêu tàn chỉ c̣n có một thẩy hương đăng. Bất luận làm cái ǵ, không chấp trước mới tốt. Chỉ một câu này của lăo Phật sống đă là đến thẳng tâm Phật.- Lăo trụ tŕ nói đùa! - Không phải.- Lăo Phật sống một tâm lúc ở Hương tích tự và một tâm ở La Hán tự bây giờ, không biến đổi mảy may, trong sáng thanh tịnh, một hạt bụi chẳng nhiễm, đây há là việc mọi người dễ dàng làm được sao? Tôi trở về lần này, cũng chỉ v́ muốn được ở La hán tự, làm một vị tăng tầm thường, theo hầu bên cạnh lăo Phật sống, tu hành lại từ đầu, nếu ngày nào khai ngộ được chút ít, cũng chẳng phải là uổng một phen xuất gia, một đời làm tăng vậy”.

Reply With Quote
  #2 (permalink)  
Old 07-16-2011, 11:39 PM
DuyTam's Avatar
DuyTam DuyTam is offline
Member
 
Join Date: Apr 2008
Posts: 61
Lăo trụ tŕ Xuất thủy tự lưu lại chùa, trụ ở pḥng cũ bên cạnh lăo Ḥa thượng trụ tŕ La Hán tự. Lăo Ḥa thượng trụ tŕ đêm nằm không ngủ, Điều này khiến trụ tŕ Xuất thủy tự rất là khâm phục. Thường ngày, La Hán tự để lại hai ba tăng tiếp xúc với thiện nam tín nữ, mở trai phạn lớn tiếp tế người nghèo khổ. C̣n các tăng nhân khác th́ tĩnh tâm trong thiền pḥng, trang nghiêm tu tŕ. Nguyên trụ tŕ Xuất thủy tự trải qua một phen khổ nhọc kiên định được tâm Phật, dũng mănh tinh tấn. Cuối cùng đă cùng với Ḥa thượng trụ tŕ La Hán tự song song thành chánh quả. Chẳng qua, đây là chuyện thức ngộ bổn tâm.

Câu chuyện trên đây đă cho chúng ta một bài học về sự tu hành. Và cũng để cảnh cáo các bậc tăng sỹ hăy nên coi chừng danh hư lợi dưỡng. Chùa to tượng lớn không hẳn là phản ảnh được công đức tu hành. Chẳng qua là do một phước duyên nào đó thôi. Nếu không khéo tu tŕ th́ một ngày kia luật vô thường cũng sẽ đào thải tất cả. V́ lẽ chúng ta đang sống trong một bối cảnh của cuộc sống hư ảo, phù phiếm giả tạm ( trích một đoạn nhỏ trong quyển sách " Giọt nước mắt của một thầy tu" sắp xuất bản nay mai)

Thích Trí Như
Reply With Quote
Reply

Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off
Trackbacks are On
Pingbacks are On
Refbacks are On




All times are GMT -7. The time now is 07:15 PM.

A vBSkinworks Design