Threads: , Posts: , Members:
Online:

Go Back   Psyche > Tâm Linh, Huyền Bí > Tủ sách Huyền Bí, Tâm Linh

Reply
 
LinkBack Thread Tools Display Modes
  #1 (permalink)  
Old 10-23-2008, 05:40 PM
TPhuong's Avatar
TPhuong TPhuong is offline
Super Moderator
 
Join Date: Jul 2007
Posts: 160
Thức-Tỉnh Tôn-giáo: Ðông và Tây.

Viết bởi Joseph Chu Công

(Ðông, hiểu ở đây là: các Tôn-giáo Bạn, còn Tây là Thiên Chúa Giáo). Sau khi trình bày đề tài trên cho cuộc hội-thảo, bài của tôi, viết bằng Anh ngữ, được in trong cuốn Saint Bernard of Clairvaux and the East, do nhà xuất-bản Cistercian Publications, Kalamazoo, Michigan, phát-hành, năm 1977.

Tôi hân hạnh công-hiến tiểu-luận trên, tôi dịch ra Việt ngữ, để các vị lãnh-đạo tôn-giáo, như các linh mục, phó-tế, giáo sư trong các đại-học, phụ-huynh và thanh-niên nam nữ hằng ngày giao-tiếp với bạn hữu của các Tôn-giáo Bạn có thêm ít từ-vựng và đầu đề trong cuộc "đối-thoại giữa tôn-giáo" mà các Ðức Giám-mục Việt-nam khuyến khích. Tôi hy vọng tiểu-luận này còn hợp thời. Xin bạn đọc để ý ngay từ ban đầu là: vấn-đề Thức-Tỉnh, hay là Kinh-nghiệm Tôn giáo (Religious Awakening, or Religious Experience) là vấn đề thuộc khoa thần-bí (mysticism), nên có nhiều danh-từ hơi xa lạ đối với bạn đọc. Vậy xin đọc thong thả để hiểu ý nghĩa của vấn-đề. Cám ơn!

Chương I

Ðịnh-nghĩa

Tôn-giáo (religion) có nghĩa là:

"Con người liên-hệ với vị mà họ nhận-biết là Thực-Thể Tối-Hậu -Ultimate Reality" . Tín đồ Kitô giáo nhận biết Thực-Thể Tối-Hậu là Thiên Chúa; Những tín-đồ của các tôn-giáo Bạn gọi Ngài là Ðấng Tuyệt-đối, là Ðấng Ôm- Trùm Mọi Sự, là Toàn- Trí, là Ý-Thức Bao-Quát, hay là Ý-Thức Vũ-Trụ.

Thức-tỉnh tôn-giáo xẩy ra khi sự nhận-biết Thực-Thể Tối-Hậu của con người đạt tới mức thực-nghiệm (experiential level). Con người được sinh ra bởi Thực-Thể Tối-Hậu, tôn-giáo của họ được thức-tỉnh khi họ thực-hiện được cội gốc hiện-hữu của mình, khi họ liên-kết mình với Thiên Chúa (the Divine). Thức tỉnh tôn giáo xẩy ra khi bản- ngã con người (emperical ego, or self) đạp vỡ cái "vỏ cứng" che lấp họ, (như gà con đạp vỡ vỏ trứng để ra ngoài ánh sáng) và va chạm Thực-Thể Tối-Hậu, Ðấng trổi vượt trên hết mọi sự, nhưng đồng thời bao trùm mọi sự. (Eph. 1: 23).

Sự vượt-bức này (break-through) xẩy ra khi con người dùng con mắt bên trong, hay là trực-giác (inner eyes, or intuition) để vượt qua tất cả nhị-nguyên (dualities), tất cả những căng-thẳng của "đối-lập (opposites)", và thâu vào sự Duy-Nhất của Thực-Thể Tối-Hậu.

Ðối với tín đồ Kitô giáo, thức-tỉnh tôn giáo xẩy ra khi họ kinh-nghiệm Chúa Cha sinh ra Chúa Con trong chỗ sâu-thẳm của linh hồn họ, và linh hồn đó được tái-sinh cho Chúa Cha. Cả sinh lẫn tái-sinh được thực-hiện trong một động-tác: động-tác của Chúa Cha là Thần-linh ban sự sống, và động-tác của linh hồn là thần-linh chịu lấy sự sống. Thức-tỉnh tôn-giáo là sự diễn mới không cùng của việc Chúa Ba Ngôi đến với linh hồn, và linh hồn ân cần tiếp đón Chúa Ba Ngôi là Cha, Con, và Thần-linh ( Life, Wisdom, and Bliss).

Thánh Têrêsa Avila và Thánh Gio-an Thánh-gía gọi "thức-tỉnh tôn-giáo" là hiện-thực sự hiện-diện của Chúa Ba Ngôi ở chỗ sâu-thẳm của linh hồn.

Thức-Tỉnh Tôn giáo theo Thánh Bernard và các Thiền-Sư:

Trong bài này tôi so sánh sự "thức-tỉnh tôn-giáo" của Thánh Bernard (1091-1153), đại-diện cho Bên Tây, và các linh-sư Á-Ðông. Tôi cùng một Dòng Xitô với Thánh Bernard, và là môn-đệ thiêng-liêng của ngài.. Tôi được thụ-giáo và trụ Thiền dưới sự chỉ-dẫn của hai thiền-sư Nhật-bản nổi tiếng, là Maezumi Rhosi, và Joshu Sasaki Rhosi, cả hai thiền-sư có nhiều thiền-đường tại California.

Thánh Bernard of Clairvaux cảm-nghiệm thức-tỉnh tôn-giáo trong khi ngài được Ngôi Lời viếng thăm linh hồn ngài"- Visit of the Word to the soul),"

Các thiền-sư gọi thức-tỉnh tôn giáo là giác-ngộ (enlightenment), là tỉnh-biết, là hiểu, là lãnh-hội được chân-lý; tiếng Trung-hoa là "Vu," Nhật-bản là "satori", và Phạn là "bodi." "Bodi" và "buddha" có cùng một gốc là "bud," nghĩa là "tỉnh dậy." Giác-ngộ là sự khám-phá ra một ý-thức mới. Trong ý-thức này con người biết mình được Thực-Thể Tối-Hậu bao-trùm và trở nên một với Ngài. Một cách phô bày giác-ngộ là tượng Ðức Phật ngồi trên đóa Hoa-Sen, ý chỉ là Ðấng Tuyệt-Ðối thấu suốt vũ-trụ.

Vấn-đề thức-tỉnh tôn-giáo là vấn-đề cực-kỳ quan trọng đã hơn một ngàn năm. Ở bên Ðông vấn-đề này đã được kế-tiếp từ thế-hệ này sang thế-hệ khác, bao giờ cũng có một dòng truyền-thống kinh-nghiệm giác-ngộ. Mãi sau Ðại Công-Ðồng Vatican II Bên Tây mới hồi-phục lại vấn-đề đó. Trong những trang sau đây tôi xin trình bày thức-tỉnh tôn-giáo của các linh-sư bên Ðông (Eastern masters) và Thánh Bernard, tiến-sỹ Hội-thánh, đại-diện cho bên Tây.

Theo các linh-sư Á Ðông thì có mười tám thứ kinh-nghiệm, hay thức-tỉnh tôn-giáo lớn, và vô số kinh-nghiệm nhỏ, trước khi có giác-ngộ hoàn-toàn. (Coi: Lu-K'uan-Yu, Ch'an and Zen Teaching, trg. 21).

Thánh Bernard là một nhiệm-sỹ (mystic). Kinh-nghiệm tôn giáo vừa lớn vừa nhỏ của ngài rất nhiều. Ngài tường thuật những kinh-nghiệm của ngài trong nhiều tác-phẩm, như On Loving God, On Consideration, On Precept and Dispensation, nhất là trong những bài giảng về Diễm-tình-Ca (Conferences On the Song of Songs). Kinh-nghiệm kể lại trong Diễm-tình-Ca là những kinh-nghiệm sâu-sắc, sống-động và thanh-thoát, biểu-dương những thức-dậy tràn-trề với Ngôi Lời -The Word.

Những tường-thuật mà Thánh Bernard gọi là sự "Thăm Viếng của Ngôi Lời" biểu-dương thức-tỉnh tôn giáo tới độ chót của ngài. Trong kinh nghiệm này Thánh Bernard vượt qua giác-quan, trí vẽ, và sự tách-biệt của "cái tôi," để trở nên một với Thiên Chúa. Kinh-nghiệm sự "Thăm Viếng của Ngôi Lời" là như mặt trời, chung quanh nó các kinh nghiệm khác xoay chung quanh như các vệ-tinh.

Thánh Benardo mô tả hiệu quả của kinh nghiệm của Ngôi Lời thăm viếng bằng những danh-hiệu xác-thực rõ ràng như: linh hồn đang ngủ mà tỉnh dậy, như quả tim chai đá trở nên nhẹ nhàng, như chỗ đen tối của linh hồn được sáng tỏa, như những khía cạnh lạnh lùng được sưởi ấm lên, như tật xấu được loại-trừ, như ơn sủng đổ vào và lan rộng trong trí lòng. Nói tắt, hiệu quả của Ngôi Lời thăm viếng là: Yêu- đương và Chân-thật.

Các linh-sư bên Ðông cho ta mấy dấu-hiệu sau đây để nhận biết thức-tỉnh tôn-giáo. Những dấu-hiệu đó là:

Trí của suy-niệm-viên được hoàn-toàn thu-hút vào đối-tượng họ đang suy-niệm (object meditated). Nó là trạng-thái pha-vào, hay hợp-nhất của suy-niệm-viên và đối-tượng.

Suy-niệm-viên kinh-nghiệm một cảm-giác lạc-thú bên trong, vừa thân-xác vừa tinh thần ( physical & psychic). Sức mạnh mẽ và sâu-xa của lạc-thú này vượt trên mọi lạc-thú của "người thường;" nó là cái gì lớn lao hơn sự mê-ly của tình-yêu nhân-loại.

Suy-niệm viên thường kinh-nghiệm sự hiên-diện của khối ánh-sáng lớn. Ðây không phải sự nhìn thấy ánh sáng tự nhiên, nhưng là sự nhận thấy rõ ràng và sáng láng của ý-thức, không thể tả. Chính vũ-trụ hình như tan biến đi trong khối lớn của sự trong-suốt và ánh sáng.

Ở trình-độ suy-niệm thăng-tiến, suy-niệm-viên không còn tư-tưởng, cả tư tưởng về vật-đích họ đang niệm. Sự "vô tư" này không phải là tình trạng ngủ-lịm, hay không xúc-cảm. Nó là sự nhận-thức (awareness) ổn-định, sáng láng, không có tư-tưởng đi lại. Trong đời sống thường ngày tư-tưởng ta hoạt-động và chuyển-động, còn như trong thức-tỉnh tôn-giáo, thì nhận-thức đang nghỉ ngơi.

Tính-chất của tỉnh-thức tôn-giáo ở trình-độ thăng-tiến được gọi là "ý-thức vũ-trụ" (cosmic conciousness). R. M.Bucke, một nhà tâm-thần-học Canada tóm tắt kinh-nghiệm đó như sau:

"Tính-chất đầu-tiên của "ý-thức vũ-trụ" là có ý-thức về sự sống và trật-tự của vũ-trụ. Ði đôi với ý-thức về vũ trụ là sự giác-ngộ tinh-thần, đưa cá-nhân lên tầng-lớp mới (new species). Thêm vào đó là trạng-thái hớn-hở, một cảm-giác được nâng cao, hân-hoan, gợi lên ý-nghĩa đạo-đức, quan-hệ hơn sự nâng-cao của nghị-lực tinh-thần. Thêm vào đó là cảm-giác về tính bất-diệt, một ý-niệm về sự sống đời đời; không phải chỉ tin chắc mình sẽ có sự sống đó, nhưng ý-thức là mình đã có sự sống đó."

Last edited by TPhuong; 10-23-2008 at 05:43 PM.
Reply With Quote
  #2 (permalink)  
Old 10-23-2008, 05:45 PM
TPhuong's Avatar
TPhuong TPhuong is offline
Super Moderator
 
Join Date: Jul 2007
Posts: 160
Ðàng khác, nhiều linh-sư bên Ðông có sự dè dặt đối với tín-đồ Kitô giáo, chẳng hạn như Thánh Bernard, Têrêsa Avila, và Gioan Thánh-gía . v. v. đã mô tả kinh-nghiệm tôn giáo bằng hình bóng "hôn-phối thiêng-liêng" một ngôn ngữ bí-truyền (esoteric) mà linh-sư cho là không tiện để phô-diễn kinh-nghiệm tôn-giáo, hay kinh nghiệm huyền- bí.

Nhưng ta nên biết rằng mặc dầu biểu-hiệu "hôn-phối thiêng-liêng" mô tả trình-độ huyền bí cao sâu, mô tả sự đồng nhất ý-muốn của người kinh-nghiệm và Thiên Chúa được kinh nghiệm, nhưng đối với Thánh Bernard kinh-nghiệm đó chưa phải là kinh-nghiệm cao cả nhất.

Kinh-nghiệm huyền-diệu (mystical experience) chỉ tới độ chót khi nào không có sự khác nhau giữa Người Yêu, Ðấng được yêu, và năng-lực yêu-đương của cả hai.

Trong trình-độ này "cả ba là một," bởi vì Thiên Chúa là "Tất Cả trong mọi sự, và mọi người -God is All in all."(Eph.1: 23). Sự đồng nhất này xẩy ra trong sự "Thăm viếng của Ngôi Lời" Trong những trang sau đây tôi xin phân-tách cuộc "Thăm Viếng" này.

So sánh kinh-nghiệm của Thánh Bernard với kinh-nghiệm của các linh-sư Á-Ðông có thể rất hữu-ích. Sự hiểu thấu những điều các ngài kể ra sẽ giúp lòng trí ta thức dậy trước Thực-Thể Tối-Hậu. Chúng ta sẽ thực nghiệm được bản chất của Thiên Chúa bằng trực-giác thay vì bằng lý-luận, và sẽ có thể đồng nhất với Người. Ta sẽ biết ta là ai, và khi ta biết ta là ai, ta chỉ cần là ta ( We have only to be! ).

Ðây tôi kêu gọi bạn đọc nhớ lại sự hiểu-biết sâu-sắc mình đã có. Giá-trị của sự thăm-dò những kinh-nghiệm của Thánh Bernard và các linh-sư Á-Ðông ở tại sự nâng cao ý-thức của ta, và sự quý trọng giá-trị của riêng ta, bởi vì chỉ khi nào kinh-nghiệm của các hiền-nhân cũng là kinh-nghiệm của ta, thì sự khôn-ngoan đẹp đẽ của các ngài mới kêu gọi và lôi cuốn ta.

Chương II

Thăm Viếng của Ngôi Lời

Tôi viết ở trên rằng "Thăm Viếng Ngôi Lời -The Visit of The Word" là kinh-nghiệm, hay là thức-tỉnh tôn giáo tột-bậc của Thánh Bernard. Trong bài này tôi xin bàn-giải kinh-nghiệm đó. Trong Chú-giải Diễm Tình Ca bài 74: 5 Bernard viết:

"Tôi thú với anh em
là tôi đã đón nhận sự thăm viếng của Ngôi Lời.
Và thật thế, không những một mà nhiều lần;
Nhưng mặc dầu Người đến với linh hồn tôi nhiều lần, tôi không bao giờ có thể xác-định chính-xác Người đến lúc nào.

Tôi biết r sự hiện-diện của Người trong tôi.
Tôi nhớ lại Người đã có mặt, đôi khi tôi linh-cảm Người đang đến;

Nhưng không bao giờ tôi "nắm" được Người khi Người vào,
hay khi Người rút lui.

Chắc chắn rằng Người không vào qua con mắt,
bởi vì Người không có mầu sắc;

Cũng không phải qua tai
vì Người không có tiếng động;

Cũng không phải qua khứu-giác.

Bởi vì sự lẫn-vào của Người là bằng trí,

Không phải là qua lớp không-khí.

Người cũng không vào qua miệng

vì Người không phải là cái gì có thể ăn hay uống.

Xúc-giác lại càng không thể đạt tới Người

vì người hoàn toàn không thể sờ mó được.

Vậy thì Người vào cách nào?

Hay nói đúng hơn

là tuyệt nhiên Người không vào,

bởi vì Người không phải là cái gì ở ngoài ta?

Nhưng tôi cũng không thể nói là

Người đến tự trong thâm-tâm tôi

Tôi đã lên chỗ cao nhất trong người tôi

và tôi đã thấy Ngôi Lời còn cao hơn!

Tôi đã xuống để thăm dò chỗ sâu-thẳm nhất của con người tôi

nhưng chỉ thấy Người ở chỗ còn sâu hơn.

Tôi nhìn ra bên ngoài, tôi thấy Người ở bên kia cái xa nhất;

rồi tôi nhìn vào bên trong,

tôi thấy Người ở chỗ sâu-xa nhất.

Thế rồi tôi hiện-thực được câu nói rằng:

"Chúng ta sống, chúng ta cử-động. và

chúng ta có sự-hữu ở trong Người."



Hạnh phúc cho linh hồn được Chúa ngự,

được sống trong Chúa, và được tác-động bởi Chúa!"

(Giải nghĩa Diễm Tình Ca, Số 74: 5)

Theo Bernard, "thăm viếng" có nghĩa là sự hiện-diện, là sự Ngôi Lời hợp nhất với linh hồn, và linh hồn nhận-biết sự hiện-diện và hợp-nhất đó. Sự "thăm viếng" này được Chúa ban, là vì linh hồn khao khát kết-hợp với Ngôi Lời. Trong bài 31 Giải-nghĩa Diễm Tình Ca Bernard, sau khi mô tả những đường lối Chúa tỏ mình ra cho các thánh trên trời và cho nhiều người trong cả Cựu và Tân Ước Bernard viết:

"Có một lối chiêm-niệm Thiên Chúa khác với những lối tôi đã nói, ấy là lối chiêm-niệm sâu-xa hơn. Trong lối này chính mình Chúa hạ-cố thăm viếng linh hồn đang tìm-cầu Chúa, miễn là linh hồn đó hiến-dâng tất cả ao-ước và mến yêu về việc truy-tầm này.

Nhưng anh em phải coi chừng, xin đừng hiểu rằng tôi có ý nói sự kết hợp giữa Ngôi Lời là cái gì thể-xác có thể nhận-biết bằng giác-quan.

"Tôi nói như thánh Phaolô: " Ai kết hợp với Chúa thì trở nên một thần-linh với Chúa." Kết-hợp đây là kết-hợp thiêng-liêng bởi vì "Chúa là Thần-Linh," và Chúa ao-ước vẻ đẹp của linh hồn mà Chúa biết là đang bước đi trong thần-linh, và không lo tham-mê xác-thịt.

"Hơn nữa, bạn trăm năm sẵn sàng và đáng yêu như thế sẽ không thoả mãn với những việc Chúa đã tỏ ra cho nhiều người khác qua tạo-vật, cả những cái Chúa hạ-cố tỏ ra cho họ trong thị-lực (vision) hay trong giấc mơ. Linh hồn đó sẽ không thoả mãn, chỉ khi nào, với một ơn riêng, Chúa từ trời cao xuống trong họ, để họ có thể ôm lấy Chúa với một tình yêu mạnh mẽ và nồng-nhiệt từ trung-tâm trái tim họ.

(Diễm Tình Ca 31: 4-6)

Cách thăm-viếng của Ngôi lời khác nhau đối với những linh hồn khác nhau, và khác với cùng một linh hồn tuỳ hoàn cảnh khác nhau, tùy sự ngóng chờ và nhu-cầu của họ. Ðôi khi Chúa đến như một Bác-sỹ để chữa bệnh, đôi khi như người Cha để nuôi nấng, và còn đôi khi như hôn-phu âu-yếm ãm hôn-thê vào lòng để vui-thú trong tình yêu của nàng.

Ðôi khi Chúa cho sự thăm viếng sau cùng này ngay cả lúc ta còn đang lữ-hành, nó là hạnh-phúc tột-cùng mà trái tim ao ước. Bernard viết:

"Ân-sủng và hương-vị của sự Chúa hiện-diện cần phải thay đổi tùy theo sự ao-ước khác nhau của linh hồn, và sự hứng-thú ngọt ngào thiêng-liêng phải thoả mãn ao-ước thiêng liêng tuỳ lối và tuỳ bậc. Biết bao lần Ngôi Lời thay đổi diện-mạo, và với bao ngọt ngào Người hiện-diện trước người-yêu của Chúa. Bởi thế, có lần Người tỏ mình ra như Hôn-phu xinh đẹp, nài nẵng sự ôm-ấp kín đáo của linh hồn. Nhiều lần khác người tỏ mình ra như Bác-sỹ mang theo dầu làm dịu những linh hồn còn mềm yếu.

"Ðôi khi như khách bộ-hành Người nhập bọn với bạn trăm năm đang rảo bước để cho đường đi được nhẹ nhàng bằng những câu truyện vui thú. Ðôi khi người tỏ mình như người Cha phong-phú của gia-đình, trong nhà có dư thừa cơm áo. Hay tốt hơn, Người tỏ mình như ông Vua huy-hoàng, hiện ra để nâng-đỡ sự rút rát của Hôn-thê, để kích-thích sự ao ước thiêng liêng của nàng. Sau hết, đưa nàng vào chỗ riêng-tư của phòng hôn-phu. Vì Người tin nàng, nên Người không thể giấu nàng. Nàng là người đã được cứu khỏi sự nghèo nàn, là người đã trung-thành trong đau khổ, và là bạn trăm năm bây giờ được Chúa ôm ãm như người đáng được yêu."

(Diễm Tình Ca 31: 7)

Sau đây ta sẽ xem Bernard đáp-ứng khác nhau thế nào tuỳ theo trình độ đời sống thiêng liêng khác nhau của ngài.
Reply With Quote
  #3 (permalink)  
Old 10-23-2008, 05:48 PM
TPhuong's Avatar
TPhuong TPhuong is offline
Super Moderator
 
Join Date: Jul 2007
Posts: 160
A./- Quan-Niệm của Thánh Bernard về Ngôi Lời

Theo Bernard Ngôi Lời vừa là Ngôi Lời Nhập-Thể, Ðấng sinh ra làm người, vừa là Ngôi Hai Thiên Chúa mà loài người mang hình-ảnh và chân-dung của Chúa trong mình.

Hai quan-điểm đặc biệt của Thánh Bernard và các linh-sư Xitô là: Thứ nhất, ngài có lòng sùng kính Nhân-tính Chúa Giêsu rất mạnh mẽ, mạnh mẽ đến mức làm nhiều học-giả cho rằng sự sùng kính Ngôi Lời Nhập-Thể là đặc tính của linh-đạo Xitô (Cistercian spirituality). Thế đến, Bernard coi sự sùng kính này như cái thang để tới chiêm-niệm cao-sâu về Thiên-tính Chúa (Divinity).

( Amselm Le Bail,"Saint Bernard, Dictionaire de Spiritualité; Vol. 1, col.1481 ff.).

Ðối với Bernard con đường trở lại với Thiên Chúa là tình yêu Chúa Giêsu. Chúa Giêsu là Con Ðường cần phải có để nhân loại trở về với Chúa Cha. Bernard viết:

"Bởi vì trước đây không ai có thể tưởng-tượng và lui tới Thiên Chúa. vì Chúa hoàn toàn vượt quá sự nhìn-xem và nhận-biết theo cảm-giác.Nhưng bây giờ Chúa được biết hơn. Chúa để mình làm đối-vật (object) có thể được nhận-xét bằng con mắt và trí khôn ta. Bạn hỏi, thế nào? Thưa, Chúa tỏ mình ra trong máng-cỏ, ngồi trên gối Mẹ Ðồng trinh của Người, giảng dậy trên sườn núi, cầu nguyện ban đêm, chịu treo trên thập-gía. Khi tôi suy-niệm những mầu-nhiệm trên, tôi nghĩ tưởng tới Chúa, và tôi biết trong các mầu nhiệm đó Người là Thiên Chúa."

( Bài giảng: Sinh-Nhật Nữ Trinh Maria,11).

Ngôi Lời Nhập-Thể là then chốt của sự hoán-cải tình yêu. Trong bài 21 Giải nghĩa Diễm Tình Ca Bernard viết:

"Tôi nghĩ đây là lẽ chính tại sao Thiên Chúa vô hình muốn được nhận-biết trong thể-xác và trò-truyện với loài người như một người. Người muốn đoạt-lại lòng yêu-thương của con người xác thịt, con người không thể yêu cách nào khác, trừ ra họ được lôi kéo đến tình yêu tốt lành của Nhân-tính Chúa, và dần dần đưa họ lên tới tình yêu Thiên-tính của Chúa. Bởi thế luôn luôn suy-niệm về mầu-nhiệm của Chúa Giêsu là khôn-ngoan thật, triết-lý thật, là nguồn gốc sự rỗi, là con đường vương-giả."

(Diễm Tình Ca 43: 4)

Mặc dầu Bernard có lòng sùng-mộ thiết tha với những mầu-nhiệm Ngôi Lời Nhập-Thể, nhưng bao giờ ngài cũng nhận-biết Lời Ðời Ðời qua sự trong-suốt của Nhân-tính Chúa Giêsu. Suy ngắm về Ngôi Lời Nhập-Thể ngài viết:

"Trong Nhập-Thể tôi trông thấy đời đời thu ngắn, vô-biên được thu nhỏ, tuyệt-vời được san bằng, sâu thẳm trở nên nông-cạn. Tôi chiêm-niệm ánh sáng không làm lóa mắt. Lời không nói."

(Cf. Miss 2: 9)

"Lời không nói " chắc hẳn là tư-tưởng bên trong của Chúa Cha và một với Chúa Cha. Là Lời mà Chúa Cha nói trong im-lặng đời đời: "Bởi vì khi vạn vật chìm sâu trong im-lặng, lúc đêm trường chừng như điểm canh ba, thì từ trời cao thẳm, Lời toàn-năng của Ngài đã rời bỏ ngôi báu, ví tự người chiến-sỹ can trường xông vào giữa miền đất bị trừ diệt."

(Khôn-Ngoan 18: 1415). Suy-niệm những lời trên Bernard viết:

"Chúng ta biết rõ Chúa đến, không phải lúc thì-giờ bắt đầu, không phải ở khoảng giữa, nhưng cuối thời. Ðấng Khôn-Ngoan xếp đặt cách khôn ngoan để khi ban chiều đến, ngày đã tàn, ánh sáng của sự hiểu biết Thiên Chúa trở nên lu-mờ, và tình yêu trở nên lạnh lùng trước sự lan-tràn của yếu-nhược . .. Khi vạn vật chìm sâu trong im-lặng, lúc đêm trường chừng như điểm canh ba, thì Lời Toàn năng rời bỏ ngôi báu tới. Khi thì giờ đi tới chỗ mãn-nguyện, Chúa sai Con Người xuống."

(Adv. 1:9)

Thánh Gio-an viết:

"Lúc khởi đầu đã có Ngôi Lời,

Ngôi Lời vẫn hướng về Thiên Chúa

và Ngôi Lời là Thiên Chúa.

Lúc khởi đầu, Người vẫn hướng về Thiên Chúa.

Nhờ Ngôi Lời, vạn vật được tạo thành,

và không có Người, thì chẳng có gì được tạo thành."

(Gioan 1: 1-4)

Bernard kêu lên: " Còn gì thơm ngát hơn sự mạc-khải của Thánh Gio-an, mạc-khải cho phép tôi nhận-biết Thiên-tính của Ngôi Lời sinh-ra tự đời đời?" (Diễm-Tình Ca 67: 7). Rồi ngài viết: "Lời là Chân Thật,. là Khôn-ngoan,. . Khôn-ngoan bởi Khôn-Ngoan, Chân-thật bởi Chân-thật, Ánh Sáng bởi Ánh Sáng, Thiên Chúa bởi Thiên Chúa."

(Diễm Tình Ca 80: 2)

Ngôi Lời thăm viếng Bernard không có màu sắc, không có hình dáng. Người hoàn toàn là thiêng liêng và không thể xem thấy.

"Khi anh em nghe hay là đọc rằng Ngôi Lời và linh hồn trò truyện với nhau, và chiêm-ngắm nhau, xin đừng tưởng rằng Chúa và linh hồn nói bằng tiếng người hay là xuất-hiện ra hình dáng. Lời là thiêng liêng, linh hồn là thiêng liêng, và cả hai có lối nói và lối hiện-diện tuỳ theo bản tính riêng. Nói năng của Ngôi Lời là tình thương âu-yếm; nói năng của linh hồn là sự sùng kính nồng cháy của linh hồn."

(Diễm Tình Ca 45:7)

Lời tràn ngập vũ-trụ và trở nên sự sung-mãn của vũ-trụ như Thánh Phaolo nói: "Thánh-Tử là hình ảnh Thiên Chúa vô hình, là Trưởng-tử sinh ra trước mọi loài thụ tạo" (Col. 1: 15). Người chìm đắm vào và ban sự sống cho thế giới thụ-tạo. Người thống-nhất tất cả mọi thụ-tạo. Lời luôn nói với ta, nhưng chỉ có những ai linh-lợi và tỉnh-thức khi Người tới thăm mới có thể nghe:

"Với linh hồn tỉnh-thức và trí khôn thận-trọng họ sẽ nhận-biết Người-Yêu; họ sẽ nhận-biết Lời khi Người còn ở mãi xa,, họ biết ngay khi Người lại gần, và khi Người có mặt thật sự. Họ sẽ cảm thấy mắt Người giãi sáng trên họ như tia nắng; ý-thức của họ làm họ vui-thú, và sau kết họ sẽ nghe Người nói lời khích-lệ, phấn-khởi họ"

(Diễm Tình ca 57: 3)

B./- Quan-Niệm về Lời -OM- của Linh-Sư Á-Ðông

Ðối với tín-đồ Ấn-độ, thì Sphota, hay là Logos, là Lời đời đời và khôn tả, là nền-tảng vũ-trụ hữu-hình. Sphota đời đời là quyền lực Thiên Chúa dựng nên vũ-trụ.

Ðối với tín-đồ Kitô giáo Ngôi Lời nhập-thể, và nói nhiều lời. Còn cho người Ấn-độ, Logos chỉ nói một lời -OM. Linh-sư Vivekananda nói:

"Sphota chỉ có một lời, và chỉ có một biểu-dương, và biểu dương này là OM. OM và Sphota không thể tách-biệt, và bởi thế, từ lời rất thánh trên mọi lời -từ OM đời đời, mẹ các danh-nghĩa, các hình-dạng, mà toàn thể vũ-trụ được tạo-thành. Và bởi vì biểu-dương và vật được biểu-dương không thể lìa nhau, nên OM thật là biểu-dương Thiên Chúa."

(Issherwood, Vedanta, p. 29)

Linh-sư Pradhavananda viết:

"Từ thiên-niên kỷ hai (1200 a. d.)trước Chúa Giáng- sinh tới nay chữ OM (đọc là: A-U-M) được coi là một với Thiên Chúa, và là phương-tiện nối người với Thiên Chúa. Om chính là Thiên Chúa, và Om giúp con người hiện-thực được Thiên Chúa. Om là biểu-hiệu và phương-tiện giúp tín-đồ suy-niệm sâu-xa."


Chương III

Ý-Thức về Sự Hiện-Diện của Ngôi Lời

Tôi viết trên rằng thức-tỉnh, hay là kinh nghiệm tôn giáo là sự khám ra một lối ý thức mới. Thánh Bernard dùng câu: "Tôi có ý-thức về sự hiện-diện của Ngôi Lời." Ta sẽ hiểu câu nói của Thánh Bernard rõ hơn nếu ta xét "ý-thức" theo sự hiểu biết của các linh-sư Á-Ðông.

Linh-sư Á-Ðông hiểu "ý-thức" theo hai lối: (1) Ý-thức về cái gì, hay ý-thức về ai, và (2) ý-thức thuần-túy (pure

consciousness). Ý-thức thuần-túy không có vật-đích (object), chỉ có nguyên ý-thức, ý-thức là ta là, hơn là ta có ( we are, rather than we have).

(Coi: Ernest Wood, Zen Dictionary, p. 30)

Ý-thức về cái gì, hay ý-thức về ai:

là biết về vật ( about things),

Ý-thức thuần-túy

là biết bản-chất của vật, biết theo thực-thể (things as they are, or Suchness).

Biết về vật là biết theo diện nổi, hay là bề mặt.

Biết theo thực-thể là biết theo diện chìm, là thấu suốt vào sự vật. Biết cách này được gọi là khôn-ngoan, là trực-giác.

Khôn-ngoan cần để biết trí ta, biết lẽ sống, biết cái bên kia, biết Thiên Chúa. Nó đi quá sự biết theo kinh-nghiệm.

D. T. Suzuki viết:

"Ý-thức thuần túy là kho dự trữ những khả-năng bất tận. Ý-thức về sự-vật của ta phát-sinh từ ý-thức thuần-túy; Nó chỉ là cái gì nông-cạn, bề mặt, chỉ va chạm tới cái lề Thực-Thể; Nó chỉ là cái hòn-đảo nhỏ không đáng kể trong đại dương bao la."

(D.T.Suzuki & Eric Fromn, Zen Budhism and Psychoanalysis, p.14).

Nếu ta đọc câu của Thánh Bernard:

"Tôi có ý-thức về sự hiện-diện của Ngôi Lời"

ta sẽ tưởng là ngài có ý-thức về cái gì, hay ý-thức về ai, ý-thức về Ngôi Lời, nhưng nếu ta tiếp tục đọc ta sẽ thấy rằng ý-thức đó chỉ là ở tầng lớp thô-sơ (gross level), lớp đưa ngài dần dần đến lớp tinh tế hơn, trong đó ngài không còn ý-thức về mình, hay là về Ngôi Lời, nhưng chỉ còn ý-thức về Thực-Thể. Thiên Chúa trở nên sự sống, sự chuyển-động và sự hữu. "Tôi sống, tôi chuyển-động và có sự hữu ở trong Người." Ðiều này sẽ trở nên sáng sủa hơn sau khi ta phân tách thức-tỉnh, hay kinh-nghiệm tôn-giáo dưới ánh sáng của các linh-sư Á-Ðông.

Bước Ði Ðến Gíac-Ngộ theo Thiền-Sư Á-Ðông

Trong khi luyện-tập cho môn-đệ đi đến giác-ngộ các linh-sư cho họ biết rằng có một Ánh-Sáng Lớn, một vị Tuyệt-đối, và, hơn nữa, Ánh sáng Lớn đó ở trong tăm-tối, và Tuyệt-đối đó ở trong mọi hình-thức hay thay đổi. Nói cách khác, một Thực-Thể có hai mặt tương-phản nhưng hỗ-trợ nhau: như sáng và tối,tuyệt-đối và tương-đối, và đạt tới ý-thức về Thực-Thể ở tại sự vượt qúa cái thế-lực của những tương-phản, những nhị-nguyên (dualities) đó.

Các Tôn-giáo Bạn đặt ra nhiều lời để phô-diễn sự hợp-nhất của nhị-nguyên: Tây-Tạng có tượng ảnh "Mẹ Ôm Ðức Phật" biểu-dương sự thấu-nhập mặt tích-cực và tiêu-cực của vạn vật trong Thực-Thể . . .

Cách phô-diễn hợp-một của nhị-nguyên như trên, mặc dầu hồn-nhiên, nhưng không hấp-dẫn các thiền-sư. Thiền-sư Hang-sơn Linh-chi (Tung-Shan Liang-chieh) chế ra phương-pháp "Năm Bước" (Five Steps).

"Năm Bước" là năm chặng suy-niệm đưa đến gíac-ngộ hoàn toàn, hay là đến kinh-nghiệm Thực-Thể. "Năm Bước" kể ra những cặp "nhị-nguyên." Sau đây là mấy cặp:

Tuyệt-đối Tương-đối

Vô cùng Hữu-hạn

Hằng-hữu Tạm-thời

Dương Âm (Yang -Yin)

Nam Nữ

Sinh-hoạt Nghỉ ngơi

Chủ Khách

v. v. v. v.

Ðể hiện-thực thức-tỉnh tôn-giáo, suy-niệm-viên phải thấu nhập nhị-nguyên thành nhất-nguyên (unity) sau đây:

Khách ở trong Chủ -Guest in Host,

Chủ ở trong Khách -Host in Guest,

Chủ trổi dậy -Resurgence of Host,

Chủ Khách tương-phùng -Mutual Interpenetration,

Chủ Khách hiệp nhất -Unity Attained.

Trong cuốn Ấp-ủ Ước-Vọng Thánh-Thiện, tôi bàn giải dài và rộng "Năm Bước"trên. Ðây tôi tóm tắt những điểm quan-hệ để, nếu muốn, quý độc-giả chưa đọc cuốn sách trên có phương-tiện suy-niệm thực-hành.

Bước Một

Khách ở Trong Chủ (Guest in Host)


Bước đầu đưa đến thức-tỉnh, hay là kinh-nghiệm tôn-giáo là nhận-thức "Khách ở trong Chủ" tín-đồ Kitô giáo, cũng như dân ngọai giáo Hy-lạp tin rằng: "Ta ở trong Chúa, ta sống trong Chúa và có sự hữu trong Chúa."(Acts 17:28), và đây là kinh-nghiệm của Thánh Bernard. Nhưng trong cuộc sống hằng ngày có bao nhiêu lần ta ý-thức rằng "ta ở trong Chúa?" Nếu kiên-nhẫn một thời gian suy-niệm chân-lý trên, nỗ lực của ta sẽ bắt đầu kết quả; ta sẽ từ từ nhưng thực sự cảm-nghiệm "ta ở trong Chúa", ngay ở đây và trong lúc này.
Reply With Quote
  #4 (permalink)  
Old 10-23-2008, 05:49 PM
TPhuong's Avatar
TPhuong TPhuong is offline
Super Moderator
 
Join Date: Jul 2007
Posts: 160
Thiền-sư Lang-Chi diễn tả kingh-nghiệm "Khách ở trong Chủ" bằng vần thơ sau đây:

"Ðêm vào lúc canh ba,

Cô Hằng chưa hiện ra.

Thảo nào khi thoáng thấy,

Không nhận ra nhau vậy!

Nhưng lòng vốn khắc ghi

Vẻ đẹp ngày xưa ấy.

"Thảo nào khi thoáng thấy, không nhận ra nhau vậy,"

bởi vì trong bước đầu này nhận-thức của ta về sự "ta ở trong Chúa" còn quá mơ-hồ, không có gì thiết tha. D.T. Suzuki, một học-giả Thiền nổi danh mô tả tình trạng trên như một đường thẳng từ trái sang phải:

Nếu chỉ cắm mắt nhìn thẳng, ta có thể gặp một người mà một ngày nào đó sẽ là bạn thân, hay trăm năm của ta mà ta không biết gì cả.

Trong lịch-sử Thiền có truyện rằng:

Ngày kia, cá con đến với cá mẹ và hỏi:

-Má ơi, Biển là cái gì?

Cá mẹ mở nụ cười và nói:

-Hỡi con, từ ngày con lọt lòng má,

Con đã sống trong Biển.

Biển là tất cả những gì bao phủ con.

Con đang sống trong biển,

Lúc nào con cũng đuà giỡn trong Biển.

Nếu không có Biển,

thì loài cá chúng mình sống sao được!"

Câu trả lời của cá mẹ làm cá con vui sướng, vì cá con hiểu ra rằng cá đang sống và chơi đùa trong biển.

Tất cả chúng ta cũng sẽ vui-sướng khi ta cảm-nghiệm rằng ta đang sống và thảnh thơi trong Chúa! Thánh Bernard tả tình trạng của ngài trong "Bước Một" như sau:

"Tôi không hổ thẹn công-nhận trong những ngày đầu mới trở lại, (conversion) chính tôi cảm thấy tình-trạng lạnh-lùng của tôi. Tự đáy lòng tôi, tôi tìm Ðấng tôi khao khát mến yêu. Tôi chưa có thể mến yêu Chúa được, vì tôi chưa gặp được Chúa . . . Tôi tìm Chúa để tâm-linh tê bại và lạnh lùng của tôi được ấm-áp và nghỉ ngơi, được cảm-giác sảng-khoái và vui-thú linh thiêng trong bầu không khí của mùa xuân."

(Diễm Tình Ca 14: 6)

Bước Hai

Chủ Ở Trong Khách (Host in Guest)

Thiền sư Lang-Chi gọi "Bước Thứ Hai" đưa đến kinh-nghiêm tôn-giáo là "Chủ ở trong Khách" (Host in Guest).

Thánh Phaolo gọi bước này là "Chúa Kitô ở trong anh chị em, là niềm hy-vọng vinh-hiển của anh chị em -Christ in you, your hope of glory." ( Col.1: 27). Hai truyện ngắn sau đây cho ta hiểu ý-nghĩa câu nói "Chúa Kitô ở trong anh chị em":

1. Truyện khai mỏ dầu dưới nền nhà bếp:

Mấy năm gần đây, một cụ già với vợ sống trong một căn nhà nghèo nàn ở vùng quê trong tiểu-bang Oklahoma. Hôm đó, một kỹ-sư đến nhà, xin khoan một lỗ để xem có dầu ở dưới nền nhà bếp của ông. May mắn, kỹ-sư đã tìm ra mỏ dầu và bơm lên hằng ngàn thùng dầu. Sau đó ông bà trở nên giầu có và sống đàng-hoàng ở phố "Easy Street!" Một ngày kia, nhớ lại vận-may này, ông cụ thốt ra câu: "Chỉ nghĩ đến cái gì nằm dưới chân đã đủ sướng!"

(Wallis, Treasure of Sermon Illustrations, p.18)

Chúng ta sẽ vui sướng bao nhiêu nếu một ngày diễm-phúc kia ta hiện-thực rằng Chúa hiện-diện trong chỗ thầm-kín của ta!

2. Truyện Eizik Jekel tìm được kho vàng tại nhà:

Một người Do-thái tên là Eizik, con ông Jekel, tại Cracow, quê hương Ðức Thánh Cha Gio-an Phaolô II. Eizik đạo đức nhưng nghèo nàn, quê mùa; anh thấy mình không thể nào vật lộn với cuộc sống; không gả chồng được cho con gái; đêm ngày lo lắng; anh cầu nguyện; nhưng Chúa hình như không nghe biết gì cả!

Một đêm kia, anh có giấc mơ lạ lùng: anh thấy mình bị xô đẩy tới một nước xa xôi; vào trong thủ-đô của nước này; đứng dưới một cái cầu, dẫn vào một lâu-đài rộng lớn. Anh nghe tiếng nói với mình rằng:

"Ðây là Nước Phổ, chỗ này là thủ-đô Viltava, và kia là lâu-đài vua chúa. Mi hãy nhìn, nhìn thật kỹ, vì ở dưới cầu này, ở chỗ mi đang đứng, có một kho tàng đang chờ mi, nó là của mi. Thế là vấn đề nghèo khổ của mi được giải-nghĩa rồi đó!"

Sáng dậy, Eizik tự mỉa mai: "Mơ với mộng. Thật là vô lý! Chẳng nhẽ mình đến thủ-đô nước người? Lạ chưa! Mình sẽ không bao giờ đi!. Nhưng câu truyện đâu có ngừng tại đó. Sáng hôm sau Eizik lại nghe tiếng nói: "ủa! Mi chưa đi sao?"

Vì bồn-chồn Eizik quyết-định chấm dứt mơ mộng này. Anh bắt đầu cuộc hành-trình, và hai tuần sau anh tới nơi. Ðói lả và kiệt sức, anh nhận ra con sông, cái cầu, lâu-đài; tất cả diễn ra như trong giấc mơ; anh tự hỏi, có phải mình lại mơ chăng? Không, không phải mơ; có một chỗ ở dưới gầm cầu trông quen thuộc khác thường. Sao mình không thử đi? Nghĩ xong, Eizik chui xuống dưới gầm cầu, đang định đào cái lỗ; không may, trên cầu có lính gác; anh bị phát-giác và bị bắt!

Lính gác tố cáo anh là do-thám! Eizik phải nói sự thật; anh kể lại cho linh gác những cái anh thấy trong giấc mơ. Anh lính cười ha hả và nói:

" Có phải vì thế mà anh đã từ xa đến đây? Người Do-thái các anh khờ dại không tưởng tượng! Nào, anh hãy nhìn tôi. Nếu tôi cũng khờ dại như anh, thì anh biết bây giờ tôi ở đâu. Tất nhiên, ở Cracow! Anh hãy nghe kỹ: đã mấy tuần nay, ban đêm tôi nghe thấy tiếng bảo tôi rằng: 'có một kho tàng đang chờ mi tại nhà một người Do-thái tên là Eizik, con Yekel. Phải, kho tàng đó ở dưới nền nhà bếp của Eizik! Anh biết, nửa số người Do-thái có tên là Eizik, anh nghĩ tôi đi từng nhà Eizik, đào nền nhà bếp của từng nhà để tìm kho tàng đó?

Không bị trưng phạt và được tha, Eizik vội vã hết sức trở về nhà, đào nền bếp. May mắn thay, anh tìm được kho tàng qúy giá! Anh trả hết công nợ và gả chồng cho con gái. Ðể tỏ lòng biết ơn, anh xây một giáo-đường, đội tên anh là Giáo-đường Eizik, con Yekel.

Ý nghĩa của hai ngụ-ngôn trên là, để tìm được Chúa, kho tàng vô cùng qúy giá, ta không cần đi đâu xa. Chúa ở khắp mọi nơi, mọi vật, nhất là ở trong ta.

Lang-Chi mô tả "Bước Hai" bằng vần thơ sau đây:

Bà lớn kia mắt khờ buồn ngủ,

Soi mình trong một cái gương cũ,

Bà thấy rõ có một dung-nhan,

Nhưng không giống mình chút nào cả.

Ðầu bù tóc rối, sao khổ qua!

Bà cố nhận ra bóng-dáng mình!

Bà lớn đó không nhận ra "mình" trong gương, bởi vì đầu óc bà còn vấn vương với nhiều truyện. Ngụ ý là, để thực-hiện rõ ràng "ta đang ở trong Chúa" lòng trí ta cần giũ sạch bụi-trần.

T. Suzuki phô-diễn "Bước Hai" bằng một đường thẳng, nhưng mũi tên ngược chiều: B từ phải sang trái, nghĩa là Chủ đang hướng về Khách, Chúa theo đuổi linh hồn.

Thánh Bernard coi trong "bước hai" này ta biết mình (self knowledge), biết mình cần Chúa thương xót, tha thứ, biết Chúa Giêsu là Ðấng Cứu Chuộc. Thánh Bernard viết:

" Thưa anh em, bao lâu tôi nhìn vào mình, đôi mắt tôi đầy đắng cay; nhưng nếu tôi nhìn lên và nhằm thẳng vào ơn trợ giúp của Tình-thương, thì cái nhìn diễm phúc này điều-chỉnh cái nhìn cay đắng của tôi. Con mắt nhìn lên Thiên Chúa cho ta thấy Chúa thiết tha để ý đến ta; thấy Chúa thật sự tốt lành và xót-thương."

(Diễm Tình Ca 36: 6)

"Bước hai" giúp ta biết mình hơn, có trách-nhiệm hơn. Việc nhận-biết Chúa ở trong ta phát-sinh một nhận-thức sâu sa, một thái-độ khiêm-tốn như ta thấy nơi viên đội-trưởng trong Phúc-âm thánh Mathêu, người đã thưa với Chúa Giêsu rằng: "Thưa Thầy, tôi không đáng Thầy vào nhà tôi; xin Thầy nói một lời thì đầy tớ tôi sẽ lành mạnh!" (Mat. 8: 8).
Reply With Quote
  #5 (permalink)  
Old 10-23-2008, 05:52 PM
TPhuong's Avatar
TPhuong TPhuong is offline
Super Moderator
 
Join Date: Jul 2007
Posts: 160
Chương IV

Bước Ba

Chủ Trỗi Dậy

(Resurgence of Host)

Sau một thời gian suy-niệm "Bước Một" và "Bước Hai" hiệu quả của suy-niệm trở nên rõ rệt hơn, ta bắt đầu cảm thấy rằng Chúa "Trỗi dậy trong ta" nghĩa là ta cảm thấy Chúa thực sự sống trong ta, và ta sống trong Chúa. Ở đây ta nhận ra lời Chúa Giêsu nói:

"Nếu các con yêu mến Ta,
các con sẽ giữ giới-răn Ta,
Cha Ta sẽ yêu thương các con,
và Chúng Ta sẽ đặt chỗ ở nơi các con." (GA 14: 23)

Trong "Bước Ba" ta bắt đầu cảm thấy mình sống tự nhiên với Chúa hơn, và mối thân-tình giữa Chúa và ta là một đáp-ứng hỗ-tương. Họ thực-hiện được thành-ngữ Thiền sau đây:

"Ra đi gặp người đang tới,
Ðang tới gặp người ra đi"

(Going to the Coming,
Coming to the Going.)

Thành-ngữ trên tiềm-ẩn một tính chất mầu nhiệm, sống-động.

Mầu-nhiệm và sống động như lời Phúc-âm kêu gọi các cô trinh nữ ra đón Chú Rể vào tiệc cưới:

"Kìa, Chú Rể đang đến!

Các cô ra đón Chàng!

(Mat. 25: 6)

Lang-chi tả "Bước Ba" như sau:

Trong cái hư-không có một đường
Không bị vương vấn cát bụi-dương (gian)
Dù cho bạn tuân giữ cấm-kỵ
Không phạm đến đế-vương đương trị

Cũng nổi hơn người lợi-khẩu ấy
Người đã làm im miệng lưỡi vậy.

Tại sao "Trong hư vô lại có một con đường không bị lấm cát bụi? Thưa, vì trong Bước Ba này linh hồn nhận-biết mình là hư không trước Thiên Chúa, vì thế dễ đáp-ứng lời Chúa, dễ mở lòng trí cho Chúa hơn.

Gương sáng và sống động nhất của trạng-thái này là Trinh-Nữ Maria. Mẹ nói: "Linh hồn tôi ngợi khen Thiên Chúa, vì Chúa đã nhìn xuống sự thấp hèn của tôi!"

(Luca 1: 46)

Nói về việc sinh-hạ của Thiên Chúa trong linh hồn nhiệm-sỹ Gioan Tauler viết:

"Linh hồn phải bỏ mình, không còn muốn là gì, nên gì, hay có gì cho mình. Chúng ta phải xuất-thân để dọn cho Chúa một thẩm-cung, nơi Chúa có thể thực-hiện công việc của người. Ở đó, khi chúng ta không còn làm cản trở việc của Chúa thì Chúa mới sinh ra trong ta. Vì nếu hai người muốn trở nên một, thì một trong hai phải thụ-động còn người kia tác-động. Không gì có thể chứa đựng nếu không trở thành trống rỗng, thụ-động và sẵn sàng."

(John Tauler, Spiritual Conference, p. 156)


D. T. Suzuki mô tả Bước Ba như sau:

Hai đường thẳng:

chúng ta thấy ở Bước Một và Bước Hai bây giờ trở thành đường cong.

Ý rằng liên-lạc giữa Khách và Chủ, giữa Chúa và Linh Hồn không còn chỉ là một nhận-biết lạnh-lùng, trừu-tượng, nhưng là liên-hệ mật-thiết, hỗ-tương.

Liên-hệ đem lại sui sướng và sống-động. Vì Chủ đã "trổi dậy," vì Chúa đã trở nên nguồn mạch cho nghị-lực và sự sống của linh hồn. Linh hồn có thể nói như tân-nương trong Diễm Tình Ca:

"Em thuộc về Người-yêu của em,

Và Người yêu của em thuộc về em."

(Diễm Tình Ca 7: 10)

Và lời kêu gọi vào dự tiệc cưới càng khẩn-cấp hơn:

"Kià Chàng Rể đang đến,

Các cô hãy mau ra đón Người!

( Mat. 25: 7)

Chúa Giêsu ví nước thiên đàng như "men bà kia vùi trong ba đấu bột làm cả khối bột phồng lên." (Luca 13: 20).

Ngụ-ý của ngụ-ngôn là, thức-tỉnh, hay kinh-nghiệm Chúa chỉ có thể xẩy ra "ở trong chỗ sâu-thảm của linh hồn." Bao lâu men ở ngòai bột thì bột không thể phồng lên. Chủ, hay là Chúa phải hoạt-động, phải "trổi lên" từ trong Khách. Trong sách Khải-huyền Chúa nói:

"Này, Ta đang đứng ở ngoài cửa và gõ.
Ai nghe Ta và mở cửa cho Ta
Ta sẽ vào và ăn bữa tối với họ"

(Khải-Huyền 3: 20)

Thánh Bernard dùng biểu-hiệu Tân-lang để ám-chỉ Chủ, hay Chúa, và Tân-nương để ám-chỉ Khách, hay linh hồn.

Thánh Bernard diễn tả Bước Ba như cuộc hạ-giáng yêu-đương (loving descent) của Tân-lang xuống với Tân-nương, và cuộc siêu-thăng ngây-ngất (ecstatic ascent) của Tân-nương lên với Tân-Lang. Linh hồn ước mong được gặp gỡ Thiên Chúa trong nội-tâm của mình, và Thiên Chúa thấm-nhập vào linh hồn. Thánh nhân viết:

" Ai hết sức cởi mở và tha-thiết sẽ không vừa lòng với việc Tân-lang tỏ mình cho nhiều linh hồn qua thị-lực (vision) và trong chiêm-bao. Theo ơn đặc biệt, linh hồn mong ước đón nhận Chúa từ trời xuống tận đáy lòng mình, xuống tận cốt-tuỷ yêu thương của mình. Linh hồn muốn Chúa hiện-diện với mình, không phải bằng hình-thức vật chất, mà bằng sự hợp-nhất bên trong. Chắc một điều là: nhìn-xem càng hướng nội thì nó càng khoái-lạc. . ." (Diễm Tình Ca 31: 3).

Và trong bài Giải-thích Diễm Tình Ca 85:13, Thánh Bernard viết:

"Có một nơi mà Chúa nhìn ngắm trong thảnh-thơi và trầm-lặng, nơi mà Chúa không phải là Quan Án, hay Thầy dậy, mà là Tân-lang. Ðối với tôi -vì tôi không nói cho ai khác- nơi này thực là "phòng hôn-nhân" mà đôi khi tôi hân hạnh được vào. Chao ôi! Thời gian ở trong đó hoạ hiếm và ngắn ngủi biết bao!."

(Diễm Tình Ca 85: 13)

Bước Bốn

Khách và Chủ Thâm-Nhập

(Mutual Interpenetration of Guest and Host)

Thực-hành suy-niệm càng tiến-triển, hiệu quả càng trở nên rõ rệt. Tiến-triển này là do ơn chúa Thánh-Thần.

Trong Bước Bốn, Khách trở nên một với Chủ, linh hồn nên một với Chúa. Khách không còn toan-tính gì cho cái "tôi" của mình nữa, nhưng chỉ hoạt-động theo ơn Chúa Thánh-Thần.

D.T. Suzuki phác họa Bước Bốn như sau:

Chủ và Khách không còn đi vòng quanh, nhưng thâm-nhập vào nhau. Hai mũi tên bây giờ ở trong vòng tròn, ý-chỉ rằng liên-lạc, hay hoạt-động giữa Khách và Chủ không phải cái gì sơ sài bên ngoài, nhưng triệt-để thân-mật. Giới-hạn bản thân của Khách bị bỏ rơi để thâm-nhập vào Chúa. Vần thơ của Lang-Chi về Bước Bốn là:

"Một khi đạt tới cuộc tương-phùng,
Lúc mà hai lưỡi sắc chéo trùng
Ðâu cần gì ta phải rút lại,
Vì tay kiếm-sỹ cừ-khôi ấy
Như huệ nở ra trong lửa hồng
Người có trong mình và tự mình
Một thiên-đình chói vót thần-linh."

"Lúc mà hai lưỡi sắc chéo trùng" nghĩa là trong Bước Bốn này, Chủ và Khách, Chúa và linh hồn, ý hợp tâm đồng trong hoạt-động và yêu thương. Ý hợp tâm đồng là đặc-tính của tình yêu. "Linh hồn biết Chúa như Chúa biết linh hồn." (1 Cọ13: 12).

Ai có bạn thân và chung sống sẽ hiểu điều này!

Theo Lang-Chi, trong Bước Bốn này linh hồn "như Huệ nở ra trong lửa hồng." Nghĩa là khi gặp ngọn lửa yêu thương của Thiên Chúa linh hồn trở nên sáng láng và thơm ngát như đoá hoa nở ra trong lửa hồng. Một linh hồn như thế quả thật "có trong mình, và tự mình một thiên đình hiển-vinh!"

Khi cắt nghĩa câu trong Diễm Tình Ca: "Em thuộc về Người Yêu của em, và Người yêu của em thuộc về em,"

Thánh Bernard viết:

" Ta không thể hoài-nghi tình yêu hỗ-trợ giữa Tân-Lang và Tân-Nương bừng cháy như ngọn lửa trong lò. Và trong tình thương hỗ-trợ này ta thấy niềm vui tuyệt vời của Tân-Nương cũng như lòng từ ái lạ lùng của Tân-Lang.Ðây là một bí-nhiệm không ai có thể hiểu được hoàn toàn, trừ ra những ai có linh hồn và thân xác vẹn tuyền. . . Vì đây là mầu-nhiệm tình yêu."

(Diễm Tình Ca 83: 3)

Khi gặp ngọn lửa yêu-thương của Thiên Chúa, linh hồn trở nên sáng láng và thơm ngát như hoa hồng ở trong lửa; họ có trong mình một thiên-đàng lạc-thú. Truyện sau đây làm tỏ ý-nghĩa mầu-nhiệm hoa Hồng ở trong lửa:

"Ở chân Núi Khôn (ngoan) có bà cụ với một quán trà. Một hôm, một tu-sỹ hỏi bà cụ:

-Thưa cụ, tôi phải đi lối nào để lên Núi Khôn?

-Cứ đi thẳng!" bà trả lời.

Nhưng khi tu-sỹ đi thẳng được mấy bước, bà cụ lẩm bẩm:"Tu-sỹ coi có vẻ khôi ngô, nhưng sao anh lại chẹo ngang như thế?" Không "cứ đi thẳng,"như bà bảo!

"Núi Khôn" là núi thánh. Từ xưa đã có nhiều tu-sỹ sống trên quả núi này; các tập-sinh phải tập suy-niệm tại núi này để mong đạt được sự khôn-ngoan.

Bà cụ sống ở chân núi, bà mở một tiệm trà để giải khát cho khách lữ-hành. Bất kỳ tu-sỹ nào hỏi bà, phải đi lối nào để lên Núi Khôn, thì câu trả lời duy nhất của bà là:

"Cứ đi thẳng!"

Bà không bảo là phải rẽ sang bên phải, hay bên trái, nhưng "Cứ đi thẳng!" Nhưng khi họ "đi thẳng," thì bà bảo họ là "coi có vẻ khôi ngô, nhưng thật là vụng về!" Tại sao vậy?

Con đường đưa đến Núi Khôn là con đường thẳng đưa ta tới sự khôn ngoan ở trong tâm-trí ta, không phải ở ngoài, hay ở trên núi nào.

Chúa Giêsu phán: " Nước Thiên đàng ở trong các con." (Luca 17: 21). Ta sẽ tìm được sự Khôn ngoan thật khi ta giác-ngộ tự trong lòng. Nếu xiêu quẹo qua đường này hay nẻo nọ, bà cụ sẽ bảo ta là khờ dại!

Ta còn nhớ cuộc gặp gỡ và trao đổi giữa Chúa Giêsu và đàn bà Samaritana. Khi Chúa tỏ cho chị biết đời sống riêng của chị, chị đổi vấn-đề và nói với Chúa về việc phượng thờ Chúa ở trên núi này núi nọ, thì Chúa bảo chị:

"Này chị, thì giờ đã đến, khi người tôn thờ Chúa không còn thờ Chúa trên núi này hay núi nọ; những ai tôn thờ thực sự sẽ tôn thờ trong tinh thần và chân-lý. Thiên Chúa là Thánh-Linh, nên ai tôn thờ Chúa phải tôn thờ trong tinh-thần và chân thật." (Gioan 4: 21-24). Và khi chị ta xin Chúa cho chị nước hằng sống thì Chúa nói với chị:

" Nước mà ta cho chị
Sẽ trở nên mạch nước
Trào lên tự lòng chị
Tới sự sống đời đời." (Gioan 4: 14).

Trong thư gửi môn-đệ của người là Ðức Giáo-Hoàng Eugêniô III Thánh Bernard viết:

"Ta không được hài lòng suy ngắm về Thiên Chúa qua tạo-vật.Ta phải đi sâu vào nội-tâm của mình. Nhờ ơn đặc biệt; linh hồn muốn đón nhận Chúa từ trời xuống đáy lòng mình, tới trung-tâm tình yêu của mình. Linh hồn ao ước Chúa hiện-diện không phải bằng hình-thức vật-thể, nhưng bằng việc hoà-hợp bên trong với linh hồn." (Diễm Tình Ca 31: 6).

"Việc đi vào bên trong không có gì phức-tạp, không dành riêng cho một ai. Nó chính là nền-tảng và đặc-tính của Phúc-âm, vì "Nước thiên đàng ở trong ta." Ta không cần vượt qua biển khơi, phải trèo núi Hỷ-mã. Không có cuộc hành trình nào khẩn-cấp hơn hành trình này; nhưng hãy tìm Chúa trong lòng, nơi ta sẽ gặp được Chúa." (Bài giảng Muà Vọng, #1)
Reply With Quote
  #6 (permalink)  
Old 10-23-2008, 05:54 PM
TPhuong's Avatar
TPhuong TPhuong is offline
Super Moderator
 
Join Date: Jul 2007
Posts: 160
Chương V

Bước Năm

Khách và Chủ Đồng-Nhất

(Unity Attained)

Giờ đây ta tới Bước Năm, bước sau cùng là: Chủ và Khách đồng-nhất. Đây "Thiên Chúa là Tất cả trong tất cả." ( Col. 3:11). Ta thấy h́nh như Bước Bốn và Bước Năm không có ǵ khác nhau, ngoài ra ở Bước Thư Bốn, Khách c̣n đang đi, chưa tới đích, c̣n như ở Bước Năm th́ Khách đă tới nơi.

Đạt tới sự hợp-nhất với Thiên Chúa, ta sẽ thiết-tha với mọi người, cả bạn lẫn thù; ta hiện-thực được câu cách-ngôn của Á-Đông: "Tứ hải giai huynh-đệ." Vần thơ của Lang-Chi như sau:

Ai dám bằng Vị đó
Vừa hiện-hữu vừa vô.
Ai cũng muốn ĺa xa
khỏi cuộc sống thường ngày.
Nhưng Vị đó trở lại
Ngồi trên than hồng cháy.

Đây là trạng-thái hoàn toàn hợp-nhất, không c̣n ǵ riêng biệt giữa Chủ và Khách. Trạng-thái duy nhất không ǵ có thể sánh. Bởi thế Lang Chi viết: "Ai ví bằng Vị đó?" Trong khi mọi người muốn ĺa xa bể khổ của cuộc sống thường t́nh, th́ người tới chặng "đồng-nhất" này ngồi ngay bên dọc đường ( trên tro bụi) để thi ân cho muôn người. Triết-học Trung-Hoa mô tả sự hợp-nhất này bằng công-thức sau đây:

"Một ṿng Dương
Cộng với một ṿng Âm, Tức là Đạo."

(One round of Yang
plus one round of Yin equals Tao)

(Fung-yu-Lan, The Spirit of Chinese Philosophy, p.81)

D.T. Suzuki diễn tả Bước Năm bằng biểu-hiệu Yang và Yin, một biểu-đồ Tuyệt-đối Tối-cao:


Vũ-trụ cơng Âm trên lưng

Và ôm Dương trước ngực.

Nhờ sự phối-hiệp của Đôi-Bên

Thiên hạ được an-b́nh.

(Lao-Tsu: Tao-te-Ching, 42)

Bước Năm là trạng-thái nghỉ yên, trạng-thái an b́nh. Hôn-phối thiêng liêng ( spiritual marriage) hoàn thành và hoan-hưởng. Ở trạng-thái này linh hồn tan biến đi trong Ngôi Lời. Đây là hợp-nhất của t́nh-yêu, đây là "hôn-phối đă đoạn -consummatum est."

Linh hồn không c̣n chờ đợi ǵ khác. Thánh Bernard viết:

"Trong kinh-nghiệm này linh hồn mê-ly trong ngây-ngất, ra ngoài giác-quan, và hoàn toàn bị thu-hút vào Ngôi Lời, đến mất cả quan-niệm về ḿnh.

Việc này xẩy ra khi linh hồn, bị sự ngọt ngào khôn tả của Ngôi Lời lôi cuốn, lẻn đi khỏi ḿnh, hay nói đúng hơn, linh hồn bị say mê và thoát khỏi ḿnh để vui-hưởng Ngôi Lời." (Diễm T́nh Ca 85: 13)

Đây là trạng-thái một người đă đạt được ư-niệm siêu-vượt, hay là ư-niệm vũ-trụ (Cosmic Consciousness), trong đó họ có thể nghỉ-ngơi đang khi hoạt-động.

William St. Thierry, bạn thân của thánh Bernard, chứng-kiến rằng: "Linh hồn Bernard tràn ngập ơn an-b́nh; người đưa cả ḷng trí lên với Chúa đang khi hoàn toàn lo toan cho công việc." (Vita Bernardi, p. 41)

Thánh Bernard diễn tả việc tân-nương tan-biến "cái tôi" của ḿnh trong Tân-lang như trải qua một cái chết. Đây là thức-tỉnh tôn-giáo đích-thực của nàng; nàng là một với Chúa. Thánh Bernard viết:

"Tôi có thể nói rằng linh hồn hạnh-phúc có một kinh-nghiệm như thế thật rất họa-hiếm trên đời này, cho dù chỉ một lần và một lúc ngắn ngủi. Đánh mất bản thân ḿnh như thế, hoàn toàn không c̣n nhận-thức ḿnh nữa, kéo ḿnh xuống hư vô, không phải cảm-nghiệm nhân loại mà là một cảm-nghiệm thiêng-liêng." (Diễm T́nh Ca 4: 4)

Các linh-sư Á-Đông h́nh-thức Bước Năm này bằng h́nh-thức sinh-tử. Một linh-sư nói: " Trạng thái "đồng-nhất" giống như "được tái-sinh sau khi bị ngă và chết trong vực thẳm." Vị khác nói: " Nó là trạng-thái sự Sống Cao-Cả xuất-hiện".

Trong giai-đoạn này, Thánh Bernard nhận thấy kinh-nghiệm tôn-giáo như một việc xuất-thần (ecstasy), và so sánh việc xuất-thần ngây-ngất này như sự yên-nghỉ (repose), như thiếp-mê (sleep), như cái chết (death), nhưng cái chết đầy sự sống:

"Bởi thế, nếu để ư ta sẽ thấy tân-nương lui vào nơi thanh vắng. V́ thích-thú với nơi này, nàng êm-ái ngất đi trong cánh tay Tân lang. Đây là một thiếp-mê sống động và tỉnh táo, chiếu sáng tâm-can, loại trừ sự chết, và truyền đạt sự sống trường sinh. V́ nó là một giấc ngủ không làm tê mê, nhưng nâng cao tâm-trí, nên tôi dám nói rằng, chính nó là sự chết. Thánh Phaolô, khi ca ngợi những ai c̣n sống trong xác-thể, đă nói: "Bởi anh chị em đă chết, nên sự sống của anh chị em được tiềm-tàng với Chúa Kitô trong Thiên Chúa." (Col. 3: 3).

(Diễm T́nh Ca 52: 6)

Cảm-giác an-toàn và hạnh-phúc của trạng-thái "đồng-nhất" không phải chỉ là một nhận-thức suông về một "cái ǵ", nhưng là một sự hoà-hợp ở tận thảm-cung của linh hồn; từ thảm-cung này trào lên một hạnh-phúc (well-being), và một nỗi vui-sướng khôn tả.

D.T. Suzuki nhận xét như sau:

"Cảm-giác thanh-thoát đi liền với gíac-ngộ là do việc bung-thoát (breaking up) cái g̣ bó đè nén trên con người; Bung-thoát này mang một kết qủa hệ-trọng v́ nó cho con người vươn lên chỗ vô-tận.

"Cảm-giác thường ngày, mặc dầu chúng ta không nhận ra, là cảm-giác nô-lệ, g̣ bó, thành-quả của hai lực-lượng kèn-cựa, đè nén nhau, lực-lượng chủ-quan và khách-quan. Trái lại, giác-ngộ là sự siêu-vượt trên tương-khắc. Thế nên việc giải-nghĩa được cái căng-thẳng sẽ cho ta cảm thấy ḿnh vượt trên các đối-lực (conflicting forces) và thanh-thoát khôn tả.

"Thế là con người vĩ đại đó, bị xă hội ruồng bỏ, bị đối xử tàn-tệ, không phải ai khác ngoài chính ḿnh, sẽ ngạc-nhiên thấy rằng họ là người có tất cả mọi giầu sang, phú quư, quyền năng mà con người hạn hẹp có thể chiếm được trên đời này. Nếu cảm-nghiệm này không cho người ta một cảm-giác cao cả, tự-tôn, th́ cái ǵ có thể làm được?"

(Suzuki, Zen Buddhism, p.107)

Trong trạng-thái này linh hồn có thể nói được như thánh Phaolô:

"Tôi sống, không phải tôi sống,

nhưng là Chúa Kitô sống trong tôi."

(Gal. 2: 20)

Tóm tắt:

Tôi đă bàn đủ về thức-tỉnh, hay là kinh-nghiệm tôn-giáo. Đây cần thêm một lời để trở lại vấn-đề đă bắt đầu. Đạt được thức-tỉnh tôn-giáo hay giác-ngộ là có một quan-điểm mới về đời sống và về sự-vật. Nó là cái nh́n trực-giác vào bản-chất của sự-vật, trái lại với lối hiểu biết do lư-luận. Trong đời sống thực-hành, nó có nghĩa là mở ra một thế-giới mới mà tới nay trí ta chưa bao giờ nhận ra. Tất cả nhị-nguyên, tất cả tương-phản tan biến đi hết. Tất cả trở nên một và hoà-hợp. Nó là làm lại chính đời sống.

Nếu giác-ngộ hồn-nhiên, th́ hiệu quả của nó là cách mạng đạo-đức và thiêng-liêng; hiệu quả vừa nâng-cao tinh thần vừa tẩy rửa và đ̣i hỏi.

Khi Thánh Bernard hiện-thực được chân-lư rằng "ta động, ta sống và ta có sự hữu trong Thiên Chúa" th́ Thánh nhân, cũng như thiền-nhân, mô tả nó như "hạt sương tan biến vào biển cả." Người được Ngôi Lời ôm ẵm như con chim được bay trong không khí, như cá được bơi lặn trong biển.

Thái-độ của người là như người yêu bị Đấng yêu "ám-ảnh," ảnh-hưởng đến cả mọi khía cạnh của đời sống.

Đây, Ngôi Lời không c̣n chỉ thăm-viếng. Sự cư-ngụ là lâu dài, một thứ chan-hoà vào nhau. Chúa chính là linh hồn; Chúa trở nên một với linh hồn; sự nên một không phải bởi sát-cạnh, nhưng là thâu-nhập. Một lối sống được thay đổi sâu xa.

Theo kinh-nghiệm của Thánh Phaolô mà Thánh Bernard rất quen biết, "Bây giờ không phải tôi sống, nhưng là Chúa Kitô sống trong tôi." (Gal 2: 20).

Sự hiện-thực nên một với Chúa bao-hàm sự nên một với tất cả, không những với tất cả mọi người, mà c̣n nên một với mọi tạo-dựng của Chúa. Một khi hiện-thực Chúa là sự hữu của đời ḿnh Thánh Bernard bắt đầu nhận thấy sự hiện-diện của Chúa trong cả vũ-trụ và trong mọi tạo vật.

Từ giờ đây, Chúa ở trong đá và trong cây cũng như ở trên thiên đàng và ở trong chỗ sâu-thẳm nhất của linh hồn. Thánh nhân san sẻ kinh-nghiệm của ngài với Henry Murdac, người bạn thân và sau làm giám-mục:

"Xin tin tôi, người có kinh nghiệm, bạn có thể thấy Chúa ở trong rừng rú hơn là ở trong sách. Cây cối và tảng đá sẽ dậy bạn những điều mà không thầy nào có thể dậy. Bạn tưởng tượng đá không chẩy ra dầu, núi không đổ ra chất ngọt, đồi không chẩy ra mật ong; và đồng bằng không tràn đầy ngô lúa sao? Tôi không thể nói ra hết bao nhiêu kinh nghiệm đă xẩy ra cho tôi."

( B.S. James, The Letters of St. Bernard, # 156)

Nhiều thế kỷ sau, Shakespeare phô diễn cũng một kinh-nghiệm bằng lời thơ:

"Lưỡi trong cây,

Sách trong suối nước chẩy,

Bài giảng trong tảng đá,

Và tốt ở trong mọi sự."

(As You Like It, Act 2, Scene 1)

Source: http://www.btinternet.com/~kimnam/tu...ctinhindex.htm
Reply With Quote
Reply

Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off
Trackbacks are On
Pingbacks are On
Refbacks are On




All times are GMT -7. The time now is 10:23 AM.

A vBSkinworks Design