| Tư Duy Phương Đông Nh́n Dưới Học Thuyết Einstein TƯ DUY PHƯƠNG ĐÔNG NH̀N DƯỚI ÁNH SÁNG HỌC THUYẾT EINSTEIN
Tác giả: Nguyễn Huệ Chi
Nguồn: Talawas
Đột phá khoa học của thế kỷ XX được đánh dấu bằng việc khám phá ra thuyết tương đối của nhà vật lư học Albert Einstein ngay vào những năm đầu thế kỷ đă làm chấn động dư luận thế giới, nhưng ư nghĩa lớn lao của nó, theo tôi nghĩ, lại chính là sự tác động dây chuyền và có tính chất lâu dài trong suốt cả một thế kỷ, làm lung lay một phương pháp tư tưởng đă hằn sâu thành nếp, chiếm địa vị độc tôn trong nghiên cứu, có lúc gây bế tắc tŕ trệ cho nhiều ngành khoa học, không chỉ khoa học tự nhiên mà cả khoa học xă hội và nhân văn - phương pháp duy lư cổ điển [1] của phương Tây…
Liên hệ đến Einstein, hăy nhớ lại lư thuyết Big Bang chẳng cũng đă cho rằng vũ trụ vốn bắt nguồn từ một “khối vật chất Item” có kích thước bằng 0 mà khối lượng bằng vô cùng đấy sao? Và năm 1917, chỉ sau khi thuyết tương đối phổ quát ra đời một năm, chẳng phải William de Sitter nhà thiên văn Hà Lan đă khám phá ra một hệ quả hết sức khó hiểu từ phương tŕnh trường của Einstein: vũ trụ ban đầu có thể trống rỗng không chứa một vật chất hấp dẫn nào cả? Có vẻ như thiên tài khoa học của thế kỷ XX bằng các công thức vật lư học đă đi đến cùng một đích với nhà Lăo học sống trước ḿnh 24 thế kỷ. C̣n cái “Nhất” mà Lăo Tử nói là tính toàn vẹn không thể thêm bớt của Đạo (giống như định luật bảo toàn năng lượng) chứ không phải nó chỉ nhất nhất có một. Trong cái một đă ẩn ngụ cả cái nhiều, và mối quan hệ giữa một và nhiều cũng là hệ quả của mối quan hệ giữa tĩnh và động. “Động” là phẩm chất tuyệt đối của Đạo nhưng trong động đă có tĩnh - khi hiểu Đạo là thường tồn th́ nó tĩnh, c̣n khi nh́n nó dưới những h́nh thức tồn tại muôn vẻ th́ nó động, nó măi măi sinh sôi nẩy nở: “Đạo sinh nhất; Nhất sinh nhị; Nhị sinh tam; Tam sinh vạn vật 道 生 一 。一 生 二 。二 生 三 。三 生 萬 物” (Lăo Tử chương 42)
… Xưa kia con người chức năng của nhà Nho đă t́m được ở Lăo Trang và Phật giáo một liệu pháp cân bằng tâm thế và giảm đẳng gánh nặng chuyên chế trong tư tưởng, trong ư thức hệ. Từ mấy thập kỷ nay rồi con người chức năng xă hội chủ nghĩa vô t́nh hay cố ư cũng tự phát t́m đến một liệu pháp giảm đẳng gánh nặng tâm lư bằng hành vi tiêu cực: “nói vậy mà không phải vậy”. Không thể nói đấy là phương cách “giải lư tính” đúng nghĩa. Tuy nhiên, tự nó đă là một thách đố gay gắt đ̣i hỏi trước sau phải có lời giải.
|