| ||||||
![]() |
| | LinkBack | Thread Tools | Display Modes |
| ||||
| Sự trưởng thành trong Thiền là thoát khỏi tâm của kiến thức, bởi v́ nó h́nh thành và kiểm soát những kinh nghiệm. Một cái tâm như ánh sáng thực sự cần thiết chứ không phải là kinh nghiệm. Không trưởng thành là sự ham muốn những kinh nghiệm tuyệt vời hơn và lớn hơn. Thiền là sự rong ruỗi trong thế giới của kiến thức và sự tự do bước vào những lănh vực chưa biết. Tự ḿnh phải t́m thấy chính ḿnh mà không qua bất kỳ ai cả. Chúng ta có những bậc thầy, những vị cứu rỗi, và những đạo sư. Nếu thật sự bạn muốn biết Thiền là ǵ th́ bạn phải gạt bỏ hoàn toàn những thế lực đó. Hạnh phúc và hỷ lạc bạn có thể mua ở bất cứ đâu nhưng giải thoát th́ bạn không thể mua cho cá nhân bạn hoặc cho bất cứ ai. Hạnh phúc và hỷ lạc là sự trói buộc của thời gian. Chỉ khi nào một trạng thái hoàn toàn tự do th́ giải thoát mới thật sự xuất hiện. Hỷ lạc cũng như hạnh phúc bạn có thể t́m kiếm bằng nhiều cách nhưng nó đến rồi đi, giải thoát th́ không. Bạn không thể kiếm t́m nó. Khi nó có mặt, lệ thuộc hoàn toàn vào tâm của bạn, nó nó tồn tại một cách không điều kiện và vô tận và không thể đo bằng thời gian. Thiền là sự theo đuổi của hỷ lạc hoặc là sự t́m kiếm hạnh phúc. Hay nói một cách khác Thiền là trạng thái của Tâm mà trong đó không có khái niệm hay một công thức và do đó nó hoàn toàn tự do. Chỉ có một cái tâm như thế th́ giải thoát đến không phải t́m kiếm, không mời mọc. Khi thiền có mặt dù là bạn đang sống trong một thế giới đầy náo động thích thú và thù hận, th́ những thứ này cũng không ảnh hưởng đến tâm bạn. Khi thiền có mặt th́ những xung đột chấm dứt. Nhưng sự chấm dứt những xung đột này không hoàn toàn tự do. Thiền là sự vận động của tâm trong giải thoát. Trong sự giải thoát này cái nh́n được thực hiện một cách innocent và t́nh yêu là benediction. Tôi không biết bạn đă từng để ư hay không là khi bạn hoàn toàn tập trung có một sự yên lặng hoàn toàn. Và trong sự tập trung đó không có biên giới không có trung tâm cũng không có cái “tôi” được biết hay chú ư. Sự tập trung đó là một trạng thái của thiền. Chúng ta hầu như chưa từng nghe tiếng chó sủa, hay tiếng của một đứa bé hoặc tiếng cười của một người đàn ông khi ông ta đi ngang qua. Chúng ta tách rời chúng ta ra khỏi mọi thứ và từ sự tách biệt này nh́n và lắng nghe tất cả mọi thứ. Chính sự tách biệt này quá tiêu cực, bởi v́ trong đó hàm chứa tất cả những xung đột và nhầm lẫn. Nếu bạn lắng nghe âm thanh của tiếng chuông một cách im lặng hoàn toàn th́ bạn sẽ cỡi trên nó hơn nữa nó sẽ mang bạn qua những thung lũng và những ngọn đồi. Cái đẹp của nó là chỉ khi nào bạn và âm thanh là một bạn là một phần của nó. Thiền là sự chấm dứt sự phân biệt không bị lệ thuộc bởi những hoạt động của ư chí hay ham muốn. Thiền không phải là một cái ǵ đó cách biệt khỏi cuộc sống mà chính ngay trong cuộc sống hằng ngày. Lắng nghe âm thanh của tiếng chuông, nghe tiếng cười của người nông phu khi ông ấy đi ngang qua cùng với vợ ông ta, lắng nghe tiếng chuông của chiếc xe đạp cô một bé gái vừa mới ngang qua. Đó là toàn bộ cuộc sống và thiền bắt đầu. Thiền là nh́n thấy nó là ǵ và đang là ǵ. Nhận thức, không có ngôn ngữ, không tư tưởng, là một trong những hiện tượng lạ nhất. Đó là sự nhận thức rất tinh xảo, không những bằng năo bộ và c̣n bằng những ư thức. Sự nhận thức như thế không phải là một phần của trí tuệ cũng không phải là vấn đề của sự cảm xúc. Nó có thể gọi là một sự nhận thức hoàn toàn và nó là một phần của Thiền. Trong Thiền nhận thức mà không có người nhận thức là sự tư duy về cao sâu của không gian. Sự nhận thức này hoàn toàn khác với cái thấy một đối tượng mà không có chủ thể nhận thức. Bởi v́ trong sự nhận thức của Thiền không có đối tượng và v́ vậy cho nên không có sự cảm nhận. Tuy nhiên thiền thể xảy ra khi mắt đang mở và khi tiếp xúc với những đối tượng chung quanh. Nhưng những đối tượng này không có quan trọng. Khi mắt thấy sắc nhưng không có sự nhận thức điền này có nghĩa là không có sự cảm nhận. Vậy Thiền là ǵ ? Nó không có nghĩa, không có tiêu chuẩn. Nhưng trong Thiền có một trạng thái hỷ lạc mà không phải là những cảm giác b́nh thường. Đó là cảm giác từ mắt truyền đến năo và đưa đến tâm một cách tự nhiên. Nếu không thấy được cuộc sống như là một cái ǵ đó mới mẻ th́ cuộc sống sẽ trở nên một cái ṿng lẩn quẩn, buồn tẻ và vô nghĩa. Do đó Thiền là một trong những điều quan trọng nhất. Nó mở ra cánh cửa của bất khả tư ngh́. Thiền không lệ thuộc thời gian, thời gian không đưa đến sự thay đổi, nó có thể mang đến những thay đổi cần phải thay đổi như những cải tổ. Thiền thoát ra khỏi sự ràng buộc của thời gian, nó hoàn toàn tự do và nếu như không có tự do th́ nó chỉ là một sự chọn lựa và sự xung đột. Chúng ta phải cải tạo xă hội, những bất công, sự suy đồi về đạo đức và sự chia rẽ. Những điều này đă tạo nên những khoảng cách giữa người và người, những cuộc chiến tranh và sự hụt hẫng t́nh thương đă đưa đến sự hủy diệt thế giới. Nếu bạn thiền v́ mục đích cá nhân, chỉ v́ niềm vui của cá nhân th́ đó không phải là thiền. Thiền là một sự thay đổi cơ bản của khối óc và con tim. Điều này chỉ có thể có khi ư thức bên trong hoàn toàn vắng lặng và sự vắng lặng này dẫn đến ư thức tôn giáo. Tâm đó biết được những ǵ thiêng liêng. Đẹp có nghĩa là sự nhạy cảm. Một thân thể đẹp có nghĩa là có một cuộc sống quân b́nh và tâm trở nên yên tịnh một cách tự nhiên. Bạn không thể bắt buộc tâm yên tĩnh bởi v́ bạn là một kẻ tinh nghịch, bối rối và lo âu. Làm thế nào bạn có thể làm cho tâm ḿnh an tịnh? Chỉ có khi nào bạn hiểu được yên lặng là ǵ khi nào bạn hiểu được sự bối rối là ǵ, buồn là ǵ và có phải nỗi buồn là vô tận hay không và khi nào bạn thật sự hiểu được hạnh phúc sau đó ra khỏi những thứ ấy th́ một tâm yên tịnh phi thường sẽ đến; bạn không cần phải t́m kiếm nó. Bạn phải bắt đầu từ đầu và bước đi đầu tiên sẽ là bước đi cuối cùng và đây chính là Thiền. Thiền không phải là một sự trốn tránh cuộc đời, nó không phải là một sự cách biệt mà là những sinh hoạt rất gần gũi với ḿnh đúng hơn là sự hiểu biết về cuộc đời và những phương diện của nó. Cuộc đời có quá ít cơ hội để dâng hiến ngoài những thứ như thức ăn, áo quần, nhà cửa và những khoái lạc với đầy rẫy những khổ đau. Thiền là đi ra khỏi thế giới khổ đau này để trở thành một người hoàn toàn tự do. Cuộc đời sẽ có ư nghĩa hơn và vẻ đẹp của thiên đàng và trái đất là vĩnh hằng. T́nh yêu không phải là sự khoái lạc. Từ điều này tất cả hoạt động bắt đầu, nó không phải là kết quả của sự căng thẳng, của mâu thuẫn, sự t́m kiếm những khát vọng hay là chán nản quyền lực. Nếu bạn thận trọng chọn một tư thế, một vị trí để mà hành thiền th́ thiền sẽ trở thành một tṛ chơi, một thứ đồ chơi của tâm. Nếu bạn thật sự giải thoát khỏi những lo lắng và những khổ đau của cuộc đời rồi nó sẽ trở thành một điều mà bạn không thể h́nh dung được và đây không phải là thiền. Tâm sáng suốt hay không sáng suốt đều không vai tṛ ǵ trong đó cả, thậm chí cũng không biết được lănh vực và cái đẹp của thiền. Nếu như biết được th́ bạn chỉ cần đi mua một cuốn tiểu thuyết. Khi hoàn toàn tập trung vào thiền, bạn sẽ không có cái biết, không có nhận thức cũng không nhớ một sự việc đă xảy ra. Thời gian và tư duy sẽ chấm dứt bởi v́ chúng bị giới hạn bởi tầm nh́n của chính nó. |